Cửa thép ở mọi ga
Minh nhắn tin lúc sáu giờ sáng, ba ngày sau cuộc gặp ở quán Trung Nguyên.
"Có kết quả. Không nói qua điện thoại. Quán cũ. 8h."
Khang đến sớm năm phút. Cốc cà phê đen, góc cũ, lưng áp tường. Minh đến đúng giờ, ba lô laptop, kính cận gọng đen, mặt ít ngủ hơn lần trước. Ngồi xuống, không gọi đồ uống, mở tờ giấy A4 gấp tư từ túi ngực áo, đặt trên bàn.
— Năm trường hợp mày đưa, Minh nói. Tao kiểm tra trên máy chủ vùng Hà Nội, nhật ký chín mươi ngày gần nhất.
Minh lật giấy, viết tay, chữ nhỏ, gọn:
— Cả năm đều có thay đổi trong bốn mươi tám giờ sau ngày mất tích. Thay đổi thực hiện bởi tài khoản mã SYS-ADMIN-07. Đây là tài khoản quản trị cấp cao, thuộc nhóm "vận hành hệ thống," không phải tài khoản cá nhân. Nghĩa là: không có tên người cụ thể gắn với tài khoản này, chỉ có mã đơn vị.
— Đơn vị nào?
— Không xác định. Nhóm SYS-ADMIN có bảy tài khoản, đánh số 01 đến 07. Tài khoản 01 đến 06 thuộc Trung tâm Dữ liệu Dân cư Quốc gia, có trong danh bạ nội bộ, gắn với tên người thật. Tài khoản 07 không có trong danh bạ. Không có tên, không có đơn vị, không có lịch sử tạo.
Im lặng. Khang uống cà phê. Đặt cốc xuống.
— Tài khoản ma, anh nói.
— Không hẳn. Tài khoản hoạt động bình thường, có nhật ký, có quyền truy cập toàn diện. Chỉ là không ai biết ai sở hữu nó. Hoặc không ai được biết.
— Nhật ký tài khoản 07 ngoài năm trường hợp này có gì khác không?
Minh nhìn Khang năm giây. Gập tờ giấy lại, đặt vào túi Khang.
— Tao check thêm. SYS-ADMIN-07 hoạt động trung bình mười hai đến mười lăm lần mỗi tháng trong chín mươi ngày gần nhất. Mỗi lần: xóa hoặc sửa hồ sơ dân cư. Tất cả xảy ra từ hai giờ đến bốn giờ sáng.
Mười hai đến mười lăm lần mỗi tháng. Mỗi lần một người. Mỗi tháng mười hai đến mười lăm người bị xóa khỏi hệ thống quốc gia, bằng một tài khoản không ai sở hữu, trong khung giờ hai đến bốn sáng. Cùng khung giờ T-000 chạy.
— Còn gì nữa không? Khang hỏi.
— Một thứ nữa. Minh hạ giọng, nghiêng về phía trước. Tao không biết mày đang điều tra gì, và tao không muốn biết. Nhưng khi tao kiểm tra SYS-ADMIN-07, hệ thống ghi nhận hành vi truy cập của tao. Sáng hôm qua, tao nhận được email nội bộ: "Yêu cầu giải trình lý do truy vấn tài khoản SYS-ADMIN-07. Phòng An ninh Hệ thống." Tao trả lời là kiểm tra định kỳ trong hợp đồng đánh giá lỗ hổng. Họ chấp nhận. Nhưng email đó đến sau bốn giờ tao truy vấn. Bốn giờ. Nghĩa là có cảnh báo tự động khi ai đó chạm vào tài khoản 07.
Khang gật. Minh đứng dậy.
— Đến đây là hết phần tao có thể giúp. Đừng liên lạc về việc này nữa, ít nhất trong một tháng. Và mày... cẩn thận.
Minh đi. Lần thứ hai trong hai cuộc gặp, người cuối cùng nói với Khang là "cẩn thận."
