Đồng minh hay bẫy?
Thứ Năm, tuần thứ sáu. Sáu giờ mười hai chiều.
Khả Vy đặt cặp xuống ghế sau xe, nổ máy, ra khỏi bãi xe Aeternum. Đường Nguyễn Huệ đông, giờ tan tầm, xe máy chen giữa hai làn ô tô, đèn đỏ dài. Cô rẽ trái vào Lê Lợi, chờ đèn.
Điện thoại rung trong túi quần. Cô lấy ra. Không phải số trong danh bạ. Không phải số lạ đã lưu, số khác.
Tin nhắn Zalo. Tài khoản tên "MK", không ảnh đại diện, nền xám mặc định.
"Quán Lối Nhỏ, Nguyễn Thị Minh Khai, quận 3. 7 giờ tối nay. Đi một mình."
Cô nhìn tin nhắn. MK. Vũ Minh Khang, ban pháp chế, tầng ba mươi tám. Người để quên thẻ truy cập dưới tờ giấy ăn ở canteen. Người mở cửa B2 cho cô mà không nói thẳng.
Zalo cá nhân. Không phải email nội bộ. Không phải tin nhắn qua hệ thống công ty. Kênh riêng, ngoài tầm giám sát.
Đèn xanh. Cô lái xe, mắt trên đường, tay trái trên vô lăng. Tay phải đặt điện thoại xuống hộc xe.
Ba mươi giây. Cô nghĩ.
Minh Khang chủ động liên hệ ngoài Aeternum, lần đầu tiên. Trước đó, mọi tiếp xúc đều trong tòa nhà: canteen tầng năm, phòng pháp chế tầng ba mươi tám, hành lang. Nơi có camera. Nơi có nhân chứng. Nơi cả hai có thể giải thích bằng lý do công việc.
Bây giờ anh ta muốn gặp bên ngoài. Quán cà phê quận ba. Sau giờ làm. Riêng.
Hai khả năng. Một: Minh Khang có thông tin không thể nói trong Aeternum, quan trọng đến mức phải ra ngoài. Hai: ai đó dùng tên Minh Khang để dẫn cô đi.
Khả năng hai, ít xác suất. Quân Phong muốn dẫn cô vào bẫy thì không cần dùng tên Minh Khang. Anh ta có quyền gọi cô lên bất cứ lúc nào. Suốt sáu tuần, anh ta chọn cách trực tiếp.
Cô dừng xe ở đèn đỏ Pasteur, Lý Tự Trọng. Quyết định trong đầu đã có từ trước khi phân tích xong, cô sẽ đi. Minh Khang là cánh cửa duy nhất mở. Cảnh giác, nhưng đi.
Bảy giờ kém mười. Nguyễn Thị Minh Khai, quận ba.
Quán Lối Nhỏ nằm trong hẻm, biển gỗ nhỏ, cây leo phủ tường gạch, đèn vàng yếu. Hai bàn ngoài sân, bốn bàn bên trong. Loại quán không có wifi password dán trên tường, không có ổ cắm cho laptop. Quán uống cà phê, không phải quán ngồi làm việc.
Cô đậu xe máy, về nhà thay đồ, chuyển sang xe máy. Áo thun trắng, quần jeans, tóc xõa. Không túi xách công sở.
Minh Khang ngồi bàn trong cùng, góc tường. Áo polo xanh đậm, quần kaki, không vest. Ly cà phê đen trước mặt, uống một phần ba. Anh đến trước.
Cô kéo ghế, ngồi xuống. Gọi trà đá. Quán vắng, một cặp đôi ngoài sân, không ai khác.
Minh Khang nhìn cô. Mắt bình thường, kiểu người quen xử lý tình huống phức tạp.
— Cảm ơn em đến.
Cô không nói. Đợi.
Minh Khang uống một ngụm cà phê. Đặt ly xuống, xoay nhẹ trên đĩa lót, thói quen, tay phải.
— Anh biết em đang tìm gì. Không phải vì em giỏi giấu — em giỏi — mà vì anh ở pháp chế đủ lâu để biết khi nào có người bắt đầu hỏi những câu hỏi đúng.
Trà đá đến. Cô uống một ngụm.
— Anh biết em đang tìm gì cụ thể nào?
— Ông Toàn.
Không phải câu hỏi. Nhận định. Cô không xác nhận, không phủ nhận.
Minh Khang gật nhẹ, chấp nhận rằng cô sẽ không cho thêm gì trước khi anh cho trước.
