Những Người Ăn Tối Sau 10 Giờ
Chương 17: View Tụt
Chương 17

View Tụt

Phúc không gọi "cơm thêm cay."

Đó là điều đầu tiên Nhật nhận ra, trước cả khi thấy mặt cậu ta, trước cả khi Phúc ngồi xuống bàn. Mọi đêm Phúc đẩy bạt bước vào, tai nghe treo cổ, mắt sáng, miệng mở sẵn, câu đầu tiên luôn là "cơm thêm cay" giọng to, vui, kiểu vui cố tình để ai cũng nghe. Tối nay Phúc đẩy bạt, bước vào, tai nghe vẫn treo cổ, nhưng mắt cúi, miệng khép, và cậu ta đi thẳng đến bàn, ngồi xuống, không nói.

Nhật nhìn từ quầy. Tay cậu đã với lấy lọ ớt, theo thói quen, sẵn sàng rắc thêm ớt bột lên đĩa cơm. Nhưng cậu dừng lại, đặt lọ ớt xuống, xới cơm bình thường, gắp thịt kho, múc canh, bưng ra.

– Phần cơm đây.

Phúc gật, không nhìn lên. Hoodie xám kéo trùm đầu, tóc nhuộm lộ chân đen dài, mặt nhợt, mắt có quầng. Cậu ta kéo đĩa cơm lại, cầm đũa, gắp một miếng thịt, nhai.

Im lặng. Phúc mà im lặng thì giống quán mẹ mất đi cái loa phường.

Nhật đứng ở quầy, nhìn Phúc ăn. Cậu ta nhai chậm, mắt nhìn xuống đĩa cơm nhưng không thực sự thấy, kiểu nhìn của người đang nghĩ về chuyện khác, chuyện lớn hơn đĩa cơm, chuyện nằm ngoài quán cơm khuya này. Tay cầm đũa hơi run, không phải run vì đói, mà run kiểu ngón tay đã gõ bàn phím quá nhiều, đã vuốt màn hình quá nhiều, đã vẫy chào camera quá nhiều mà không ai vẫy lại.

Nhật nhớ lần đầu Phúc đến quán, cái đêm cậu ta nói liên tục, cười liên tục, kể chuyện livestream, kể chuyện follow, kể chuyện comment, giọng to đến mức bàn bên cạnh ngoái lại. Và rồi khi quán hết khách, cậu ta im bặt, ăn một mình trong yên tĩnh, ánh điện thoại xanh trên mặt, đường phố tối ngoài cửa. Nhật đã nhận ra từ đêm đó rằng Phúc nói nhiều nhất khi sợ nhất, cười to nhất khi buồn nhất. Và tối nay cậu ta không nói, không cười, nghĩa là cậu ta thậm chí không còn sức để giả nữa.

Nhật quay vào bếp, phụ mẹ rửa nồi. Quán tối nay vắng, chỉ có ông Tư ngồi bàn sát tường đọc báo, canh cải, đúng giờ, đúng chỗ, và Phúc. Hai người ngồi cách nhau ba bàn, một già một trẻ, một đọc báo giấy một cúi đầu trên điện thoại tắt màn hình.

Mẹ nhìn ra ngoài, nhìn Phúc, rồi quay lại nấu. Bà không nói gì, chỉ thêm một quả trứng vào chảo, chiên vàng, gắp ra đĩa nhỏ. Đặt lên mặt bếp, đẩy về phía Nhật.

– Mang ra cho thằng bé.

Nhật bưng đĩa trứng chiên ra, đặt cạnh đĩa cơm Phúc. Phúc nhìn đĩa trứng, rồi nhìn Nhật, mắt hơi ngạc nhiên.

– Tao không gọi trứng.

– Mẹ mình chiên cho cậu.

Phúc nhìn đĩa trứng thêm vài giây. Rồi gắp, ăn. Không nói gì, nhưng cách cậu ta nhai chậm hơn, cẩn thận hơn, như thể quả trứng ấy có vị khác mọi quả trứng chiên khác, vì nó không được gọi mà tự đến, vì ai đó nghĩ đến cậu ta mà cậu ta không cần xin.

