Quay Lại
Hoàng đến lúc mười một giờ mười lăm.
Nhật nhìn lên khi nghe tiếng dép bệnh viện trên nền xi măng, tiếng quen, tiếng mà mười bốn đêm trước cậu nghe mỗi khi Hoàng bước vào quán. Hoàng đứng ở cửa, áo blouse trắng, mắt trũng, tóc hơi rối, tay cầm cái túi giấy nhỏ. Nhìn vào quán, nhìn bàn ghế vắng, nhìn đèn vàng, nhìn cái đài trên kệ đang phát nhạc cũ. Rồi nhìn Nhật.
– Vắng rồi à?
– Dạ. Vắng rồi.
Hoàng bước vào, ngồi bàn quen, bàn gần cửa, bàn mà anh ngồi từ đêm đầu tiên. Đặt túi giấy lên bàn, mở ra: ba quả cam, cam Vinh, vỏ mỏng, mùi thơm nhẹ.
– Cho bác Lan.
Nhật nhìn cam, nhìn Hoàng, và hiểu: Hoàng không đến suốt mười mấy đêm không phải vì quên, không phải vì hết thương. Anh không đến vì quán đông quá, ồn quá, vì bảy phút im lặng anh cần mỗi đêm bị ba mươi người lạ chiếm mất. Nhưng anh vẫn mua cam, vẫn giữ cam, đợi ngày quán vắng lại mang đến.
Hoàng chờ. Mười mấy đêm, Hoàng chờ quán vắng. Anh là bác sĩ, anh biết chờ: chờ kết quả xét nghiệm, chờ bệnh nhân qua cơn nguy, chờ ca trực kết thúc. Anh biết có những thứ không thúc giục được, chỉ chờ, và quán cơm khuya cũng vậy. Anh không giận Phúc, không giận chuyện quay phim, không giận khách lạ. Anh chỉ đợi quán trở lại đúng chỗ, rồi anh cũng trở lại đúng chỗ.
– Cho anh phần cơm bình thường.
Nhật vào bếp, lấy cơm, múc canh, thêm miếng sườn. Phần của Hoàng, phần mẹ vẫn nấu riêng mỗi đêm dù Hoàng không đến: cơm thêm nửa muôi, canh thêm xương. Mẹ chưa bao giờ ngừng nấu phần Hoàng. Bưng ra, đặt trước mặt anh.
Hoàng ăn. Bảy phút. Đúng bảy phút, như cũ, như trước khi có đoạn phim kia, trước khi quán lan truyền, trước khi quán mất yên. Ăn nhanh, gọn, không nhìn ai, mắt nhắm khi nhai, mặt nghiêm. Rồi đặt bát xuống, uống nước, đứng dậy.
– Cảm ơn.
– Anh ơi.
Hoàng dừng, quay lại.
– Xin lỗi anh. Mấy tuần trước.
Hoàng nhìn Nhật, im, mắt trũng nhưng không lạnh. Rồi anh nói, giọng nhẹ, giọng người đã nghĩ xong từ lâu:
– Không ai lỗi gì. Cậu không lỗi. Cậu bạn quay video cũng không lỗi. Chỉ là quán cần thời gian.
Hoàng nói "quán cần thời gian" bằng giọng bác sĩ nói "bệnh nhân cần nghỉ." Bình tĩnh, chính xác, không phán xét. Anh là người như vậy: không giận, không trách, chỉ chờ, rồi quay lại khi thời điểm đúng. Và thời điểm đúng là hôm nay, là quán vắng, là bảng hiệu tắt, là bảy phút im lặng lại thuộc về anh.
Hoàng đi, rẽ phải, về bệnh viện. Nhật nhìn theo, nhìn lưng áo blouse trắng mờ dần trong hẻm tối, và mỉm cười. Anh ấy quay lại. Bảy phút, đúng bảy phút. Như chưa từng mất.
Mười hai giờ. Chú Bình đến, mũ bảo hiểm kẹp bên hông, áo khoác xanh bạc màu, nụ cười rộng.
– Cháu ơi, cho chú phần mang đi. À, quên, cũng ngồi luôn.
Chú Bình ngồi xuống, lần đầu tiên sau mười mấy đêm ngồi trong quán thay vì mua mang đi. Uống trà nóng, ăn cơm, nhai chậm, mắt lim dim. Nhìn quán, nhìn ghế nhựa, nhìn bóng đèn vàng, thở dài nhẹ.
