Tuyến Metro Số 0
Chương 35: Những kẻ bị thanh trừng
Chương 35

Những kẻ bị thanh trừng

Mười một giờ đêm. Căn hộ Khang, đèn tắt, rèm kéo kín, chỉ ánh sáng từ màn hình laptop tắt phản chiếu trần nhà.

Khang nằm trên giường, mắt mở, nhìn trần nhà tối. Không cố ngủ. Đang chờ. Từ sáng nay, sau cuộc gặp Linh, có thứ gì đó dồn ở rìa ý thức, nặng, đặc, như nước ngầm dâng lên từ dưới nền nhà, chưa tràn nhưng sắp.

M-7 đang buông. Từng lớp. Mỗi lần anh tiếp xúc với kích thích liên quan, mỗi lần xuống đường hầm, mỗi lần nghe tiếng rung lúc 2:17, mỗi lần nói chuyện với Duy hoặc An, rào cản hóa học mòn thêm. Duy nói đúng: suppress, không phải xóa. Ký ức vẫn ở đó, chờ đường dẫn mở lại.

Đêm nay đường dẫn mở.

Ký ức đến không như giấc mơ. Không mờ, không biến dạng, không phi logic. Đến rõ, sắc, có mùi, có âm thanh, có cảm giác da chạm vào bề mặt. Đến như anh đang ở đó.

Phòng điều phối Tuyến 0, ga 9, sâu bốn mươi lăm mét. Phòng rộng sáu nhân bốn mét, trần thấp, ba bàn điều khiển, mỗi bàn ba màn hình, bàn phím, hệ thống liên lạc nội bộ. Đèn huỳnh quang trắng, sáng đều, không cửa sổ. Mùi bê tông cũ, mùi dầu máy, mùi cà phê từ bình giữ nhiệt trên kệ sắt.

Khang ngồi ở bàn điều khiển số hai. Ca đêm, 22 giờ đến 6 giờ sáng. Đồng nghiệp ca đêm, một người, ngồi bàn số ba: Phong, ba mươi sáu tuổi, kỹ sư điều phối giống anh, vào Tuyến 0 trước anh hai năm, ít nói, uống cà phê đen không đường, thích đọc sách kỹ thuật cũ bằng tiếng Nga.

Phong không nằm trong danh sách mười bảy người chết. Khang không biết Phong bây giờ ở đâu, chưa nhớ đến đó.

Màn hình giữa hiện bảng điều phối: lịch trình T-000 đêm nay. Một chuyến, khởi hành ga 1, 2 giờ 17 phút, đến ga 14 lúc 3 giờ 02. Danh sách hành khách đính kèm, kiểu tập tin nội bộ, mã hóa, chỉ điều phối viên cấp A đọc được.

Khang mở danh sách. Quy trình chuẩn: kiểm tra danh sách hành khách trước khi khởi hành, xác nhận số lượng khớp với ghế toa, đảm bảo không có trùng mã. Anh đã làm việc này hàng trăm lần trong ba năm rưỡi. Mở, kiểm, xác nhận, nhấn "Khởi hành." Không hỏi hành khách là ai. Không hỏi tại sao họ xuống. Không hỏi họ có muốn không. Kỹ sư điều phối không hỏi, kỹ sư vận hành.

Đêm đó anh hỏi.

Không vì lương tâm bất chợt thức dậy. Vì con số.

Danh sách hành khách đêm 2 tháng 10 năm 2025: ba tên.

Tên thứ nhất: Nguyễn Thị Hoa, nữ, 8 tuổi. Nguồn: Trung tâm bảo trợ xã hội số 3, Hà Nội. Tên thứ hai: Trần Đức Anh, nam, 11 tuổi. Nguồn: Trung tâm bảo trợ xã hội số 3, Hà Nội. Tên thứ ba: Lê Thị Minh, nữ, 14 tuổi. Nguồn: Trung tâm bảo trợ xã hội số 5, Hà Nội.

Tám tuổi. Mười một tuổi. Mười bốn tuổi.

Khang nhìn màn hình. Đọc lại. Ba tên, ba tuổi, ba nguồn. Trung tâm bảo trợ xã hội: trại trẻ mồ côi. Không phải nhân chứng, không phải tội phạm đặc biệt, không phải người biết quá nhiều. Trẻ con. Trẻ mồ côi.

