Tuyến Metro Số 0
Chương 57: Bầy đàn
Chương 57

Bầy đàn

Mười giờ sáng. Căn hộ tầng năm, cửa sổ mở, nắng vào nửa bàn. Khang ngồi trước laptop, ba cửa sổ trình duyệt, hai bảng tính, và thẻ nhớ cắm bên trái cổng USB. Thẻ nhớ giấu dưới bồn rửa, sao lưu toàn bộ dữ liệu K-07, bây giờ là công cụ duy nhất anh tin.

Linh gọi lúc sáu giờ bốn mươi lăm phút. Giọng đều, không run, không khóc. Kể: Mai xác nhận chọn tự nguyện, IMT từ bé, phạm vi tăng dần, trẻ bắt đầu bị ảnh hưởng, phong bì cho mẹ. Không kể chi tiết cảm xúc. Không cần. Khang nghe giọng Linh biết: cô đã qua giai đoạn tìm kiếm, sang giai đoạn giải quyết.

– Chị tôi muốn lên nhưng không thể. Vậy câu hỏi là: có cách nào để chị lên mà không gây hại không?

– Duy nói không ai nghiên cứu.

– Vì đã nhốt thì không cần chữa. Tôi biết. Nhưng đó là vấn đề của Duy, không phải của tôi.

Khang gật trong đầu. Linh đúng. Nhưng câu hỏi của Linh là câu hỏi dài. Câu hỏi trước mắt, câu hỏi ngắn, là câu hỏi khác: ai đang điều hành hệ thống, tại sao tần suất tàu tăng, và tại sao bây giờ.

Anh bảo Linh ngủ đi. Sáu giờ dưới bằng mười hai giờ trên, cô đã thức gần một ngày. Linh gác máy. Khang quay lại laptop.

Dữ liệu trên thẻ nhớ: sáu tháng nhật ký vận hành T-000, từ tháng mười năm ngoái đến tháng ba năm nay. Anh đã đọc sơ lần đầu vài tuần trước, khi chưa biết Tuyến 0 là gì, chỉ thấy con số tần suất tăng (7, 9, 11, 13, 17, 22 đêm mỗi tháng). Bây giờ đọc lại, biết Tuyến 0 là hệ thống vận chuyển người xuống lòng đất, mỗi đêm tàu chạy là một hoặc nhiều người bị đưa đi, con số không còn là dữ liệu mà là đầu người.

Khang mở bảng tính, kéo dữ liệu ra cột, tính.

Tháng mười: 7 đêm chạy. Trung bình trước đó (10 năm, theo dữ liệu K-07 cũ): 5-6 đêm mỗi tháng. Tăng nhẹ, trong biên độ bình thường.

Tháng mười một: 9 đêm. Tháng mười hai: 11. Tháng giêng: 13. Tháng hai: 17. Tháng ba: 22. Sáu tháng, tăng từ 7 lên 22. Đường cong không tuyến tính, đường cong lũy thừa, mỗi tháng tăng nhanh hơn tháng trước.

Nhưng số đêm chạy chỉ là một nửa bức tranh. Nửa còn lại: số chuyến mỗi đêm. Dữ liệu cũ (2020-2025, trước khi Khang mất ký ức): một chuyến mỗi đêm, lúc 2:17. Bây giờ, theo An và theo dữ liệu gần nhất: ba chuyến (23:00, 2:17, 4:00). Tàu nội bộ T-000-B thêm chuyến 3:15.

Khang nhân. Trung bình 10 năm: 5-6 đêm mỗi tháng, một chuyến mỗi đêm, một đến ba hành khách mỗi chuyến. Tổng: 5-18 người mỗi tháng. Tháng ba năm nay: 22 đêm, ba chuyến mỗi đêm, giả sử cùng mật độ hành khách. Tổng: 66-198 người mỗi tháng.

66 đến 198 người. Mỗi tháng.

Khang nhìn con số. Nhìn lại. Tính lại. Đúng. Nếu mỗi chuyến chở trung bình ba người (ước tính thấp, tàu bốn toa có thể chở nhiều hơn), thì tháng ba có khoảng 198 người bị đưa xuống. Trong khi trung bình lịch sử: 15-18 người mỗi tháng.

