Người Tình Của Tầng 47
Chương 24: Cánh cửa thứ hai
Chương 24

Cánh cửa thứ hai

Thứ Hai, tuần thứ tám. Chín giờ mười hai sáng.

Khả Vy ngồi ở bàn tầng hai mươi hai, sơ mi trắng, tóc buộc, mắt trên màn hình. Báo cáo turnover quý bốn, cô đang gõ phần tóm tắt, số liệu đúng, format đúng, tốc độ đúng. Bình thường.

Ba lô trên đùi. Áo khoác mặc trên người.

Cô mở sổ tay. Bút bi đen, tay trái. Trang mới.

Viết, nét đều, chữ vừa đủ lớn để camera tầng hai mươi hai đọc được từ góc trần. Cô biết camera ở đâu, góc trái phòng, hướng chéo xuống bàn cô, độ phân giải đọc được chữ cỡ vừa trên giấy trắng.

"Tôi cần gặp Giám đốc Trần. Không camera. Chọn nơi và giờ."

Đặt bút. Để sổ tay mở trên bàn, trang viết hướng lên, ba mươi giây. Rồi lật sang trang trống, đặt bút ngang, che dòng chữ.

Ba mươi giây. Đủ cho camera ghi. Đủ cho người xem.

Cô quay lại báo cáo. Gõ phím đều. Không nhìn lên.


QP

Mười giờ bốn mươi ba.

Quân Phong đang đọc báo cáo tài chính quý trên bàn khi laptop cá nhân hiện thông báo, hệ thống giám sát tầng hai mươi hai, cảnh báo chuyển động, bàn Lâm Khả Vy. Anh đặt báo cáo xuống, mở video.

Camera T22, góc trái. Khả Vy ngồi ở bàn. Sổ tay mở. Tay trái viết, anh tua chậm, zoom, đọc.

"Tôi cần gặp Giám đốc Trần. Không camera. Chọn nơi và giờ."

Anh đọc lại. Cô ấy viết cho anh, qua camera, qua hệ thống theo dõi mà cô ấy biết anh dùng. Đảo ngược: không phải anh nhìn cô, cô nhìn ngược lại, qua cùng ống kính. Dùng công cụ giám sát để liên lạc.

Ba mươi giây. Rồi cô ấy lật trang, che chữ.

Anh ngồi lại. Nhìn màn hình, camera realtime, Khả Vy đang gõ báo cáo, mắt trên màn hình, bình thường. Không nhìn lên. Không có gì cho thấy cô ấy vừa gửi tin nhắn cho người đứng đầu tầng bốn mươi bảy qua chính camera của anh.

Cô ấy muốn gặp. Không camera. Chọn nơi và giờ.

Cô ấy có thứ gì đó mới, ngoài chữ ký B2, ngoài email data, ngoài event tầng năm mươi. Thứ gì đó khiến cô ấy không đối đầu trên cầu thang nữa, không lén lên T46 đêm nữa. Cô ấy muốn nói chuyện.

Anh nhìn đồng hồ. Mười giờ bốn mươi lăm.

Mở terminal. Truy cập hệ thống camera tầng bốn mươi sáu. Bếp nhỏ, camera duy nhất ở hành lang ngoài, không có camera trong phòng bếp. Bốn mét vuông, bồn rửa, tủ lạnh đứng, bàn gấp dựa tường. Nơi Đức ăn bánh mì thịt nguội mười ba năm trước. Nơi Đức hỏi "cậu ăn chưa?"

Anh gõ lệnh: camera hành lang T46, lịch bảo trì kỹ thuật. Đặt lịch bảo trì giả, tắt camera ba mươi phút, từ mười hai giờ mười lăm đến mười hai giờ bốn mươi lăm. Lý do: "kiểm tra kết nối, bảo trì định kỳ." Lần thứ năm anh tạo bảo trì giả cho camera, bốn lần trước đều liên quan Khả Vy.

Anh đóng terminal. Lấy tờ giấy nhỏ từ ngăn kéo, giấy trắng, không tiêu đề, bút bi đen.

Viết: "12:15. T46. Bếp."

Gấp đôi. Gọi Tuấn.

— Gửi tờ này lên bàn cô Lâm tầng hai mươi hai. Không nói ai gửi.

Tuấn nhìn tờ giấy. Không mở.

— Hiểu.


Mười hai giờ mười hai. Tầng bốn mươi sáu.

Khả Vy bước ra khỏi thang máy, tầng bốn mươi sáu, hành lang LED trắng, sàn xi măng đánh bóng. Giờ nghỉ trưa, tầng kỹ thuật vắng, không nhân viên qua lại. Camera hành lang, cô nhìn lên, đèn đỏ tắt. Không hoạt động.

Anh ta tắt camera.