Anh quay sang Phong.

– Sao có trẻ con?

Phong nhìn màn hình bàn mình, không nhìn sang, giọng đều, giọng người đã trả lời câu hỏi này trước đó, hoặc tự hỏi và tự trả lời rồi:

– Con của người đã ở dưới. Đưa về với cha mẹ.

Khang nhìn lại danh sách. "Nguồn: Trung tâm bảo trợ xã hội." Nếu đúng lý do Phong nói, cha mẹ các em ở dưới, các em ở trại trẻ trên mặt đất, bây giờ đưa xuống đoàn tụ. Hợp lý, nếu chấp nhận tiền đề rằng hệ thống có quyền quyết định ai ở đâu.

Nhưng Khang là kỹ sư. Kỹ sư kiểm chứng.

Anh mở hệ thống nội bộ Tuyến 0, phần hồ sơ cư dân. Cấp A có quyền tra cứu, không phải toàn bộ, nhưng đủ để kiểm tra: cư dân ga 11 đến ga 14, tìm theo họ tên, xem có cha mẹ của ba đứa trẻ không.

Tìm "Nguyễn Thị" + ga 11-14. Bảy mươi hai kết quả. Lọc theo tuổi phù hợp (30-50). Bốn mươi ba kết quả. Không ai tên Nguyễn Thị Hoa ở bất kỳ ga nào. Khang tìm "Nguyễn" + nữ + có ghi chú "con cái": mười một kết quả. Không ai có con tên Hoa, tám tuổi, ở trại bảo trợ.

Tìm "Trần Đức" + ga 11-14. Chín kết quả. Không ai có con tên Trần Đức Anh, mười một tuổi.

Tìm "Lê Thị Minh" hoặc "Lê" + nữ + ga 11-14. Không có cha mẹ khớp.

Ba đứa trẻ không có cha mẹ ở dưới. Lý do Phong nói không đúng, hoặc hồ sơ thiếu, hoặc Phong nói điều mà ai đó bảo anh ta nói.

Khang kiểm tra thêm. Lùi lại ba tháng trong lịch trình: có bao nhiêu hành khách dưới 18 tuổi? Hệ thống lưu, cấp A tra được. Anh lọc.

Ba tháng gần nhất: mười một hành khách dưới 18 tuổi. Tuổi nhỏ nhất: sáu. Tuổi lớn nhất: mười lăm. Tất cả nguồn: trung tâm bảo trợ xã hội, con số 1 đến 7, nhiều tỉnh thành. Mười một trẻ, trong ba tháng.

Anh kiểm tra cha mẹ cho từng em. Cùng phương pháp: tìm họ tên trong hồ sơ cư dân. Kết quả: hai trong mười một có cha hoặc mẹ ở dưới. Chín không có.

Chín đứa trẻ mồ côi, không cha mẹ ở dưới, bị đưa xuống Tuyến 0.

Khang đứng dậy. Phong nhìn sang.

– Sao?

– Kiểm tra danh sách đêm nay. Ba đứa trẻ, không có cha mẹ ở dưới.

Phong im. Nhìn Khang, mắt không đổi, nhưng tay trên bàn phím dừng lại, ngón trỏ co lại khỏi phím, phản ứng nhỏ.

– Đừng kiểm tra, Phong nói. Thấp, đều. Không phải đe dọa, là khuyên.

– Tại sao đưa trẻ mồ côi xuống đây?

– Tôi không biết. Tôi không hỏi. Cậu cũng không nên.

Khang nhìn Phong. Ba mươi sáu tuổi, vào Tuyến 0 năm năm, uống cà phê đen, đọc sách Nga, không hỏi, không kiểm tra, nhấn "Khởi hành" mỗi đêm. Phong không phải người xấu, Khang biết, đã cùng ăn cơm hàng trăm bữa ca đêm, nói chuyện kỹ thuật, sửa lỗi hệ thống cùng nhau. Nhưng Phong là người đã quyết định không nhìn. Không nhìn danh sách, không nhìn tuổi, không nhìn nguồn.