Tăng hơn mười lần.

Anh đứng dậy. Đi đến cửa sổ, nhìn xuống ga Cát Linh, tàu metro chạy trên ray, hành khách lên xuống, bình thường, ban ngày. Quay lại bàn.

Câu hỏi: tại sao tăng?

Duy giải thích trước đó: hệ thống ban đầu có tiêu chuẩn. Đối tượng phải là cấp A hoặc B, tức người có ký ức lây nhiễm ở mức nguy hiểm hoặc cần giám sát. Số lượng người có IMT xác nhận: 278 trong bốn mươi năm ở bốn thành phố. Trung bình: khoảng 7 người mỗi năm trên cả nước. Con số nhỏ, phù hợp với tần suất tàu thấp.

Nhưng 278 đối tượng IMT không giải thích được 5.000 cư dân Thành Phố Thứ Hai. Hòa đã nói: 2-300 người IMT, 4.700 người bị nhốt vì lý do khác. Nhân chứng, người biết bí mật, người bất tiện, người mà ai đó muốn biến mất. Và bây giờ, con số đang tăng nhanh hơn bao giờ hết.

Khang quay lại bảng tính. Phân loại dữ liệu theo thông tin hành khách. Dữ liệu K-07 cũ có trường "mã đối tượng" cho mỗi chuyến: IMT-A, IMT-B, IMT-C, hoặc "ĐB" (đặc biệt, tức lệnh Ga-14). Sáu tháng gần nhất:

Tháng mười: 3 IMT + 4 ĐB. Tỷ lệ ĐB: 57%. Tháng mười một: 2 IMT + 7 ĐB. Tỷ lệ: 78%. Tháng mười hai: 1 IMT + 10 ĐB. Tỷ lệ: 91%. Tháng giêng: 0 IMT + 13 ĐB. Tỷ lệ: 100%. Tháng hai: 0 IMT + 17 ĐB. Tỷ lệ: 100%. Tháng ba: 0 IMT + 22 ĐB. Tỷ lệ: 100%.

Khang nhìn cột số. Ba tháng gần nhất: không có đối tượng IMT nào. Tất cả là "ĐB", lệnh đặc biệt từ Ga-14. Không có mã y khoa, không có đánh giá cấp độ, không có hồ sơ IMT. Chỉ có lệnh.

Không phải người có ký ức lây nhiễm nữa. Là bất kỳ ai.

Anh ngồi lại. Mở sổ tay, viết:

Hệ thống ban đầu: cách ly người có IMT nguy hiểm. Tiêu chuẩn y khoa. Đánh giá cấp A/B/C. Có lý do.

Hệ thống hiện tại: đưa xuống bất kỳ ai theo lệnh Ga-14. Không tiêu chuẩn. Không đánh giá. Không lý do (hoặc lý do không ghi trong nhật ký).

Kết luận: hệ thống sinh ra để bảo vệ xã hội đang bị dùng làm công cụ thanh trừng.

Khang đặt bút. Nhìn ba dòng trên sổ tay. Mỗi dòng ngắn, mỗi dòng nặng. Thanh trừng. Không phải từ anh thích dùng, vì nó to quá, vì nó gợi chính trị, chiến tranh, những thứ ở tầm mà anh không đủ thông tin để phán. Nhưng dữ liệu nói rõ: ai đó đang dùng Tuyến 0 để đưa người biến mất, không qua bất kỳ quy trình nào, với tần suất ngày càng cao.

Ai? Tại sao? Tại sao bây giờ?

Anh phân tích sâu hơn. Mở dữ liệu K-07 cũ, so sánh lịch sử bốn mươi năm.

Giai đoạn 1984-1992 (quân sự): tàu chạy đều, 3-4 đêm mỗi tháng, chủ yếu vận chuyển vật tư, ít hành khách. Hệ thống xây dựng, chưa thành hệ thống cách ly.

Giai đoạn 1993-2005: bàn giao cho đơn vị dân sự (không rõ tên). Tàu tăng dần: 4-6 đêm. Bắt đầu có hành khách. Đây là giai đoạn Duy tham gia, nghiên cứu IMT, phát triển M-7.

