Linh bị theo dõi
Ba giờ chiều. Linh đi bộ trên phố Tây Sơn, Đống Đa, đoạn từ siêu thị về ngõ nhà.
Cô nhận ra xe máy lần đầu ở bãi đỗ siêu thị. Wave đen, không biển số, người lái mũ bảo hiểm che kín, đứng cạnh xe, không vào siêu thị, không mua gì. Nhìn về phía cô khi cô đi ngang, cái nhìn qua kính mũ bảo hiểm, không rõ mặt nhưng rõ hướng.
Linh không dừng lại. Đi tiếp, bình thường, nhịp chân không đổi. Rẽ phải vào phố Thái Thịnh thay vì đi thẳng về ngõ. Kiểm tra bằng mắt qua kính cửa hàng bên đường: xe Wave đen chạy chậm phía sau, cách ba mươi mét, đúng nhịp cô đi.
Theo dõi. Không giỏi lắm, hoặc không cần giỏi. Loại theo dõi muốn cho người bị theo biết.
Linh rẽ tiếp, vào ngõ Thái Thịnh 1, hẹp, không xe máy đi ngược. Dừng ở quán nước góc ngõ, ngồi xuống, gọi trà đá, quay lưng lại ngõ. Kính phản chiếu của quán cho cô thấy: xe Wave đen dừng đầu ngõ, đứng, không tắt máy. Ba phút. Năm phút. Rồi đi.
Cô uống trà đá. Tay ôm cốc, ngón tay không run, nhưng cơ hàm siết nhẹ, phản ứng mà cô tự biết là tức giận, không phải sợ. Cô đã viết bài về đường dây buôn người, về tham nhũng đất đai, về đại gia rửa tiền qua bất động sản. Từng bị dọa nhiều lần. Chưa bao giờ bị theo kiểu này: lộ liễu, có hệ thống, không lời.
Cô đợi mười phút. Xe Wave không quay lại. Đi đường vòng về nhà, qua ngõ phụ, cầu thang ngoài lên tầng hai.
Cửa phòng không khóa.
Linh dừng ở bậc cầu thang. Nhìn tay nắm cửa, tay nắm tròn bằng đồng cũ, cô khóa khi ra. Luôn khóa, thói quen báo chí điều tra, không bao giờ để cửa mở. Bây giờ tay nắm xoay nhẹ khi cô chạm, không khóa.
Cô đẩy cửa, chậm, đứng ngoài nhìn vào.
Phòng mười bốn mét vuông. Giường gấp, bàn làm việc, tủ nhỏ, bếp góc. Nhìn qua không khác. Nhưng nhìn kỹ: ngăn kéo bàn hé mở hai phân, cô luôn đóng sát. Cửa tủ quần áo không khớp, bản lề hơi lệch, ai đó mở và đóng không đúng góc. Gối trên giường xoay mười lăm độ so với vị trí cô để.
Đã lục.
Linh bước vào, đóng cửa, khóa. Kiểm tra từng thứ. Bàn: giấy tờ vẫn đó, sổ tay điều tra vẫn đó, cô cố ý để sổ tay ở nhà sáng nay vì biết mang theo rủi ro hơn. Laptop trên bàn, nắp đóng, đúng vị trí. Dưới bàn: sạc điện thoại, dây mạng, giày dép.
Ổ cứng ngoài.
Cô cúi xuống, kéo ngăn kéo dưới cùng, nơi cô để ổ cứng di động một TB, bản sao lưu toàn bộ dữ liệu điều tra: ảnh chụp tài liệu, bản ghi âm phỏng vấn nhân chứng, bảng tính mất tích, bản đồ ga K-07 chụp từ thư viện, nhật ký điều tra ba tháng. Ngăn kéo mở. Bên trong: dây USB, miếng xốp chống va đập, khoảng trống hình chữ nhật nơi ổ cứng từng nằm.
Mất.
Linh đứng thẳng. Nhìn ngăn kéo trống. Ngăn kéo trống là câu trả lời cho nhiều câu hỏi: họ biết cô, biết cô ở đâu, biết cô có gì, và đã vào lấy. Không phá cửa, không để dấu vết thô, chỉ lấy đúng thứ cần lấy. Chuyên nghiệp.
