Lần thứ ba
Thứ Năm, tuần thứ mười một. Mười giờ sáng.
Điện thoại rung. Zalo – Minh Khang.
"Kiểm toán yêu cầu danh sách nhân viên chấm dứt hợp đồng 3 năm + lý do. HR nói 'tự nguyện nghỉ việc' cho tất cả. Kiểm toán viên Phương Anh hỏi: 'Tất cả đều tự nguyện? Không ai khiếu nại?' HR không trả lời được."
Cô đọc. Phương Anh – kiểm toán viên trẻ, mắt nhanh, người hỏi "có ai liên hệ lại không" hôm qua. Cô đang đào đúng chỗ.
Gõ: "HR sẽ làm gì?"
Một phút. "Không biết. Nhưng sáng nay 3 người phòng HR bị gọi lên T49. Đình Viễn xử lý trực tiếp."
HR lên tầng bốn mươi chín. Kiểm toán hỏi câu hỏi đúng – Đình Viễn phản ứng. Cùng quy luật: ai biết nhiều, lên T49, rồi im hoặc biến mất.
Gõ: "Anh ổn không?"
Ba phút. Lâu.
"17 ngày. Vẫn đếm."
Cô cất điện thoại. Mười bảy ngày kể từ khi Minh Khang lên tầng bốn mươi chín gặp Đình Viễn. Bình chết sau hai ngày. Minh Khang – mười bảy ngày, vẫn sống. Giá trị sử dụng: luật sư nội bộ cần cho kiểm toán. Nhưng kiểm toán đào càng sâu – giá trị sử dụng của Minh Khang giảm, vì Minh Khang biết quá nhiều để nói với kiểm toán viên.
Cô nhìn đồng hồ góc màn hình. Mười giờ mười lăm. Hai tiếng mười lăm phút nữa.
Mười hai giờ hai mươi tám. Tầng bốn mươi sáu, bếp nhỏ.
Cô đẩy cửa. Bản lề kêu – quen rồi, lần thứ ba. Bếp nhỏ: bồn rửa, tủ treo, bàn hai ghế, đèn ống. Đầu báo cháy trắng thay camera. Không mắt.
Quân Phong chưa đến. Cô ngồi – ghế bên trái, lưng dựa tường. Lần đầu cô đến trước. Hai lần trước – lần một anh đến trước (bếp T46 tuần tám), lần hai cô đến trước nhưng anh đã ở hành lang. Lần này – cô ngồi một mình, hai phút, trong bếp nhỏ mà cha cô từng ăn bánh mì.
Hai phút yên tĩnh. Ống nước trong tường chảy. Đèn ống rù. Mùi – cũ, ẩm, gỗ ép và nước rửa bát. Mùi mười ba năm – từ khi Quân Phong lần đầu ngồi đây, từ khi cha cô hỏi "cậu ăn chưa."
Cửa mở. Quân Phong – vest xám nhạt hôm nay, khác hai lần trước. Cà vạt xám bạc, thắt lỏng. Tay phải cầm hai ly giấy – trà.
Anh đặt một ly trước mặt cô. Ngồi đối diện.
Cô nhìn ly trà. Hơi bốc nhẹ – trà nóng, mới pha. Anh mang trà cho cô. Lần đầu.
– Cảm ơn.
Quân Phong gật nhẹ. Uống trà – một ngụm, đặt ly xuống. Tay trên bàn, ngón thẳng, tư thế quen. Nhưng hôm nay – cà vạt lỏng. Chi tiết nhỏ. Quân Phong không bao giờ lỏng cà vạt trước sáu giờ tối – cô biết vì mười một tuần quan sát qua camera hành lang, qua sảnh, qua sự kiện tuần bảy. Bây giờ – mười hai giờ rưỡi, cà vạt đã lỏng.
Anh đến đây khác. Không phải Giám đốc Trần đến kiểm tra. Không phải người đứng đầu tầng bốn mươi bảy xuống gặp nhân viên. Anh đến như người đã lỏng cà vạt trước khi bước vào bếp – chuẩn bị, chọn, có ý.