Giai đoạn 2006-2025: ổn định ở 5-6 đêm mỗi tháng. Một chuyến mỗi đêm. Hệ thống cách ly hoạt động với tiêu chuẩn (IMT-A, B). Hoàng Duy giám sát y khoa. Ga-14 ra lệnh nhưng trong biên độ.

Giai đoạn 2027: Ga-14 ra lệnh mới, tất cả IMT xuống bất kể mức độ. Duy phản đối, bị bỏ qua. Từ đó tần suất bắt đầu tăng.

Giai đoạn 2029-nay: tăng vọt. Đặc biệt sáu tháng gần nhất.

Có gì xảy ra sáu tháng trước khiến tần suất tăng đột biến?

Khang nghĩ. Sáu tháng trước: tháng mười năm ngoái. Hệ thống metro công cộng không có sự kiện lớn. Chính trị? Không theo dõi đủ để biết. Kinh tế? Không liên quan trực tiếp. Nhưng có một sự kiện mà Khang biết: tháng chín, Minh kiểm tra hồ sơ CCCD và phát hiện SYS-ADMIN-07 hoạt động mạnh hơn, xóa 12-15 người mỗi tháng. Cùng giai đoạn.

SYS-ADMIN-07 tăng cường xóa hồ sơ = tần suất tàu tăng = nhiều người bị đưa xuống hơn. Cùng một người điều khiển cả hai.

Và người đó không phải Duy. Duy nghỉ hưu ba năm. Không phải Hải. Hải là quản lý mặt nổi, không có quyền truy cập SYS-ADMIN-07. Người đó là Ga-14. Hoặc ai đó dưới quyền Ga-14. Hoặc ai đó đã thay Ga-14 mà không ai biết.

Khang nhìn bảng tính. Đường cong tần suất tiếp tục lên. Nếu tiếp tục theo hàm lũy thừa hiện tại: tháng tư sẽ là 30 đêm, tức mỗi đêm. Tháng năm sẽ cần thêm chuyến. Hệ thống đang ăn nhanh hơn, và không ai trên mặt đất biết.

Tại sao nhanh hơn? Vì ai đó đang vội. Ai đó có thời hạn. Ai đó cần đưa nhiều người xuống trước khi điều gì đó xảy ra.

Trước khi điều gì xảy ra?

Câu hỏi đó Khang không trả lời được. Chưa. Nhưng câu hỏi đó chỉ đường: cần biết Ga-14 là ai, cần biết tại sao vội, cần biết thời hạn.

Anh đóng laptop. Nhìn đồng hồ. Mười một giờ bốn mươi lăm. Bụng đói, chưa ăn sáng. Mở tủ lạnh: trứng, cơm nguội, nước mắm. Rang cơm, ăn đứng bên bếp, vừa ăn vừa nghĩ.

Dữ liệu nói: hệ thống bị lạm dụng. Nhưng Duy không biết (hoặc nói là không biết). Hải không có quyền. Soát Vé ở dưới, biết nhưng không can thiệp. An biết đường đi nhưng không biết ai điều hành.

Người duy nhất có đáp án: Ga-14. Và Ga-14, theo Duy, là mật danh, không phải tên. Là chức vụ, là ghế, là quyền lực. Ai ngồi trên ghế đó, không ai ở trên biết. Duy nói: "Mười lăm năm, tôi nhận lệnh qua mã hóa một chiều. Chưa bao giờ thấy mặt."

Khang rửa bát. Lau tay. Quay lại bàn. Mở sổ tay, trang mới.

Ba người biết Ga-14 tồn tại (theo thông tin hiện có): 1. Hải, middle management, biết nhưng không điều hành 2. Hoàng Duy, science, từng tham gia nhưng nghỉ hưu 3. Ga-14 — điều hành, danh tính không rõ

Duy nói "3 người." Nhưng Duy đếm từ góc nhìn của Duy. Có thể có người thứ 4, thứ 5 mà Duy không biết.

Câu hỏi: ai đang điều khiển hệ thống? Và ai biết ai đang điều khiển?