Và tôi cũng thế. Ba năm rưỡi tôi cũng không nhìn.

Khang ngồi lại. Mở lịch trình sáu tháng, lọc hành khách dưới 18 tuổi. Kết quả: hai mươi chín trẻ trong sáu tháng. Mở một năm: năm mươi bốn. Hai năm: chín mươi ba. Hầu hết từ trung tâm bảo trợ, một số từ "nguồn khác" không ghi rõ.

Chín mươi ba trẻ em trong hai năm. Trung bình gần một trẻ mỗi tuần. Đưa xuống Tuyến 0, ga cuối, một chiều.

Khang đóng bảng tính. Tay trên bàn phím, mười ngón tay, không gõ. Màn hình hiện nút "Xác nhận khởi hành" cho chuyến 2:17 đêm nay, ba hành khách, tám tuổi, mười một tuổi, mười bốn tuổi.

Anh không nhấn.

– Phong.

– Gì?

– Tôi không xác nhận chuyến này.

Im lặng trong phòng điều phối. Đèn huỳnh quang vo nhẹ. Mùi cà phê nguội.

– Cậu biết chuyện gì xảy ra nếu không xác nhận.

– Biết.

– Hệ thống sẽ báo lên. Ga-14 sẽ biết. Trong vòng một giờ, cậu sẽ không còn ở đây.

– Tôi biết. Nhưng tôi sẽ không nhấn nút cho ba đứa trẻ xuống ga cuối khi chúng không có cha mẹ ở đó. Đó không phải đoàn tụ, Phong. Đó là thứ khác.

Phong nhìn anh. Lâu. Rồi quay lại màn hình, gõ lệnh, nhấn xác nhận từ bàn số ba. Quyền điều phối cấp A, bàn nào cũng được.

– Xong, Phong nói. Tàu sẽ chạy. Có hoặc không có cậu nhấn.

Khang nhìn màn hình: "Đã xác nhận. Khởi hành 02:17." Phong nhấn thay anh. Chuyến tàu vẫn chạy. Ba đứa trẻ vẫn xuống. Việc anh từ chối không thay đổi gì, ngoài việc hệ thống bây giờ biết anh từ chối.

Anh đứng dậy. Đi ra cửa phòng điều phối. Phong không nói thêm, không nhìn theo.

Khang chạy vào đường hầm hướng bắc. Ga 7, ga 5, ga 3. Đường lên. Anh cần lên mặt đất, cần gửi thông tin ra ngoài trước khi hệ thống phản ứng.

Bộ đàm trong túi reo bốn lần. Không nhấc.

Đến ga 3, cầu thang lên tầng trung gian, cửa thép mã KC-1987, anh biết mã, anh là người thiết lập mã. Lên tầng kỹ thuật ga Cát Linh. Ra mặt đất.

Sân ga trên, trống, hai giờ sáng. Rút điện thoại, gửi tin nhắn cho Tuấn, đồng nghiệp metro trên duy nhất anh tin: "Kiểm tra nhật ký vận hành T-000 trong hệ thống K-07 kế thừa. Hàng đêm 2:17. Không phải lỗi. Tàu thật. Cần giúp."

Gửi xong. Quay lại, cần xuống trước khi hệ thống phát hiện.

Muộn. Chân cầu thang xuống tầng kỹ thuật, hai người đứng. Đồng phục bảo vệ metro, nhưng Khang nhận ra: người của Tuyến 0, im lặng, không biểu cảm, làm theo lệnh.

– Kỹ sư Lê. Đi theo chúng tôi.

Ký ức dừng ở đó. Không phải vì M-7 chặn, mà vì đó là khoảnh khắc cuối cùng trước khi mọi thứ thay đổi. Sau đó: bệnh viện, Protocol M-7, ba tháng, quên.

Khang mở mắt. Trần nhà căn hộ. Đồng hồ trên bàn: 1 giờ 47 sáng.

Anh ngồi dậy. Chậm, tay chống giường, cơ thể nặng như vừa chạy mười cây số trong đường hầm. Mồ hôi ướt áo, tay run nhẹ, nhưng đầu rõ, rõ hơn bất kỳ lúc nào trong năm năm qua.

Bây giờ anh biết.