— Được rồi.
Anh đưa tay vào túi quần kaki, lấy ra một phong bì trắng nhỏ, đặt trên bàn giữa hai người. Không đẩy về phía cô.
— Ba tuần trước, HĐQT họp kín. Phiên bất thường — không trong lịch quý, triệu tập riêng. Anh không có mặt — pháp chế cấp anh không đủ cấp dự — nhưng anh soạn tài liệu chuẩn bị trước đó. Biên bản phiên họp, anh có bản sao một phần.
Cô nhìn phong bì. Không cầm.
— Ông Toàn yêu cầu gì?
Minh Khang dừng nửa giây, cô hỏi đúng câu anh đang định dẫn dắt vào.
— Audit. Ông Toàn yêu cầu audit tầng bốn mươi bảy.
Im lặng. Tiếng nhạc jazz nhẹ từ loa quán, tiếng đá kêu trong ly cà phê Minh Khang.
— Ông Toàn dùng đúng từ "tầng bốn mươi bảy" trong cuộc họp HĐQT. Không phải ẩn dụ, không phải mã. Ông nói: "Tôi yêu cầu kiểm toán độc lập hoạt động của tầng bốn mươi bảy và toàn bộ ngân sách chảy qua mục Dự án Đặc biệt trong ba năm gần nhất."
Cô giữ mặt bằng. Tay trái trên đùi, ngón không gõ.
— HĐQT phản ứng thế nào?
— Bác. Bảy phiếu chống, hai phiếu trắng, một phiếu thuận. Phiếu thuận là ông Toàn.
— Lý do bác?
Minh Khang nghiêng đầu nhẹ, kiểu người nhớ lại từ ngữ chính xác.
— Chủ tịch Tạ Đình Viễn trả lời trực tiếp. Biên bản ghi: "Không có tầng bốn mươi bảy theo nghĩa cô Lâm nghĩ."
Cô nhíu mày nhẹ. Cô Lâm. Sai giới tính, sai họ, hoặc Đình Viễn đang nhắc ai đó khác. Họ Lâm. Trùng họ cha cô.
Cô giữ thông tin đó trong đầu.
— Sau đó?
— Ông Toàn không chịu. Dọa kiện ra bên ngoài — yêu cầu kiểm toán độc lập qua Ủy ban Chứng khoán, nộp đơn khiếu nại lên Sở Kế hoạch Đầu tư. Biên bản ghi: "Tôi sẽ không giữ im lặng. Nếu HĐQT không làm, tôi sẽ nhờ cơ quan chức năng."
Minh Khang dừng. Uống cà phê. Đặt ly xuống, chậm.
— Hai tuần sau, ông Toàn nhảy từ tầng cao tòa Landmark.
Im lặng kéo dài. Nhạc jazz đổi bài, piano chậm, bass thấp.
Cô đưa tay lấy phong bì. Mở, bên trong hai tờ A4, photocopy, chất lượng trung bình. Chữ in, đóng dấu "MẬT, HĐQT", góc phải trên ghi mã phiên họp. Cô đọc nhanh.
Trích đoạn, không phải toàn bộ biên bản. Trang hai và trang ba trong tổng số không biết bao nhiêu trang. Phần đầu cắt, phần cuối cắt. Đúng đoạn ông Toàn phát biểu, đúng đoạn Đình Viễn trả lời. Phiếu bầu: danh sách mười thành viên HĐQT, bảy chống, hai trắng, một thuận.
Cô gấp lại, đặt trên bàn. Không bỏ vào túi.
— Anh cho em xem trích đoạn, không phải toàn bộ.
Không phải câu hỏi. Nhận xét.
Minh Khang gật.
— Anh chỉ có bấy nhiêu. Biên bản đầy đủ nằm trong két phòng ban thư ký HĐQT, tầng bốn mươi chín. Anh không có quyền truy cập. Bản sao này anh giữ được vì anh soạn tài liệu chuẩn bị phiên họp — hai trang này nằm trong bản nháp trước khi bị rút lại.
Cô nhìn anh. Không giống Quân Phong, Quân Phong nhìn cô như đọc, Minh Khang nhìn cô như chờ.
— Tại sao anh giúp tôi?
Cô dùng "tôi". Chuyển đại từ, khoảng cách, không phải thân.
Minh Khang nghiêng lưng vào ghế. Tay xoay ly cà phê, chậm. Nhìn xuống ly, không nhìn cô.
— Câu hỏi đó... anh biết em sẽ hỏi. Và anh không có câu trả lời gọn.