Khang ngồi thêm mười phút sau khi Minh đi. Lấy tờ giấy ra, đọc lại. Chữ viết tay nhỏ, gọn, kiểu người quen ghi chép kỹ thuật: ngày giờ, mã tài khoản, loại thao tác, trường dữ liệu bị ảnh hưởng. Năm dòng, năm người, cùng tài khoản SYS-ADMIN-07, cùng khung giờ đêm, cùng kết quả: xóa trắng.
Anh gấp giấy, bỏ túi trong áo khoác. Ra ngoài, lái xe máy về nhà. Đường Láng Hạ giờ cao điểm, xe đông, chậm. Khang len qua dòng xe, mắt nhìn đường nhưng đầu ở chỗ khác. Tài khoản 07. Bảy tài khoản quản trị cấp cao nhất hệ thống dân cư quốc gia, sáu tài khoản có chủ, một tài khoản vô danh. Và tài khoản vô danh đó xóa người. Mỗi đêm. Mỗi tháng mười hai đến mười lăm lần.
Về căn hộ, Khang ngồi vào bàn, mở laptop, pha trà. Uống một ngụm rồi bắt đầu.
SYS-ADMIN-07. Mười hai đến mười lăm lần mỗi tháng. Hai đến bốn sáng. Cùng khung giờ T-000. Nếu mỗi lần là một người, mỗi năm khoảng một trăm năm mươi đến một trăm tám mươi người bị xóa. Bốn mươi ba năm, từ 1987, tổng cộng có thể hơn sáu nghìn. Con số lớn hơn nhiều so với ước tính năm trăm mà Linh đưa ra. Ước tính đó dựa trên dữ liệu mất tích công khai, nhưng phần lớn người bị xóa không ai báo mất tích. Họ không có ai để báo.
Khang mở hệ thống camera metro. Không phải ga Cầu Giấy lần này. Anh vào camera ga Cát Linh, ga anh biết rõ nhất. Tìm hành lang kỹ thuật, camera góc hẹp, ghi hình liên tục.
Kéo lại lịch sử ba tháng. Tìm hiện tượng: người đi vào hành lang kỹ thuật ngoài giờ bảo trì.
Bốn mươi phút lọc. Phát hiện: bảy trường hợp trong ba tháng. Bảy người, khác nhau, đi vào hành lang kỹ thuật ga Cát Linh vào ban đêm, từ mười giờ tối đến hai giờ sáng. Mỗi người: đi thẳng, không do dự, không nhìn quanh. Bước chân cứng. Mắt hướng trước. Cùng biểu cảm phẳng mà Khang đã thấy ở Hòa.
Bảy người trong ba tháng, chỉ riêng ga Cát Linh. Nếu mỗi ga trên tuyến có tần suất tương tự, mười hai ga, hai mươi tám người mỗi tháng. Khớp gần đúng với tần suất SYS-ADMIN-07 nếu tính thêm các tuyến khác và ga K-07 có lối vào riêng.
Một trong bảy là phụ nữ trẻ, khoảng hai mươi lăm tuổi, mặc đồ chạy bộ, tai nghe vẫn đeo, tóc đuôi ngựa. Như vừa chạy bộ tối xong và rẽ vào ga thay vì về nhà. Chân vẫn mang giày chạy, áo vẫn đẫm mồ hôi. Cô không thay đồ, không chuẩn bị. Đi thẳng vào như có ai gọi giữa lúc đang chạy.
Một người khác: đàn ông khoảng bốn mươi, vest tối, cặp da, giày da, như vừa tan làm muộn. Hai tay buông, cặp da lắc nhẹ theo bước chân. Mắt nhìn thẳng, không quay, không nhìn xuống điện thoại như phần lớn hành khách metro ban đêm. Anh ta đi ngang biển "Chỉ nhân viên được phép vào," không dừng, không đọc.
