Người Tình Của Tầng 47
Chương 91: Đêm cuối
Chương 91

Đêm cuối

Quân Phong đứng trước bếp, nhìn cái bếp ga hai miệng như nhìn một thiết bị anh chưa từng sử dụng.

Vì đúng là anh chưa từng sử dụng.

Mười ba năm ở tầng 47, anh ăn cơm hộp mua từ Horizon tầng 50, hoặc mì gói nấu bằng ấm siêu tốc. Không phải vì không có tiền, Đình Viễn trả lương anh cao hơn bất kỳ giám đốc nào trong tập đoàn. Mà vì tầng 47 không có bếp. Có bếp nhỏ ở tầng 46, nhưng anh đến đó để gặp Khả Vy, không phải để nấu ăn.

Bây giờ anh đứng trong bếp của cô. Căn hộ nhỏ ở quận 7, tầng mười hai, hai phòng ngủ mà chỉ dùng một. Cô cho anh đôi dép lê khi vào cửa, dép của cha cô, bảy năm rồi vẫn để ở kệ giày. Anh không hỏi. Xỏ vào. Vừa.

– Bắc nước trước.

Khả Vy nói từ phía sau lưng anh. Cô ngồi trên ghế bar bếp, chân vắt lên thanh ngang, tay cầm ly nước. Giọng bình thường, như thể dạy ai đó một thao tác văn phòng.

– Nồi nhỏ. Tủ bên trái.

Anh mở tủ. Bốn cái nồi xếp chồng, một cái chảo, hai cái rổ nhựa. Anh lấy nồi nhỏ nhất, đặt lên bếp, mở vòi nước.

Nước chảy vào nồi. Tiếng nước. Tiếng máy lạnh. Tiếng xe máy từ đường phía dưới vọng lên qua cửa sổ hé mở.

Những âm thanh bình thường. Đến mức bất thường.

Mười ba năm anh nghe tiếng quạt máy chủ, tiếng chân Tuấn trên hành lang, tiếng thang máy nội bộ mở đóng, tiếng điện thoại rung lúc 2 giờ sáng với tin nhắn từ Đình Viễn. Căn phòng anh ngủ ở tầng 47 không có cửa sổ, ánh sáng duy nhất là đèn huỳnh quang trắng, bật hai mươi bốn giờ.

Bây giờ anh nghe tiếng nước. Tiếng Khả Vy thở. Tiếng dép lê trên sàn gạch khi cô đứng dậy bước đến cạnh anh.

– Nước sôi rồi mới bỏ mì.

– Tôi biết.

– Biết nhưng đang bỏ vào nước nguội.

Anh nhìn xuống. Đúng. Gói mì đã nằm trong nồi nước lạnh. Anh rút ra, đặt lên mặt bàn.

Cô không cười. Nhưng khóe mắt cô hơi nhíu, một biểu cảm mà anh đã học đọc qua mười chín tuần. Không phải cười. Gần hơn cười.

– Để em.

Cô nói, nhẹ nhàng gạt anh sang một bên bằng khuỷu tay. Anh lùi nửa bước, dựa lưng vào tủ bếp, khoanh tay.

Nhìn cô nấu mì.

Cô thao tác nhanh, chính xác, mở gói, tách vắt mì, bỏ nước sôi, khuấy. Hai quả trứng đập vào cạnh nồi, không vỡ vụn, lòng đỏ nguyên. Rau muống rửa sẵn, bẻ khúc, thả vào. Nước mắm, tiêu, một muỗng sa tế nhỏ.

Anh nhìn đôi tay cô, tay trái cầm đũa, tay phải giữ nồi. Tay trái. Tay viết sổ. Tay giữ bằng chứng. Tay nắm tay anh trong phòng lưu trữ tầng 38 đêm mất điện.

Bây giờ tay đó đang khuấy mì.

Bình thường đến mức không bình thường.

Họ ăn trên sofa. Không phải bàn ăn, bàn ăn của cô chất đầy giấy tờ, hồ sơ, bản in danh sách mà cô đã chuẩn bị cho cơ quan điều tra. Sofa là nơi duy nhất trống.

Cái sofa cô ngủ hai mươi đêm trong mười chín tuần qua. Không ngủ giường, ngủ sofa, vì sofa gần cửa hơn, vì tay cô để dưới gối sofa luôn có chiếc điện thoại sạc đầy pin, sẵn sàng gọi hoặc chạy bất kỳ lúc nào.

