Kẻ rò rỉ
Thứ Ba, tuần thứ mười sáu. Tám giờ tối.
Bếp tầng bốn mươi sáu. Hai ly trà – một xanh (anh), một đen (cô, thay đổi từ tuần mười bốn). Đèn ống rù. Cửa đóng.
Quân Phong đặt điện thoại trên bàn – điện thoại đen, không nhãn, cái anh dùng ngoài hệ thống Aeternum. Màn hình sáng: ảnh chụp màn hình – nhật ký thẻ từ hệ thống tòa nhà, dòng lệnh xanh trên nền đen.
– Hệ thống tòa nhà tách riêng máy chủ T47. Anh nói. – Ai đó xóa nhật ký phòng chứng cứ trên máy chủ tầng – nhưng không xóa được nhật ký tầng trên máy chủ tòa nhà. Hai hệ thống, hai máy chủ.
Cô nhìn màn hình. Dòng – cô đọc:
02:14 – LEG-MASTER-038 – T47 – ACCESS GRANTED
LEG. Legal. MASTER. 038 – tầng ba mươi tám. Pháp chế.
Cô biết – biết trước khi đọc, biết từ thứ Sáu khi Quân Phong nói "bất kỳ ai có thẻ master cấp tầng", biết vì cô đã tính mọi khả năng. Nhưng biết và thấy – khác nhau. Biết thì còn hy vọng sai. Thấy – xanh trên đen, mã thẻ, giờ truy cập – thì không.
– Minh Khang. Cô nói.
Không phải câu hỏi. Quân Phong gật – nhẹ, kiểu gật xác nhận.
– Hai giờ mười bốn sáng, đêm thứ Tư tuần mười lăm. Anh nói. – Đêm trước đại hội. Khang vào T47 bằng thẻ master ban pháp chế – quy chế 2017, chưa thu hồi. Chép bốn ổ cứng trong ba mươi phút. Xóa nhật ký phòng chứng cứ trước khi ra.
Bốn ổ cứng – 2019, 2020, 2021, 2023. Cô đã biết (Quân Phong nói thứ Sáu), nhưng bây giờ có tên. Không phải "ai đó" nữa – Minh Khang. Người cho cô thẻ vào két tầng ba mươi tám, người ngồi quay mặt khi cô đọc danh sách mười bảy tên, người viết *"Phúc gọi. Sống. Muốn gặp"* trên giấy gập tư.
– Em gặp Khang hôm qua. Cô nói.
Quân Phong nhìn cô – nhanh, nửa giây, kiểu nhìn cô chưa thấy: không bằng phẳng, không kìm. Gì đó – ngạc nhiên? Không – Quân Phong không ngạc nhiên. Lo. Kiểu lo cô nhận ra từ hành lang tuần mười ba, khi anh nói "cô chưa hiểu dòng tiền đi đâu."
– Khang hẹn em. Cô nói. – Quán cà phê quận một. Khang khai – luật sư nhân quyền, nhà báo điều tra, sáu tháng. Nói anh ấy là phe thứ ba – phá từ ngoài vì phá từ trong mười năm chưa phá được.
Im lặng. Ba giây.
– Khang nói gì về bài đăng trên diễn đàn.
– Nhà báo tên Hoàng Minh Tú đăng. Bảng kê tài chính từ sổ bìa cứng két tầng ba mươi tám – Khang chụp ba tháng trước, cùng lúc em đọc danh sách.
– Và cô tin.
– Em ghi nhận. Cô nói. – Không nói "tin."
Quân Phong nhìn cô – và cô thấy: anh hiểu. Ghi nhận – không tin. Cô đã tính từ hôm qua: Minh Khang nói thẳng nhưng chọn lọc, đúng nhưng không hết. Quân Phong thấy điều cô thấy – vì cả hai đọc người bằng cách giống nhau.
Tám giờ hai mươi. Quân Phong mở ảnh thứ hai trên điện thoại.
