14 đêm liên tiếp
Tuấn trả lời lúc sáu giờ sáng, sớm hơn bình thường. Bình thường Tuấn ngủ đến bảy rưỡi, kịp vào ca tám giờ. Tin nhắn sáu giờ nghĩa là hoặc anh ta không ngủ, hoặc thức dậy vì lý do không dễ chịu.
"Tối nay gặp không? Quán cà phê đối diện ga. 7 giờ."
Khang đọc tin nhắn trên điện thoại, mắt vẫn nhức vì đêm qua ngủ muộn. Ngoài cửa sổ, chuyến tàu đầu tiên trong ngày đang lướt qua, 5:02, trễ hai phút so với biểu đồ. Anh biết vì anh luôn biết, dù không ai trả lương cho sự chú ý đó nữa.
"Được. 7 giờ."
Gửi. Đặt điện thoại xuống. Nằm nhìn trần nhà thêm mười phút rồi mới ngồi dậy.
Ban ngày, Khang làm việc. Freelancer phục hồi hạ tầng, nghe sang nhưng thực tế là: ai có hệ thống cũ hỏng, gọi anh đến sửa. Máy chủ công ty nhỏ bị lỗi ổ cứng. Mạng nội bộ trường học chập chờn. Camera an ninh cửa hàng ngừng ghi. Công việc đủ để trả tiền nhà và cà phê, không đủ để gọi là sự nghiệp. Khang không phiền, anh không cần sự nghiệp. Anh cần thứ gì đó lấp đầy ban ngày để ban đêm không kéo dài quá.
Hôm nay không có việc. Anh ngồi ở bàn từ tám giờ sáng, mở lại nhật ký vận hành.
Mười bốn dòng T-000. Anh đã nhìn chúng đêm qua, nhưng chưa phân tích kỹ. Bây giờ mới bắt đầu.
Mỗi dòng ghi nhận bộ cảm biến ở một ga cụ thể. Đêm qua anh chỉ thấy ga Cát Linh, vì đó là ga đầu tiên anh kiểm tra. Nhưng giờ mở rộng: lọc toàn bộ entry T-000 trong mười bốn ngày, sắp xếp theo ga.
Kết quả hiện ra trong ba mươi giây.
Khang nhìn bảng dữ liệu. Rồi nhìn lại. Rồi xoay ghế, lấy sổ tay, vẽ sơ đồ metro trên giấy, ba tuyến, ba mươi sáu ga. Đánh dấu từng ga T-000 đi qua mỗi đêm.
Đêm thứ nhất: ga Cát Linh, ga Láng, ga Thái Hà. Ba ga liên tiếp trên tuyến 2A.
Đêm thứ hai: ga Đại học Quốc gia, ga Chùa Bộc, ga Phạm Ngọc Thạch. Ba ga tiếp theo.
Đêm thứ ba: tiếp.
Mỗi đêm, T-000 dịch chuyển ba ga về phía nam. Như đang đi dọc tuyến, từ bắc xuống nam, từ từ, mỗi đêm một đoạn. Đến đêm thứ mười hai: ga cuối tuyến 2A, Hà Đông. Rồi đêm mười ba: quay lại ga Cát Linh. Và đêm mười bốn: tiếp tục chu kỳ.
Một vòng. Mười hai đêm một vòng. Rồi lặp lại.
Khang đặt bút xuống. Nhìn sơ đồ trên giấy, những vòng tròn nhỏ đánh dấu ga, nối nhau bằng đường thẳng. T-000 không chạy ngẫu nhiên. Nó chạy theo tuyến, theo thứ tự, theo chu kỳ. Nó có lộ trình.
Ai lập lộ trình cho một đoàn tàu không tồn tại?
Anh đóng laptop. Pha cà phê mới, ly thứ hai. Nhìn ra cửa sổ: trời xám nhạt, Hà Nội vào tháng ba ẩm ướt, ga Cát Linh đông đúc giờ cao điểm. Người ta lên xuống tàu, nhìn điện thoại, cắm tai nghe, không ai ngước lên nhìn tòa nhà tầng năm nơi một người đàn ông đang ngồi vẽ bản đồ đường ray vào sổ tay.
Bảy giờ tối. Quán cà phê đối diện ga Cát Linh, quán nhỏ tên Lặng, bàn ghế gỗ cũ, đèn vàng treo thấp. Khang đến trước năm phút, chọn bàn trong cùng, lưng tựa tường, mặt hướng ra cửa. Không phải vì cảnh giác. Là thói quen: anh không thích người đi phía sau mà không biết.
Tuấn đến đúng giờ. Gầy hơn lần cuối gặp, hai tháng trước, bữa cơm cuối năm mà Tuấn rủ nhưng Khang suýt không đến. Quầng mắt thâm, tóc hơi dài hơn bình thường, Tuấn vốn luôn gọn gàng, cắt tóc hai tuần một lần. Lần này trông như đã quên.