– Vắng rồi nhỉ.
– Dạ, vắng rồi chú.
– Vắng mới ngon. Cơm đông ăn không ngon.
Chú cười, cười hào sảng, cười kiểu chú Bình, nhưng Nhật nhận ra chú gầy hơn lần cuối ngồi trong quán, mặt xương hơn, tay run nhẹ khi cầm đũa. Nhật muốn hỏi nhưng không hỏi, vì chú Bình là người giấu, giấu mệt sau nụ cười, giấu đau sau giọng nói to, giấu thứ gì đó mà Nhật chưa biết.
Chú Bình năm mươi ba tuổi, chạy xe mỗi đêm, nuôi cháu ngoại. Con gái lấy chồng xa. Chú cười, luôn cười, nhưng tay run khi mệt, và hôm nay tay chú run. Nhật nhìn và nghĩ: có bao nhiêu người đến quán mẹ mang theo nỗi đau giấu trong túi áo, ăn cơm xong lại cất đi, mang về, giữ một mình?
Chú Bình ăn xong, đặt lên bàn bịch cam nhỏ.
– Cam ngoài Hải Dương, khách cho. Mang biếu bác Lan.
– Dạ, cảm ơn chú. Mà anh Hoàng vừa mang cam rồi.
– Ồ, vậy thì quán đầy cam nhỉ.
Chú cười, Nhật cười theo, và tiếng cười nhỏ trong quán vắng nghe lạ, nghe nhẹ, nghe như thứ âm thanh bị mất mười ngày nay mới tìm lại.
Một giờ sáng. Tiếng đàn.
Nhật đang rửa bát thì nghe tiếng phím đàn rung qua cửa bếp, nhẹ, run, như người đàn thử dây sau khi lâu không chơi. Bước ra: Duy ngồi góc quán, bàn trong cùng, cây guitar thùng gác trên đùi, tóc dài hơn lần cuối Nhật thấy, dài quá vai, buộc đuôi thấp. Gầy hơn, mắt trũng hơn, áo thun rộng nhàu.
Duy. Mười tám đêm vắng, kể từ đêm mất điện. Mười tám đêm Nhật không biết cậu ở đâu, ngủ đâu, ăn gì. Phòng trọ bị cắt điện từ tháng trước, Duy thiếu tiền, Duy lang thang, Duy là nhạc công ba mươi tuổi hỏi "chơi nhạc có phải nghề không" và không ai trả lời.
– Duy ơi.
Duy ngẩng lên, cười, cười mệt nhưng cười.
– Nhật. Quán vắng nhỉ. Đẹp.
– Cậu ăn gì chưa?
– Chưa. Mình mới diễn xong. Đám cưới. Ở tận Gia Lâm.
Nhật vào bếp, hâm cơm, múc canh, thêm trứng chiên. Bưng ra. Duy đặt cây đàn sang ghế bên cạnh, cầm đũa, ăn. Ăn im lặng, ăn chậm, ăn kiểu người đói thật sự nhưng không muốn để ai thấy.
Ăn xong, Duy lấy đàn, chơi. Không hỏi, không xin phép, vì cậu biết quán này cho phép, luôn cho phép. Bài cũ, bài không tên, bài cậu đàn đêm đầu tiên đến quán lúc ba giờ sáng. Nhưng bài hôm nay khác, chậm hơn, buồn hơn, có mấy nốt mới mà Nhật chưa nghe bao giờ, mấy nốt như tiếng mưa rơi trên mái tôn, như tiếng bước chân đi một mình trong hẻm tối.
Mẹ bước ra từ bếp, đứng dựa khung cửa, tay lau khăn, nghe. Vy đã về, quán chỉ còn ba người: Nhật, Duy, mẹ. Và tiếng đàn, và tiếng đài phát nhỏ từ kệ bếp, hai thứ âm thanh chồng lên nhau, không tranh nhau, chỉ hòa, hòa kiểu hai người lạ ngồi cạnh nhau trên ghế nhựa quán cơm khuya, không nói chuyện nhưng không cô đơn.
Duy dừng, nhìn Nhật.
– Mình đàn xong rồi. Hôm nay tới đây thôi.
– Cậu ngủ đâu tối nay?
Duy cười, cười mơ, cười kiểu Duy.
