Đếm ngược
Ngày thứ nhất.
Khang thức dậy lúc năm giờ chiều, ngủ chín tiếng liên tục, giấc ngủ sâu nhất trong năm năm. Đau đầu hết hẳn. Ký ức nằm yên, hai bộ tách biệt, không chồng lấn nữa. Anh biết rõ điều gì là của mình: ba năm Tuyến 0, mùi cà phê trong bình giữ nhiệt, tiếng bộ đàm lúc 2 giờ sáng, mặt Phong phẳng lặng khi nhấn nút, ba cái tên trẻ em trên màn hình. Và anh biết rõ điều gì là của Soát Vé: phòng thí nghiệm 1987, bóng tối ba tháng, tiếng cánh cửa mở, bốn mươi ba năm đếm bước chân trong đường hầm.
Mở rèm. Nhìn ra cửa sổ.
Bên dưới, phố Cát Linh lúc chiều muộn: xe máy, ô tô, người đi bộ, ánh đèn ga metro bắt đầu sáng. Bình thường. Nhưng ở đầu ngõ bên kia đường, một chiếc xe bán tải trắng đậu từ trưa (Khang nhìn thấy lúc Linh rời đi). Bây giờ vẫn ở đó. Không ai ra vào.
Phía sau xe bán tải, cách hai mươi mét, một người đàn ông ngồi trên xe máy, mũ bảo hiểm không mở kính, nhìn về phía tòa nhà Khang. Ngồi yên. Không gọi điện, không lướt điện thoại, chỉ ngồi.
Khang kéo rèm lại. Không bất ngờ. Anh biết sẽ đến lúc này: khi hệ thống xác nhận anh đã nhớ, khi ai đó giám sát hồ sơ thấy "sai lệch" tăng cấp, khi Duy (dù ông trao nhật ký cho Khang, không có gì đảm bảo ông không báo cho ai khác), khi camera trong Thành Phố Thứ Hai đã ghi mặt anh, khi bất kỳ mắt xích nào trong chuỗi dài mà anh kéo ra bắt đầu rung.
Câu hỏi không phải có bị theo dõi không. Câu hỏi là: bao lâu nữa trước khi theo dõi chuyển thành hành động.
Khang gọi Linh. Giọng bình tĩnh, ngắn.
– Xe bán tải trắng đầu ngõ. Người trên xe máy phía sau. Có thể thêm ở tầng một.
– Tôi biết. Linh nói, giọng cũng bình tĩnh, kiểu người đã từng bị theo dõi và biết cách sống với nó. Xe Wave đen theo tôi từ Khâm Thiên. Khác chiếc hôm trước. Người lái khác. Nhưng cùng kiểu: không giấu.
– Không giấu.
– Đúng. Họ muốn chúng ta biết. Áp lực tâm lý. Hoặc chuẩn bị cho bước tiếp.
Khang nghĩ. Linh đúng. Nếu muốn bắt, họ đã bắt. Xe đêm, thuốc an thần, bệnh viện Phúc An, M-7, quên. Quy trình cũ, đã áp dụng cho Khang một lần. Việc họ để anh thấy người theo dõi có nghĩa: hoặc đang chờ lệnh, hoặc đang dùng áp lực để anh tự dừng, hoặc đang đợi anh phạm sai lầm lớn hơn để có cớ.
– Tôi không dừng, Khang nói.
– Tôi cũng không.
Tối. Khang ngồi bàn, mở máy tính, bắt đầu phân tích dữ liệu K-07 từ góc mới.
Trước khi nhớ lại, anh đọc dữ liệu như kỹ sư bên ngoài: phân tích tần suất, tìm quy luật, đoán cấu trúc. Bây giờ anh đọc như người từng vận hành hệ thống. Anh biết bốn nút bấm. Biết cách T-000 nhận lệnh khởi hành. Biết giao thức liên lạc giữa phòng điều phối và ke ga. Biết cách hệ thống K-07 ghi nhật ký: mỗi lệnh có mã thời gian, mã ga, mã phòng điều phối, và mã người xác nhận.
Mã người xác nhận.