Anh ngồi bên trái. Cô ngồi bên phải. Hai tô mì, hơi bốc. Đèn trần tắt, chỉ bật đèn bàn cạnh sofa, ánh sáng vàng nhạt, không đủ sáng để đọc nhưng đủ để thấy mặt nhau.

Anh ăn. Mì gói, trứng, rau muống, sa tế. Không phải bữa ăn ngon nhất anh từng ăn, Horizon tầng 50 có đầu bếp riêng, thực đơn thay đổi hàng ngày. Nhưng đây là bữa ăn đầu tiên anh ăn trong nhà ai đó, do ai đó nấu cho anh, mà người đó không phải Đình Viễn.

Đức từng nấu cho anh. Bốn năm, mỗi thứ Bảy, ông mang cơm lên tầng 47 trong hộp nhựa xanh. Cơm nhà, canh chua, thịt kho. Ông không nói nhiều, đặt hộp cơm xuống, ngồi đối diện, ăn cùng. Đôi khi ông hỏi: "Ăn chưa?" Đôi khi chỉ ngồi.

Bốn năm. Rồi ông chết.

Mười năm sau, con gái ông nấu cho anh tô mì gói.

Anh nuốt. Nước mắm hơi mặn. Anh không nhăn mặt.

– Mặn.

Cô nói, nhìn tô mì của mình.

– Không.

– Mặn. Em biết. Mỗi lần mệt em nêm mặn hơn bình thường.

Anh không đáp. Ăn tiếp.

Cô cũng ăn. Im lặng. Tiếng đũa chạm tô, tiếng húp nước, tiếng máy lạnh chạy đều. Ngoài cửa sổ, Sài Gòn về đêm, đèn đường vàng, tiếng xe thưa dần.

Chủ Nhật. Ngày mai Đình Viễn ra tòa lần đầu.

– Anh muốn gì sau tất cả?

Cô hỏi, đặt tô mì xuống bàn. Hai tay ôm ly nước, mắt nhìn thẳng.

Quân Phong cầm đũa dở, dừng. Câu hỏi đơn giản. Bốn chữ. Nhưng anh không có câu trả lời.

Không phải vì anh chưa nghĩ. Mà vì anh chưa bao giờ nghĩ.

Mười ba năm ở tầng 47, "sau" không tồn tại. Mỗi ngày anh thức dậy với một mục tiêu: giữ hệ thống vận hành đủ lâu để phá nó từ bên trong. Mỗi đêm anh ngủ với một câu hỏi: ngày mai ai sẽ bị gọi lên. Không có "sau." Không có tuần tới, tháng tới, năm tới. Chỉ có "ngày mai", và "ngày mai" luôn giống hôm nay.

– Tôi chưa bao giờ nghĩ đến "sau."

Anh nói, đặt đũa xuống.

– Không có "sau" khi sống trong tầng 47.

Cô không gật. Không lắc. Chỉ nhìn anh, chờ.

– Khi Đức còn sống, tôi nghĩ "sau" là ngày ông phá được hệ thống. Khi Đức chết, tôi nghĩ "sau" là ngày tôi phá thay ông. Khi em đến –

Anh dừng. Mắt nhìn xuống tay mình trên đùi.

– Khi em đến, "sau" bắt đầu có hình dạng. Nhưng tôi chưa dám nhìn kỹ.

Im lặng. Máy lạnh chạy. Xe máy phía dưới.

– Bây giờ thì sao.

Cô hỏi, giọng nhẹ.

– Bây giờ –

Anh nâng mắt, nhìn cô.

– Tôi muốn sống ở nơi có cửa sổ.

Cô chớp mắt. Một lần.

– Tôi muốn biết bầu trời buổi sáng trông như thế nào khi không nhìn qua kính chống đạn. Tôi muốn mua rau ở chợ. Tôi muốn nấu mì mà không bỏ vào nước nguội.

Khóe mắt cô hơi nhíu. Lần thứ hai trong tối nay.

– Tôi muốn nhớ tên thật của mình. Nếu có.

Im lặng dài.

Cô đặt ly nước xuống, quay người trên sofa, ngồi đối diện anh hoàn toàn. Hai chân gập lên sofa, hai tay đặt trên đầu gối.

– Anh có tên thật không? Trước khi Đình Viễn đổi tên.

