Người Tình Của Tầng 47
Chương 59: Chọn phe
Chương 59

Chọn phe

Thứ Hai, tuần thứ mười bảy. Bảy giờ sáng. Hết hạn.

Tầng bốn mươi bảy. Anh đứng trước gương phòng vệ sinh – mặt phẳng, mắt tỉnh, quầng thâm mỏng dưới mắt trái (ngủ hai giờ, sofa văn phòng, giấc ngủ không sâu). Sơ mi trắng – nếp là, mới. Cà vạt – thắt, chặt, nút chỉnh tâm. Giáp đóng.

Anh nhìn mình trong gương – và nghĩ: lần cuối cùng anh thắt cà vạt trước khi lên tầng bốn mươi chín, lần cuối cùng gương này phản chiếu người này. Có thể. Hoặc không. Anh không biết – và không biết là thứ anh ghét nhất, ghét hơn sợ, ghét hơn thua.

Mảnh giấy Đức – túi trong vest. Đồng hồ cơ – bảy giờ mười lăm. Bốn mươi tám giờ – hết.


Bảy giờ hai mươi. Cầu thang – lên, hai tầng. Mã cửa – bốn số, tuần mới, anh đổi lúc năm giờ sáng. Cửa mở. Hành lang T49 – thảm len, đèn ấm, mùi gỗ trầm. Tĩnh.

Phòng chủ tịch – cửa mở. Đình Viễn ngồi. Cùng bàn gỗ sồi, cùng ghế da cao, cùng nhẫn gia tộc. Nhưng sáng nay – thêm: tách trà trên bàn (trà xanh, kiểu trà anh biết ông uống mỗi sáng từ năm 2013), và bên cạnh tách trà – một thư mục da, mỏng, đóng.

Anh bước vào. Đứng – cách bàn hai bước. Không ngồi.

– Ngồi.

Anh ngồi. Ghế khách – thấp, kiểu thấp anh biết. Đình Viễn nhìn anh – không nói, kiểu im ông dùng sáng thứ Bảy: để im lặng làm việc. Nhưng sáng nay – im lặng ngắn hơn. Ông đang chờ tên.

– Kẻ rò rỉ là Vũ Minh Khang. Anh nói. Giọng – đều, thấp, kiểu giọng báo cáo anh dùng mười ba năm. – Trưởng ban pháp chế. Thẻ master LEG-MASTER-038 – quy chế 2017, chưa thu hồi. Khang truy cập khu lưu trữ mật đêm trước đại hội, chụp tài liệu vật lý, chuyển cho bên ngoài.

Đình Viễn nghe. Tay – trên bàn, ngón đan, nhẫn ánh. Mặt không đổi – kiểu không đổi anh biết là đang xử lý, không phải không quan tâm.

– Pháp chế. Đình Viễn nói. Nhẹ – kiểu nhẹ của nhận xét, không phải ngạc nhiên. – Con bé họ Vũ.

Anh không sửa – "con trai", không phải "con bé." Đình Viễn gọi mọi người dưới năm mươi là "con bé" hoặc "thằng nhỏ" – kiểu gọi của người coi thiên hạ là trẻ con.

– Nhưng Khang không hành động một mình. Anh nói.

Im lặng. Đình Viễn nhìn anh – và anh thấy: ông chờ. Chờ – kiểu chờ của người biết câu tiếp theo sẽ quan trọng hơn câu trước.

– Tống Diệp An. Anh nói. – Cung cấp tài chính và kênh phân phối. Khang chuyển dữ liệu cho Diệp An – qua máy chủ mã hóa cá nhân, địa chỉ đăng ký tên Tống Diệp An. Diệp An dùng dữ liệu để ép giá cổ phần nhóm nhỏ, gom trước đại hội.

Đình Viễn – và anh thấy: lần đầu tiên trong mười ba năm, mặt ông thay đổi. Không nhiều – không nứt, không sập. Một thứ – dưới da, dưới lớp bằng phẳng sáu mươi lăm năm: siết. Hàm – siết, nhẹ, cơ thái dương nổi nửa giây rồi mất. Mắt – thu hẹp, kiểu thu hẹp anh chưa thấy: không giận, không sợ. Gì đó cũ hơn – kiểu phản ứng của người bị phản bội bởi máu mủ.

– Con bé họ Tống. Đình Viễn nói. Chậm – chậm hơn bình thường, mỗi chữ như đặt xuống bàn. – Gia tộc Tống. Ba mươi phần trăm. HĐQT. Ta cho nó ngồi ghế đó – vì cha nó, vì ông nội nó, vì ba mươi năm ta xây với họ Tống.

Anh nghe – và hiểu: Đình Viễn giận Minh Khang như giận nhân viên phản bội. Đình Viễn giận Diệp An như giận gia đình phản bội. Khác nhau – sâu hơn, cũ hơn, kiểu giận có rễ trong ba mươi năm xây dựng đế chế cùng gia tộc Tống.