Nhật ký truyền dữ liệu – không phải thẻ từ, dạng khác: dòng lệnh đậm hơn, ký tự mã hóa. Cô đọc – mất ba giây để nhận dạng: nhật ký chuyển tập tin qua kênh mã hóa, máy chủ T47 ghi tự động.
– Tuấn tìm được. Anh nói. – Máy chủ T47 ghi mọi thiết bị kết nối ngoài – ổ cứng gắn ngoài, ổ nhớ, bất kỳ thứ gì cắm vào ổ cứng trong phòng chứng cứ. Khang xóa nhật ký thẻ từ – nhưng không xóa nhật ký thiết bị, vì không biết máy chủ T47 ghi riêng.
Cô nhìn – và thấy: bốn lần kết nối thiết bị ngoài, 02:17 đến 02:47, bốn ổ cứng. Và dưới – một dòng khác:
02:52 – OUTBOUND ENCRYPTED – 2 recipients – SIZE: 4.7GB
Hai giờ năm mươi hai. Năm phút sau khi rời phòng chứng cứ – Khang gửi dữ liệu mã hóa, 4.7 gigabyte, cho hai người nhận.
– Hai. Cô nói.
– Hai. Anh xác nhận. – Tuấn không giải mã được địa chỉ nhận – kênh mã hóa đầu-cuối, không có khóa. Nhưng Tuấn truy ngược qua máy chủ chuyển tiếp ngoài – một trong hai địa chỉ đi qua máy chủ luật sư (đúng như Khang nói). Địa chỉ còn lại – anh dừng – đi qua máy chủ cá nhân, đăng ký cho tống.diepan@gmail.com.
Cô nghe.
Tống. Diệp. An.
Không phải luật sư nhân quyền. Không phải nhà báo. Diệp An – cổ đông ba mươi tám phần trăm, thành viên HĐQT, tiểu thư họ Tống. Diệp An – người bỏ phiếu chống Đình Viễn tại đại hội. Diệp An – người mua cổ phần khi giá thấp.
Minh Khang gửi dữ liệu cho Diệp An. Bốn ổ cứng – chứng cứ Quân Phong thu thập mười năm – cho Diệp An.
Cô đặt ly trà xuống – chậm, kiểu chậm cô dùng khi cần giữ tay không run. Ly chạm bàn – tiếng nhẹ, đều, kiểu đều cô kiểm soát. Tay trái trên đùi – nắm, ngón siết vào lòng bàn tay, không ai thấy dưới mặt bàn.
Minh Khang. Mười sáu tuần. Quán Lối Nhỏ – *"ít xấu nhất."* Két tầng ba mươi tám – quay mặt khi cô đọc danh sách. Bếp tầng bốn mươi sáu – cảnh báo *"đừng qua kênh chính thức."* Giấy gập tư – *"Phúc sống."* Mỗi bước – anh ở đó. Mỗi bước – anh cũng ở đâu đó khác.
Hôm qua anh ngồi đối diện cô trong quán cà phê quận một, nói "anh cho em biết vì em xứng đáng được chọn." Nói – trong khi bốn ổ cứng chứng cứ mười năm của Quân Phong đã nằm trong tay Diệp An.
– Diệp An biết gì.
– Diệp An có bốn ổ cứng dữ liệu từ phòng chứng cứ. Anh nói. – Diệp An biết IO-07 = tôi. Biết bốn mươi bảy tỷ đi đâu – nhưng đọc ngược: không thấy cứu người, thấy rửa tiền. Diệp An sẽ dùng – nhưng dùng để lật Đình Viễn, không phải phá tầng bốn mươi bảy. Lật Đình Viễn rồi ngồi vào ghế – tầng bốn mươi bảy vẫn chạy, đổi chủ.