Anh phát hiện Tuyến 0 đang đưa trẻ mồ côi xuống lòng đất. Không phải đoàn tụ, không phải lý do nhân đạo. Trẻ mồ côi: không gia đình tìm, không ai hỏi, không hồ sơ ai kiểm, biến mất không dấu vết. Giống tiêu chí chọn nạn nhân trưởng thành mà Linh phát hiện: độc thân, ít quan hệ, nghề dễ thay thế. Trẻ mồ côi là phiên bản cực đoan nhất: không có ai, hoàn toàn không có ai.

Anh từ chối nhấn nút. Hệ thống biết. Ngay đêm sau, mười bảy người chết, tài khoản anh bị dùng làm vật tế thần. Không phải chỉ vì anh từ chối. Vì anh biết, và nếu anh nói, hệ thống sẽ lộ thứ không thể che: trẻ em.

Người lớn mất tích, giải thích được. Nhân chứng, tội phạm, đối tượng nhạy cảm, luôn có lý do quan liêu để biện minh. Nhưng trẻ mồ côi? Sáu tuổi, tám tuổi, mười một tuổi? Không có lý do nào đủ dày để che. Nếu lộ, hệ thống không chỉ bị phơi bày, nó sẽ bị tiêu diệt.

Và vì vậy họ thanh trừng. Mười bảy người biết hoặc có thể biết. Giết sạch, gọi là tai nạn, đóng hồ sơ. Giữ Khang sống vì anh là kỹ sư duy nhất biết vận hành toàn bộ Tuyến 0, bốn kỹ sư cấp A, ba người kia nằm trong mười bảy. Xóa ký ức anh, cho anh sống trên mặt đất, căn hộ gần ga Cát Linh, không nhớ gì, không hỏi gì. Dự phòng: nếu hệ thống cần kỹ sư, kích hoạt lại. Nếu ký ức trở lại, suppress lần hai hoặc đưa xuống.

Họ cần tôi sống. Nhưng không cần tôi nhớ.

Khang ngồi trên giường, tay trên đầu gối, nhìn bóng tối phòng. Không bật đèn. Cần tối. Cần thứ gần nhất với đường hầm Tuyến 0 mà anh có thể có trên mặt đất, để ký ức không sợ ánh sáng mà rút lui.

Chín mươi ba trẻ em trong hai năm. Con số đó, giờ anh nhớ rõ. Chín mươi ba. Và đó chỉ là hai năm trong bốn mươi. Nếu tỷ lệ không đổi, tổng là bao nhiêu? Anh không tính. Không cần. Con số đủ lớn ở mức chín mươi ba.

An. Mười bảy tuổi, sinh dưới lòng đất, mẹ bị đưa xuống, không giấy tờ, không tên trên bất kỳ hồ sơ nào. An có phải là một trong những đứa trẻ đó không? Không, An sinh ở dưới, mẹ An đã ở dưới từ trước. Nhưng những đứa trẻ bị đưa xuống, mười một trong sáu tháng, năm mươi bốn trong một năm, bây giờ ở đâu? Lớn lên dưới lòng đất, giống An, không biết mặt trời, không biết mình thuộc về đâu?

Hay tệ hơn?

Khang không nghĩ tiếp. Chưa đủ dữ liệu. Nhưng cơ thể anh trả lời thay: tay nắm chặt vải ga giường, hàm siết, cơ vai cứng. Phản ứng của cơ thể nhớ thứ mà não chưa cho phép nghĩ hết.

Anh lấy điện thoại. Một giờ năm mươi hai phút sáng. Gọi Linh sẽ đánh thức cô, nhưng cô nói gọi bất kỳ lúc nào nếu cần. Anh gọi.

Ba tiếng chuông. Linh nhấc, giọng không buồn ngủ, có thể cũng chưa ngủ.

– Khang.

– Tôi nhớ ra hết. Tôi phát hiện gì năm năm trước.

Im lặng ngắn. Linh chờ.

– Tuyến 0 đưa trẻ em xuống. Trẻ mồ côi. Từ trại bảo trợ. Không có cha mẹ ở dưới. Chín mươi ba em trong hai năm, theo nhật ký mà tôi kiểm tra đêm cuối cùng trước khi bị xóa. Tôi từ chối xác nhận chuyến tàu chở ba đứa trẻ. Hệ thống biết. Ngày hôm sau, mười bảy người chết. Và tôi bị xóa.

