Tuyến Metro Số 0
Chương 42: Hồ sơ bệnh viện
Chương 42

Hồ sơ bệnh viện

Bệnh viện Đa khoa Phúc An đóng cửa bốn năm trước.

Khang biết tên bệnh viện từ mục "Cơ sở liên kết" trong hồ sơ chương trình hỗ trợ tâm lý nhân viên metro: Bệnh viện Đa khoa Phúc An, quận Hà Đông, chuyên khoa Tâm thần kinh. Cơ sở liên kết duy nhất trong mục tâm thần kinh, ghi nhận từ 2019 đến 2022. Sau 2022: không có, vì bệnh viện đã ngừng hoạt động.

Linh tìm thêm: Phúc An là bệnh viện tư nhân cỡ nhỏ, năm mươi giường, thành lập 2008, chuyên khoa thần kinh và phục hồi chức năng. Đóng cửa 2022, lý do chính thức: "không đủ điều kiện tài chính tiếp tục vận hành." Tòa nhà vẫn đứng ở số 15 phố Lê Trọng Tấn, Hà Đông, bỏ hoang, chờ giải phóng mặt bằng cho dự án bất động sản mới. Kho lưu trữ hồ sơ bệnh nhân, theo quy định, phải được chuyển sang Sở Y tế hoặc giữ tại chỗ ít nhất mười năm.

– Kho lưu trữ có thể ở tầng hầm, Linh nói qua điện thoại tối qua. Bệnh viện tư nhân đóng cửa thường không có ngân sách chuyển hồ sơ. Để tại chỗ, khóa lại, quên.

– Cô vào được không?

– Bệnh viện bỏ hoang, không phải căn cứ quân sự. Tôi đã vào những chỗ khó hơn.

Chín giờ sáng. Phố Lê Trọng Tấn, Hà Đông.

Bệnh viện Phúc An nằm trong ngõ rộng, cách mặt phố khoảng năm mươi mét. Tòa nhà năm tầng, tường trắng ngả vàng, cửa kính tầng một bịt ván, cổng sắt khóa xích. Biển hiệu "Bệnh viện Đa khoa Phúc An" vẫn treo, chữ đỏ phai, bụi phủ. Sân trước cỏ mọc ngang gối, vài cây bàng mọc tự do, lá rụng thành lớp trên nền xi măng nứt.

Khang đứng bên kia ngõ, quan sát. Không có bảo vệ trực, không có camera thấy được, không có dấu hiệu ai ra vào gần đây. Cổng xích nhưng xích cũ, rỉ sét.

Linh đến sau mười phút, đi bộ từ bến xe buýt Hà Đông, ba lô nhỏ, áo khoác nhẹ dù trời nóng. Cô nhìn tòa nhà, nhìn cổng, nhìn quanh ngõ.

– Phía sau có lối, cô nói. Tường thấp, không gai. Tôi đã xem ảnh vệ tinh.

– Cô chuẩn bị kỹ.

– Ba năm tìm chị. Tôi vào kho lưu trữ nhiều hơn nhà báo bình thường.

Họ đi vòng ra sau tòa nhà. Tường bao phía sau cao khoảng hai mét, xây gạch trần, không trát. Linh tìm chỗ tường thấp nhất, đặt chân lên mấu gạch nhô, kéo người lên, ngồi trên đỉnh tường, nhảy xuống. Khang theo, chậm hơn, cồng kềnh hơn, nhưng qua được.

Sân sau: bãi đỗ xe cũ, nền bê tông nứt, cỏ dại mọc qua kẽ. Cửa sau tòa nhà: cửa sắt, khóa, nhưng bản lề rỉ. Linh lấy từ ba lô một thanh kim loại mỏng, đặt vào khe cửa, xoay. Khóa cũ, cơ chế đơn giản, bật sau ba mươi giây.

– Nhà báo, Khang nói.

– Nhà báo có kỹ năng phụ, Linh nói, không nhìn lên.

