Những Người Ăn Tối Sau 10 Giờ
Chương 55: Đồng Nghiệp
Chương 55

Đồng Nghiệp

Ba bóng áo trắng trong hẻm tối.

Nhật đang lau bàn ngoài hiên thì nhìn ra đầu hẻm, thấy ba người đi cạnh nhau, áo blouse trắng lấp loáng dưới ánh đèn đường xa, dép bệnh viện kéo nhẹ trên nền xi măng. Người giữa cao hơn hai người bên, lưng thẳng, bước đều, tay nhét túi áo. Hoàng.

Nhật dừng tay lau, nhìn kỹ hơn. Hoàng không bao giờ đi cùng ai, mười bốn đêm Nhật nhớ, mười bốn đêm kể từ đêm đầu tiên Hoàng bước vào quán, lần nào cũng một mình, áo blouse trắng, mắt trũng, bảy phút rồi đi. Nhưng hôm nay anh đi giữa hai người, bước chân khác, bước chân của người đang dẫn đường, bước chân biết hẻm này rẽ phải, biết quán nằm sau cây bàng, biết đèn vàng đang sáng ở cuối hẻm.

Hoàng dẫn người đến quán. Hoàng, người ăn cơm bảy phút rồi biến vào hẻm tối, người chưa bao giờ nói với ai ở bệnh viện rằng mình ăn ở đâu, người giữ quán cơm khuya như giữ một bí mật nhỏ mà nếu kể ra thì sợ nó mất. Hôm nay anh kể. Hôm nay anh dẫn hai người đồng nghiệp đến cái quán mà anh giữ cho mình suốt mấy tháng.

Ba người dừng trước quán. Hoàng nhìn vào, nhìn bàn ghế, nhìn đèn vàng, nhìn mẹ đang đứng trong bếp múc canh, rồi quay sang hai người bên cạnh.

– Đây. Quán cơm khuya.

Người đứng bên trái Hoàng trẻ, rất trẻ, có lẽ hai mươi lăm hai mươi sáu, tóc ngắn, mắt to, mặt vẫn còn vẻ non của người mới ra trường chưa lâu. Áo blouse rộng, ống tay gấp lên vì dài quá, có vết mực xanh ở túi ngực. Anh ta nhìn quán, nhìn ghế nhựa, nhìn bạt xanh, nhìn bảng hiệu tắt, và cười, cười kiểu người trẻ thấy thứ gì đó lạ mà không biết gọi tên.

Người bên phải là phụ nữ, khoảng ba mươi ba ba mươi bốn, tóc buộc đuôi ngựa thấp, kính gọng mảnh, mặt bình tĩnh kiểu người quen xử lý tình huống căng thẳng. Cô nhìn quán chậm hơn, nhìn kỹ hơn, nhìn kiểu người đang đọc một căn phòng thay vì nhìn qua.

– Ngồi đi.

Hoàng ngồi bàn quen, bàn gần cửa. Hai người ngồi hai bên. Nhật bước tới.

– Anh Hoàng.

– Ba phần cơm. Bình thường.

Nhật gật, vào bếp. Mẹ đang xới cơm, tay quen, muôi đều, mắt liếc ra ngoài thấy ba bộ áo trắng.

– Anh Hoàng mang bạn tới à?

– Dạ. Hai người.

Mẹ gật, không nói thêm, nhưng tay mẹ xới cơm nhiều hơn một chút, múc canh thêm sườn, thêm miếng rau muống xào. Ba phần cơm, ba phần của bác sĩ đi trực đêm, ba phần mà mẹ nấu kiểu nấu cho người đói thật sự, đói kiểu không ăn trưa, đói kiểu 16 tiếng đứng mổ.

Mẹ không hỏi ai, không cần hỏi. Mẹ nhìn áo trắng, nhìn mắt trũng, nhìn tay run nhẹ cầm đũa, và biết. Mẹ hai mươi năm nhìn người bằng bếp, nhìn bằng nồi cơm, nhìn bằng muôi canh. Ai đói thật, ai đói giả, ai mệt thật, ai mệt giả, mẹ biết hết, chỉ không nói.

Nhật bưng ba phần ra. Đặt trước Hoàng, trước người trẻ, trước người phụ nữ. Nước mắm, ớt, chanh.

Người trẻ nhìn bát cơm, mắt sáng lên.

– Lâu rồi em không ăn cơm nhà.

Hoàng không đáp, chỉ cầm đũa, ăn. Bảy phút. Nhưng hôm nay anh ăn chậm hơn, chậm hơn một chút, chậm kiểu người đang ngồi cùng bạn nên không muốn ăn xong trước rồi đứng dậy một mình. Mắt anh vẫn nhắm khi nhai, vẫn nghiêm, nhưng vai anh thấp hơn, lưng anh hơi tựa vào thành ghế, tư thế của người đã cho phép mình nghỉ.