— Thử câu dài.
Minh Khang cười, lần này khác, mệt hơn.
— Anh vào pháp chế Aeternum bốn năm. Năm đầu tin đây là công ty tốt. Năm thứ hai bắt đầu thấy những thứ không nên thấy. Năm thứ ba học cách nhìn đi chỗ khác. Năm thứ tư — ông Toàn là giọt cuối.
Cô nghe. Không ngắt. Nhưng trong đầu cô đánh dấu: Minh Khang nói nhiều nhưng chưa trả lời. Tại sao giúp cô — cụ thể, cá nhân, anh không nói.
— Anh nói anh không nhìn đi chỗ khác được nữa. Nhưng anh không tố cáo ra ngoài. Anh không nghỉ việc. Anh chọn đưa thông tin cho tôi — một nhân viên phân tích tầng hai mươi hai, vào công ty sáu tuần. Tại sao tôi?
Minh Khang nhìn lên. Lần đầu trong cuộc trò chuyện, mắt anh giữ cô lâu hơn ba giây.
— Vì em hỏi. Em là người duy nhất hỏi.
Im lặng.
— Bốn năm anh ở đây, không ai hỏi. Người ta biết — một số biết — nhưng không hỏi. Em lên tầng ba mươi tám, hỏi về archive, hỏi về quy trình lưu trữ. Em không hỏi cho báo cáo nhân sự. Em hỏi vì em đang tìm thứ gì đó. Anh nhận ra ngay.
Anh dừng. Xoay ly.
— Và... anh không phải người tốt trong chuyện này. Anh chỉ là người ít xấu nhất.
Câu nói rơi xuống bàn như đồng xu. Gọn, lạnh, chính xác.
Cô nhìn Minh Khang. Anh không tránh mắt cô, giữ nguyên, bằng, không phòng thủ. Nhưng cũng không mở. Câu "ít xấu nhất" — thừa nhận anh cũng dính phần nào. Dính cái gì?
— Ít xấu nhất nghĩa là vẫn xấu.
Minh Khang gật, chậm.
— Đúng.
— Xấu ở đâu?
Anh không trả lời ngay. Xoay ly thêm một vòng. Rồi:
— Anh biết những gì xảy ra. Anh biết sớm hơn em nghĩ. Và anh im lặng. Im lặng bốn năm. Đó là cái xấu của anh.
Cô để câu đó lắng. Không đẩy tiếp, chưa. Chuyển hướng.
— Ông Toàn dọa kiện ra ngoài. Hai tuần sau ông chết. Anh nghĩ ai?
Minh Khang lắc đầu nhẹ.
— Anh không đoán tên. Anh chỉ nói điều anh biết. Quy trình xử lý ông Toàn không giống quy trình xử lý nhân viên. Nhân viên biến mất qua đêm. Cổ đông — phức tạp hơn. Cần chuẩn bị truyền thông, cần câu chuyện hợp lý, cần thời gian. Mười bốn ngày là hợp lý cho loại chuẩn bị đó.
Anh nói "mười bốn ngày" — con số chính xác. Cùng khoảng cách cô tính được từ cụm email thứ ba. Minh Khang biết timeline.
— Anh biết cụ thể mười bốn ngày.
— Anh soạn tài liệu. Ngày phiên họp, ngày ông Toàn nộp đơn khiếu nại nội bộ, ngày ông rút đơn — anh biết vì ông gửi qua pháp chế. Rồi đêm thứ Ba ông chết. Anh đếm.
Cô ghi nhận. Minh Khang ở vị trí nhìn thấy toàn bộ chuỗi hành chính trước khi nó biến thành chuỗi hành động.
— Ông Toàn rút đơn trước khi chết?
— Bảy ngày trước. Email rút đơn gửi lúc hai giờ sáng.
Hai giờ sáng, giờ người bị ép thay đổi quyết định.
Im lặng kéo khoảng một phút. Nhạc jazz chuyển sang saxophone, chậm, trầm. Cặp đôi ngoài sân đã đi, chỉ còn cô và Minh Khang trong quán. Nhân viên quán lau bàn ngoài, không để ý.
Minh Khang lên tiếng trước. Giọng nhẹ hơn, gần hơn, như nhắc thêm một thứ, không phải trọng tâm, nhưng:
— Trần Thị Phúc.
Cô nhìn lên.
— Phúc từng làm ở pháp chế. Trước anh.
