Người Tình Của Tầng 47
Chương 35: Xương cốt
Chương 35

Xương cốt

Thứ Hai, tuần thứ mười. Bảy giờ sáng.

Phòng dữ liệu tầng hai mươi hai – hai bàn sáng, bốn bàn tắt. Cô và Trung.

Cô ngồi xuống. Mở máy tính. Đăng nhập. Mười tuần – hai tháng rưỡi – cô đã ngồi đúng bàn này, đúng ghế này, mở đúng màn hình này. Phòng thay đổi xung quanh – sáu người thành hai – nhưng bàn cô vẫn ở đó, như cái neo trên sàn tòa nhà đang chảy máu.

Sổ tay trên bàn, bút bi đen bên trái. Cô mở sổ – đọc lại ghi chú đêm thứ Năm.

"P: PChế → PDL → nghỉ 2022 – cách ly hay tiếp cận? Trung biết P 3 năm."

Trung. Ngồi cách cô ba mét, tai nghe, mắt trên màn hình. Trung biết Phúc ba năm – 2019 đến 2022, cùng phòng, cùng sáu bàn. Trung cho ít, không đòi. Trung nhắc Phúc tuần hai – không ai hỏi, tự nhắc. Tại sao.

Cô đóng sổ. Đứng dậy. Đi đến máy nước – hành lang, ly giấy, nước lọc. Quay lại. Dừng ở bàn Trung.

– Trung.

Anh ta tháo một bên tai nghe. Không quay ghế – mắt vẫn trên màn hình, tay trên bàn phím.

– Phúc ngồi bàn nào.

Im lặng. Ba giây. Trung nhìn bốn bàn trống – Lan, Huy, chị Hằng, bàn thời vụ. Rồi nhìn bàn thứ năm – bàn sát cửa sổ, góc phải phòng. Bàn mà nhân viên thời vụ ngồi – nhưng trước đó, ai ngồi.

– Bàn đó. Trung nói. Tay chỉ nhẹ – bàn góc cửa sổ.

Cô nhìn bàn – trống, ghế đẩy vào, màn hình tắt. Không khác bốn bàn trống còn lại. Nhưng bàn đó – gần cửa sổ, góc phải, xa cửa ra vào nhất. Vị trí nhìn được cả phòng mà không ai nhìn thấy màn hình.

– Ba năm cùng phòng. Phúc là người thế nào.

Trung đeo tai nghe lại. Cô nghĩ anh ta sẽ không trả lời – kiểu Trung, câu hỏi không phải câu lệnh thì bỏ qua. Nhưng Trung dừng tay trên bàn phím.

– Phúc ít nói hơn tôi.

Cô chờ.

– Phúc vào phòng dữ liệu năm 2019. Không ai biết tại sao chuyển từ pháp chế – HR nói "tái cơ cấu", nhưng pháp chế không cắt người năm đó. Phúc không phàn nàn. Ngồi bàn góc, làm việc, về đúng giờ. Ba năm.

Trung dừng. Tháo tai nghe hẳn – lần đầu trong mười tuần cô thấy Trung tháo cả hai bên.

– Phúc giỏi dữ liệu. Giỏi hơn tôi. Giỏi hơn bất kỳ ai trong phòng này – kể cả em. Phúc không chỉ truy vấn – Phúc xây truy vấn. Viết câu lệnh tìm kiếm mà hệ thống không thiết kế cho. Kiểu người hiểu hệ thống từ bên trong ra ngoài.

Cô ghi nhận: Phúc là kỹ sư hệ thống giỏi, giấu trong vai trò nhân viên dữ liệu. Pháp chế không cần kỹ năng đó – nhưng phòng dữ liệu thì có.

– Phúc nghỉ đột ngột?

– Thứ Sáu Phúc còn ngồi đó. Thứ Hai – bàn trống, HR nói "tự nguyện nghỉ việc." Trung nhìn bàn góc. – Không chào. Không email. Không lấy cốc. Cốc Phúc – tôi giữ ba tháng rồi vứt.