Hoàng ăn chín phút. Chín phút, không phải bảy. Hai phút thêm, hai phút mà Nhật đếm không phải vì thói quen mà vì hai phút ấy nói nhiều hơn bất kỳ câu nào Hoàng từng nói trong quán. Hai phút là Hoàng ngồi chờ đồng nghiệp ăn xong, là Hoàng không đứng dậy trước, là Hoàng lần đầu tiên không ăn một mình dù cậu ngồi cùng bàn với ai.

Người trẻ ăn nhanh, ăn kiểu người đói, hít hít mùi canh, húp, mắt nhắm lại, rồi mở ra, cười.

– Ngon. Ngon thật sự. Sáng nay em ăn mì gói trong phòng trực.

Người phụ nữ ăn chậm, ăn gọn, đũa không để cơm rơi, nhai kỹ, thỉnh thoảng dừng lại nhìn quán, nhìn đèn vàng, nhìn mẹ đứng bếp, nhìn tờ báo cũ ông Tư để trên bàn cạnh tường. Cô không nói gì, chỉ ăn, nhưng mắt cô dịu, dịu kiểu người vừa tìm được chỗ ngồi sau ca trực dài.

Ăn gần xong, người trẻ quay sang Nhật.

– Anh ơi, anh Hoàng hay nhắc quán này lắm.

Nhật ngạc nhiên, nhìn Hoàng. Hoàng đang uống nước, mắt nhìn xuống, không phản ứng, nhưng tai anh hơi đỏ, đỏ nhẹ, đỏ kiểu người bị nói đúng thứ mình giấu.

– Anh ấy bảo ở đây có canh sườn giống canh mẹ anh ấy nấu. Cứ 7 phút, ăn xong là chạy.

Hoàng nhắc quán với đồng nghiệp. Hoàng, người ăn bảy phút không nhìn ai, người nói "cảm ơn" bằng cái gật đầu, người mà Nhật nghĩ rằng quán chỉ là nơi anh qua rồi đi, như phòng trực, như hành lang bệnh viện, như mọi nơi anh ở mà không thuộc về. Nhưng Hoàng nhắc. Nhắc với ai đó rằng "ở đây có canh sườn giống canh mẹ anh nấu." Và câu ấy, Nhật nghe mà ngực nhói nhẹ, nhói kiểu vui, kiểu biết mình đang giữ thứ gì đó quan trọng mà trước đây không biết.

Người phụ nữ đặt đũa xuống, nhìn Nhật.

– Cơm ngon. Cảm ơn em.

Giọng cô bình tĩnh, giọng người quen nói ít mà đủ. Nhật gật, cảm ơn.

Hoàng đứng dậy, lấy ví, trả tiền. Ba phần. Người trẻ giơ tay chặn.

– Em trả phần em được không?

– Không. Anh dẫn tới, anh trả.

Hoàng nói ngắn, gọn, giọng không tranh cãi. Đặt tiền lên bàn, đứng dậy. Hai người đứng theo. Người trẻ vẫn cười, cười tươi, cười kiểu người vừa ăn no sau một ngày dài.

– Bác ơi, cơm ngon lắm ạ.

Mẹ bước ra từ bếp, tay cầm khăn lau, nhìn ba bộ áo trắng đứng trước quán.

– Cảm ơn các con. Lần sau ghé nhé.

Mẹ nói "các con" tự nhiên, nói kiểu mẹ nói, kiểu không phân biệt con ruột hay con ai, ai đứng trước mặt mà gọi bằng "con" thì mẹ cũng nấu cơm. Người trẻ nghe, mắt chớp, rồi cười rộng hơn, cười kiểu người lâu rồi không được ai gọi "con" bằng giọng ấm như vậy.

Nhật nhìn người trẻ cười, và nghĩ: cậu ấy bao nhiêu tuổi? Hai mươi lăm, hai mươi sáu? Trẻ hơn Hoàng, trẻ hơn Nhật, nhưng mắt đã trũng, lưng đã mỏi, tay đã run. Bác sĩ nội trú năm nhất, ăn mì gói phòng trực, ngủ trên ghế xếp, chạy giữa các phòng bệnh từ sáng đến khuya. Cậu ấy giống Hoàng lúc mới vào nghề, giống Nhật lúc mới vào công ty, giống mọi người trẻ lần đầu bước vào thế giới người lớn và phát hiện ra nó không giống trong sách.

Ba người bước ra hẻm. Hoàng đi giữa, bước đều, tay nhét túi áo. Nhưng trước khi rẽ, anh quay lại nhìn Nhật, nhìn nhanh, nhìn kiểu người muốn nói gì đó nhưng biết rằng im lặng nói tốt hơn. Rồi anh gật. Một cái gật nhẹ, nhẹ kiểu chỉ ai nhìn kỹ mới thấy.