– Kiểm toán hỏi HR sáng nay. Cô nói. – Về nhân viên chấm dứt hợp đồng. Lý do "tự nguyện" cho tất cả – kiểm toán không tin.
– Tôi biết. Ba người HR lên tầng bốn mươi chín. Chủ tịch xử lý.
– Xử lý nghĩa là gì. Sa thải, cảnh cáo, hay dọa.
– Dọa. Quân Phong nói. – Chưa sa thải – sa thải HR giữa kiểm toán sẽ là cờ đỏ. Dọa đủ để họ nhất quán: "tự nguyện", "áp lực cá nhân", "không khiếu nại."
Cô uống trà. Nóng – đắng nhẹ, kiểu trà xanh không đường. Anh biết cô uống trà không đường – hoặc đoán, hoặc xem qua camera nhà ăn.
– Kiểm toán viên Phương Anh. Cô nói. – Cô ấy hỏi tôi hôm qua: "có ai liên hệ lại không." Hôm nay hỏi HR: "tất cả đều tự nguyện?" Cô ấy đang đào.
– Phương Anh ba mươi hai tuổi, kiểm toán viên cấp ba, chuyên ngành forensic accounting. Quân Phong nói. – Tôi kiểm tra sau khi Diệp An nói. Phương Anh từng tham gia kiểm toán ba vụ gian lận doanh nghiệp lớn – hai vụ ra tòa.
Cô nhìn anh. Anh kiểm tra kiểm toán viên – nghĩa là anh đang đánh giá mối đe dọa. Nhưng giọng anh khi nói về Phương Anh – không phải giọng đánh giá kẻ thù. Gần hơn: tôn trọng.
– Anh muốn kiểm toán thành công. Cô nói. Không phải câu hỏi.
Im lặng. Năm giây. Quân Phong nhìn ly trà – hơi đã bớt, nước vẫn nóng.
– Mười ba năm tôi giữ hệ thống chạy. Anh nói. Chậm – kiểu chậm của người chọn từng chữ. – Mười ba năm tôi ký, xóa, chỉnh, bảo vệ. Giảm thiệt hại – đúng. Nhưng vẫn là thiệt hại. Vẫn có người biến mất. Vẫn có tên trên sổ.
Cô nghe. Không ngắt.
– Nếu kiểm toán thành công – hệ thống bị phơi bày. Anh nói. – Tôi bị phơi bày. Sổ của tôi – T47-exec – nặng hơn sổ Tuấn. Mỗi lệnh tôi ký, mỗi camera tôi xóa, mỗi báo cáo tôi chỉnh – đều là bằng chứng.
– Anh sẽ bị truy tố.
– Có thể. Quân Phong nhìn cô. – Nhưng nếu hệ thống không bị phá – sẽ có thêm tên trên sổ. Và tên tiếp theo – anh dừng – có thể là cô.
Cô nhìn anh. Mắt anh – sâu, tối, nhưng hôm nay có gì đó khác. Không phải nứt như thứ Hai. Gần hơn: mở. Kiểu mở của người đã quyết định không giữ nữa – không phải mở hết, nhưng đủ để cô thấy phía bên trong.
– Anh đang nói anh sẵn sàng để hệ thống bị phá. Cô nói. – Dù anh bị phá theo.
– Tôi đang nói tôi không biết cách nào khác. Anh nói. – Bốn mươi bốn ngày. Sau đó – Đình Viễn ra lệnh. Tôi không xử lý cô – ông ấy cử người khác. Người khác không giữ sổ, không đếm, không quan tâm cô là ai.
– Thì phá trước khi hết bốn mươi lăm ngày.
Im lặng. Dài – mười giây, mười lăm, hai mươi. Cô đếm trong đầu, thói quen mười một tuần. Quân Phong nhìn cô – không rời mắt, không nhìn xuống như thứ Hai. Nhìn thẳng, kiểu nhìn người đang cân nhắc điều gì đó lớn hơn cuộc trò chuyện.
– Phá bằng gì. Anh nói.