Anh đặt bút. Nhìn ra cửa sổ. Ga Cát Linh, nắng trưa, người đi lại. Một phụ nữ dắt con nhỏ qua cửa soát vé, bé cầm que kem, mặc áo hồng, tóc buộc hai bên. Khang nhìn đứa trẻ và nghĩ đến chín mươi ba đứa trẻ trong hai năm anh làm việc, và nghĩ đến con số mới: nếu tần suất hiện tại tiếp tục, nếu mỗi chuyến chở ba người, nếu một phần tư là trẻ em (ước tính từ dữ liệu cũ), thì mỗi tháng có khoảng năm mươi trẻ bị đưa xuống. Mỗi tháng. Và không ai đến hỏi trại bảo trợ, vì hồ sơ đã xóa, vì giường trống được lấp bằng đứa trẻ mới, vì hệ thống chạy đủ mượt để không ai nhận ra đứa trẻ nào thiếu.

Mỗi người đi qua ga có thể là người bị đưa xuống đêm nay, hoặc đêm mai, hoặc tuần sau. Và không ai biết, vì hệ thống được thiết kế để không ai biết. Ai bị đưa đi thì bị xóa, ai xóa thì vô danh, ai vô danh thì bất khả xâm phạm.

Trừ khi ai đó lật mặt hệ thống. Trừ khi ai đó có dữ liệu. Trừ khi ai đó biết đường xuống, biết cách lên, biết ai ở dưới, biết bao nhiêu người, biết tại sao.

Tôi biết. Linh biết. Duy biết một phần. An biết đường.

Nhưng biết chưa đủ. Cần biết Ga-14 là ai. Và cần Duy giúp.

Trước khi gọi Duy, Khang dừng lại ở một chi tiết trong dữ liệu mà anh suýt bỏ qua. Mở lại bảng tính, kéo cột "điểm xuất phát hành khách", trường này ghi ga nào mà hành khách lên tàu. Trước 2027: hầu hết lên tại ga 3 (Cát Linh) hoặc ga 7 (Hà Đông), hai ga có cửa nối xuống Tuyến 0 từ mặt đất. Hợp lý, vì cả hai ga đều có tầng kỹ thuật sâu, có cửa thép KC, có đường xuống.

Sáu tháng gần nhất: vẫn ga 3 và ga 7. Nhưng thêm ga 9. Và ga 11.

Ga 9 là phòng điều phối cũ, nơi Khang từng ngồi nhấn "Khởi hành." Ga 11 là vùng sống, nơi cư dân Thành Phố sinh hoạt. Hành khách lên tại ga 11 nghĩa là: có người bị đưa từ bên trong Thành Phố đi tiếp. Không phải từ mặt đất xuống, mà từ Thành Phố đi ga 14. Ga Chết.

Người ở dưới cũng đang bị đưa đi.

Khang nhìn ba dòng ga 11: tháng giêng hai chuyến, tháng hai bốn chuyến, tháng ba sáu chuyến. Mười hai người trong ba tháng, từ bên trong Thành Phố, bị chuyển tiếp đến ga 14. Ai? Vì sao? Ga 14 là nơi chôn người, theo An. Một chiều. Không ai quay lại từ ga 14.

Phong trào "Ba mươi năm là đủ." Ai đó trong Thành Phố muốn mở cửa lên mặt đất. Và ai đó ở trên đang dọn dẹp những người đó trước khi họ kịp.

Giả thuyết. Chưa có bằng chứng trực tiếp. Nhưng dữ liệu khớp: tần suất tăng cùng lúc phong trào trong Thành Phố mạnh hơn. Sơn trên tường Khu D, tổ chức, kỷ luật, chờ đợi có kế hoạch. Ai đó ở trên biết, và đang đáp trả bằng cách tăng tốc đưa người ra khỏi Thành Phố, đến nơi không ai quay lại.

Khang đóng sổ tay. Nhìn tay mình. Bàn tay đã từng nhấn nút "Khởi hành" cho những chuyến tàu như thế. Bây giờ bàn tay đó cầm bút ghi nhận dữ liệu về những chuyến tàu mới, nhiều hơn, nhanh hơn, tàn bạo hơn, và anh không còn là người nhấn nút, nhưng cũng chưa phải người dừng nút.

Chưa phải. Nhưng sẽ phải là.

Anh nhấc điện thoại. Gọi Duy.

Ch.57/91
2.334 từ