Cô đi dọc hành lang. Biết đường, cầu thang kỹ thuật bên phải dẫn lên T47, bếp nhỏ cuối hành lang bên trái. Cô đã ở hành lang này hai lần: đêm thứ Sáu tuần một và đêm thứ Sáu tuần bốn. Cả hai lần trong bóng tối. Bây giờ, ban ngày, đèn LED trắng, hành lang sáng trưng.

Cửa bếp, nhôm, cũ, sơn xám bong ở góc dưới. Cô đẩy.

Quân Phong đứng cạnh bồn rửa, lưng dựa tường, tay không. Không cà phê, không tài liệu, không điện thoại. Suit đen hai mảnh, sơ mi trắng, cổ tay áo không gấp. Mắt nhìn cô khi cửa mở, nhìn, không quét.

Phòng bếp bốn mét vuông. Bồn rửa inox bên trái, tủ lạnh đứng phải, bàn gấp dựa tường đối diện, hai ghế nhựa. Đèn ống trắng trên trần, sáng đều. Trống, không đồ ăn trên bàn, không ly trên bồn. Mùi ẩm nhẹ, kiểu phòng ít người vào.

Cô bước vào. Đóng cửa.

Đứng cách anh ta hai mét, bàn gấp ở giữa. Cô không ngồi.

— Camera hành lang tắt.

— Bảo trì kỹ thuật. Ba mươi phút.

— Bảo trì giả.

Anh ta không trả lời. Không phủ nhận, không xác nhận. Nhìn cô.

Cô đặt ba lô lên bàn gấp. Mở ngăn trong. Lấy điện thoại, đã copy file ghi âm từ USB vào điện thoại sáng nay, để phát trực tiếp. Đặt điện thoại lên bàn, màn hình hướng lên.

— Thứ Sáu tôi nhận file ghi âm. Hai phút bốn mươi bảy giây. Từ số điện thoại đã gửi tin nhắn "cha cô không tự tử" hai mươi lăm ngày trước.

Anh ta không phản ứng. Mắt trên điện thoại, rồi lên mặt cô.

— Tôi muốn anh nghe.

— Tôi nghe.

Cô bấm play. Không qua tai nghe, loa điện thoại, âm lượng vừa đủ cho phòng bốn mét vuông.

Giọng nam trung niên tràn vào phòng bếp nhỏ, va vào tường gạch, vang nhẹ.

"...không phải tự sát. Lâm Hữu Đức không tự sát."

Cô nhìn anh ta. Mắt anh ta, không nhìn điện thoại. Nhìn tường phía sau cô, hoặc nhìn không gì cả. Mặt không đổi. Nhưng tay phải, buông bên hông, ngón trỏ khẽ co lại nửa giây rồi duỗi ra.

"Tôi biết vì tôi ở đó. Không phải ở chỗ ông ấy chết, ở chỗ họ quyết định."

Anh ta hít vào, nhẹ, qua mũi, không ai bình thường nhận ra. Cô nhận ra.

"Ông Đức phát hiện hệ thống email, cái hệ thống ông ấy tự xây. Phát hiện email giữa hai tài khoản... ông ấy muốn đưa ra ngoài. Không kịp."

"Lệnh sa thải, Trần Quân Phong ký. Nhưng..."

Im. Hai giây.

"...nhưng lệnh đó không phải để giết. Lệnh đó là cách duy nhất đưa ông Đức ra khỏi tòa nhà trước khi..."

Im. Ba giây.

"...trước khi bên trên xử lý. Phong ký lệnh sa thải vì ông ấy đang cố cứu Đức."

Cô nhìn anh ta. Mắt anh ta đóng, không nhắm, đóng, như cánh cửa kéo xuống. Khi mở lại, giống mắt cũ, nhưng không hoàn toàn. Có gì đó phía sau mà cô chưa từng thấy.

File tiếp tục. Tiếng ghế kẽo kẹt. Rồi:

"Ba ngày sau khi bị sa thải, ông Đức chết. Ghi nhận tự tử. Nhưng ông Đức đã ra khỏi hệ thống rồi..."

"Ai giết ông ấy, không phải Quân Phong. Phong không biết. Tôi... tôi cũng không biết chắc. Nhưng tôi biết lệnh đến từ..."

Tiếng cửa. Bước chân. Vải cọ.

"...từ tầng..."

Cắt.

Im.

Phòng bếp im. Đèn ống trắng vo nhẹ trên trần. Tủ lạnh đứng rung đều, tiếng nền cô không nhận ra cho đến khi mọi thứ khác im.

Anh ta đứng yên. Lưng vẫn dựa tường. Tay phải buông bên hông, ngón không co nữa, nắm nhẹ, rồi buông.

Cô tắt điện thoại. Cất.