Khang tua lại, xem kỹ bảy trường hợp. Ghi nhận chi tiết: giờ vào (22:07, 23:41, 00:15, 01:23, 21:50, 23:58, 00:47), giới tính (4 nam, 3 nữ), tuổi ước tính (22-50), trang phục (đa dạng: đồ chạy bộ, vest, áo mưa, quần áo bình thường, đồng phục công nhân). Không có đặc điểm chung về ngoại hình. Điểm chung duy nhất: bước chân cứng, mắt phẳng, đi thẳng không do dự.
Anh chuyển sang camera ga Đống Đa. Cùng phương pháp: lọc hành lang kỹ thuật, tìm người vào ban đêm. Năm trường hợp trong ba tháng. Cùng kiểu. Một người trong số đó là đàn ông trung niên, mặc đồ bảo hộ công nhân, tay vẫn cầm mũ bảo hiểm, như vừa rời công trường đi thẳng xuống ga. Không thay đồ, không chuẩn bị. Đi theo bản năng.
Ga Thanh Xuân: bốn trường hợp. Ga Kim Mã: ba. Ga Hà Đông: sáu, nhiều nhất, gần ga K-07 sâu nhất, nơi An sống và Người Soát Vé đi tuần.
Khang dừng lại ở ga Hà Đông, xem kỹ hơn. Một trường hợp: thiếu niên, khoảng mười lăm mười sáu tuổi, mặc đồng phục học sinh, ba lô trên lưng. Hai mươi hai giờ bốn mươi bảy. Đi vào hành lang kỹ thuật, bước nhanh, nhẹ, quen thuộc. Khác với những người khác: cậu bé này không có biểu cảm phẳng. Mắt sáng, bước tự tin, như biết đường. Khang phóng to: khuôn mặt gầy, tóc dài chấm vai, quần áo quá cỡ.
An.
Cậu bé ra vào hệ thống qua cửa ga bình thường, không qua cống Hà Đông. Nghĩa là An có thể lên mặt đất bất cứ lúc nào, đi qua ga như hành khách bình thường, rồi quay xuống. Mười bảy tuổi, không CCCD, không hộ khẩu, nhưng đi qua cửa soát vé không ai chặn. Hoặc cậu biết lúc nào bảo vệ không nhìn, hoặc hệ thống để cậu qua.
Khang ghi thêm vào sổ: "An ra vào qua ga Hà Đông. Biết lịch trình bảo vệ hoặc được hệ thống cho phép. Xem thêm."
Khang lập bảng. Hai mươi lăm trường hợp trong ba tháng, chỉ trên năm ga anh kiểm tra. Tất cả đi vào hành lang kỹ thuật. Tất cả cùng biểu cảm. Tất cả biến mất sau khi camera nhiễu.
Và tất cả, không ai quay ra.
Khang gọi Linh lúc ba giờ chiều.
— Không chỉ Hòa. Tôi tìm được hai mươi lăm trường hợp trên camera năm ga trong ba tháng. Cùng kiểu: tự đi vào, bước chân cứng, mắt phẳng. Không ai bị ép, không ai bị dẫn. Họ tự đi.
Im lặng đầu bên kia. Ba giây.
— Hai mươi lăm người trong ba tháng.
— Chỉ năm ga. Hệ thống có mười hai ga trên tuyến, cộng các ga K-07. Con số thực có thể gấp ba.
— Bảy mươi lăm người, Linh nói, giọng phẳng. Mỗi quý. Ba trăm mỗi năm.
— Và Minh xác nhận: thay đổi dữ liệu bằng tài khoản SYS-ADMIN-07, tài khoản không ai sở hữu, hoạt động mười hai đến mười lăm lần mỗi tháng, khung giờ hai đến bốn sáng. Có cảnh báo tự động khi ai chạm vào tài khoản đó.
— Nghĩa là hệ thống tự bảo vệ mình, Linh nói.