Cô hiểu – và hiểu thêm: Minh Khang không chỉ phá từ ngoài. Minh Khang bán – bán chứng cứ cho Diệp An, đổi lấy gì? An toàn? Chức vụ? Tiền? Hôm qua Minh Khang nói: *"Anh không xin phép em."* Không xin phép – vì biết cô sẽ không cho phép.
*"Ít xấu nhất."* – Minh Khang nói tuần sáu. Mười tuần sau – cô hiểu: ít xấu nhất không phải tốt. Ít xấu nhất là vẫn xấu – chỉ ít hơn Đình Viễn, ít hơn người giết ông Toàn, ít hơn người tắt mic bà Mai. Nhưng vẫn xấu. Bán chứng cứ cho Diệp An để Diệp An mua cổ phần rẻ khi scandal bùng – ai lời? Diệp An lời. Minh Khang lời. Mười một người chết – không lời.
– Anh biết từ bao giờ. Cô hỏi.
Quân Phong nhìn cô – và cô thấy: anh biết câu này sẽ đến. Biết từ khi anh quyết định cho cô xem nhật ký thẻ từ. Biết – và vẫn cho xem.
– Nghi ngờ từ tuần chín. Anh nói. – Khang bắt đầu hỏi câu lạ – hỏi về cấu trúc cổ đông, hỏi tỉ lệ nghị quyết đặc biệt, hỏi Diệp An nắm bao nhiêu phần trăm. Câu hỏi không liên quan pháp chế. Liên quan chiến lược.
– Tuần chín. Bảy tuần trước.
– Bảy tuần.
– Và anh không nói em.
Im lặng. Bếp – đèn ống, rù, mùi trà xanh. Hai ly trên bàn – một xanh, một đen. Cô nhìn Quân Phong – anh nhìn lại. Không tránh, không cúi. Nhìn – kiểu nhìn anh dùng khi nói sự thật đơn giản, sự thật anh biết sẽ đau.
– Không. Anh nói. – Vì em cần Khang. Két tầng ba mươi tám – Khang có chìa. Biên bản HĐQT – Khang có. Phúc – Khang biết ở đâu. Nếu tôi nói em Khang chơi hai mang – em sẽ cắt Khang. Cắt Khang = mất két, mất biên bản, mất Phúc.
– Vậy anh chọn để em tin người đang phản bội em.
– Tôi chọn để em có đủ công cụ. Anh nói. – Tin hay không – không quan trọng bằng có hay không.
Cô nghe – và câu đó đau. Không phải vì sai. Vì đúng – đúng kiểu đúng lạnh, đúng kiểu logic không có chỗ cho cô. Quân Phong tính: Khả Vy cần Khang → để Khả Vy dùng Khang → không nói Khả Vy. Phương trình – gọn, sạch, hiệu quả. Không có biến số "Khả Vy có quyền biết."
– Ai cho anh quyền quyết định thay tôi. Cô nói. Giọng – đều, không lên, không xuống. Kiểu đều cô dùng khi tức: lạnh hơn bình thường, ít hơn bình thường.
Quân Phong không trả lời. Im – ba giây, năm giây. Tay trên bàn – ngón thẳng, không nắm. Nhưng gân nổi – cô thấy, dưới đèn ống.
– Không ai cho. Anh nói. Thấp – thấp hơn nửa tông. – Tôi tự chọn. Và tôi sai.
Bếp – im. Đèn ống rù. Trà – nguội, cả hai ly. Cô nghe tiếng rù – tiếng rù cô đã nghe bảy lần trong bếp này, tiếng rù nền, kiểu nền không ai để ý cho đến khi mọi thứ khác im.
Cô nhìn anh. "Tôi sai" – ba chữ cô chưa nghe Quân Phong nói. Mười sáu tuần – anh nói "tôi biết", "tôi chọn", "tôi không giải thích hai lần." Không nói "tôi sai." Bây giờ – nói. Không giải thích thêm, không xin lỗi, không biện minh. Ba chữ. Đặt trên bàn như đặt dao xuống.
