Người Tình Của Tầng 47
Chương 73: Đại hội
Chương 73

Đại hội

Năm giờ bảy phút. Thứ Ba. Bếp T46.

Tối – đèn bếp không bật, kiểu không bật từ tuần chín khi anh gỡ camera. Ánh sáng – đèn khẩn cấp hành lang, lọt qua khe cửa, vàng nhạt. Cô ngồi – ghế gỗ, bàn inox, kiểu bàn bếp nhân viên mà không ai dùng. Anh đứng – cạnh bồn rửa, lưng tựa tường, kiểu đứng anh dùng ở bếp T46 mười sáu tuần: xa cô đúng hai mét, gần đủ nghe, xa đủ thở.

Tay anh – sạch. Rửa, kiểu rửa cô nói đêm qua. Không còn nâu.

Cô mở sổ tay – trang cuối, bút Thiên Long tay trái. Viết – kiểu viết mười sáu tuần: danh sách, ngắn, gạch đầu dòng.

Phát biểu đại hội – phân công:

1. Phương Anh (E&Y) – trình bày sơ bộ kiểm toán: 11 người không có hồ sơ BHXH, mã SP-CC, dòng tiền IO-07.

2. Phúc – nhân chứng: danh sách 17 tên, quy trình xử lý đặc biệt, bản thân bị buộc biến mất.

3. Tôi – bổ sung: dữ liệu từ ổ cứng MK (email shadow deletion, nhật ký SYS-ADMIN-047 sửa camera, log cửa từ đêm 8 người biến mất).

4. Luật sư – yêu cầu pháp lý: UBCK đình chỉ giao dịch + kiểm toán đặc biệt toàn diện.

Bốn mục. Cô gập sổ.

– Phương Anh trình bày trước. Cô nói. – Kiểm toán chính thức, UBCK ủy quyền. Đình Viễn không thể phản bác kiểm toán mà không phản bác UBCK.

Anh gật – nhẹ.

– Sau Phương Anh – Phúc. Cô nói. – Nhân chứng trực tiếp. Cựu nhân viên pháp chế, biết quy trình từ bên trong. Đình Viễn phản bác – Phúc trả lời.

– Đình Viễn sẽ không phản bác công khai. Anh nói. Giọng – đều, kiểu đều sáng sớm. – Ông ấy sẽ yêu cầu tạm ngừng. Kiểu yêu cầu ông ấy dùng ba mươi năm – kiểu yêu cầu bình tĩnh, lịch sự, kiểu yêu cầu của người sở hữu phòng họp.

Cô nghe – và biết anh đúng. Đình Viễn không đối đầu trực diện – kiểu không đối đầu ba mươi năm: kiểm soát luật chơi, kiểm soát thời gian, kiểm soát tường thuật. Nếu đại hội bị tạm ngừng – Đình Viễn thắng, kiểu thắng bằng thời gian.

– Diệp An. Cô nói. – Ba mươi tám phần trăm. Chặn nghị quyết tái bổ nhiệm. Kéo dài đại hội đủ để Phương Anh trình bày xong.

– An sẽ kéo. Anh nói. – An muốn Đình Viễn mất ghế. An không cần lý do của mình.

Im lặng – ba giây. Cô nhìn anh, bóng tối bếp T46, ánh vàng khe cửa. Anh nhìn cô – kiểu nhìn cô biết từ bếp T46 mười sáu tuần: không nhìn qua, nhìn vào.

– Trên T47. Cô nói. Nhẹ – kiểu nhẹ chỉ hai người nghe. – Khang vẫn ở đó.

– Tôi biết.

Hai từ. Kiểu hai từ anh dùng đêm qua – kiểu hai từ cô dùng đêm qua. Cô nghe – và không nói thêm. Minh Khang ở phòng kỹ thuật T47, khóa chìa cơ, hai mươi bốn độ. Sáu tầng phía trên hội trường T50.