Ngồi xuống. Gọi cà phê đen. Im lặng cho đến khi ly cà phê đặt lên bàn.
– Mày đọc kỹ chưa?
Khang gật.
– Mười bốn đêm. Cùng giờ. Di chuyển theo tuyến.
Tuấn nhìn anh. Mắt hơi nheo, quen thuộc: biểu cảm khi Tuấn muốn nói gì đó nhưng đang cân nhắc.
– Mày phát hiện nó di chuyển theo tuyến?
– Ba ga mỗi đêm. Mười hai đêm một vòng trên tuyến 2A. Từ Cát Linh đến Hà Đông rồi quay lại.
Tuấn uống một ngụm. Đặt ly xuống nhẹ, nhưng tay không buông ly ngay. Giữ.
– Có chuyện khác, Tuấn nói. Giọng thấp hơn, dù quán không đông. Mày biết Dũng không?
Khang tìm trong ký ức. Nguyễn Văn Dũng, kỹ thuật viên bảo trì, vào sau Khang hai năm. Ít nói, làm ca đêm nhiều.
– Biết. Bảo trì đường ray.
– Dũng mất tích.
Khang nhìn Tuấn.
– Một tuần trước, Tuấn tiếp. Không đến ca. Không nghe điện thoại. Tao đến nhà, vợ nó nói đi làm rồi không về. Tao hỏi phòng nhân sự...
Tuấn dừng. Nhìn xuống ly cà phê.
– Phòng nhân sự nói không có nhân viên nào tên Nguyễn Văn Dũng.
Im lặng ba giây.
– Mày chắc không? Khang hỏi.
– Chắc. Tao làm cùng nó bốn năm. Ngồi cạnh nhau trong phòng kỹ thuật. Biết nó uống trà đá không đường, biết con nó tên gì. Phòng nhân sự nói không có ai tên đó trong hệ thống.
Khang không nói gì. Anh đang nghĩ, đang xếp thông tin vào thứ tự. T-000. Mất tích. Nhân sự bị xóa. Ba dữ kiện, chưa đủ để kết luận, nhưng đủ để hình thành câu hỏi.
– Camera, Khang nói. Ga có camera. Ca đêm ghi nhận ai vào ai ra.
Tuấn lắc đầu.
– Tao kiểm tra rồi. Camera ga... có vấn đề.
– Vấn đề gì?
– Nhiễu. Mỗi đêm, khoảng hai giờ đến hai rưỡi sáng, camera một số ga bị nhiễu. Không phải tất cả, cứ vài ga một lần. Nhưng pattern giống nhau: nhiễu ba đến năm phút, rồi tự phục hồi. Không ai sửa vì nó tự hết, kỹ thuật viên ghi vào sổ là "nhiễu tín hiệu thoáng qua" rồi bỏ.
Hai giờ đến hai rưỡi. Khung giờ T-000 chạy.
Khang uống cà phê. Đắng, đúng mức, quán này pha kiểu cũ, phin nhỏ giọt. Anh đặt ly xuống, xoay nhẹ trên mặt bàn.
– Nhiễu cùng lúc T-000 active.
Tuấn gật.
– Tao biết. Vì thế tao mới gửi cho mày. Tao không phải kỹ sư hệ thống, tao chỉ bảo trì phần cứng. Nhưng cái này... không bình thường.
– Mày báo ai chưa?
Tuấn nhìn Khang. Lần đầu tiên trong buổi gặp, mắt anh ta có gì đó khác, không phải sợ, nhưng cảnh giác. Kiểu người đang đứng gần rìa mà biết mình đang đứng gần rìa.
– Không. Và mày cũng đừng.
– Tại sao?
– Vì Dũng biến mất sau khi hỏi về lịch trình ca đêm. Nó hỏi tổ trưởng: "Sao có ca bảo trì lúc hai giờ sáng mà không ai nhận lệnh?" Một tuần sau, mất.
Quán cà phê bỗng yên hơn bình thường. Hoặc Khang bây giờ mới nhận ra nó yên, tiếng nhạc nền tắt từ lúc nào, chỉ còn tiếng máy lạnh chạy đều và tiếng xe ngoài đường.
– Mày nghĩ liên quan, Khang nói. Không phải câu hỏi.
– Tao không biết. Nhưng tao không muốn là người tiếp theo hỏi câu đó.
Cả hai im lặng. Khang nhìn ra cửa kính, ga Cát Linh sáng đèn phía bên kia đường, người qua lại thưa dần khi tối muộn. Bình thường. Mọi thứ nhìn bình thường.