Nhật gật lại.

Hoàng không nói "cảm ơn." Hoàng không bao giờ nói nhiều hơn cần thiết, và hôm nay "cảm ơn" không cần thiết, vì cái gật đầu ấy đã nói. Nó nói rằng Hoàng tin quán này đủ tốt để dẫn người khác đến. Nó nói rằng bảy phút của Hoàng không chỉ là bảy phút ăn, mà là bảy phút anh giữ cho mình giữa ca trực mười sáu tiếng, và hôm nay anh chia bảy phút đó cho hai người khác. Nó nói rằng Hoàng đã không còn ăn một mình.

Ba bóng áo trắng mờ dần trong hẻm, dép kéo nhẹ trên nền xi măng, tiếng bước chân ba người đi cùng nhau, không nhanh, không chậm, nhịp của người quen đi hành lang bệnh viện giữa đêm. Rồi mất. Hẻm lại tối, lại yên, chỉ còn đèn vàng và mùi canh.

Mẹ bước ra, đứng cạnh Nhật, nhìn hẻm.

– Anh Hoàng lần đầu dẫn bạn tới nhỉ.

– Dạ.

Mẹ cười nhẹ, cười mắt, rồi quay vào bếp. Nhật nghe tiếng mẹ mở nắp nồi, tiếng muôi chạm đáy, tiếng nước canh sôi nhỏ. Mẹ đang nấu thêm, nấu thêm cho ai chưa đến, nấu kiểu mẹ luôn nấu: dư một phần, dư hai phần, dư bao nhiêu thì dư, ai đến thì có.

Một giờ sáng. Quán vắng, chỉ còn Nhật và hai sinh viên ngồi bàn ngoài hiên chia nhau đĩa rau muống. Mẹ đã lên gác. Đài trên kệ bếp phát bài nhạc cũ, giọng nữ, tiếng phím lõm. Nhật lau bàn Hoàng vừa ngồi, lau chậm, lau kiểu không phải vì bẩn mà vì muốn ngồi lại chỗ này thêm một lúc.

Bàn còn hơi ấm. Ba người ngồi, ba phần cơm, ba bát canh. Bàn bốn ghế mà lần đầu tiên ba ghế có người, ba ghế cùng lúc, ba ghế cùng ấm.

Nhật nghĩ đến Hoàng sáu tháng trước, Hoàng đêm đầu tiên: một mình, bảy phút, không nhìn ai, không nói gì ngoài "phần cơm bình thường." Rồi nghĩ đến Hoàng hôm nay: dẫn hai người, ngồi chín phút, để đồng nghiệp kể rằng "anh Hoàng hay nhắc quán này." Sáu tháng. Sáu tháng mà quán không làm gì, chỉ mở cửa, chỉ bật đèn, chỉ nấu cơm, và Hoàng tự thay đổi, thay đổi nhẹ, nhẹ kiểu nước mài đá, kiểu rễ cây nứt vỉa hè.

Quán không chữa ai. Mẹ không chữa ai. Quán chỉ có mặt, chỉ mở, chỉ nóng. Và ai cần thì đến, ai ở đủ lâu thì bắt đầu thay đổi, không phải vì quán thay đổi họ, mà vì quán cho họ chỗ để tự thay đổi. Ông Tư tự tìm lại tiếng người. Duy tự tìm lại nhạc. Phúc tự tìm lại cách nhìn. Và Hoàng tự tìm lại cách chia sẻ, cách nói với ai đó rằng "nơi này quan trọng với mình," cách dẫn người ta đến nơi mình tin.

Nhật tắt đèn lúc hai giờ, kéo dây công tắc. Hẻm tối. Mẹ ngủ trên gác, tiếng quạt trần quay nhẹ. Đài tắt. Quán im.

Và Nhật nằm trên giường, nhìn trần nhà, mỉm cười. Không phải vì vui, mà vì nhớ: "anh Hoàng hay nhắc quán này lắm." Anh ấy nhắc. Bảy phút im lặng, bảy phút không nói, nhưng khi về bệnh viện, khi ngồi phòng trực, khi mệt đến mức không ngủ được, Hoàng nhắc đến quán cơm khuya trong hẻm nhỏ. Và đó, Nhật nghĩ, là cách Hoàng nói "cảm ơn" lớn nhất mà anh biết.

Tiếng vo gạo dưới bếp. Mẹ dậy sớm, vo gạo cho tối nay. Tiếng nước xối qua gạo xào xạc, đều đặn, ba lần, kiểu bà ngoại dạy. Nhật nghe, và biết: mai đêm, quán lại mở. Đèn lại sáng. Cơm lại nóng. Và có thể, ba bóng áo trắng sẽ lại đi trong hẻm tối, tìm đường đến nơi có canh sườn giống canh mẹ nấu.

Ch.55/81
1.979 từ