Ông Tư gấp báo, đứng dậy, gật đầu chào mẹ rồi đi, bước chậm, dép da gõ nhẹ. Quán còn hai người: Nhật và Phúc.

Nhật ngồi bàn bên cạnh, giả vờ lau, thực ra đã lau xong từ lâu. Cậu không muốn ép Phúc nói, nhưng cũng không muốn bỏ cậu ta ngồi một mình trong quán cơm khuya lúc gần một giờ sáng. Giống cách cậu đã ngồi cạnh Hoàng tối qua, đủ gần để có mặt, đủ xa để không hỏi.

Nhưng Phúc không phải Hoàng. Phúc là kiểu người không chịu được im lặng quá lâu, kiểu người phải nói gì đó, cho dù chỉ để lấp cái khoảng trống đang nở ra trong lồng ngực.

– Mất hợp đồng rồi.

Phúc nói, giọng nhỏ, không nhìn Nhật. Mắt nhìn điện thoại tắt màn hình đặt trên bàn, màn hình đen bóng phản chiếu khuôn mặt cậu ta, nhợt nhạt, méo mó.

– Sponsor cắt hết. View tụt ba tháng liền, họ nói "không phù hợp nữa." Mình cũng không biết... không biết có tiếp được không.

Giọng cậu ta không vui, không buồn, chỉ mệt. Kiểu mệt của người đã cố quá lâu mà không ai nhìn thấy.

Nhật không đáp ngay. Cậu ngồi yên, tay đặt trên đầu gối, nhìn Phúc. Cậu nhớ mình ba năm trước, ngồi trong phòng họp, nghe sếp nói "kết quả tháng này chưa đạt," nhớ cảm giác bụng co lại, vai nặng, đầu ong ong, và ngoài mặt vẫn gật, vẫn cười, vẫn "dạ em sẽ cải thiện." Cậu biết mùi thất bại, cái mùi đắng nghẹn ở cổ mà người ngoài không ngửi được.

– Cậu... mình cũng từng bị vậy.

Phúc nhìn lên.

– Bị gì?

– Bị tụt. Ở chỗ làm cũ. Thành tích tụt, động lực tụt, mọi thứ tụt. Đến lúc không chịu nổi nữa thì... nghỉ.

Phúc im lát. Rồi hỏi, giọng nhẹ:

– Rồi sao?

Nhật nhìn quanh quán. Bàn nhựa, ghế xếp, bạt xanh, đèn sodium vàng, nồi canh bốc hơi, radio FM cũ im lặng trên tường. Cậu không biết trả lời sao cho đúng. "Rồi mình về bán cơm khuya với mẹ" nghe như một kết thúc buồn, nhưng cậu không thấy buồn, ít nhất không buồn như trước. Cậu chỉ thấy mình đang ở đây, và ở đây không tệ.

– Rồi... mình bán cơm.

Cậu nói, và nghe chính mình nói mà thấy lạ. Ba tháng trước câu ấy sẽ đầy xấu hổ, đầy mặc cảm, kiểu "mình là thằng thất bại bỏ nghề về bán cơm với mẹ." Nhưng tối nay, trong quán, dưới đèn sodium vàng, cạnh nồi canh sườn bốc hơi, câu ấy nghe khác. Nghe bình thường. Nghe đúng.

Phúc nhìn cậu, rồi nhìn quán, rồi nhìn đĩa cơm đã ăn hết trước mặt, đĩa trứng chiên chỉ còn vệt dầu. Và bất ngờ, cậu ta cười. Không phải cười to, cười giả, cười kiểu livestream. Cười nhẹ, mỏi, kiểu cười của người nhận ra mình không phải người duy nhất bị cuộc đời đẩy vào góc.

– Hay phết. Bỏ công ty bán cơm. Có khi mình cũng nên bỏ livestream đi bán cơm.

– Cậu bán ở đây thì mẹ mình mừng lắm. Thêm người rửa bát.

Phúc cười thêm, lần này rộng hơn, thoáng, nhanh, rồi tắt. Cậu ta cúi xuống, hai tay ôm ly nước, nhìn vào khoảng nước trong.

– Mình livestream bốn năm rồi. Bốn năm.