Im lặng. Hai người – phòng sáu bàn, đèn trắng, sáng sớm thứ Hai.

– Trung. Tại sao anh nhắc Phúc tuần hai. Không ai hỏi.

Trung nhìn cô. Lâu – lâu hơn bất kỳ lần nào trong mười tuần. Mắt Trung – không đọc được, kiểu mắt người giấu mọi thứ sau lớp kính phẳng. Nhưng lần này – có gì đó xê dịch. Không phải cảm xúc. Gần hơn: quyết định.

– Vì em giống Phúc. Trung nói. – Phúc cũng vào Aeternum để tìm thứ gì đó. Phúc cũng đào. Phúc cũng ở lại muộn. Và Phúc cũng biến mất.

Trung đeo tai nghe. Quay lại màn hình.

Cuộc trò chuyện kết thúc.

Mười giờ. Cô ngồi ở bàn, mở trình duyệt – trang đăng ký doanh nghiệp công khai, Sở Kế hoạch và Đầu tư TP.HCM.

Nexgen Solutions. Tên mà Quân Phong đã tra – công ty ma, văn phòng ảo quận Hai. Nhưng Quân Phong tra từ phía an ninh – biển số xe, đăng ký kinh doanh hiện tại. Cô tra từ phía dữ liệu – lịch sử.

Gõ: "Nexgen Solutions." Kết quả: Công ty TNHH Nexgen Solutions. Giấy phép kinh doanh: 0314xxxxxx. Ngày thành lập: 12/03/2006. Ngành nghề: bảo trì hệ thống kỹ thuật tòa nhà, lắp đặt và vận hành hệ thống HVAC, bảo trì mạng nội bộ. Giải thể: 08/2024.

2006. Mười chín năm trước.

Cô mở chi tiết – lịch sử thay đổi đăng ký. Người sáng lập: Nguyễn Đình Vinh. Cô nhìn cái tên. Nguyễn Đình Vinh – họ Nguyễn Đình. Cùng họ với Nguyễn Đình Trung – người lái Lead trắng, cựu nhân viên Nexgen, sống cách cô tám trăm mét.

Nguyễn Đình – không phải họ phổ biến. Vinh và Trung – cha con, anh em, hay họ hàng.

Cô kiểm tra tiếp. Địa chỉ đăng ký ban đầu Nexgen: Lầu 3, Tòa nhà Aeternum Tower, Quận 1. Cô dừng.

Lầu 3. Tòa nhà Aeternum. Nexgen Solutions đăng ký địa chỉ tại tòa nhà Aeternum – không phải nhà thầu bên ngoài. Nexgen ở trong tòa nhà từ 2006.

Aeternum Group thành lập năm 2007 – cô biết từ sự kiện kỷ niệm mười tám năm tuần bảy. Nhưng Nexgen thành lập năm 2006 – một năm trước Aeternum. Tòa nhà Aeternum Tower xây trước tập đoàn.

Cô mở thêm. Chủ sở hữu tòa nhà Aeternum Tower trước 2007: Công ty Cổ phần Đầu tư Bất động sản Đông Phương. Người đại diện pháp luật: Tạ Đình Viễn.

Đông Phương – công ty bất động sản của Đình Viễn. Xây tòa nhà. Cho Nexgen thuê tầng ba. Rồi thành lập Aeternum Group, đặt trụ sở trong chính tòa nhà mình sở hữu. Nexgen ở đó từ trước – bảo trì, lắp đặt, vận hành. Nexgen không phải "nhà thầu được thuê" – Nexgen là bộ phận kỹ thuật nguyên thủy.

Và tầng bốn mươi bảy – nếu Nexgen vận hành hạ tầng kỹ thuật tòa nhà từ 2006, thì quyền truy cập T49, hệ thống camera, thẻ từ, mạng nội bộ – tất cả do Nexgen thiết lập. Trước Aeternum. Trước Quân Phong. Trước cha cô.