Cô kiểm tra tiếp. Laptop, mở, bật, đăng nhập. Dữ liệu trên laptop vẫn đó, cô đặt mật khẩu mã hóa toàn ổ cứng từ tháng trước, họ không bẻ được tại chỗ hoặc không thèm bẻ. Nhưng ổ cứng ngoài không mã hóa, cô chưa kịp, đó là sơ suất, cô biết, và bây giờ hậu quả nằm trong ngăn kéo trống.
Sổ tay. Lật qua, trang nào cũng đúng. Không ai chụp ảnh trang nào? Không rõ. Sổ tay viết tay, không có cách biết ai đã đọc ngoài việc kiểm tra vân tay, và Linh không có thiết bị đó.
Cô đặt sổ tay xuống bàn. Ngồi xuống ghế, tay trên bàn, nhìn phòng. Mọi thứ gần như nguyên vẹn, chỉ thiếu một thứ, nhưng một thứ đó chứa ba tháng công sức. Ảnh chụp tài liệu K-07 từ thư viện quân sự, bản gốc duy nhất. File ghi âm bà Hoa kể về chồng, ghi âm ông Phúc kể về VHS cũ, ghi âm Hạnh kể về Hòa. Bảng tính bốn thành phố, 114 vụ mất tích, mỗi vụ một dòng, mỗi dòng mất hàng giờ tra cứu. Tất cả trong ổ cứng mà bây giờ ai đó đang cầm.
Linh không đập bàn. Không chửi. Ngồi im, tay nắm thành ghế, hàm siết, mắt nhìn thẳng tường đối diện. Tức giận ở dạng tinh khiết: lạnh, tập trung, không phát tán.
Rồi cô nhìn xuống bàn.
Trên bàn, giữa laptop và cốc bút, một tấm vé metro.
Cô không để vé metro trên bàn. Không bao giờ. Cô đi xe máy và xe buýt, không đi metro, vì ga metro là nơi người mất tích, cô tránh. Tấm vé này ai đó để lại, cố ý, ở vị trí cô nhất định nhìn thấy.
Linh cầm vé lên. Vé giấy cứng, kích thước chuẩn, mặt trước in logo metro Hà Nội, mã vạch, ngày phát hành 3/10/2025. Ngày tai nạn. Cùng ngày với vé mà Khang nhận dưới cửa, tháng trước.
Lật mặt sau. Chữ viết tay, bút bi đen, nét chữ đều, không vội, không run:
"Dừng. Hoặc chị cô cũng không còn."
Linh đọc. Đọc lại. Đọc lần ba.
Chị cô. Mai. Người mà cô tìm ba năm. Người mà An nói "có người giống" ở "ga sâu." Người mà tin nhắn số lạ nói "không ở dưới đó." Người mà cô không biết còn sống hay đã chết, ở trên hay ở dưới, nhớ hay đã quên.
Và bây giờ, ai đó dùng Mai để dọa cô. Không phải dọa kiểu chợ, kiểu đường phố. Dọa kiểu hệ thống: vào nhà không dấu vết, lấy đúng thứ cần lấy, để lại đúng thứ muốn nói. Thông điệp rõ: chúng tôi biết cô tìm gì, chúng tôi có thứ cô muốn tìm, và chúng tôi có thể làm nó biến mất vĩnh viễn.
Linh đặt vé xuống bàn. Ngồi thêm hai phút. Ba phút. Năm phút. Không làm gì, chỉ ngồi, để cơn tức giận chạy qua, không kìm, không đẩy, để nó tự tìm đường.
Rồi cô đứng dậy. Mở tủ, lấy ba lô, cho laptop vào, sổ tay vào, sạc vào, ít quần áo. Bốn phút gói gọn. Từ hôm nay không ngủ ở đây, ít nhất cho đến khi hiểu rõ hơn ai vào nhà cô và bằng cách nào.
Bảy giờ tối. Quán cà phê trên phố Nguyễn Lương Bằng, tầng hai, góc khuất cạnh cửa sổ. Linh ngồi đối diện Khang, ba lô dưới chân, cốc cà phê đen trên bàn, chưa uống.
Cô kể. Ngắn, đúng trình tự: xe Wave, cửa mở, đồ bị lục, ổ cứng mất, vé metro, dòng chữ.
Khang nghe không ngắt. Khi cô xong, anh lấy vé metro từ tay cô, lật, đọc dòng chữ mặt sau.