– Mình thuê phòng mới rồi. Gần đây. Phòng nhỏ, nhưng có điện.
Nhật thở nhẹ, nhẹ kiểu người vừa bớt lo mà không biết mình đang lo.
– Tốt. Lần sau đến sớm, mình giữ phần cơm cho.
Duy gật, vác đàn lên lưng, bước ra. Tiếng bước chân nhẹ trên nền xi măng, rồi mất. Quán vắng, chỉ còn Nhật và mẹ.
Hai giờ. Nhật đang xếp ghế thì Phúc đến.
Phúc đứng đầu hẻm, tay nhét túi hoodie, không điện thoại, không tai nghe, không máy quay. Đứng nhìn vào quán từ xa, nhìn bảng hiệu tắt, nhìn đèn vàng, nhìn Nhật xếp ghế. Đứng lâu, đứng kiểu người muốn vào nhưng sợ.
Nhật nhìn ra, thấy Phúc. Hai người nhìn nhau qua hẻm tối, qua khoảng cách mười mấy mét, qua sáu ngày không nói chuyện.
Nhật đặt ghế xuống. Quay vào bếp. Lấy cơm, thêm cay, chiên trứng. Bưng ra, đặt lên bàn gần cửa. Rồi quay lại xếp ghế, không nói gì.
Phúc nhìn bát cơm trên bàn. Cơm thêm cay. Trứng chiên. Phần của cậu, phần mà Nhật nhớ, phần mà quán nhớ.
Phúc bước vào, ngồi xuống, cầm đũa.
Không ai nói. Không cần nói. Bát cơm thêm cay là câu trả lời, là "mình vẫn giữ phần cho cậu," là "mình tức nhưng không ghét," là "quán vẫn là quán, cậu vẫn là cậu, và cơm thêm cay vẫn thêm cay." Phúc hiểu. Nhật hiểu. Và giữa hai người, bát cơm nói thay lời.
Phúc ăn. Ăn im lặng, ăn hết, không thêm cay, không gọi "bác ơi cho thêm ớt." Ăn xong, đặt đũa, nhìn Nhật đang xếp ghế.
– Cơm ngon.
Nhật gật, không quay lại.
– Ừ.
Phúc đứng dậy, trả tiền để trên bàn, bước ra. Dừng ở cửa.
– Nhật.
– Gì?
– ...Sorry.
Nhật quay lại, nhìn Phúc đứng ở cửa quán, hoodie rộng, tóc rối, mặt mệt, mắt đỏ nhẹ. Và cậu nghĩ: Phúc hai mươi sáu tuổi, sống một mình trong phòng trọ nhỏ đầy máy quay, ăn cơm một mình mỗi đêm trước khi đến quán này. Phúc quay video vì yêu, vì muốn giữ lại thứ đẹp, vì đó là cách duy nhất cậu biết để nói "mình thương nơi này." Phúc không sai. Không ai sai.
– Cơm thêm cay, lần sau vẫn nhé.
Phúc cười. Cười nhẹ, cười mệt, nhưng cười thật.
– Thêm cay.
Phúc đi. Nhật xếp nốt ghế, tắt đèn, kéo dây công tắc. Hẻm tối. Mẹ đã lên gác. Đài tắt. Quán im.
Và Nhật nghĩ: quán không phải chỉ là bếp và đèn và cơm. Quán là chỗ người ta quay lại. Hoàng quay lại bảy phút. Chú Bình quay lại mang cam. Duy quay lại đàn. Phúc quay lại ăn cơm thêm cay. Ông Tư quay lại nghe đài. Tất cả đều đi, và tất cả đều quay lại. Vì quán vẫn ở đây. Vì mẹ vẫn ở đây. Vì đèn vẫn sáng, dù bảng hiệu đã tắt.
Quán bình yên. Như chưa từng bị xáo trộn. Không, không như chưa từng. Có gì đó đã thay đổi, nhẹ thôi, như vết xước trên mặt bàn gỗ. Nhưng bàn vẫn là bàn, quán vẫn là quán, và mai đêm mẹ vẫn bật đèn lúc mười giờ, vẫn nấu cơm, vẫn múc canh. Và Nhật không sợ mất quán nữa, vì cậu biết: quán không mất. Quán sẽ tự tìm được người cần nó, như mẹ vẫn nấu dư một phần cơm, và ai đó luôn đến.