Cô giữ mặt bằng. Trần Thị Phúc, cái tên Trung nhắc ở phòng dữ liệu, tuần thứ hai. "Phúc ngày xưa ngồi chỗ đó." Trung nhắc Phúc, bây giờ Minh Khang cũng nhắc Phúc. Hai người khác phòng, khác tầng, cùng một tên.
— Phúc nghỉ trước khi anh vào?
Minh Khang gật.
— Trước anh sáu tháng. Anh nhận vị trí Phúc. Hồ sơ bàn giao có tên Phúc ở mục "Người phụ trách trước". Ngoài ra...
Anh dừng. Xoay ly, lần này chậm hơn, gần như cố ý.
— Ngoài ra không còn gì. Không hồ sơ nhân sự, không email cũ, không đồng nghiệp nào nhắc. Như thể Phúc chưa từng ở đây.
Rồi anh đặt ly xuống. Dứt. Không nói thêm.
Cô hiểu: Minh Khang vừa cho cô một mảnh nữa, Phúc từng ở pháp chế, biến mất sạch, rồi dừng. Cho đủ để cô tự nối, không cho đủ để anh phải giải thích.
Cô nhìn phong bì trên bàn. Hai trang biên bản. Thông tin về ông Toàn. Tên Phúc. Minh Khang cho nhiều hơn bất kỳ ai trong sáu tuần, nhiều hơn Trung, nhiều hơn email ẩn danh, nhiều hơn tin nhắn số lạ.
Nhưng anh cho chọn lọc. Trích đoạn, không toàn bộ. Dẫn dắt trước khi vào vấn đề. Và câu "ít xấu nhất" — anh thừa nhận dính líu, nhưng mức độ nào? Im lặng bốn năm là tội, nhưng là tội duy nhất?
— Anh nói anh biết sớm hơn tôi nghĩ. Biết cái gì sớm?
Minh Khang nhìn cô. Ba giây.
— Anh biết tầng bốn mươi bảy không phải chỉ là phòng họp. Anh biết "Dự án Đặc biệt" không phải dự án. Và anh biết những người biến mất không phải tự nguyện nghỉ việc.
Anh nói bằng, không nhấn, không hạ giọng. Như đọc điều khoản hợp đồng, sự thật pháp lý, không cảm xúc.
— Anh biết từ khi nào?
— Năm thứ hai. Anh xử lý hồ sơ pháp lý cho một vụ "chấm dứt hợp đồng". Hồ sơ sạch — đúng quy trình, không sai dấu phẩy. Nhưng người bị chấm dứt không bao giờ lĩnh trợ cấp. Số tài khoản trong hồ sơ không tồn tại. Anh kiểm tra một lần — hôm sau chị trưởng phòng bảo: "Đừng kiểm tra nữa. Vì sức khỏe của em."
— Anh không kiểm tra nữa. Hai năm.
Cô cầm phong bì, gấp lại, bỏ vào túi sau quần jeans.
— Tôi giữ cái này.
Minh Khang gật.
Im lặng. Cô đứng dậy. Rồi ngồi lại.
— Anh gửi tin nhắn Zalo cá nhân. Ngoài Aeternum. Anh không sợ?
Minh Khang cười, nhẹ, mỏi.
— Sợ. Nhưng sợ không đủ để im lặng thêm.
Cô nhìn anh ba giây. Đứng dậy.
— Cảm ơn anh.
Minh Khang không đứng theo. Ngồi lại, ly cà phê gần hết.
Tám giờ bốn mươi lăm. Căn hộ ngoại ô.
Cô ngồi bàn bếp, đèn bếp bật, phần còn lại tối. Phong bì trên bàn, hai tờ A4 trải ra. Cô đọc lại lần thứ ba.
Biên bản ghi rõ: ông Toàn dùng cụm từ "tầng bốn mươi bảy" và "Dự án Đặc biệt" trong phiên HĐQT. Ông biết. Không phải tin đồn, không phải suy luận, ông biết đủ để yêu cầu audit chính thức.
Cổ đông hai phần trăm yêu cầu audit, nhỏ, không đủ lực để buộc HĐQT đồng ý. Nhưng đủ để tạo hồ sơ. Nếu ông nộp đơn ra Ủy ban Chứng khoán, nội dung phiên họp HĐQT sẽ trở thành bằng chứng: ông đã nêu vấn đề, HĐQT đã bác, và sau đó ông chết.
Mười bốn ngày. Rút đơn lúc hai giờ sáng. Rồi chết.