Không. Bốn tầng phía dưới. Cô sửa – T50 ở trên T47. Đại hội tầng năm mươi, Minh Khang tầng bốn mươi bảy. Ba tầng giữa.

Cô đứng. Sổ – ba lô. Áo khoác xám – ổ cứng trái, thẻ nhớ phải. Túi quần – ba thanh nhớ (Phúc, sao chép, LC-47-006). Kiểu mang mười sáu tuần – tất cả trên người, kiểu mang trước trận.

– Ba tiếng. Cô nói.

Anh gật. Cô ra – cửa bếp T46, hành lang, thang máy. Anh – ở lại, kiểu ở lại bếp T46 mười sáu tuần: cô đi trước, anh đi sau, hai hướng khác nhau.


Tám giờ ba phút. Hội trường Horizon, T50.

Cô đứng – cửa hội trường, nhìn vào. Rộng – kiểu rộng mười sáu tuần cô chưa thấy: trần cao sáu mét, kính từ sàn đến trần ba phía (Sài Gòn dưới chân, nắng sáng tháng năm, mười hai quận nhìn từ năm mươi tầng). Bàn chữ U – gỗ sồi đen (kiểu gỗ sồi T47, kiểu gỗ sồi cả tòa nhà), ba mươi chỗ ngồi, mỗi chỗ có micro, bình nước, tập tài liệu bìa đen. Đèn chùm – vàng ấm, kiểu vàng sáng khác đèn huỳnh quang T22 mà cô nhìn mười sáu tuần.

Người – đã đến. Cổ đông: hai mươi ba người (cô đếm), vest, áo dài, túi xách, kiểu hai mươi ba người sở hữu phần trăm Aeternum. Phía trái bàn chữ U – phe cổ đông nhỏ: vợ ông Toàn (bà Thanh, năm mươi hai tuổi, áo dài tím, mắt đỏ nhẹ kiểu khóc đêm trước), ba cổ đông đi cùng. Phía phải – phe ủng hộ ban lãnh đạo: mười hai người, âu phục xám, kiểu đồng phục không chính thức mà cô nhận ra.

Diệp An – đầu bàn phải, ghế thứ hai. Tóc thẳng đen, áo trắng cổ đứng, kiểu trắng sắc giữa xám phòng họp. Mắt – nhìn thẳng, kiểu nhìn An dùng khi đo lường: ai ngồi đâu, ai nói chuyện với ai, ai nhìn An, ai không. An nhìn cô – nửa giây – rồi quay lại tập tài liệu. Kiểu quay – kiểu quay An dùng: nhận ra rồi bỏ qua, kiểu bỏ qua có chủ ý.

Cuối bàn chữ U – đối diện cửa: ghế chủ tịch. Trống.

Cô ngồi – hàng ghế phía sau, khu dành cho nhân viên tham dự (bốn ghế, kiểu bốn ghế không micro, kiểu ghế khán giả). Bên cạnh – Phương Anh: tóc ngắn, kính tròn, cặp da nâu cũ, kiểu cặp da chứa tám trăm hai mươi ba ngàn dòng dữ liệu mà cô giúp phân tích tuần mười ba. Phương Anh nhìn cô – gật nhẹ. Cô gật lại. Không nói – kiểu không nói nơi đông.

Phía sau Phương Anh – Phúc. Bốn mươi ba tuổi, tóc ngắn bạc sớm, sơ mi xanh nhạt kiểu sơ mi người Bình Dương đi Sài Gòn dự họp lần đầu sau bốn năm biến mất. Tay – nắm chặt trên đùi, kiểu nắm của người bước vào tòa nhà mà bốn năm trước cô chạy khỏi. Phúc nhìn cô – kiểu nhìn mười giây, kiểu nhìn mười sáu tuần trước cô gặp lần đầu ở Bình Dương: biết cô là con gái Đức, biết cô ngồi bàn trái T22 (bàn Phúc). Cô gật – nhẹ, kiểu gật đủ. Phúc gật lại.