– Bằng chứng. USB – dữ liệu bóng ma, bản ghi âm Nguyễn Đình Khoa. Nhật ký vận hành còn khoảng trống camera T30. Danh sách mười bảy tên trong két tầng ba mươi tám. Sổ bìa cứng. Cô nói – đều, rõ, kiểu nói của người đã liệt kê nhiều lần trong đầu. – Đưa cho kiểm toán. Hoặc đưa cho Ủy ban Chứng khoán. Hoặc cả hai.
– Cô biết cô sẽ bị liên lụy. Truy cập trái phép, sao chép dữ liệu mật, vào archive không được phép.
– Tôi biết.
– Và tôi sẽ bị liên lụy. Nặng hơn cô.
– Tôi biết.
Quân Phong nhìn cô. Cô nhìn anh. Bàn nhỏ – tám mươi phân – ly trà hai bên, bốn bàn tay trên mặt gỗ ép. Tay cô bên trái bàn, tay anh bên phải. Khoảng cách giữa ngón tay cô và ngón tay anh – hai mươi phân. Nhỏ hơn lần trước. Nhỏ hơn mỗi lần gặp.
– Cô tin tôi. Anh nói. Không phải câu hỏi – câu phát hiện. Như đọc dữ liệu mới.
– Tôi tin anh không muốn thêm tên trên sổ. Cô nói. – Tôi không tin anh hoàn toàn. Nhưng đủ.
Quân Phong nhìn tay cô trên bàn – tay trái, ngón dài, mỏng, không sơn móng, vết mực bút bi trên ngón trỏ. Tay viết sổ. Tay cha.
Anh đưa tay phải ra – chậm, không giật, kiểu di chuyển của người muốn đối phương thấy rõ anh đang làm gì. Ngón anh chạm mép ly trà cô – không chạm tay cô. Đẩy ly nhẹ về phía cô. Một phân.
– Uống đi. Trà nguội không ngon.
Cô nhìn ly trà – anh vừa chạm. Nhìn tay anh – đã rút về, đặt lại vị trí cũ. Mười lăm phân bây giờ. Khoảng cách thu hẹp năm phân trong ba mươi giây.
Cô uống. Trà – ấm, đắng nhẹ, kiểu trà xanh mà cô uống mỗi trưa ở nhà ăn tầng năm.
– Anh biết tôi uống trà không đường.
– Tôi biết mọi thứ về cô. Anh nói. Giọng đều – nhưng không lạnh. Kiểu đều của người nói sự thật mà không cần giải thích. – Mười một tuần. Camera. Nhà ăn: trà xanh không đường, cơm ít, canh nhiều. Phòng dữ liệu: sổ tay bìa cứng, bút bi đen Thiên Long, ba lô đen không hiệu, áo khoác xám mặc trong phòng dù hai mươi bốn độ vì USB trong túi.
Cô nghe. Mỗi chi tiết – đúng. Bút bi đen Thiên Long – cô mua hộp mười hai cây ở nhà sách trước khi vào Aeternum. Anh biết cả nhãn hiệu bút.
– Anh xem tôi kỹ hơn tôi xem dữ liệu. Cô nói.
– Có thể. Anh nói. Và lần đầu – Quân Phong cười. Không phải nụ cười cô từng thấy – nụ cười kiểm soát ở Horizon tuần bảy, nụ cười lạnh khi nói với Tuấn. Cười nhẹ – khóe miệng phải nâng lên, mắt hẹp lại nửa milimet, ba giây rồi hết. Cười như người quên cách cười và vừa nhớ lại.
Cô nhìn nụ cười đó. Ba giây – ngắn, nhưng cô nhìn thấy. Và cô nhận ra: mười một tuần, cô chưa bao giờ thấy Quân Phong cười thật. Cười xã giao – có. Cười lạnh – có. Nhưng cười thật – kiểu cười vì thấy gì đó vui, kiểu cười không kiểm soát – lần đầu.
Vì cô. Vì câu cô nói.
Cô nhìn xuống ly trà. Không phải vì ngại – vì cần nơi nào đó để đặt mắt mà không phải mắt anh. Vì mắt anh, khi cười, không còn kìm. Và cô – người đọc dữ liệu, người phân tích mọi thứ – không có mô hình nào cho thứ cô đang cảm.