Cửa mở. Bên trong: hành lang tầng một, tối, mùi ẩm mốc, mùi xi măng cũ, mùi thuốc sát trùng nhạt còn bám trên tường sau bốn năm. Sàn gạch men trắng phủ bụi, dấu chân chuột in trên lớp bụi, không có dấu chân người. Đèn tắt, ánh sáng từ cửa sổ bịt ván lọt qua khe, đủ thấy nhưng không đủ rõ. Linh bật đèn pin trán, Khang bật đèn điện thoại.

Tầng một: phòng khám cũ, cửa kính, giường bệnh nhân xếp chồng trong góc, máy móc bọc bạt trắng. Bụi, im lặng, mùi cũ. Không có gì liên quan đến hồ sơ bệnh nhân.

Cầu thang xuống tầng hầm: cửa sắt ghi "Khu lưu trữ, Chỉ nhân viên." Không khóa. Linh đẩy, cửa mở nặng, bản lề kêu.

Tầng hầm Bệnh viện Phúc An rộng bằng nửa diện tích tầng một, trần thấp khoảng hai mét rưỡi, đèn huỳnh quang tắt, ống nước cũ chạy dọc trần. Linh tìm bảng điện, bật thử. Đèn nhấp nháy ba lần, rồi sáng, yếu, ánh sáng vàng nhạt phủ khắp phòng.

Kệ sắt xếp thành hàng, sáu hàng, mỗi hàng dài khoảng bốn mét. Trên kệ: hộp các-tông, cặp hồ sơ nhựa, tập giấy đóng gáy. Mỗi hộp có nhãn: năm, khoa, mã bệnh nhân. Hệ thống sắp xếp cơ bản nhưng rõ ràng, kiểu lưu trữ bệnh viện tư nhân nhỏ: không số hóa, không quét mã, chỉ giấy và nhãn.

Khang đi dọc hàng kệ, đọc nhãn. 2008-2012, 2013-2016, 2017-2020, 2021-2025. Mỗi khoảng thời gian chiếm một hàng. Anh tìm năm 2025, tháng 10 đến tháng 12, mục "Tâm thần kinh."

Hàng kệ thứ tư, ngăn giữa. Hộp các-tông ghi: "2025 / TTK / Q3-Q4." TTK: Tâm Thần Kinh. Quý 3 đến quý 4.

Khang lấy hộp xuống, đặt trên bàn làm việc cũ ở cuối phòng. Mở nắp. Bên trong: khoảng ba mươi cặp hồ sơ, xếp theo mã bệnh nhân, mỗi cặp dày từ năm đến hai mươi trang.

Anh tìm tên mình. Lê Minh Khang. Lật từng cặp, đọc tên trên bìa. Nguyễn Văn A, Trần Thị B, Phạm C... không theo thứ tự chữ cái, xếp theo ngày nhập viện.

Cặp thứ mười bảy. Bìa xanh, nhãn in: "BN-TTK-2025-017. Lê Minh Khang. Nhập viện: 15/10/2025. Xuất viện: 12/01/2026."

Khang mở cặp.

Trang đầu: phiếu nhập viện. Tên, tuổi, giới tính, địa chỉ (trống), người nhà liên hệ (trống), lý do nhập viện: "Rối loạn stress sau sang chấn (PTSD) sau sự cố nghiêm trọng tại nơi làm việc. Chuyển từ chương trình hỗ trợ tâm lý nhân viên CTCP Metro Hà Nội." Bác sĩ phụ trách: TS. BS. Hoàng Duy.

Trang hai: đánh giá tâm lý ban đầu. Nhưng trang bị rút. Chỉ còn bìa nhựa trống, dấu ghim cũ ở góc trên trái, trang giấy đã được tháo ra. Trang ba: trống. Trang bốn đến trang mười: trống. Mười lăm trang bị rút, chỉ còn bìa và ghim.