Ba người – hàng ghế sau, khu khán giả. Cô, Phương Anh, Phúc. Và – trong túi cô: bảy hạng mục. Trong cặp Phương Anh: tám trăm hai mươi ba ngàn dòng. Trong đầu Phúc: bốn năm.

Tám giờ mười lăm. Cửa phía sau mở.

Tạ Đình Viễn.

Cô nhìn – lần thứ hai trực tiếp (lần đầu: Horizon T50, tuần năm, buổi tiệc kỷ niệm mười tám năm – ông ta đứng sân khấu, xa, loa phóng thanh, kiểu xa của người không cần đến gần ai). Lần này – gần hơn: mười hai mét, cửa hội trường đến cuối bàn chữ U. Tóc bạc – kiểu bạc đều, lưng thẳng, bộ ba mảnh xám đậm, nhẫn gia tộc tay phải. Mắt – cô nhìn mắt ông ta từ mười hai mét: không lạnh (như anh), không sắc (như An). Trống – kiểu trống của người nhìn phòng họp như nhìn bàn cờ, mỗi ghế một quân, mỗi quân một giá trị, kiểu nhìn ba mươi năm.

Đình Viễn đi – dọc bàn chữ U, phía sau ghế cổ đông, kiểu đi chậm ba mươi năm: không vội, không nhìn ai, mọi người nhìn ông ta. Đến ghế chủ tịch – ngồi, kiểu ngồi không kéo ghế ra (ghế đã ở vị trí đúng, kiểu đúng vì ai đó kéo sẵn). Đặt tay – lên bàn, hai tay, kiểu đặt sở hữu.

Phía sau Đình Viễn – anh. Trần Quân Phong, ghế phía sau chủ tịch, kiểu ghế không phát biểu (ghế cố vấn, kiểu ghế mười ba năm). Suit đen – kiểu suit đen tuần một, thang máy, "Làm muộn?" Tay – trên đùi, sạch (rửa, bếp T46, năm giờ sáng). Mặt – không biểu cảm, kiểu không biểu cảm mười ba năm.

Cô nhìn anh – nửa giây. Anh không nhìn cô. Kiểu không nhìn – kiểu không nhìn ở nơi đông, kiểu không nhìn cô biết: anh biết cô ở đâu mà không cần nhìn.


Tám giờ ba mươi. Đại hội bắt đầu.

Đình Viễn mở – kiểu mở ba mươi năm: giọng trầm, đều, kiểu giọng không cần khuếch đại (loa bật nhưng ông ta nói như không có): "Kính thưa quý cổ đông. Đại hội cổ đông thường niên..." Cô nghe – kiểu nghe phân tích: giọng ông ta không run, không vội, kiểu giọng người ba mươi năm đứng đầu phòng họp, kiểu giọng không biết sợ vì chưa thua.

Trình bày kiểm toán – kiểu trình bày mười lăm phút: trang trình chiếu, con số, biểu đồ (màn hình lớn cuối phòng). Doanh thu – tăng mười hai phần trăm. Lợi nhuận – tăng tám. Chi phí – kiểm soát. Nhân sự – "biến động bình thường theo chu kỳ thị trường." Mọi con số – sạch, kiểu sạch hoàn hảo, kiểu sạch cô biết là bản giả (kiểm toán E&Y chưa được cung cấp dữ liệu thật, kiểu chưa được cung cấp mà Phương Anh nói tuần mười ba: "Mỗi lần yêu cầu, họ nói đang chuẩn bị").

Cổ đông – gật, kiểu gật mười hai người phe phải. Vợ ông Toàn – không gật, tay nắm trên đùi (kiểu nắm Phúc nãy, kiểu nắm người biết con số giả nhưng không có chứng cứ).

Tám giờ năm mươi. Biểu quyết nghị quyết tái bổ nhiệm hội đồng quản trị.