Cô gấp biên bản, bỏ lại phong bì. Đặt phong bì vào hộp tài liệu cha, dưới đáy, cùng chỗ với USB.
Mở sổ tay. Bút xanh, tay trái. Viết: MK, T38, 4 năm, biết từ năm 2. Biên bản HĐQT trích đoạn. Ông Toàn rút đơn 7 ngày trước, 2h sáng. Phúc từng ở pháp chế trước MK.
Dừng bút.
Minh Khang cho thông tin thật, cô tin phần lớn nội dung là thật. Biên bản có mã phiên họp, có dấu mật, có format đúng quy trình Aeternum. Giả mạo tài liệu cấp HĐQT quá rủi ro và không cần thiết nếu anh muốn đánh lừa cô.
Nhưng anh cho chọn lọc. Cắt đầu, cắt cuối. Cô không biết ai bỏ phiếu trắng, ai ủng hộ Đình Viễn. Anh cho đúng phần cô cần, nhưng giấu bối cảnh.
Và tên Phúc, gần như tình cờ, cuối cuộc trò chuyện. Nhưng Minh Khang không phải người nói tình cờ. Bốn năm pháp chế, anh ta biết trọng lượng của mỗi từ.
Trung nhắc Phúc ở tầng hai mươi hai. Minh Khang nhắc Phúc ở quán cà phê quận ba. Hai nguồn độc lập, cùng một tên. Phúc từng ở phòng dữ liệu (Trung), từng ở pháp chế (Minh Khang). Hai phòng ban khác nhau, hoặc Phúc chuyển phòng, hoặc Phúc liên quan cả hai.
Cô viết thêm vào sổ: Phúc, nguồn 1: Trung (T22, "Phúc ngày xưa ngồi chỗ đó"). Nguồn 2: MK (T38, "Phúc từng làm pháp chế trước anh"). Cần xác minh: cùng một Phúc?
Gấp sổ. Đặt xuống.
So sánh trong đầu. Trung cho ít — "sợ độ cao mà nhảy lầu thì cũng lạ" — rồi đeo tai nghe, quay đi. Không hẹn gặp riêng, không lộ mặt. Minh Khang cho nhiều, biên bản, timeline, câu chuyện bốn năm, nhưng hẹn gặp ngoài, ngồi đối diện, bỏ vỏ bọc.
Trung cho ít nhưng không đòi gì. Minh Khang cho nhiều nhưng cô chưa biết anh đòi gì.
"Anh không phải người tốt trong chuyện này. Anh chỉ là người ít xấu nhất."
Câu đó, cô quay lại câu đó trong đầu. Minh Khang nói vì anh muốn tỏ ra trung thực? Hay vì anh muốn cô tin rằng anh trung thực bằng cách thừa nhận một phần xấu? Thừa nhận im lặng bốn năm, tội nhẹ, ai cũng có thể hiểu, để che tội nặng hơn?
Cô không kết luận. Nhưng ghi nhận: Minh Khang dùng cô. Có thể vì lý do đúng, muốn sự thật ra ngoài. Có thể vì lý do khác, cô là người chịu rủi ro thay anh. Cả hai có thể đúng cùng lúc.
Mười giờ mười lăm tối.
Cô nằm trên giường, mắt mở. Trần nhà tối, đèn đường hắt qua cửa sổ, vệt sáng xiên trên tường.
Trong đầu cô, ba luồng chạy song song.
Một: biên bản HĐQT, ông Toàn yêu cầu audit, bị bác, dọa kiện, rút đơn lúc hai giờ sáng, chết hai tuần sau. Chuỗi hành chính trước chuỗi hành động, giống cha.
Hai: Trần Thị Phúc, hai nguồn, hai phòng ban, cùng một tên. Phúc biết gì? Còn sống?
Ba: Minh Khang, từ giờ cô và anh có kênh liên lạc riêng ngoài Aeternum. Anh muốn thế vì cô, hay vì anh?
Bên ngoài cửa sổ, tòa Aeternum tối gần hết. Tầng bốn mươi bảy, một ô vuông sáng nhỏ, xa, mờ.
Cô nhắm mắt.
Trong bóng tối sau mí mắt, giọng Minh Khang vang lại, không phải câu dài, không phải câu chuyện bốn năm. Một câu ngắn, đặt giữa bàn như đồng xu:
"Anh không phải người tốt trong chuyện này. Anh chỉ là người ít xấu nhất."
Cô chưa biết câu đó có nghĩa gì thật sự. Nhưng cô biết cô sẽ tìm ra.