Khang lật qua sáu tháng nhật ký trong dữ liệu K-07. Ba tháng đầu (tháng 7 đến tháng 9/2029): mã người xác nhận là "LH-001." Mỗi lệnh đều có. Khang không biết LH-001 là ai, nhưng biết: đó là người (hoặc tài khoản) nhấn nút xác nhận khởi hành mỗi đêm. Giống như anh từng nhấn. Giống như Phong từng nhấn.
Ba tháng sau (tháng 10 đến tháng 12/2029): mã người xác nhận thay đổi. Không phải LH-001 nữa. Là "SYS-AUTO." Hệ thống tự xác nhận. Không cần người nhấn nút. Không cần ai ngồi ở phòng điều phối.
Khang nhìn dữ liệu. Tháng 10/2029 là thời điểm tần suất bắt đầu tăng. Cùng thời điểm mã xác nhận chuyển từ người sang máy. Ai đó đã lập trình hệ thống bỏ bước xác nhận bằng người, để tàu tự chạy, tự nhận hành khách, tự vận hành không cần ai ngồi trực.
Nghĩa là: không còn kỹ sư điều phối ở phòng điều phối. Không có Phong, không có Hưng, không có ai nhìn danh sách hành khách rồi nhấn nút. Tàu chạy theo lịch trình tự động, cửa mở tự động, lệnh phát tự động. Hệ thống không cần con người.
Và vì không cần con người, không có ai nhìn danh sách hành khách. Không có ai dừng lại hỏi "tại sao có trẻ em trên danh sách." Không có ai từ chối xác nhận.
Khang ngồi lại, nhìn màn hình. Ba tháng gần nhất: tất cả SYS-AUTO. Hai mươi hai đêm mỗi tháng, ba chuyến mỗi đêm, mỗi chuyến hai đến năm hành khách. Gần hai trăm người mỗi tháng lên tàu không có ai gác.
Ai đó đã biến Tuyến 0 từ hệ thống có người kiểm soát thành cỗ máy chạy tự động. Và cỗ máy đó đang nuốt người nhanh hơn bất kỳ kỹ sư nào từng nhấn nút.
Ngày thứ hai.
Sáng. Xe bán tải trắng vẫn ở đầu ngõ. Người trên xe máy thay ca: người mới, mũ khác, nhưng cùng vị trí, cùng tư thế. Khang ra khỏi nhà lúc tám giờ, đi bộ đến bưu điện Cát Linh, mở hộp khóa số, kiểm tra bản sao bằng chứng. Vẫn nguyên. Đi về bằng đường khác, qua quán phở, lên tầng năm.
Người theo dõi không giấu. Khi Khang ra khỏi nhà, một người đi bộ phía sau, cách mười lăm mét, mặc áo khoác xám, tay cầm điện thoại nhưng không nhìn màn hình. Khi Khang vào bưu điện, người đó đứng bên ngoài, hút thuốc, chờ. Khi Khang ra, người đó đi theo, cùng khoảng cách, cùng nhịp.
Không giấu. Muốn Khang biết. Muốn Khang sợ.
Khang không sợ. Hoặc sợ nhưng cơ thể đã quen sợ đến mức không còn phân biệt. Năm năm sống với tiếng tàu trong giấc mơ, với cảm giác mơ hồ rằng có gì đó sai mà không biết là gì, với hồ sơ "sai lệch" mà anh không hiểu tại sao, bây giờ tất cả đã rõ, và sự rõ ràng, dù đáng sợ, tốt hơn sự mơ hồ.
Chiều. Khang gọi Linh.
– Tôi xuống tối mai. Cần An. Cần ít nhất ba giờ ở ga 14 để vào phòng máy chủ, truy cập hệ thống, và tìm ra ai lập trình SYS-AUTO.
– Ba giờ ở dưới là sáu giờ ở trên. Linh nói. Nếu anh xuống lúc mười một, anh lên lúc sáu sáng theo đồng hồ trên. Sáu giờ tôi không liên lạc được.
– Đúng.
– Nếu bảy giờ anh không gọi?
– Đợi đến mười hai giờ trưa. Nếu mười hai giờ tôi không gọi, bắt đầu đếm bảy mươi hai giờ. Sau bảy mươi hai giờ, công bố.
Im lặng.
– Khang.
– Gì.
– Gọi cho tôi trước khi xuống. Không phải để báo. Chỉ... gọi.