Đình Viễn – kiểu đọc bình tĩnh: "Nghị quyết số 3: tái bổ nhiệm toàn bộ thành viên hội đồng quản trị nhiệm kỳ 2025-2028. Biểu quyết bằng tỉ lệ cổ phần."

Im lặng – hai giây.

– Tôi phản đối.

Diệp An. Giọng – sắc, rõ, kiểu giọng An cô nghe qua anh mười sáu tuần. An đứng – áo trắng, tóc đen, kiểu đứng của người biết ba mươi tám phần trăm trong phòng là của mình.

– Ba mươi tám phần trăm cổ phần biểu quyết phản đối nghị quyết số 3.

Hội trường – ồn. Kiểu ồn nhỏ, kiểu ồn hai mươi ba người thì thào cùng lúc. Ba mươi tám phần trăm – đủ chặn nghị quyết cần hai phần ba đồng ý. Nghị quyết – không qua.

Đình Viễn – nhìn An. Không ngạc nhiên (ông ta biết An có ba mươi tám phần trăm, ông ta biết mọi thứ). Nhưng – nhìn, kiểu nhìn ba mươi năm: đo, tính, xếp.

– Yêu cầu biểu quyết lại. Đình Viễn nói. Giọng – đều.

– Theo điều 19 quy chế. An nói. – Nghị quyết bị phản đối bởi cổ đông sở hữu trên ba mươi phần trăm: phải thảo luận trước khi biểu quyết lại. Thảo luận tối thiểu sáu mươi phút.

Im lặng – bốn giây. Đình Viễn – nhìn An, kiểu nhìn ông ta dùng khi ai đó đọc thuộc quy chế ông ta viết ba mươi năm trước. Ông ta biết An đúng.

– Mời thảo luận. Đình Viễn nói.

Cô đứng.

Không đợi mời – đứng, hàng ghế sau, khu khán giả. Kiểu đứng cô không dự định (dự định: Phương Anh trình bày trước, cô bổ sung). Nhưng – An vừa mở sáu mươi phút. Phương Anh cần thời gian chuẩn bị trình chiếu. Và – cô đứng, kiểu đứng mười sáu tuần: không chờ, không hỏi ý kiến.

– Tôi xin phát biểu. Cô nói. Giọng – đều, kiểu đều phòng dữ liệu T22, kiểu đều anh nói "tôi đang cố giữ cô sống" và cô trả lời "tôi không cần anh giữ." – Theo điều 23 quy chế đại hội, nhân viên có quyền phát biểu trong phần thảo luận nếu nội dung liên quan kiểm toán nội bộ.

Hai mươi ba cặp mắt – quay về cô. Hàng ghế sau, áo khoác xám, tóc dài buộc gọn, sổ tay trên tay. Cô – hai mươi sáu tuổi, chuyên viên phân tích dữ liệu tầng hai mươi hai, mười sáu tuần. Không ai biết tên cô.

Đình Viễn – nhìn. Kiểu nhìn ông ta dùng khi thấy quân cờ mới trên bàn – kiểu nhìn không phải xem cô là ai, mà xem cô thuộc phe nào.

– Mời. Đình Viễn nói. Một từ – kiểu một từ ba mươi năm: cho phép, nhưng kiểu cho phép của người sở hữu quyền cho phép.

Cô bước – ra trước, đứng cạnh bàn chữ U, giữa phòng. Sài Gòn nắng phía sau kính – sáng, kiểu sáng năm mươi tầng. Cô mở sổ tay – trang cô đã viết, kiểu viết mười sáu tuần.

– Trong mười năm gần nhất. Cô nói. – Mười hai mã trung tâm chi phí mã SP-CC, từ 001 đến 012, không thuộc bất kỳ bộ phận nào trong cơ cấu tổ chức Aeternum Group. Tổng giá trị: bốn mươi bảy phẩy hai tỷ đồng. Tất cả được duyệt bởi một tài khoản nội bộ mã IO-07 – tài khoản không tồn tại trong danh bạ nhân sự.