– Ngày 3/10/2025. Cùng ngày vé tôi nhận.
– Tôi biết.
– Cùng người gửi.
– Có thể. Hoặc cùng hệ thống, khác người.
Khang đặt vé xuống bàn, giữa hai cốc cà phê.
– Ổ cứng có gì mà laptop không có?
– File gốc. Ảnh chụp tài liệu thư viện quân sự, bản gốc duy nhất, tôi không tải lên đám mây vì sợ bị truy. File ghi âm nhân chứng, cũng bản gốc. Bảng tính 114 vụ mất tích, bản đầy đủ, laptop chỉ có bản rút gọn.
– Sao lưu khác?
– Không. Sơ suất.
Khang gật. Không nói "cô nên sao lưu," không nói gì thừa. Linh đánh giá cao điều đó.
– Họ biết chúng ta đang làm gì, Linh nói. Từ lâu. Vé cho anh là cảnh cáo lần một. Lấy ổ cứng và dọa tôi là lần hai. Nếu còn lần ba, sẽ không phải cảnh cáo.
– Cô muốn dừng?
Câu hỏi thẳng. Khang hỏi không phải vì muốn cô dừng, mà vì cần biết cô quyết định gì.
Linh nhìn cốc cà phê đen, bề mặt phẳng lặng, phản chiếu đèn trần.
Im lặng dài. Không phải do dự. Là cô đang xếp lại mọi thứ trong đầu: ổ cứng mất, ba tháng công sức mất, an toàn cá nhân không còn, và Mai, Mai ở đâu đó, dưới đó hoặc trên này, sống hoặc không, nhớ hoặc không nhớ.
– Không.
Một từ. Linh nhìn Khang, mắt không lẩn tránh.
– Nếu chị tôi ở dưới đó, tôi càng phải tìm cách xuống. Nếu chị tôi không ở dưới đó, tôi cần biết chị ở đâu. Cả hai trường hợp, dừng lại không cho tôi câu trả lời.
Giọng cô bình tĩnh. Bình tĩnh hơn bình thường, lạnh hơn bình thường. Kiểu bình tĩnh của người đã qua điểm sợ và đến chỗ khác, chỗ mà sợ không còn tác dụng vì thứ cần tìm quan trọng hơn thứ có thể mất.
Khang gật.
– Dữ liệu trên laptop vẫn đủ để tiếp tục?
– Đủ cho phần phân tích. Thiếu bằng chứng gốc, nhưng tôi nhớ phần lớn. Ghi âm mất, nhân chứng vẫn còn, ghi lại được. Bảng tính dựng lại được, mất thời gian. Ảnh tài liệu thư viện, tôi sẽ phải quay lại chụp.
– Không nên quay lại thư viện quân sự. Nếu họ biết cô có ảnh, họ biết cô chụp ở đâu. Sẽ chờ.
Linh dừng. Đúng. Cô gật.
– Thay đổi chỗ ở?
– Đã gói đồ. Tối nay ở khách sạn. Ngày mai tìm phòng mới, trả tiền mặt, không CCCD.
– Được.
Im lặng. Hai người ngồi đối diện, quán cà phê tầng hai, tiếng nhạc nhẹ từ loa, tiếng xe phía dưới. Bình thường. Phía trên mặt đất, mọi thứ luôn bình thường.
– Khang. Anh nói sáng nay gặp bác sĩ.
Linh hỏi. Cô chưa biết nội dung cuộc gặp Duy, Khang chưa kể vì cô gọi trước, và khi gặp, cô kể chuyện mình trước.
Khang kể. Ngắn, cấu trúc, không cảm xúc thừa: Duy xác nhận anh là kỹ sư điều phối Tuyến 0, ba năm rưỡi. Tuyến 0 từ quân sự chuyển thành hệ thống cách ly. Duy nghiên cứu ký ức lây nhiễm từ 2005. Protocol M-7. Ga-14, người quản lý cao nhất, chưa bao giờ lộ mặt.
Linh nghe, ghi chú ngắn vào sổ tay, bút bi xanh.
– Ga-14. Tên giống ga.
– Mật danh. Người ngồi ở ga cuối.
– Và anh phát hiện gì đó khiến họ xóa anh, nhưng Duy không biết.
– Đúng. Nhưng tối qua tôi nhớ thêm.