Im lặng dài hơn. Không phải vì Linh không tin. Vì thông tin nặng và cô cần thời gian đặt nó xuống đúng chỗ.

– Chín mươi ba.

– Hai năm. Tôi không kiểm được xa hơn. Hệ thống lưu, nhưng tôi chỉ có thời gian kiểm hai năm trước khi bị phát hiện.

– An.

– Không phải An. An sinh ở dưới. Nhưng An nói có trẻ con bị đưa xuống, mắt lạ, kiểu mắt người vừa quên hết. M-7 trên trẻ em.

Im lặng. Linh thở ra, nhẹ, qua điện thoại nghe như gió thoảng.

– Mai, Linh nói. Chị tôi mất tích ba năm trước. Chị tôi không phải trẻ mồ côi. Nhưng nếu hệ thống đưa cả trẻ em xuống, thì không có giới hạn nào cả.

Đúng. Không có giới hạn. Nhân chứng, tội phạm, người biết quá nhiều, người không ai tìm, trẻ mồ côi. Hệ thống mở rộng tiêu chí theo thời gian, như mọi hệ thống có quyền lực không bị kiểm soát: bắt đầu bằng ngoại lệ, kết thúc bằng quy trình.

– Linh. Đây là lý do họ xóa tôi thay vì giết. Tôi là kỹ sư duy nhất còn sống biết vận hành Tuyến 0. Ba kỹ sư cấp A còn lại nằm trong mười bảy.

– Họ giết cả ba kỹ sư điều phối khác.

– Và giữ tôi. Xóa ký ức, để dự phòng. Nếu cần người vận hành, kích hoạt lại. Nếu ký ức trở lại, xóa lần hai. Nhưng M-7 đang thất bại. Duy biết. Ga-14 chưa biết. Hoặc biết và đang chờ.

Im lặng. Rồi Linh:

– Tám giờ sáng. Chỗ cũ.

– Được.

Cúp.

Khang đặt điện thoại xuống bàn đầu giường. Nằm lại, mắt mở, nhìn trần nhà.

Bây giờ anh biết hết. Biết mình là ai: kỹ sư điều phối Tuyến 0, người nhấn nút khởi hành cho tàu chở người xuống ga cuối. Biết mình phát hiện gì: trẻ mồ côi bị đưa vào hệ thống. Biết tại sao bị xóa: vì anh từ chối và có thể nói ra. Biết tại sao còn sống: vì hệ thống cần kỹ năng anh.

Và biết thêm một điều, điều mà Duy không nói nhưng logic dẫn đến: nếu hệ thống biết ký ức anh đang trở lại, anh sẽ bị xóa lần hai hoặc bị đưa xuống. Thời gian không nhiều. Từ khi Linh bị lấy ổ cứng, hệ thống biết cuộc điều tra đang gần. Từ khi anh đến nhà Duy sáng nay, hệ thống có thể biết Duy không trung thành hoàn toàn.

Mỗi bước anh tiến, khoảng cách giữa anh và ga cuối ngắn lại.

Nhưng bây giờ anh nhớ. Nhớ hết. Và ký ức không thể bị suppress lần hai, vì anh sẽ không để ai đưa anh vào bệnh viện đó lần nữa. Vì anh biết M-7 là gì. Vì anh biết Duy là ai. Vì anh biết cửa nào mở và cửa nào khóa.

Hai giờ mười bảy phút. Sàn rung.

Khang nằm im, nghe. T-000 chạy phía dưới, đêm nay như mọi đêm. Chở ai? Bao nhiêu người? Bao nhiêu tuổi?

Anh không biết. Nhưng biết rằng mỗi đêm, dưới chân thành phố đang ngủ, tàu đen vẫn chạy, cửa toa vẫn mở, và ai đó vẫn nhấn nút "Khởi hành."

Không phải anh nữa. Nhưng ai đó đã thay anh. Và đang làm việc anh từ chối.

Khang nhắm mắt. Không ngủ. Chờ sáng.

Ch.35/91
2.943 từ