Hội trường – im. Kiểu im hai mươi ba người cùng lúc ngừng thì thào.

– Mười hai mã này chuyển tiền qua mười hai công ty bên ngoài. Cô nói. – Ba trong mười hai công ty trùng địa chỉ, nhân viên, và năm giải thể với một tập đoàn con khác. Dòng tiền – không có đối ứng dịch vụ, không có hợp đồng trong hệ thống mua sắm, không có phê duyệt của hội đồng quản trị.

Cô dừng – nhìn phòng. Vợ ông Toàn – tay siết, mắt mở rộng. Cổ đông phe phải – nhìn Đình Viễn (kiểu nhìn chờ chỉ đạo). An – nhìn cô, kiểu nhìn đo lường An dùng ở buổi tiệc T50 tuần năm, nhưng khác: lần này, kiểu nhìn người nhận ra quân cờ của mình đang chạy đúng hướng.

Anh – cô nhìn, nửa giây. Anh ngồi – phía sau Đình Viễn, mặt không biểu cảm. Nhưng – tay, dưới bàn: nắm chặt, kiểu nắm trắng đốt ngón, kiểu nắm cô không thấy nhưng biết (mười sáu tuần, kiểu biết).

Phương Anh đứng – cạnh cô, cặp da nâu mở.

– Tôi là Trần Phương Anh, kiểm toán viên chính, Ernst & Young, được Ủy ban Chứng khoán ủy quyền kiểm toán đặc biệt Aeternum Group. Giọng – đều, chuyên nghiệp, kiểu đều khác cô (kiểu đều pháp lý, kiểu đều của người trình bày trước tòa). – Chúng tôi xác nhận: dữ liệu vừa trình bày chưa từng được cung cấp cho nhóm kiểm toán. Báo cáo kiểm toán do ban lãnh đạo trình bày hôm nay – không phản ánh phát hiện của chúng tôi.

Hội trường – kiểu hội trường vỡ: tiếng ghế, tiếng thì thào thành nói, kiểu nói hai mươi ba người cùng lúc. Vợ ông Toàn đứng – kiểu đứng của người đợi bốn tháng: "Chồng tôi chết vì hỏi những câu này."

Đình Viễn.

Cô nhìn – ông ta, mười hai mét (bây giờ gần hơn: năm mét, cô đứng giữa phòng). Ông ta – ngồi, lưng thẳng, bộ ba mảnh, nhẫn gia tộc. Không đứng. Không nói. Nhìn – cô.

– Cô là ai.

Hai từ. Giọng – không lớn, không nhỏ, kiểu giọng ông ta dùng ba mươi năm: đều, kiểu đều không phải hỏi tên. Kiểu hỏi – "cô thuộc phe nào, ai đưa cô vào, ai cho cô dữ liệu, cô biết mình đang làm gì không." Hai từ – nhưng ý: "Tôi sẽ biết cô là ai trước khi cô rời tòa nhà."

Cô nhìn – ông ta. Mắt ông ta – trống, kiểu trống cô thấy lúc vào phòng. Nhưng – bây giờ, mắt không trống. Nóng – kiểu nóng cô chưa thấy từ ông ta, kiểu nóng phía sau trống, kiểu nóng của người ba mươi năm không thua và vừa nghe con số bốn mươi bảy tỷ từ miệng nhân viên tầng hai mươi hai.

– Lâm Khả Vy. Cô nói. – Phòng phân tích dữ liệu. Tầng hai mươi hai.

Im lặng – hai giây. Đình Viễn nghe – "Lâm." Lâm – kiểu Lâm ông ta nói trong phiên hội đồng quản trị bất thường: "Không có tầng 47 theo nghĩa cô Lâm nghĩ." Lâm – họ cha cô.

Đình Viễn đứng.