Phúc nhìn ra ngoài hẻm, nơi ánh đèn sodium chạm vào bóng tối. Cậu ta nói tiếp, chậm hơn, giọng trầm hơn, giọng thật, không phải giọng trước camera.

– Ngày nào cũng bật cam, ngày nào cũng nói, ngày nào cũng cười. Hai trăm người xem, rồi một trăm, rồi bốn mươi. Comment ít dần, tặng quà ít dần, mà mình vẫn cười, vẫn nói, vẫn "xin chào các bạn, hôm nay chúng mình..." Đến lúc tắt cam, phòng trọ tối, mình ngồi một mình, mới biết mình... mệt.

Cậu ta nói "mệt" nhẹ hơn Nhật tưởng. Nhẹ kiểu đã quen, kiểu mệt lâu đến mức nó thành nền, thành thứ lúc nào cũng có, như tiếng radio FM, nghe mãi thì quên.

– Chắc livestream bán cơm khuya cho vui.

Phúc nói, giọng đùa, nhưng mắt không đùa. Cậu ta đứng dậy, kéo hoodie, lấy tiền đặt lên bàn. Nhìn Nhật.

– Cơm ở đây ngon. Thật. Không phải kiểu review. Ngon kiểu... kiểu cơm nhà.

– Cảm ơn. Cơm, với trứng.

Cậu ta nói nhỏ, nói nhanh, như thể sợ nói chậm thì sẽ thêm điều gì đó mình không định nói. Rồi cậu ta đi. Bước ra hẻm, rẽ trái, bóng hoodie xám mờ dần trong đêm. Nhật đứng ở cửa quán nhìn theo, chờ xem Phúc có bật livestream trên đường về như mọi đêm không. Cậu nhìn lâu, mấy giây, rồi mười giây, rồi hai mươi giây. Phúc không bật. Đêm nay cậu ta đi về trong tối, màn hình điện thoại tắt, đường phố vắng, một mình.

Nhật dọn bàn Phúc. Đĩa cơm hết sạch, đĩa trứng hết sạch, ly nước cạn. Trên bàn còn vương mấy hạt ớt bột, dù cậu ta không gọi cơm thêm cay. Nhật nhìn mấy hạt ớt, nhận ra mình đã rắc sẵn từ lúc bưng ra, theo thói quen, vì cậu nhớ Phúc thích cay, vì cơ thể cậu nhớ trước đầu.

Cậu bưng bát đĩa vào bếp, rửa, úp giá. Mẹ đã đi nghỉ, bếp tĩnh, chỉ còn tiếng nước nhỏ giọt từ vòi rửa chưa vặn chặt, đều, đều, nhịp của quán khi không còn ai.

Cậu ấy hai mươi sáu tuổi mà đã biết mùi thất bại.

Nhật nghĩ vậy, rồi tự cười nhẹ. Cậu hai mươi tám, biết mùi ấy sớm hơn cậu tưởng. Có lẽ ai cũng biết, sớm hay muộn, ở tuổi nào đó, trong một đêm nào đó, khi thứ mình xây dựng bỗng rung rồi đổ, và mình đứng giữa đống đổ nát mà không biết nên dọn hay nên bỏ đi.

Phúc chọn ngồi lại ăn cơm. Chọn kể cho một người bán cơm nghe chuyện mình thất bại, trong quán khuya, lúc một giờ sáng, khi camera tắt, khi không có ai xem, khi cậu ta chỉ là một thằng hai mươi sáu tuổi mệt mỏi ngồi ăn cơm thêm cay.

Có lẽ đó cũng là một cách trả lời.

Nhật tắt đèn, kéo bạt, xếp ghế chồng lên nhau. Hẻm tối. Gió đêm mùa hè nóng hầm hập, mang theo mùi nhựa đường nóng rát ban ngày chưa kịp nguội và mùi hoa sữa muộn từ đâu đó, ngọt lạ, thoáng rồi tan. Cậu đứng một lát ở cửa quán, nhìn hẻm vắng, nhìn hướng Phúc đã đi, rồi vào nhà, lên giường, nằm nghe tiếng quạt trần quay.

Ngày mai Phúc sẽ lại đến. Và Nhật sẽ rắc thêm ớt, dù cậu ta có gọi hay không.

Ch.17/81
1.718 từ