Khang không trả lời ngay. Cầm điện thoại, nhìn ra cửa sổ, đèn ga Cát Linh nhấp nháy trong đêm xuống sớm. Bên dưới, xe bán tải vẫn ở đó. Người trên xe máy vẫn ngồi yên.
– Được.
Tối. Khang nhắn tin cho An qua kênh mã hóa: "Đêm mai. Ga 14. Cần vào phòng kỹ thuật phía sau ke ga. Anh biết đường nhưng cần em canh ngoài."
Hai mươi phút. Tin nhắn ngược lại: "Biết phòng đó. Khóa cơ, không điện tử. Em có chìa."
Khang đọc. An có chìa khóa phòng máy chủ ga 14. Cậu bé mười bảy tuổi có chìa khóa mà cả Soát Vé lẫn Duy không có. Khang không hỏi lấy ở đâu. An không nói gì mà không có lý do, và nếu cậu nói có chìa, cậu có.
Mười một giờ đêm. Khang ngồi bàn, nhìn mười hai trang tổng hợp viết tay, cuốn vở Soát Vé, phong bì Duy, dữ liệu K-07 trên màn hình. Tất cả sẵn sàng. Linh có bản sao. Bưu điện có bản sao. Máy chủ mã hóa có bản sao. Ba lớp dự phòng. Nếu anh mất, bằng chứng vẫn tồn tại.
Điện thoại rung.
Số lạ. Khang nhìn. Không bắt. Rung lần hai. Lần ba. Dừng. Tin nhắn hiện lên:
"Anh Khang. Tôi cần gặp anh. Lần này... không phải đe dọa. Tôi cần giúp đỡ."
Hải.
Khang đọc tin nhắn hai lần. Ba lần. Giọng văn: không lịch sự kiểu Hải thường dùng, không vòng vo kiểu "Anh Khang à, tôi hiểu anh muốn..." Ngắn. Trực tiếp. Kiểu người đang vội, hoặc đang sợ.
"Tôi cần giúp đỡ." Bốn chữ mà Phạm Đức Hải không bao giờ nói trong bất kỳ cuộc gặp nào trước đó. Hải đe dọa. Hải hé lộ. Hải cảnh cáo. Nhưng Hải không xin giúp. Hải là người giữ khoảng cách, giữ quyền lực, giữ vị thế trung gian giữa mặt nổi và mặt ngầm. Nếu Hải đang xin giúp, thì điều gì đó đã thay đổi vị thế của ông.
Khang nhìn tin nhắn. Nhìn ra cửa sổ. Xe bán tải. Người trên xe máy.
Nếu Hải đang bị theo dõi giống Khang, thì người theo dõi không phải Hải ra lệnh. Nghĩa là có ai đó trên cả Hải. Nhưng Soát Vé nói Ga-14 không phải người, là hệ thống tự động. Nếu hệ thống tự động, ai ra lệnh theo dõi? Ai gửi xe bán tải? Ai thuê người ngồi trên xe máy?
Hệ thống tự chạy không thuê người theo dõi. Phải có ai đó bằng xương bằng thịt.
Khang nhắn lại: "Ngày kia. 10 giờ sáng. Công viên Thống Nhất. Gần hồ. Ông đi một mình."
Mười phút. Tin nhắn từ Hải: "Được."
Một chữ. Không thương lượng, không hỏi lại, không đặt điều kiện. Hải đồng ý ngay. Nghĩa là ông thực sự cần gặp.
Khang đặt điện thoại xuống. Hai ngày. Đêm mai xuống ga 14. Ngày kia gặp Hải. Nếu mọi thứ theo kế hoạch, anh sẽ có câu trả lời cho cả hai: ai đang sửa hệ thống, và tại sao Hải cần giúp đỡ.
Nếu không theo kế hoạch, Linh sẽ công bố trong bảy mươi hai giờ.
Khang tắt đèn. Nằm xuống. Nhắm mắt. Bên ngoài, xe bán tải trắng tắt đèn pha, chỉ còn đèn xi nhan nhấp nháy chậm trong đêm. Người trên xe máy cuối cùng cũng tháo mũ bảo hiểm, ngả lưng, nhưng không rời đi.
Họ chờ. Anh cũng chờ. Ai hành động trước sẽ cho người kia biết mình muốn gì.
Khang chọn chờ.