Khang kể về ký ức: chạy trong đường hầm, bộ đàm, tiếng "Quá muộn rồi", tiếng va chạm. Mười bảy người chết không phải hành khách, là nhân viên hệ thống. Thanh trừng.
Linh ngừng viết. Nhìn Khang.
– Mười bảy người bị giết vì anh sắp phanh phui thứ gì đó.
– Hoặc vì họ cũng biết thứ đó. Tôi phát hiện, họ biết, ai đó quyết định dọn sạch. Mười bảy cộng tôi là mười tám. Họ giết mười bảy, xóa ký ức tôi vì cần tôi sống.
Linh nhìn vé metro trên bàn. Dòng chữ mặt sau hướng lên trần: "Dừng. Hoặc chị cô cũng không còn."
– Họ giữ anh sống vì cần kỹ sư. Họ giữ chị tôi ở đâu đó vì cần gì?
Câu hỏi treo. Khang không trả lời được. Linh cũng không.
Cô gấp sổ tay, cho vào ba lô, uống nốt cốc cà phê đen, một hơi, đắng, không đường.
– Tôi cần tìm phòng mới tối nay. Sáng mai gặp, tám giờ.
– Linh.
Cô dừng, đang đứng dậy.
– Vé metro. Giữ lại. Đừng vứt.
– Tôi biết. Bằng chứng.
Cô cho vé vào túi nhỏ trong ba lô, khóa kéo, đeo ba lô lên vai. Đi ra cầu thang, không ngoái lại.
Khang ngồi một mình ở bàn. Hai cốc cà phê trống. Phía dưới cửa sổ, Linh xuất hiện trên vỉa hè, ba lô trên lưng, bước nhanh, không ngoái, rẽ vào ngõ và biến mất.
Anh nhìn chỗ cô vừa biến mất. Linh không nói sợ. Không bao giờ nói sợ. Nhưng tay cô khi cầm vé metro run nhẹ, run ở đầu ngón, kiểu run mà người khác không nhận ra nhưng Khang nhận ra vì anh biết tay cô bình thường thế nào.
Họ dọa bằng Mai. Đó là vũ khí chính xác nhất có thể dùng với Linh. Không phải mạng cô, cô không sợ mạng mình, ít nhất không đủ để dừng. Nhưng Mai, chị gái, người mà cô tìm ba năm, người duy nhất cô còn quan tâm đủ để bị tổn thương.
Và cô nói không.
Không phải dũng cảm. Là không còn lựa chọn nào khác mà cô chấp nhận được.
Khang đứng dậy, trả tiền, ra phố. Đi bộ về căn hộ, đường vòng như mọi khi, kiểm tra đuôi, không thấy ai. Nhưng biết rằng không thấy không có nghĩa là không có.
Về đến nhà, khóa cửa, kiểm tra phòng. Mọi thứ nguyên vẹn. Chưa ai vào nhà anh, hoặc ai đó vào giỏi hơn người vào nhà Linh.
Anh ngồi xuống bàn. Mở laptop. Không làm gì, chỉ ngồi, nhìn màn hình đăng nhập.
Hai bên đang siết. Từ dưới, người muốn lên. Từ trên, hệ thống muốn giữ nguyên. Và anh với Linh ở giữa, biết quá nhiều để dừng, biết quá ít để hành động.
Nhưng An nói đúng một điều: anh biết đường. Đường xuống, đường lên, cấu trúc ga, mã khóa, lịch trình tàu. Anh là kỹ sư điều phối, dù ký ức đang trở về từng mảnh thay vì trọn vẹn. Và đó là lý do họ giữ anh sống, và cũng là lý do họ sẽ không để anh yên nếu anh tiếp tục.
Hai giờ mười bảy phút. Sàn rung. Khang đóng laptop, nằm xuống giường, nhắm mắt.
Ký ức đang gần. Thứ mà anh phát hiện năm năm trước, thứ khiến mười bảy người chết, thứ khiến anh bị xóa. Nó ở ngay rìa, như bước chân trong đường hầm tối, mỗi đêm gần hơn một bước.
Sáng mai anh sẽ biết. Hoặc đêm nay. Hoặc ngay bây giờ, nếu M-7 buông thêm một lớp.
Anh chờ. Mắt nhắm, sàn vẫn rung nhẹ, T-000 chạy phía dưới, chở ai đó đi về ga cuối cùng.