— Đúng. Không phải một người ngồi xóa dữ liệu từng đêm. Đây là quy trình. Tài khoản 07 có thể là tự động, kích hoạt khi cảm biến ở cửa thép ghi nhận người vào, bốn mươi tám giờ sau thực hiện xóa. Ai đó thiết lập hệ thống, và hệ thống tự vận hành. Có thể người thiết lập không còn kiểm soát nữa.
— Hoặc không còn sống, Linh nói.
— Hoặc không còn sống. Nhưng hệ thống vẫn chạy. Như T-000 vẫn chạy mỗi đêm từ 1987. Như đèn ở ga 7 vẫn sáng. Như thông gió vẫn hoạt động. Tuyến 0 không cần người vận hành. Tuyến 0 tự vận hành.
Anh còn một thứ nữa chưa nói với Linh. An xuất hiện trên camera ga Hà Đông, ra vào hệ thống qua cửa ga bình thường. Cậu bé mười bảy tuổi không có giấy tờ, sống trong tunnel bốn mươi hai năm tuổi, và đi qua cửa soát vé metro công cộng mà không ai chặn. Điều đó có nghĩa An không chỉ sống dưới đất. An sống ở cả hai phía. Và hệ thống cho phép.
Im lặng. Tiếng xe cộ qua điện thoại, Linh đang ở ngoài đường.
— Tối nay, cô nói. Tôi có thứ cần anh xem. Đến phòng trọ.
Khang cúp máy. Ngồi lại, nhìn bảng tính trên màn hình. Hai mươi lăm ô, mỗi ô là một người. Mỗi ô có ngày giờ vào, ga, và dòng chữ "không quay ra."
Ngoài cửa sổ, ga Cát Linh sáng đèn. Tàu vào ga, cửa mở, hành khách ra vào. Bên dưới, sâu hơn, cửa thép ký hiệu "0" đợi người tiếp theo bước qua.
Khang nhắn Linh danh sách hai mươi lăm trường hợp: ngày giờ, ga, mô tả ngắn. Linh trả lời sau năm phút: "Đối chiếu với danh sách mất tích. Cho kết quả sáng mai."
Anh đóng laptop. Đứng dậy, đi ra ban công. Tầng năm, nhìn xuống đường, ga Cát Linh phía bên kia. Chín giờ tối, tàu cuối cùng sắp chạy. Đèn ga sáng, hành khách lác đác, nhân viên soát vé ngáp.
Bên dưới ga, sâu mười ba mét, có tầng kỹ thuật. Sâu hơn nữa, mười sáu mét, có tầng trung gian với phấn trắng "0-3-2" trên tường. Sâu hơn nữa, ba mươi lăm mét, có ga K-07, có đường ray sáng bóng, có Người Soát Vé đi tuần kiểm tra mỗi đêm, có An ngủ trên ống dẫn. Và mỗi tối, từ mười giờ đến hai giờ sáng, có người bước vào hành lang kỹ thuật, đi qua cửa thép ký hiệu "0," và không quay lại.
Hệ thống hoàn chỉnh. Cửa vào ở mọi ga. Tàu chạy mỗi đêm. Tài khoản xóa dữ liệu tự động. Cảnh báo tự bảo vệ khi ai chạm vào. Bốn mươi ba năm. Hàng nghìn người.
Và mỗi đêm, từ hai đến bốn giờ sáng, SYS-ADMIN-07 đăng nhập. Xóa tên, xóa số, xóa lịch sử y tế, xóa hồ sơ lao động, xóa tài khoản ngân hàng, xóa số điện thoại. Xóa cho đến khi không còn bằng chứng nào rằng người đó từng tồn tại trong bất kỳ hệ thống nào của quốc gia. Không tên, không mặt, không đơn vị. Chỉ một mã số và quyền truy cập tối cao vào cơ sở dữ liệu của năm mươi triệu công dân.
Khang quay vào, đóng cửa ban công. Tiếng tàu cuối cùng rời ga, rít nhẹ, xa dần. Rồi im. Ga tối dần. Và bên dưới, sâu hơn, Tuyến 0 bắt đầu ca đêm của nó.