Một giờ. Cô nên đi – giờ trưa hết từ lâu. Nhưng cô vẫn ngồi. Anh vẫn ngồi. Hai ly trà – nguội, cạn nửa. Bàn nhỏ, bếp nhỏ, đèn ống rù.
– Cha cô. Quân Phong nói. – Cô hỏi thứ Hai: cha cô có nói gì về sổ không. Tôi nói không. Nhưng cha cô nói thứ khác.
Cô nhìn lên.
– Đức nói về cô.
Im lặng. Cô không thở – hoặc thở nhưng không nhận ra.
– Đức nói: "Con gái tao sáu tuổi. Nó viết tay trái giống tao. Mỗi tối về nó hỏi ba đi đâu – tao nói đi làm. Nó tin." Quân Phong nhìn bàn. – Đức nói một lần. Trong bếp này. Tôi nhớ vì – lúc đó tôi không hiểu tại sao ông ấy kể. Bây giờ tôi hiểu.
Cô nghe. Cha cô – kể về cô với Quân Phong, mười ba năm trước, trong bếp này. Con gái sáu tuổi, viết tay trái, hỏi ba đi đâu, tin khi ba nói đi làm.
Cô sáu tuổi. Cô hỏi. Cha nói đi làm. Cô tin.
Hai mươi năm sau – cô ngồi trong cùng căn bếp, nghe người thay thế cha kể lại điều cha nói. Và cô hiểu tại sao cha kể: vì cha muốn ai đó biết cô tồn tại. Vì cha biết mình có thể không về – không phải ngày đó, nhưng một ngày – và cha muốn ai đó nhớ con gái cha.
Quân Phong nhớ. Mười ba năm.
Cô nhìn tay mình trên bàn. Tay trái – tay cha, tay viết sổ, tay cầm bút bi đen Thiên Long. Các ngón – thẳng, nhưng không yên. Run nhẹ – kiểu run cô giấu được mười một tuần nhưng bây giờ, trong bếp nhỏ, trước mặt người duy nhất nhớ cha cô kể về cô – không giấu được.
Quân Phong nhìn tay cô. Thấy – run. Anh không nói gì. Không hỏi "cô ổn không" – anh biết cô không ổn, và anh biết hỏi sẽ khiến cô phải giả ổn.
Anh đặt tay phải lên bàn – gần hơn lần trước. Mười phân. Không chạm. Nhưng đủ gần để cô thấy: tay anh cũng không hoàn toàn yên. Không run – nhưng ngón cái phải xê dịch, nhỏ, kiểu anh đã xê dịch hôm thứ Hai khi cô hỏi "anh có muốn rời không."
Hai bàn tay trên mặt gỗ ép – mười phân giữa. Gần nhất từ trước đến nay. Gần hơn sàn nhảy tuần bảy – lúc đó có nhạc, có người, có khoảng cách kiểu waltz cho phép. Bây giờ – bếp nhỏ, hai người, im lặng, mười phân và không lý do nào để thu hẹp thêm ngoại trừ muốn.
Cô không thu hẹp. Anh không thu hẹp. Mười phân – giữ nguyên. Nhưng cả hai đều biết: mười phân đó không phải ranh giới. Mười phân đó là lựa chọn – lựa chọn chưa, không phải lựa chọn không.
Điện thoại cô rung. Zalo – Minh Khang.
"Kiểm toán yêu cầu nhật ký truy cập hệ thống phòng dữ liệu T22. HR chuyển cho IT. IT mới – người ĐV."
Cô đọc. Nhìn Quân Phong – anh nhìn điện thoại cô, đọc ngược. Mắt anh – hẹp lại. Không phải cười. Tính toán.
– IT mới sẽ cung cấp nhật ký truy vấn của tôi cho kiểm toán. Cô nói. – Anh xóa phần lớn. Nhưng nếu khôi phục –
– Tôi xử lý. Anh nói. Đứng dậy – nhanh, dứt khoát, kiểu đứng của người chuyển từ "ngồi nói chuyện" sang "hành động." – Trước thứ Sáu. IT mới cần hai mươi bốn giờ để truy xuất. Tôi có mười tám tiếng.