Tầng bốn mươi bảy không phải sản phẩm của Đình Viễn thời kỳ tập đoàn. Tầng bốn mươi bảy là xương cốt của tòa nhà – có từ khi tòa nhà còn là bê tông và thép, trước khi có tên, trước khi có nhân viên, trước khi có bất kỳ ai cần "xử lý."

Cô dựa lưng ghế. Nhìn màn hình.

Đình Viễn xây tòa nhà. Đình Viễn lập Nexgen để vận hành hạ tầng. Đình Viễn lập Aeternum để kinh doanh. Tầng bốn mươi bảy – bộ phận kiểm soát – nằm trong thiết kế từ đầu. Không phải hệ quả của quyền lực – là nền móng.

Tòa nhà được xây để có tầng bốn mươi bảy. Không phải tầng bốn mươi bảy được thêm vào tòa nhà.

Mười hai giờ. Nhà ăn tầng năm.

Ba mươi tám người – cô đếm. Giảm từ bốn mươi ba tuần trước. Bàn gần sân trong – vẫn trống, băng dính vàng vẫn bong góc.

Cô ngồi bàn góc. Cơm, canh, rau. Điện thoại trên bàn – Zalo Minh Khang.

Gõ: "USB trong két. Kiểm tra được không?"

Ba phút. "Khó. Két T38 an toàn nhưng cắm USB vào máy tính Aeternum = ghi nhận. Máy cá nhân: mang USB ra ngoài = rủi ro."

Cô nghĩ. Ba USB cũ trong két – không kiểm tra được trong tòa nhà, không mang ra ngoài an toàn. Bế tắc – trừ khi có máy tính không kết nối mạng Aeternum.

Gõ: "Máy cũ. Không mạng. Có?"

Hai phút. "Phòng lưu trữ B1 có 3 máy cũ cho số hóa tài liệu. Không mạng nội bộ. Nhưng B1 có camera."

"Camera B1 tắt theo lịch như T38?"

"Không. B1 camera 24/7."

Bế tắc. Cô ăn cơm. Nhai chậm, mắt trên khay nhưng đầu ở chỗ khác.

Ba USB cũ – nằm trong két mười năm hoặc lâu hơn. Ai để vào. Phúc? Trưởng ban cũ? Ai đó trước họ? USB cũ nghĩa là dữ liệu cũ – có thể từ giai đoạn 2006 đến 2015, giai đoạn Nexgen còn hoạt động, giai đoạn Đông Phương chưa giải thể. Ba năm trống trên danh sách viết tay – 2006 đến 2009 – có thể nằm trong ba USB đó.

Nhưng không mở được. Chưa.

Cô gõ thêm: "NĐ Vinh. Sáng lập Nexgen. Cổ đông Đông Phương. Anh biết?"

Năm phút. Lâu hơn bình thường – Minh Khang đang cân nhắc.

"Nghe tên. Không gặp. Người thời kỳ đầu – trước khi tôi vào."

Cô cất điện thoại. Dọn khay.

Trên đường lên tầng hai mươi hai – thang máy dừng ở tầng mười lăm. Cửa mở. Hai người bước vào – vest xám, bảng tên khách, không phải nhân viên Aeternum. Người cao hơn cầm cặp có logo công ty kiểm toán – Ernst & Young. Nhấn nút tầng hai mươi sáu.

Tầng hai mươi sáu – tầng Kiểm soát, đóng cửa từ tuần trước. Thang máy bỏ qua. Nhưng hai người này nhấn nút – và thang máy dừng.

Cửa mở tầng hai mươi sáu. Đèn bật – không còn tối như tuần trước. Ai đó đã mở lại tầng. Hai người bước ra. Cửa đóng.

Cô đứng trong thang máy. Một mình.

Kiểm toán viên vào tầng Kiểm soát – Ủy ban Chứng khoán đã duyệt. Kiểm toán đang bắt đầu.