Khang nghĩ đến Dũng. Anh nhớ mờ, gặp vài lần ở hành lang, gật đầu chào, không nói chuyện nhiều. Người nhỏ con, hay mặc áo khoác dù mùa hè vì phòng kỹ thuật lạnh. Kiểu người tồn tại ở ngoại vi tầm nhìn, có mặt nhưng không gây chú ý. Và bây giờ: biến mất mà hệ thống nói chưa từng có.
Điều khiến Khang khó chịu không phải sự biến mất. Là sự phủ nhận. Nếu Dũng chết, còn có xác, có điều tra. Nhưng bị xóa khỏi hồ sơ, như thể anh ta chưa bao giờ tồn tại, đó là thứ không xảy ra tự nhiên. Cần ai đó có quyền truy cập cơ sở dữ liệu nhân sự, có quyền chỉnh sửa, và có lý do.
– Còn gì nữa không? Khang hỏi.
Tuấn do dự. Rồi:
– Dũng không phải người đầu tiên.
Khang đợi.
– Hai năm qua, ba kỹ thuật viên "nghỉ việc". Tao biết cả ba, không ai nói trước là sẽ nghỉ. Một ngày có mặt, ngày sau không. Phòng nhân sự: "Đã xử lý đơn thôi việc." Không ai hỏi thêm vì... ai quan tâm? Người ta nghỉ việc hằng ngày.
Ba người. Cộng Dũng là bốn.
– Tên, Khang nói.
– Tao nhớ hai: Phương, tổ bảo trì ga Hà Đông. Thắng, kỹ thuật viên camera, làm ca đêm. Người thứ ba tao không nhớ tên, ở tổ vận hành tuyến 2A.
Tuyến 2A. Tuyến T-000 đang chạy.
Khang ghi nhớ. Không viết ra, không ở đây, không trước mặt người khác. Thói quen cũ từ thời làm điều phối: dữ liệu nhạy cảm chỉ ghi khi một mình, ở nơi kiểm soát được. Anh gật đầu với Tuấn.
– Cảm ơn.
Tuấn đứng lên. Rút ví trả tiền cà phê, cả hai ly. Khang không phản đối.
Trước khi đi, Tuấn nói thêm, giọng nhẹ đến mức gần như thì thầm:
– Khang. Mày giỏi hơn tao trong việc này. Đọc dữ liệu, tìm quy luật, đó là việc của mày. Nhưng...
Anh ta dừng. Nhìn ra cửa.
– Cẩn thận. Bất kỳ ai hỏi về T-000, đều biến mất.
Rồi đi. Chuông cửa kêu nhẹ khi Tuấn bước ra ngoài. Khang ngồi lại một mình, ly cà phê cạn, nhìn vết nước tròn trên mặt bàn gỗ.
Mười giờ đêm. Về nhà.
Khang mở laptop, ngồi vào chỗ quen thuộc. Vào lại lưu trữ nhật ký, lần này tìm xa hơn mười bốn ngày. Muốn biết T-000 bắt đầu từ khi nào.
Cuộn lùi. Một tháng. Hai tháng. Ba tháng.
Tháng thứ ba, vẫn có. T-000. Cùng pattern: 02:17:04, di chuyển theo tuyến, chu kỳ mười hai đêm.
Sáu tháng. Vẫn có. Cùng pattern, không sai lệch, 02:17:04, ba ga mỗi đêm, mười hai đêm một vòng.
Chín tháng. Không thay đổi.
Một năm. T-000 đã chạy ít nhất một năm, ba trăm sáu mươi lăm đêm, mà không ai phát hiện. Hoặc đúng hơn: ai phát hiện đều không còn ở vị trí để nói. Dũng hỏi. Dũng biến mất. Phương và Thắng có thể cũng hỏi. Cũng biến mất. Pattern không chỉ ở đường ray, pattern ở cả con người.
Khang dừng ở mốc một năm. Lưu trữ xa hơn bị khóa, cần quyền cấp cao hơn mà anh không có. Nhưng một năm đã đủ. Đủ để biết: đây không phải anomaly gần đây. Đây là thứ đã tồn tại, đang tồn tại, và có lẽ sẽ tiếp tục tồn tại.
Anh đóng lưu trữ. Mở sổ tay. Viết:
- T-000: active mỗi đêm 02:17:04
- Chu kỳ 12 đêm dọc tuyến 2A (bắc → nam → lặp)
- Camera nhiễu cùng khung giờ (02:00-02:30)
- 4 kỹ thuật viên "mất tích / nghỉ việc" trong 2 năm
- Dũng: biến mất sau khi hỏi về ca bảo trì 2h sáng
- Hồ sơ nhân sự bị xóa
Nhìn danh sách. Sáu điểm. Chưa đủ để kết luận gì, nhưng đủ để nhận ra: có hệ thống đằng sau. Không phải lỗi. Không phải trùng hợp. Ai đó đang vận hành thứ gì đó dưới metro Hà Nội, và ai đó đang xóa dấu vết của bất kỳ ai phát hiện.