Trang mười sáu, trang cuối cùng còn lại, ghi bằng tay, mực xanh, chữ bác sĩ:

"Bệnh nhân phản ứng tốt với Giao thức M-7. Ký ức mục tiêu đã bị đè nén thành công. Đánh giá sau 72 giờ: không có dấu hiệu hồi phục tự phát. Đề xuất: theo dõi ngoại trú 6 tháng, đánh giá lại sau 12 tháng. Ghi chú: bệnh nhân thuộc nhóm C (kháng cao), cần liều bổ sung nếu có dấu hiệu hồi phục. H.D."

Giao thức M-7. Ký ức mục tiêu. Đè nén thành công. Nhóm C, kháng cao.

Khang đọc lại ba lần. Mỗi lần, các từ rõ hơn, nặng hơn. Không phải hồ sơ điều trị tâm lý. Đây là hồ sơ xóa ký ức, viết bằng ngôn ngữ y khoa, lưu trong bệnh viện thật, có mã bệnh nhân thật, có ngày tháng thật. Bằng chứng vật lý. Giấy, mực, chữ viết tay. Không phải tập tin số có thể bị xóa trong đêm bởi SYS-ADMIN-07.

– Linh.

Linh đang ở hàng kệ đối diện, tìm hồ sơ theo năm khác. Cô quay lại, đi đến bàn, nhìn trang giấy Khang đang cầm.

– Giao thức M-7, cô đọc. Ký ức mục tiêu đã bị đè nén thành công. Nhóm C, kháng cao.

Cô nhìn Khang. Mắt cô không mở rộng, không biểu lộ sốc. Mắt nhà báo, đang đánh giá giá trị bằng chứng.

– Bao nhiêu trang bị rút?

– Mười lăm. Chỉ còn trang cuối.

– Ai đó rút hồ sơ nhưng bỏ sót trang cuối. Hoặc cố ý để lại.

Khang nghĩ đến Hoàng Duy. Ông ta nói "Tôi không giấu." Ông ta để địa chỉ trên bài báo. Ông ta mở cửa không ngạc nhiên. Có thể ông ta cũng để lại trang cuối trong hồ sơ, một mảnh bằng chứng nhỏ, đủ để ai tìm thì thấy, nhưng không đủ để ai không tìm thì biết.

– Tìm thêm, Khang nói.

Hai mươi phút. Khang và Linh lục toàn bộ hộp 2025/TTK/Q3-Q4. Ba mươi cặp hồ sơ. Phần lớn là bệnh nhân tâm thần kinh thông thường: trầm cảm, rối loạn lo âu, đột quỵ phục hồi. Nhưng mười hai cặp khác nhau.

Mười hai cặp có nhãn bìa khác: không ghi "BN-TTK" mà ghi "BN-M7." Mã riêng. Mười hai bệnh nhân, mã BN-M7-001 đến BN-M7-012. Tất cả nhập viện cùng tháng 10 năm 2025, xuất viện tháng 1 hoặc tháng 2 năm 2026. Cùng bác sĩ phụ trách: TS. BS. Hoàng Duy.

Khang là BN-M7-009.

Tất cả mười hai cặp đều bị rút phần lớn giấy tờ, chỉ còn trang nhập viện và một đến hai trang ghi chú cuối. Khang lần lượt đọc từng trang còn lại.

BN-M7-001: Nguyễn Văn Tuấn Anh, nam, 33 tuổi, kỹ sư bảo trì metro. "Phản ứng tốt với M-7. Nhóm A (nhạy cao). Đè nén thành công sau 48 giờ."

BN-M7-002: Trần Quốc Bảo, nam, 29 tuổi, kỹ thuật viên tín hiệu metro. "Phản ứng tốt. Nhóm A."

BN-M7-003 đến 008: sáu người nữa, tất cả nam, tuổi từ 27 đến 41, tất cả nhân viên metro: kỹ sư, kỹ thuật viên, điều phối viên. Nhóm A hoặc B. Tất cả "đè nén thành công."