Anh đi ra cửa. Dừng – tay trên nắm cửa. Không quay lại.
– Khả Vy.
Lần đầu anh gọi tên cô. Không phải "cô Lâm" – mười một tuần. Không phải "cô" – vô danh. Khả Vy. Tên cô. Giọng anh – thấp, kiểu thấp nửa tông mà cô đã bắt đầu ghi nhận, kiểu thấp chỉ dành cho cô.
– Về đúng giờ hôm nay. Đừng ở lại muộn.
Anh đi. Cửa đóng. Bản lề kêu.
Cô ngồi một mình. Bếp nhỏ – hai ly trà nguội, hai ghế, một bàn. Mùi gỗ đàn hương nhạt – anh để lại, trên ghế, trên không khí, kiểu mùi bám vào nơi ai đó vừa ngồi.
Cô nhìn chỗ anh ngồi. Ghế nhựa, mặt phẳng. Tay anh vừa đặt ở đó – mười phân từ tay cô. Mười phân mà cô sẽ nhớ lâu hơn mọi khoảng cách khác.
Và tên cô. Khả Vy. Cách anh nói – không phải kiểu gọi nhân viên, không phải kiểu gọi đối tượng. Kiểu gọi người. Kiểu gọi mà anh chưa bao giờ dùng với ai trong mười ba năm trên tầng bốn mươi bảy.
Cô biết. Không phải vì dữ liệu. Vì cách giọng anh rơi nửa tông khi nói hai chữ đó.
Căn hộ. Tám giờ tối.
Cô về đúng giờ – năm giờ ba mươi, lần đầu trong tuần. Không ở lại muộn. Không phải vì anh bảo – vì anh nói đúng: nếu IT truy xuất nhật ký truy vấn, cô ở lại muộn sẽ tạo thêm dữ liệu.
Sổ tay, bút bi đen, tay trái.
"Bếp T46, lần 3. QP mang trà (không đường – biết). Cà vạt lỏng trước 6h tối = chuẩn bị. Nói sẵn sàng để hệ thống bị phá dù bị phá theo. Cười thật – lần đầu. Kể cha nói về tôi 13 năm trước: 'con gái tao 6 tuổi, viết tay trái giống tao.' Tay trên bàn – 10cm. Gọi tôi 'Khả Vy' lần đầu."
Dòng tiếp:
"MK: kiểm toán yêu cầu nhật ký truy cập T22. IT mới (người ĐV) sẽ truy xuất. QP: 'tôi xử lý – 18 tiếng.' QP đang xóa dấu vết cho tôi = thêm dòng vào sổ Tuấn."
Dòng tiếp:
"44 ngày."
Đóng sổ.
Sofa. Đêm thứ hai mươi. Cô nằm, mắt nhắm, không nhìn vết ẩm trên trần.
Nghĩ đến cha. Cha kể với Quân Phong về cô – con gái sáu tuổi, viết tay trái. Cha biết mình có thể không về. Cha muốn ai đó nhớ.
Quân Phong nhớ. Mười ba năm. Và bây giờ – anh bảo vệ cô, anh mang trà không đường, anh gọi tên cô bằng giọng thấp nửa tông.
Cô không gọi được tên cho thứ đó. Không phải biết ơn – biết ơn có cấu trúc, có logic, có nguyên nhân-kết quả. Thứ này – không có cấu trúc. Thứ này nằm ở chỗ tay cô run trong bếp nhỏ và anh không hỏi "cô ổn không." Nằm ở mười phân giữa hai bàn tay mà cả hai đều chọn không thu hẹp nhưng cũng không mở rộng. Nằm ở nụ cười ba giây – khóe miệng phải, mắt hẹp, rồi hết.
Cô không gọi được tên. Nhưng cô nhận ra: lần đầu trong hai mươi đêm – cô không nghĩ đến tầng bốn mươi bảy trước khi ngủ.
Cô nghĩ đến bếp nhỏ tầng bốn mươi sáu. Và hai ly trà nguội.