– Tôi yêu cầu tạm ngừng đại hội. Giọng – đều, kiểu đều ba mươi năm. – Và mời cơ quan chức năng xác minh dữ liệu vừa trình bày. Aeternum Group cam kết hợp tác đầy đủ.

Bình tĩnh. Hoàn hảo. Kiểu bình tĩnh ba mươi năm – kiểu bình tĩnh ông ta dùng khi ông Toàn yêu cầu kiểm toán (bác 7-2-1), khi Bình rơi từ T30 ("tự tử vì áp lực"), khi chín người phòng tài chính bị sa thải một chiều ("biến động bình thường"). Bình tĩnh – vũ khí Đình Viễn.

Nhưng – mắt ông ta. Cô nhìn – từ năm mét, đèn chùm vàng, kính Sài Gòn phía sau. Mắt Đình Viễn – nóng. Lần đầu – mười sáu tuần cô quan sát (qua camera, qua anh kể, qua Tuấn mô tả, qua biên bản hội đồng quản trị): lần đầu mắt ông ta không trống. Nóng – kiểu nóng ngắn, kiểu nóng trước khi ông ta che lại (hai giây, ba giây, rồi trống lại). Nhưng – cô thấy.

Ông ta sợ. Cô nghĩ. Và dừng – kiểu dừng mười sáu tuần: nhận ra rồi kiểm tra. Không – ông ta không sợ. Ông ta giận. Kiểu giận ba mươi năm: ai đó đọc số của ông ta, ai đó biết con số ông ta giấu, ai đó mang họ Lâm.

Đình Viễn nhìn – qua cô, về phía sau. Về phía anh. Mắt ông ta – gặp mắt anh, nửa giây. Và – cô thấy: Đình Viễn hiểu. Hiểu – kiểu hiểu ba mươi năm: con dao ông ta rèn mười ba năm vừa quay lưỡi.

Anh – ngồi, phía sau ghế chủ tịch, mặt không biểu cảm. Tay – dưới bàn, nắm trắng. Mắt – nhìn lại Đình Viễn, kiểu nhìn mười ba năm: đều, không cúi.

Hội trường – ồn, kiểu ồn hai mươi ba người đứng, ghế kéo, giấy xào. Đình Viễn – quay lại phòng, bước ra cửa phía sau (cửa riêng, kiểu cửa chủ tịch). Trợ lý theo – hai người, kiểu hai người mười sáu tuần cô không thấy mặt.

Cô đứng – giữa hội trường, Sài Gòn nắng phía sau, sổ tay trên tay. Phương Anh – cạnh cô, cặp da mở. Phúc – đứng, hàng ghế sau, tay vẫn nắm. Và – hội trường ồn, kiểu ồn bốn mươi bảy tỷ, kiểu ồn mười sáu tuần cô xây.

An đứng – áo trắng, nhìn cô qua phòng. Kiểu nhìn – lần này không đo lường, kiểu nhìn của người thấy bàn cờ xoay đúng hướng An muốn. An không gật, không cười. Chỉ nhìn.

Cô nhìn – cửa phía sau, nơi Đình Viễn vừa đi. Rồi nhìn – lên, trần, kiểu nhìn lên mười sáu tuần: ba tầng phía dưới, T47, phòng kỹ thuật khóa chìa cơ. Minh Khang.

Ông ta yêu cầu tạm ngừng. Cô nghĩ. Nhưng – Phương Anh đã trình bày. UBCK đã nghe. Bốn mươi bảy tỷ đã ở trong phòng họp. Ông ta không tắt được con số đã nói.

Cô gập sổ tay. Bỏ – ba lô. Kiểu bỏ sổ tay mỗi tối sau khi viết xong trang cuối.

Mười sáu tuần. Hai mươi năm. Bốn mươi bảy tỷ.

Và – trên T47, ba tầng dưới chân: Minh Khang vẫn chờ.

Ch.73/80
3.361 từ