Cô không gật. Không nói "được." Không tha – chưa, không ở đây, không bây giờ. Nhưng cô nghe – và ghi nhận: anh biết sai. Khác "anh xin lỗi" – anh không xin lỗi. Biết sai là biết, xin lỗi là xin. Anh biết nhưng không xin. Vì xin = giả, và anh không giả với cô.
Cô đứng. Ghế lùi – tiếng gỗ trên gạch, nhẹ, kiểu nhẹ cô dùng khi đứng dậy không muốn ai nghe. Nhìn anh – từ trên xuống, lần đầu nhìn Quân Phong từ góc này: anh ngồi, cô đứng, mười lăm phân chênh lệch. Anh nhìn lên – và cô thấy: trong mắt anh, dưới lớp bằng phẳng, có gì đó cô chưa đặt tên. Không phải sợ. Không phải buồn. Gần hơn – kiểu gần của người biết mình vừa mất thứ gì đó nhưng không biết mất bao nhiêu.
– Em về. Cô nói.
Anh gật. Không đứng theo – không đưa, không hỏi "bao giờ gặp lại." Ngồi. Để cô đi.
Cô đi. Cầu thang – xuống, ba trăm ba mươi sáu bậc, kiểu đếm tuần một. Không quay lại.
Thứ Tư, tuần thứ mười sáu. Hai giờ chiều.
Tầng hai mươi hai. Phòng dữ liệu – đèn sáng, điều hòa rù, hai bàn. Trung – tai nghe, sách, kiểu Trung mọi ngày. Hệ thống vẫn chết – ngày thứ năm. Màn hình cô: tối, không kết nối.
Cô ngồi. Sổ tay mở – nhưng không viết. Nhìn trang trắng – lâu, kiểu nhìn cô dùng khi xử lý thông tin quá nhiều cho một trang.
Mười sáu tuần.
Tuần một: Minh Khang – tên cô nghe ở nhà ăn tầng năm, giọng nói mềm, kính gọng mảnh. Tuần sáu: gặp ngoài, quán Lối Nhỏ, biên bản HĐQT, "ít xấu nhất." Tuần mười: két tầng ba mươi tám, mười bảy tên, sổ bìa cứng. Tuần mười ba: USB, thư cha, nước mắt trên sổ tay. Mỗi bước – Minh Khang ở đó: chìa khóa, thẻ từ, cảnh báo, giấy gập tư.
Và mỗi bước – Minh Khang cũng ở đâu đó khác: chụp sổ bìa cứng khi cô đọc danh sách, gửi tài liệu cho luật sư khi cô phân tích dữ liệu, gửi cho Diệp An khi cô ngồi bếp tầng bốn mươi sáu lập kế hoạch bốn mục.
Hai hành trình song song – giống Quân Phong. Quân Phong vận hành hai hệ thống (giết và cứu). Minh Khang vận hành hai hành trình (giúp cô và bán cho Diệp An). Khác nhau ở đâu? Quân Phong cứu người bằng hệ thống thứ hai. Minh Khang – cứu ai? Cứu mình.
Cô viết:
"MK: 3 phe. (1) ĐV – giả trung, NDA, cam kết bảo mật. (2) QP qua em – mở két, cho thẻ, đồng hành. (3) DA – gửi dữ liệu, đổi an toàn khi DA lật ĐV."
"QP: biết từ tuần 9. Không nói em. Lý do: 'em cần Khang.' Đúng. Nhưng không cho em chọn."
"2 người đàn ông. Cả 2 giấu em. QP giấu để bảo vệ. MK giấu để dùng. Cái nào tệ hơn?"
Cô dừng bút. Nhìn ba dòng – và nhận ra: câu hỏi sai. Không phải "cái nào tệ hơn" – cả hai tệ. Cả hai coi cô là biến số trong phương trình của họ, không phải người có quyền biết. Quân Phong tính cô cần Khang → để cô dùng Khang. Minh Khang tính cô tin anh → để anh dùng cô. Hai phương trình – cùng cấu trúc: cô là phương tiện, không phải mục đích.