Quân Phong im. Lâu. Đủ lâu để cô nghe máy lạnh chuyển nhịp, từ ù ù sang rào rào rồi lại ù ù.

– Không nhớ.

Anh nói.

– Trại mồ côi gọi tôi bằng số. Số 47. Sáu tuổi, Đình Viễn đến. Ông nhìn tôi – ông nói sau này là nhìn "đôi mắt không khóc." Ông đổi tên tôi thành Trần Quân Phong. Họ Trần vì ông họ Trần. Quân Phong – quân là quân, phong là phong. Vũ khí và sắc bén. Ông đặt tên tôi như đặt tên cho một thanh kiếm.

Cô nghe, không ngắt.

– Trước số 47, tôi không nhớ mình tên gì. Có thể không có. Có thể có mà tôi quên. Sáu tuổi – trí nhớ không đáng tin ở tuổi đó.

– Thì Quân Phong.

Cô nói, giọng rõ ràng.

Anh nhìn cô.

– Tên đó – bây giờ là thật. Không phải vì Đình Viễn đặt. Vì anh sống với nó hai mươi bảy năm. Vì anh dùng nó để ký năm lệnh cứu người. Vì Khang gọi anh bằng tên đó. Vì cha tôi viết tên đó trong thư. Vì tôi gọi anh bằng tên đó.

Anh không nói gì. Nhưng hàm anh mềm đi, một thay đổi nhỏ đến mức chỉ có cô, ngồi cách anh nửa mét trong ánh đèn vàng nhạt, mới nhận ra.

– Quân Phong.

Cô nói lại. Không phải gọi. Chỉ nói, như đặt cái tên xuống bàn và để nó nằm đó, thuộc về anh.

11 giờ đêm.

Tô mì đã dọn. Bàn bếp lau sạch. Cô rửa bát, anh đứng cạnh lau khô, không cần nói, tự phân công, như thể đã làm việc này nhiều lần.

Họ chưa từng làm việc này lần nào.

Quân Phong ngồi lại sofa, lưng dựa, đầu ngả ra sau. Trần nhà trắng, đèn bàn chiếu một vệt sáng lên tường. Cô ngồi cạnh, chân co lên, mở laptop trên đùi nhưng không gõ gì.

– Ngày mai Đình Viễn ra tòa.

Anh nói. Giọng đều, như nói về thời tiết.

– Ừ.

– Tôi có thể bị triệu. Có thể bị giam tại tòa nếu viện kiểm sát đề nghị. Không biết bao lâu.

Cô đóng laptop, đặt sang một bên.

– Luật sư nói gì.

– Hải nói chưa có lệnh bắt. Nhưng "chưa" không phải "không."

Cô nhìn anh. Mắt cô, mắt phân tích dữ liệu, mắt đọc số liệu, mắt quét hệ thống. Nhưng bây giờ mắt đó nhìn anh không phải để phân tích.

– Tôi sẽ đến mỗi phiên tòa.

Cô nói. Giọng phẳng, không nhấn.

– Mỗi phiên.

– Em không cần –

– Tôi biết.

Cô ngắt.

– Nhưng tôi muốn.

Anh quay sang nhìn cô. Hai người ngồi trên sofa, cách nhau ba mươi phân, đèn vàng nhạt. Ngoài cửa sổ Sài Gòn đã vắng, Chủ Nhật khuya, đường gần như trống.

– Mười chín tuần trước, tôi đến Aeternum vì cha.

Cô nói, mắt không rời anh.

– Bây giờ tôi đến tòa không phải vì cha. Vì anh.

Im lặng. Không nặng, nhẹ. Loại im lặng mà hai người không cần lấp đầy vì nó đã đủ.

Anh nâng tay, ngón tay chạm mu bàn tay cô trên sofa. Nhẹ. Không nắm. Chỉ đặt lên. Cô không rút tay.

– Tôi chưa bao giờ có nhà.

Anh nói, nhìn trần nhà.

– Trại mồ côi không phải nhà. Biệt thự Đình Viễn không phải nhà. Tầng 47 – nhất định không phải nhà. Mười ba năm tôi ngủ trong phòng không cửa sổ, ăn trong phòng không bàn ăn, tắm trong phòng tắm không gương. Đình Viễn tháo gương khỏi phòng tôi khi tôi mười bốn – ông nói gương làm người ta yếu.

– Vì gương cho anh thấy mặt mình.