Im lặng. Mười giây. Mười lăm.

— Anh biết giọng này.

Không phải câu hỏi. Khẳng định, cô nhìn phản ứng anh ta khi nghe: mắt đóng, hít vào, ngón co. Anh ta nhận ra giọng.

Anh ta nhìn cô. Lâu. Không trả lời.

— Anh ký lệnh sa thải cha tôi.

— Đúng.

— Để cứu.

Im.

— Anh ký để cứu cha tôi. Đúng hay sai.

Anh ta nhìn xuống bàn gấp, mặt nhôm mờ, vết trầy. Rồi nhìn lên.

— Đúng.

Một từ. Giọng không mất nửa tông lần này. Giọng phẳng, đều, kiểu người đã nói câu đó trong đầu ngàn lần trước khi nói thành tiếng.

Cô hít vào. Nhẹ, qua mũi, giống anh ta lúc nãy. Cô nhận ra mình bắt chước mà không cố ý.

— Ba ngày sau cha tôi chết. Anh không biết ai giết.

— Không.

— Mười năm anh không biết.

— Mười năm.

Cô nhìn anh ta. Anh ta nhìn lại. Hai mét, bàn gấp ở giữa, đèn trắng, mùi ẩm.

— File ghi âm nói "lệnh đến từ tầng" — rồi cắt. Anh biết tầng nào.

Anh ta không trả lời ngay. Mười giây. Cô đếm, thói quen bảy tuần, đếm im lặng của những người không muốn nói.

— Có những thứ cô chưa sẵn sàng biết.

Cô không nhíu mày. Không phản ứng.

— Tôi quyết định cái gì tôi sẵn sàng.

— Cô quyết định cái gì cô muốn biết. Nhưng không phải cái gì cô sống sót sau khi biết.

Câu dài nhất anh ta nói từ khi cô vào phòng. Giọng không tăng, không giảm. Nhưng nhịp khác, chậm hơn bình thường, mỗi từ đặt xuống như quân cờ.

— Ai gửi file ghi âm cho tôi.

— Tôi không biết.

— Anh không biết, hay anh không nói.

Anh ta nhìn cô. Nửa giây mắt anh ta, cô nhìn thấy, không bằng phẳng. Giống đêm trên cầu thang tuần bốn, nửa giây nứt. Nhưng lần này dài hơn, rõ hơn.

— Tôi không biết ai gửi. Nhưng tôi biết giọng.

— Ai.

Im.

— Cô Lâm.

Anh ta bước ra khỏi tường. Một bước. Khoảng cách thu lại, một mét rưỡi. Bàn gấp vẫn ở giữa, nhưng anh ta cao hơn cô, nhìn xuống, đèn trắng đổ bóng anh ta lên sàn.

— Người trong file ghi âm chết rồi. Bốn năm trước.

Cô dừng.

— Chết.

— Tai nạn giao thông. Năm bảy mươi mốt tuổi. Cảnh sát kết luận lỗi tài xế. Không có vấn đề.

Giọng anh ta đều, cùng kiểu "không có vấn đề" của cảnh sát kết luận cha cô tự tử. Cùng kiểu "không có vấn đề" của ông Toàn nhảy lầu. Pattern.

— Ai.

— Có những thứ —

— Ai.

Anh ta nhìn cô. Cô nhìn lại. Không sợ. Không giận. Không lùi.

— Nguyễn Đình Khoa. Cựu thành viên tầng bốn mươi bảy. Rời khỏi hệ thống mười hai năm trước — trước cả cha cô. Ông ta là người phản đối đầu tiên... và sống sót. Cho đến bốn năm trước.

Cô ghi nhận. Nguyễn Đình Khoa. Cựu T47. Phản đối đầu tiên. Chết bốn năm trước — "tai nạn." Pattern: phản đối rồi chết, giống cha, giống ông Toàn. Hệ thống không để ai rời đi thật sự.

— Ông ta ghi âm khi nào.

— Tôi không biết. File có thể ghi từ nhiều năm trước — trước khi ông ta chết. Ai đó giữ file đến bây giờ và gửi cho cô.

— Ai giữ.

— Tôi không biết.

— Anh nói "không biết" nhiều lần.

— Vì tôi thật sự không biết. Tầng bốn mươi bảy có nhiều hơn tôi nghĩ. Có nhiều hơn cha cô nghĩ. Và có nhiều hơn cô tưởng.

Cô nhìn anh ta. Anh ta đứng cách một mét rưỡi, tay buông bên hông, mắt nhìn cô, không quét, không đánh giá. Nhìn.

Giống trên sàn nhảy. Nhưng khác, trên sàn nhảy, mắt anh ta có khoảng cách của người kiểm soát. Ở đây, trong bếp nhỏ bốn mét vuông nơi Đức từng hỏi "cậu ăn chưa?", mắt anh ta không có khoảng cách nào.