Thang máy lên tầng hai mươi hai. Cô bước ra. Hành lang – yên tĩnh, đèn trắng, bốn cửa phòng. Bình thường. Nhưng bên dưới – tầng hai mươi sáu vừa sáng đèn lại, hai người lạ đang mở hồ sơ mà Đình Viễn nói "sẽ hợp tác đầy đủ."

Kiểm toán. Minh Khang nói: nếu duyệt – anh ta có giá trị, sống. Bây giờ kiểm toán đã duyệt. Minh Khang sống – nhưng bao lâu.

Một giờ chiều. Phòng dữ liệu.

Cô quay lại trang đăng ký doanh nghiệp. Tìm: Công ty Cổ phần Đầu tư Bất động sản Đông Phương.

Kết quả: Thành lập 2004. Giải thể 2010. Người đại diện: Tạ Đình Viễn. Cổ đông sáng lập: Tạ Đình Viễn (51%), Tống Văn Bình (30%), Nguyễn Đình Vinh (19%).

Ba cổ đông. Đình Viễn – chủ tịch Aeternum. Tống Văn Bình – họ Tống. Cùng họ Tống Diệp An. Cha Diệp An – hoặc ông nội, hoặc chú. Gia đình Tống là cổ đông sáng lập – không chỉ Aeternum, mà cả Đông Phương trước đó. Và Nguyễn Đình Vinh – sáng lập Nexgen Solutions.

Ba người. Tòa nhà. Công ty bảo trì. Tập đoàn. Tất cả bắt đầu từ ba người – hai mươi năm trước.

Cô kiểm tra thêm. Nexgen Solutions – danh sách hợp đồng công khai: "Hợp đồng bảo trì toàn diện Aeternum Tower, 2006-2024. Phạm vi: HVAC, điện, hệ thống an ninh (camera, thẻ từ, kiểm soát ra vào), bảo trì mạng nội bộ tầng 1-50."

Tầng một đến năm mươi. Nexgen bảo trì toàn bộ – bao gồm tầng bốn mươi bảy. Bao gồm tầng bốn mươi chín. Nexgen có quyền truy cập vật lý mọi tầng – vì Nexgen vận hành hạ tầng.

Và Nguyễn Đình Vinh – sáng lập Nexgen, cổ đông 19% Đông Phương – là ai trong hệ thống hiện tại. Cô tìm: không có kết quả công khai. Vinh biến mất sau khi Đông Phương giải thể năm 2010 và Nexgen giải thể năm 2024. Hai công ty giải thể – hai lớp vỏ bị bỏ.

Nhưng Nguyễn Đình Trung – cựu nhân viên Nexgen, lái Lead trắng – vẫn ở đây. Sống cách cô tám trăm mét. Theo dõi cô. Và sedan đen – biển số công ty ma – cũng ở đây.

Xương cốt. Cô đang đào xuống nền móng tòa nhà – và thấy xương.

Ba giờ chiều. Cô kiểm tra thêm một tên.

Danh sách viết tay mười bảy tên – cô không chụp, không ghi tên cụ thể. Nhưng cô nhớ. Tên đầu tiên trên danh sách – năm 2009. Tên mà cô không quen.

Cô gõ tên đó vào hệ thống nhân sự Aeternum – tên cô nhớ từ dòng đầu tiên của danh sách.

Kết quả: "Không tìm thấy."

Xóa sạch. Giống cha – giống bảy người danh sách đầu tiên cô tìm tuần một. Tên đầu tiên trên danh sách viết tay bị xóa khỏi hệ thống – nhưng ai đó vẫn ghi tên đó bằng bút bi xanh, trong két sắt, trên tờ giấy A4.

Cô thử tên thứ hai – năm 2010. "Không tìm thấy." Tên thứ ba – 2011. "Không tìm thấy."

Ba tên đầu tiên – tất cả xóa sạch. Kết quả "chuyển giao", "hoàn tất", "hủy." Cả "chuyển giao" cũng xóa – không phải chỉ người chết bị xóa. Tất cả đều xóa.