Nhưng – cô biết, biết sâu hơn tức giận: Quân Phong nói "tôi sai." Minh Khang nói "anh không xin phép em." Hai câu – cùng thừa nhận sai, khác nhau ở tông. "Tôi sai" = biết lỗi, chấp nhận hậu quả. "Anh không xin phép" = biết sai nhưng sẽ làm lại. Quân Phong dừng. Minh Khang không dừng.
Cô gạch câu hỏi "cái nào tệ hơn." Viết lại:
"Cả hai tệ. Nhưng QP dừng khi biết sai. MK không."
"Câu hỏi đúng: em tin ai ĐỦ để tiếp tục?"
Năm giờ chiều. Tầng hai mươi hai – Trung đi rồi, bốn giờ, sớm hơn mọi ngày. Cô ở lại – một mình, đèn sáng, phòng trống. Hệ thống chết – không việc gì làm ngoài ngồi và nghĩ.
Cô nghĩ – không phải về Minh Khang hay Quân Phong. Về mình.
Mười sáu tuần – cô đi theo dấu vết người khác để lại. Cha để lại USB, Quân Phong để lại phòng chứng cứ, Minh Khang để lại két. Cô đào – giỏi, nhanh, kiên nhẫn. Nhưng đào theo bản đồ người khác vẽ. Cha vẽ bản đồ cho Quân Phong. Quân Phong vẽ bản đồ cho cô. Minh Khang vẽ bản đồ khác – cho Diệp An, cho luật sư, cho chính mình.
Cô – vẽ bản đồ nào?
Kế hoạch bốn mục: kiểm toán, chứng cứ, nhân chứng, đại hội. Bốn mục – ba của Quân Phong (kiểm toán, chứng cứ, đại hội), một của cô (nhân chứng). Phúc – nhân chứng cô tìm, qua Minh Khang. Nhưng Minh Khang chơi ba phe – Phúc có thật không? "Sống, Bình Dương, muốn gặp" – thật hay bẫy?
Cô không biết. Và lần đầu tiên – cô thấy: không biết là bình thường. Mười sáu tuần cô phân tích, tính, lắp ghép – và tin rằng đủ dữ liệu sẽ có đáp án. Bây giờ – đủ dữ liệu, không có đáp án. Có ba bản đồ (Quân Phong, Minh Khang, Đình Viễn) và không bản đồ nào dẫn đến nơi cô muốn đến.
Nơi cô muốn đến – đâu? Tuần một: sự thật về cha. Tuần chín: phá tầng bốn mươi bảy. Tuần mười bốn: phá cùng Quân Phong. Bây giờ – phá cùng ai? Quân Phong giấu cô bảy tuần. Minh Khang bán cho Diệp An. Cha – chết mười năm.
Cô đứng. Đi đến cửa sổ tầng hai mươi hai – nhìn ra, Sài Gòn chiều, nắng xiên, xe cộ dưới kia. Tay trái chạm kính – lạnh, dù trời nóng.
Mười sáu ngày.
Hai người đàn ông. Một giấu để bảo vệ – nhưng bảo vệ bằng cách không cho cô chọn. Một giấu để dùng – nhưng dùng cô làm gì cô chưa hiểu hết. Cả hai – coi cô là phần trong kế hoạch của họ. Không ai hỏi kế hoạch của cô là gì.
Cô quay lại bàn. Mở sổ. Viết – dòng cuối, chữ to hơn bình thường, nét đậm:
"Kế hoạch của em. Không phải của QP. Không phải của MK."
"Gặp Phúc. Một mình."
Gập sổ. Tắt đèn. Ra cửa.
Mười sáu ngày. Và lần đầu tiên – bản đồ là của cô.