— Tại sao anh bảo vệ tôi.

Câu hỏi cô không định hỏi. Ra khỏi miệng trước khi cô kịp cân nhắc, và cô biết, ngay khi nói, rằng câu hỏi đó không thuộc về cuộc đối đầu này. Nó thuộc về thứ gì đó khác.

Anh ta im. Lâu hơn mười giây, cô không đếm lần này.

— Vì cha cô từng bảo vệ tôi.

Cô đợi. Anh ta sẽ nói thêm, hoặc không.

— Và vì...

Dừng. Mắt anh ta, nứt rõ hơn. Không nửa giây nữa. Ba giây. Bốn.

Rồi anh ta nhìn đi. Về phía bồn rửa, về phía tường, về phía không có cô.

— Ba mươi phút sắp hết.

Cô hiểu. Anh ta dừng lại, không phải vì không muốn nói, mà vì nói câu tiếp theo sẽ thay đổi mọi thứ giữa họ. Và anh ta chưa sẵn sàng cho thay đổi đó.

Hoặc anh ta sẵn sàng nhưng không cho phép mình.

Cô lấy ba lô. Mang lên vai.

— Nguyễn Đình Khoa. Cựu T47. Chết bốn năm trước. File ghi âm.

— Đúng.

— Người gửi file — anh sẽ tìm.

Không phải câu hỏi. Khẳng định.

Anh ta nhìn lại cô.

— Tôi đang tìm.

Cô gật. Quay lưng. Tay trái đặt lên tay nắm cửa nhôm, lạnh, kim loại.

— Cô Lâm.

Cô dừng. Không quay lại.

— Cẩn thận. Ai gửi file đó muốn cô biết — nhưng không phải vì muốn cô an toàn. Nếu họ muốn cô an toàn, họ sẽ không kéo cô đến gần sự thật.

Cô đứng yên. Hai giây.

— Giống anh.

Rồi mở cửa, bước ra hành lang. Đèn LED trắng, sàn xi măng, camera tắt. Bước nhanh đến thang máy. Nhấn nút, thang máy mở. Vào. Nhấn tầng hai mươi hai.

Cửa thang đóng. Cabin trượt xuống.

Cô đứng một mình trong thang máy. Lưng dựa tường kim loại lạnh. Nhìn số tầng giảm dần, bốn mươi sáu, bốn mươi lăm, bốn mươi bốn.

Tay trái nắm dây ba lô. Chặt.

Vì cha cô từng bảo vệ tôi. Và vì...

Anh ta dừng. Cô biết câu tiếp theo không phải về cha cô. Câu tiếp theo về cô, và anh ta không nói được.

Thang máy dừng. Tầng hai mươi hai. Cửa mở.

Cô bước ra. Hành lang sáng, đồng nghiệp đi qua, tiếng cười canteen vọng từ tầng năm. Bình thường.

Cô đi về bàn. Ngồi xuống. Mở laptop. Gõ phím.

Trong ba lô trên đùi, điện thoại chứa file ghi âm hai phút bốn mươi bảy giây. Giọng một người đàn ông đã chết bốn năm. Tên Nguyễn Đình Khoa. Cựu tầng bốn mươi bảy. Người phản đối đầu tiên.

Trong túi áo khoác, USB chứa ghost data và bản copy file ghi âm. Bằng chứng của bảy tuần.

Trong đầu cô, câu bỏ dở của Quân Phong, treo giữa bếp nhỏ tầng bốn mươi sáu, giữa mùi ẩm và đèn ống trắng.

Và vì...

Cô không điền vào chỗ trống. Chưa. Nhưng cô biết, giống cô biết mùi đàn hương trên sàn nhảy, giống cô biết tay anh ta trên eo cô nhẹ-đủ-dẫn-không-đủ-giữ, cô biết câu trả lời mà không cần nghe.

Và điều đó làm mọi thứ phức tạp hơn bất kỳ email, routing path, hay chữ ký nào cô từng tìm thấy.

Cô gõ phím. Báo cáo turnover. Số liệu. Bình thường.

Ngoài cửa kính tầng hai mươi hai, trời Sài Gòn nắng gắt, ánh sáng trắng đổ xuống mặt đường, xe cộ chạy đều, người ta sống bình thường phía dưới tầng bốn mươi bảy.

Phía trên, trong bếp nhỏ bốn mét vuông, Quân Phong vẫn đứng cạnh bồn rửa. Một mình. Mắt trên ghế nhựa nơi cô vừa đứng, cô không ngồi, nhưng vệt sáng trên sàn nơi cô đứng vẫn còn ấm.

Hoặc anh tưởng vẫn ấm.

Ch.24/27
2.639 từ