Cô nói, nhẹ.

– Và nếu anh thấy mặt mình, anh sẽ nhớ mình là người.

Anh không đáp. Nhưng ngón tay anh trên mu bàn tay cô siết nhẹ hơn.

Nửa đêm.

Cô dọn gối và mền cho anh trên sofa. Anh nhìn, gối trắng, mền xám, ga trải sạch. Sofa hẹp, vừa một người nằm nghiêng.

– Sofa này em ngủ hai mươi đêm.

Cô nói.

– Cũng hẹp.

– Tôi nhỏ hơn anh.

– Không nhỏ hơn nhiều.

Cô nhìn anh. Anh nhìn cô. Một khoảnh khắc, loại khoảnh khắc mà ở bất kỳ câu chuyện nào khác, một trong hai người sẽ nói điều gì đó về phòng ngủ. Nhưng họ không phải câu chuyện khác. Họ là hai người đã đi qua mười một cái chết, một đêm mất điện, một tang lễ, và một hệ thống thanh trừng hai mươi năm. Bước tiếp theo không phải phòng ngủ. Bước tiếp theo là: ngủ được, không ác mộng, có người ở cạnh.

Cô ngồi xuống đầu kia sofa. Rút chân lên, ôm gối.

– Em không về phòng sao.

– Không.

Cô nói, đơn giản.

Anh không hỏi lại. Nằm xuống, đầu đặt trên gối, chân co vì sofa ngắn hơn người anh hai mươi phân. Cô ngồi ở đầu kia, lưng dựa tay vịn sofa, gối ôm trước ngực.

Đèn bàn tắt. Chỉ còn ánh đèn đường lọt qua rèm, vàng nhạt, lay nhẹ khi có xe đi ngang.

Im lặng.

– Phong.

Cô gọi, giọng nhỏ.

– Ừ.

– Anh sợ không.

Im lặng ba giây. Tiếng máy lạnh. Tiếng xe máy muộn.

– Sợ.

Anh nói, giọng bình thường, không gượng, không cố tỏ ra mạnh.

– Không sợ tù. Sợ – không được nhìn thấy em.

Im lặng. Dài hơn. Cô không đáp. Anh không cần cô đáp.

Rồi cô dịch lại gần hơn, không nằm, vẫn ngồi, nhưng lưng cô dựa vào cạnh sườn anh. Ấm. Nhẹ. Đủ để anh biết cô ở đó.

– Đây là đêm đầu tiên trong mười ba năm tôi không ở tầng 47.

Anh nói, mắt nhìn trần nhà tối.

– Đây là đêm đầu tiên trong mười năm tôi không ngủ một mình.

Cô đáp, giọng gần như thì thầm.

Bên ngoài, Sài Gòn im dần. Chủ Nhật khuya, thành phố mười triệu người đang ngủ, không biết rằng ngày mai tòa án sẽ mở một phiên tòa mà cả nước theo dõi.

Nhưng trong căn hộ tầng mười hai ở quận 7, hai người không nghĩ về phiên tòa. Không nghĩ về Đình Viễn, về Tuấn, về tầng 47. Không nghĩ về mười một cái chết, bốn mươi bảy tỷ, hai mươi năm bóng tối.

Chỉ nghĩ, đêm nay, ở đây, có người bên cạnh.

Quân Phong nhắm mắt. Lần đầu tiên trong mười ba năm, anh ngủ mà không nghe tiếng quạt máy chủ. Lần đầu tiên, anh ngủ và biết rằng khi mở mắt, sẽ có ánh sáng thật, ánh sáng từ cửa sổ, từ bầu trời, không phải từ đèn huỳnh quang.

Khả Vy không ngủ ngay. Cô ngồi yên, lưng dựa cạnh sườn anh, nghe hơi thở anh chậm dần, đều dần. Cô nghĩ: mười chín tuần trước, cô đến Aeternum để tìm sự thật về cái chết của cha. Cô tìm được. Và tìm thêm một người mà cha cô đã chọn, đã tin, đã gửi gắm bằng một lá thư giấu trong két sắt.

Ngày mai sẽ khó.

Nhưng đêm nay, đủ rồi.

Cô nhắm mắt. Ngủ.

Sofa hẹp, hai người, đèn đường vàng nhạt qua rèm.

Đêm cuối trước khi mọi thứ kết thúc.

Ch.91/99
2.446 từ