BN-M7-009: Lê Minh Khang. Nhóm C. Kháng cao.

BN-M7-010: Phạm Đức Minh, nam, 36 tuổi, quản lý vận hành metro. "Phản ứng kém. Nhóm D (kháng rất cao). Cần liều bổ sung. Ghi chú: ký ức mục tiêu vẫn xuất hiện trong giấc mơ sau 14 ngày."

BN-M7-011: Vũ Hoàng Long, nam, 31 tuổi, kỹ sư hệ thống metro. "Không phản ứng. Nhóm E (thất bại). Chuyển sang giao thức dự phòng."

BN-M7-012: Đặng Trọng Nghĩa, nam, 44 tuổi, trưởng ca vận hành metro. "Không phản ứng. Nhóm E. Chuyển sang giao thức dự phòng."

Khang đọc xong. Nhìn Linh.

Mười hai người. Tám nhóm A hoặc B, xóa thành công. Một nhóm C (Khang), xóa nhưng kháng. Một nhóm D, xóa kém. Hai nhóm E, thất bại hoàn toàn.

– Tám tên đầu, Khang nói. Tôi nhận ra tất cả. Đồng nghiệp metro cũ. Tuấn Anh, Quốc Bảo, Hùng, Thắng, Đức, Phương, Quang, Thành. Tôi làm việc với họ trước tai nạn.

– Và bốn tên cuối?

– Tôi, Đức Minh, Hoàng Long, Trọng Nghĩa. Đức Minh tôi biết, quản lý vận hành, tầng trên tôi. Hoàng Long và Trọng Nghĩa... tôi không nhớ. Có thể từng biết nhưng bị xóa.

Linh ghi tên mười hai người vào sổ tay. Từng tên, từng mã, từng nhóm.

– Nhóm E, cô nói. Thất bại. "Chuyển sang giao thức dự phòng." Giao thức dự phòng là gì?

Khang không trả lời, vì cả hai đều biết câu trả lời có thể là gì. Giao thức M-7 thất bại nghĩa là ký ức không bị đè nén, bệnh nhân vẫn nhớ. Và nếu mục đích là xóa ký ức về Dự án 0, thì bệnh nhân vẫn nhớ Dự án 0. Không thể thả họ ra.

"Chuyển sang giao thức dự phòng" có thể nghĩa là phương pháp xóa khác. Hoặc nghĩa là không bao giờ ra khỏi tầng hầm này. Hoặc nghĩa là Tuyến 0, ga cuối, Ga Chết.

Linh chụp ảnh tất cả mười hai trang còn lại. Ánh đèn flash trong tầng hầm, sáng trắng, rồi tối lại. Mười hai lần.

– Mười hai người bị xóa ký ức cùng lúc, cô nói. Cùng bác sĩ. Cùng bệnh viện. Cùng giao thức. Tất cả nhân viên metro. Cùng thời điểm với "tai nạn" năm năm trước. Đây không phải điều trị. Đây là thanh trừng.

– Thanh trừng cái gì?

– Ký ức. Họ biết cái gì đó. Tất cả mười hai người biết cùng một thứ. Và ai đó quyết định họ phải quên.

Khang nhìn hộp hồ sơ trên bàn. Mười hai cặp bìa xanh, mười hai cuộc đời bị can thiệp, mười hai não bộ bị Hoàng Duy đặt tay lên và nói "anh sẽ không nhớ gì." Tám người quên thành công, đang sống đâu đó, làm việc gì đó, không nhớ mình từng là nhân viên metro, không nhớ tai nạn, không nhớ Dự án 0. Một người (Khang) quên nhưng đang nhớ lại. Một người quên kém. Hai người không quên được.

Ba người cuối. Đức Minh, Hoàng Long, Trọng Nghĩa. Nhóm D và E. Giao thức dự phòng.