Cô dừng. Không tìm thêm – mỗi truy vấn tên nhân viên cũ đều ghi nhận trong nhật ký hệ thống. Ba truy vấn đã là rủi ro.

Cô đóng trình duyệt. Mở báo cáo biến động nhân sự – công việc chính thức. Gõ phím.

Sáu giờ. Rời Aeternum.

Bãi xe – sedan đen, góc quen. Cô nhìn ba giây qua gương chiếu hậu trước khi nổ máy. Sedan không động. Kính tối.

Đường hầm. Quận Hai. Căn hộ. Khóa ba lớp.

Cô ngồi ở bàn. Sổ tay, bút bi đen, tay trái.

"Nexgen Solutions: thành lập 2006, trước Aeternum 1 năm. Địa chỉ: T3 Aeternum Tower. Sáng lập: NĐ Vinh, cổ đông 19% Đông Phương (cty BĐS ĐV, xây tòa nhà). Hợp đồng bảo trì toàn diện T1-50 (camera, thẻ từ, mạng). Giải thể 2024. NĐ Trung = cựu NV Nexgen = Lead trắng."

Dòng tiếp:

"Đông Phương: 3 cổ đông, ĐV 51%, Tống Văn Bình 30% (họ DA?), NĐ Vinh 19%. Giải thể 2010. 3 người xây tòa nhà → 3 người xây T47?"

Dòng tiếp:

"T47: có từ trước Aeternum. Trước QP (33t, vào T47 ~13 năm). Trước cha (vào Aeternum ~15 năm trước). T47 = nền móng, không phải hệ quả."

Dòng tiếp:

"DS tay 17 tên: 3 tên đầu (2009-2011) xóa sạch hệ thống. 'Chuyển giao' cũng xóa = mọi liên quan đều bị xóa. DS bắt đầu 2009, nhưng T47 có từ 2006 hoặc sớm hơn. 3 năm trống, có vụ nào trước 2009?"

Dòng cuối:

"Phúc = 'giống KV' (Trung nói). Vào Aeternum tìm thứ gì đó. Đào. Biến mất. Phúc xây truy vấn hệ thống không thiết kế cho, giống cha xây hệ thống email?"

Đóng sổ.

Cô nhìn cửa sổ. Tối – mưa nhỏ, giọt rải, ánh đèn đường phản chiếu trên kính ướt. Sài Gòn tháng năm.

Mười tuần. Cô bắt đầu bằng một câu hỏi: tại sao cha chết. Bây giờ câu hỏi thay đổi – không phải "tại sao" mà "từ bao giờ." Tầng bốn mươi bảy không bắt đầu với cha cô. Không bắt đầu với Quân Phong. Không bắt đầu với Aeternum. Bắt đầu với một tòa nhà, ba người đàn ông, và một ý tưởng đơn giản: kiểm soát.

Đình Viễn không tạo ra tầng bốn mươi bảy vì cần xử lý nhân viên. Ông ấy xây tòa nhà CÓ tầng bốn mươi bảy – giống người xây nhà có hầm: không phải vì đã có gì cần giấu, mà vì biết sẽ có.

Hai mươi năm. Mười bảy tên trên giấy – nhưng danh sách chỉ bắt đầu từ 2009. Ba năm đầu – 2006 đến 2009 – trống. Ai đó bắt đầu ghi từ năm thứ tư. Nghĩa là ba năm đầu – không ai ghi, hoặc ai đó khác ghi ở chỗ khác.

Hoặc – ba năm đầu, Đình Viễn tự làm. Chưa cần hệ thống. Chưa cần người. Chưa cần con dao.

Cô tắt đèn. Sofa. Đêm thứ mười hai.

Ngoài kia – tòa nhà năm mươi tầng đứng trong mưa. Hai mươi năm tuổi. Xương cốt bên dưới lớp kính và thép – vẫn ở đó, vẫn giữ, vẫn chờ.

Ch.35/80
2.746 từ