Tiếng tàu ngoài cửa sổ, chuyến cuối cùng trong ngày, 23:00. Ray rít, gió thổi, rồi im.
Ga Cát Linh tối dần. Đèn an ninh nhấp nháy cam.
Khang gập sổ tay. Nhìn đồng hồ: 23:14. Ba tiếng nữa, 02:17, nếu pattern đúng, bộ cảm biến ga Cát Linh sẽ lại ghi nhận T-000. Ngay bên dưới tòa nhà anh đang ngồi.
Anh có thể xuống ga lúc đó. Nhìn bằng mắt. Xem có gì không. Ga Cát Linh ngay bên dưới, hai phút đi bộ, xuống cầu thang, qua cổng soát vé đã khóa, đứng ở ke ga tối. Đợi.
Nhưng Tuấn nói: cẩn thận. Và bốn người đã biến mất vì hỏi câu hỏi tương tự.
Khang không xuống. Chưa. Không phải vì sợ, anh không chắc mình còn biết sợ cái gì sau năm năm sống với ký ức mười bảy người chết. Nhưng vì: hấp tấp là lỗi kỹ thuật tệ nhất. Dữ liệu trước, hành động sau.
Anh đóng laptop, tắt đèn, nằm xuống giường. Mắt mở trong bóng tối. Nghe thành phố lắng dần, xe thưa, quán đóng, con phố dưới tầng trở nên im lặng.
Tiếng tàu trong giấc mơ, nếu anh ngủ được, sẽ đến lúc 2:17.
Nhưng đêm nay Khang không ngủ.
Anh nằm chờ. Đếm phút. 23:30. 0:00. 0:45. 1:15.
1:50.
2:00.
Thành phố yên tĩnh đến mức nghe được tiếng máy lạnh tòa nhà đối diện chạy. Không xe. Không người. Đêm tháng ba lạnh vừa đủ để co người dưới chăn mỏng.
2:10.
Khang ngồi dậy. Đi ra cửa sổ. Mở hé, gió lạnh tràn vào, mang theo mùi bê tông ẩm và khói xe tàn từ ban ngày.
Nhìn xuống ga Cát Linh. Sân ga tối. Đường ray, hai vệt bạc dưới đèn đường, trống. Không có gì.
2:15.
Im lặng.
2:16.
Gió thay đổi, nhẹ, nhưng Khang nhận ra. Gió thổi từ hướng tunnel, không phải từ phố. Như có thứ gì đó đẩy không khí từ dưới lòng đất lên.
2:17.
Không thấy gì. Không nghe gì, ít nhất, không bằng tai thường. Nhưng dưới chân Khang, qua năm tầng bê tông, qua lớp đất, qua lớp cốt thép, có rung nhẹ. Rất nhẹ. Ly nước trên đầu giường không gợn sóng. Nhưng lòng bàn chân anh, trần, trên sàn gạch lạnh, cảm nhận được.
Rung. Ba giây. Rồi ngừng.
Khang đứng yên ở cửa sổ, nhìn xuống ga tối. Không có gì thay đổi. Đường ray vẫn trống. Đèn an ninh vẫn nhấp nháy cam.
Nhưng điện thoại trên bàn rung. Tin nhắn. Một giờ sáng, Tuấn.
Khang cầm lên, đọc:
"Mày ở nhà đúng không? Đừng ra ga."
Anh không trả lời. Đặt điện thoại xuống. Nhìn ra cửa sổ lần nữa.
Ga Cát Linh tối. Trống. Bình thường.
Nhưng ba giây rung dưới lòng bàn chân, anh không tưởng tượng. Có thứ gì đó vừa chạy qua bên dưới.
Khang đóng cửa sổ. Quay lại giường. Không ngủ, nhưng nằm xuống.
Vết sẹo trên tay không ngứa đêm nay. Thay vào đó, lòng bàn chân anh vẫn nhớ cái rung đó. Như ký ức riêng của da thịt, không cần não bộ xác nhận.
Có thứ gì đó chạy dưới lòng Hà Nội. Mỗi đêm. Và bây giờ anh biết, không chỉ bằng dữ liệu.
Bằng cơ thể.
Và Tuấn, ở đâu đó trong thành phố, cũng đang thức, biết điều tương tự. Tin nhắn của anh ta không phải lời khuyên. Là xác nhận: Mày cũng cảm nhận được, đúng không? Đừng ra gần nó.
Khang nhắm mắt. Không ngủ. Chỉ chờ sáng.