– Tôi cần tìm ba người này, Khang nói.

– Bốn, Linh nói. Anh cũng nằm trong danh sách. Anh thuộc nhóm ba, xóa nhưng kháng. Câu hỏi là: khi họ biết anh đang nhớ lại, họ sẽ làm gì?

Khang không trả lời. Anh xếp lại mười hai cặp hồ sơ vào hộp, đóng nắp, đặt lại lên kệ đúng vị trí. Không lấy đi. Ảnh chụp đủ. Bằng chứng vật lý cần ở đúng nơi nó thuộc về, để nếu cần, có thể quay lại.

Họ lên cầu thang, qua hành lang tầng một, ra cửa sau, trèo tường, ra ngõ. Nắng trưa, nóng, tiếng xe máy, tiếng còi. Hà Đông bình thường. Bệnh viện Phúc An bỏ hoang phía sau lưng, cửa sắt đóng lại, bụi phủ, cỏ mọc.

Trên xe buýt về nội thành, Khang ngồi cạnh cửa sổ, Linh ngồi ghế trước. Không nói chuyện trên xe, quá đông, quá ồn. Khang nhìn ra ngoài: phố Hà Đông trưa, quán ăn, tiệm điện thoại, trường học, bệnh viện khác (đang hoạt động, bệnh nhân ra vào, bình thường). Phía dưới mặt đường, sâu ba mươi lăm mét, đường ray Tuyến 0 chạy song song, nối Ga 3 với Ga 7, nối Ga 7 với Ga 9, chạy về phía nam đến Hà Đông, nơi ga X-07 nằm trong cống cũ, nơi An sống.

Mười hai người. Tất cả nhân viên metro. Tất cả bị đưa vào Bệnh viện Phúc An cùng tháng 10, cùng bác sĩ, cùng giao thức. Ba tháng. Rồi trả về: tám người với ký ức sạch, bốn người với tương lai không rõ.

Linh quay lại nhìn Khang. Không nói gì, chỉ nhìn ba giây, rồi quay đi. Trong ba giây đó, mắt cô nói điều mà miệng không nói trên xe buýt đông: chúng ta có bằng chứng.

Giấy. Mực. Chữ viết tay. Mã bệnh nhân. Tên thật. Ngày thật. Trong tầng hầm bệnh viện bỏ hoang mà chưa ai phá, mười hai cặp bìa xanh nằm trên kệ sắt, đèn huỳnh quang tắt, im lặng, đợi ai đó quay lại và đọc.

Bằng chứng rằng năm năm trước, mười hai nhân viên metro bị xóa ký ức hàng loạt bởi một bác sĩ thần kinh trong bệnh viện tư nhân cỡ nhỏ ở ngoại ô Hà Nội. Không phải tai nạn lao động. Không phải điều trị tâm lý. Xóa ký ức có hệ thống, có giao thức, có phân nhóm kết quả.

Xe buýt dừng ở Ngã Tư Sở. Khang và Linh xuống, đứng trên vỉa hè, nắng chiếu xiên.

– Tôi sẽ tìm tám người nhóm A và B, Linh nói. Xem họ đang ở đâu, sống thế nào. Và ba người nhóm D, E.

– Cẩn thận với nhóm E. Nếu giao thức dự phòng nghĩa là điều tôi nghĩ, thì không có ai để tìm.

Linh gật. Cô biết. Nhưng cô vẫn sẽ tìm, vì ba năm tìm chị Mai dạy cô: không có ai để tìm không nghĩa là ngừng tìm. Nghĩa là tìm bằng chứng rằng họ từng ở đây.

Hai người đi ngược hướng nhau. Linh về Đống Đa, Khang về Cát Linh. Giữa họ, Hà Nội trưa, nóng, đông, bình thường. Và bên dưới Hà Nội, Tuyến 0 im lặng ban ngày, đợi đêm xuống.

Ch.42/91
2.647 từ