– Khang – nhân viên. Đình Viễn nói. – Nhân viên phản bội thì xử lý. Đơn giản. Nhưng Diệp An – cổ đông, HĐQT, con bé ta coi như cháu. Con bé ăn cơm nhà ta Tết, ta cho đi Mỹ học, ta đưa về ngồi ghế HĐQT khi mới hai mươi lăm.

Ông đứng. Chậm – nhưng lần này, chậm khác: không phải chậm vì chọn, chậm vì nặng. Đi đến cửa sổ – tầng bốn mươi chín, Sài Gòn sáng, nắng, xe cộ. Lưng vẫn thẳng – nhưng vai, anh thấy: hơi thu, kiểu thu của người vừa nhận đòn.

– Xử lý Khang trước đại hội. Đình Viễn nói. Không quay. – Diệp An – ta xử lý sau. Sau đại hội. Bằng cách của ta.

– Vâng.

Một từ. Anh nói – đều, kiểu đều mười ba năm. Vâng – kiểu vâng anh dùng mỗi lần nhận lệnh: ngắn, dứt, không hỏi thêm. Nhưng bên trong – anh biết: anh vừa nói "vâng" cho một lệnh anh sẽ không thực hiện.

Xử lý Khang. Nghĩa là gì – anh biết. Mười ba năm, mười bảy dòng trong sổ bìa cứng, mười một "hoàn tất." Xử lý – không phải sa thải, không phải chuyển giao. Hoàn tất. Kiểu ông Toàn nhảy lầu, kiểu Bình rơi từ tầng ba mươi. Kiểu cha Khả Vy – mười năm trước.

Anh nói "vâng" – và Khang sống. Vì giữa lệnh và thực hiện, anh là cầu nối duy nhất. Đình Viễn ra lệnh – anh nhận. Anh không thực hiện – Đình Viễn không biết, cho đến khi kiểm tra. Bao lâu? Một ngày. Hai ngày. Có thể ba – nếu Đình Viễn bận với Diệp An.

Ba ngày – đủ không? Đại hội năm ngày nữa. Không đủ. Nhưng – Diệp An bị nhắm. Đình Viễn giận Diệp An hơn Khang – giận sâu, giận cũ. Đình Viễn sẽ tập trung vào Diệp An – triệu, đe dọa, bàn cờ HĐQT. Bao lâu Đình Viễn quay lại hỏi "Khang đã xử lý chưa"? Ba ngày. Có thể năm. Đủ cho đại hội.

Canh bạc – anh biết. Nhưng bây giờ, ở ghế khách tầng bốn mươi chín, nhẫn gia tộc ánh dưới đèn bàn, anh không còn cách nào khác ngoài cược.


Tám giờ. Hành lang T49 – anh bước ra, cửa phòng chủ tịch đóng sau lưng. Thảm len – bước không tiếng. Đèn ấm – vàng, kiểu vàng anh biết nhưng sáng nay thấy khác: nóng hơn, kiểu nóng của đèn chiếu lên mặt người vừa đánh bạc.

Anh dừng. Hành lang – dài, thảm, tĩnh. Tay phải – trong túi quần, chạm mảnh giấy Đức. Tay trái – nắm, ngón siết vào lòng bàn tay, kiểu nắm anh không cho ai thấy.

Anh vừa nộp tên Minh Khang. Anh vừa kéo Diệp An vào vòng ngắm. Anh vừa nhận lệnh xử lý – lệnh anh sẽ không thực hiện. Mỗi bước – một vi phạm. Mỗi vi phạm – một dòng trong sổ Tuấn. Bao nhiêu dòng nữa trước khi sổ dày hơn anh chịu nổi?

Cửa thang máy T49 mở – và Diệp An bước ra.

Anh dừng. Diệp An dừng. Hành lang – hai người, thảm len, đèn vàng.

Diệp An – áo vest trắng, quần đen, tóc thẳng, nước hoa (mùi hoa hồng đen, kiểu nước hoa anh nhận ra từ mười ba năm). Nhưng mặt – trắng hơn bình thường, kiểu trắng không phải trang điểm. Trắng – kiểu trắng của người vừa nhận tin nhắn triệu từ tầng bốn mươi chín vào sáng thứ Hai.

Cô biết. Anh nhìn mắt cô – và biết: cô biết. Không biết chi tiết – không biết anh vừa nộp tên Khang, không biết anh kéo cô vào. Nhưng biết – kiểu biết của người sống trong đế chế ba mươi năm: khi Đình Viễn triệu sáng thứ Hai, không phải để uống trà.

Cô nhìn anh. Mắt – sắc, kiểu sắc anh biết: Diệp An không yếu. Không bao giờ yếu – hai mươi chín tuổi, HĐQT, ba mươi tám phần trăm cổ phần, con gái gia tộc Tống. Cô lớn lên trong phòng họp HĐQT, lớn lên giữa đàm phán và phản bội, kiểu lớn lên của người biết dao ở đâu trước khi biết cầm muỗng.

– Anh bán tôi. Cô nói. Giọng – thấp, đều, kiểu đều không phải bình tĩnh, kiểu đều của người giữ giọng vì hành lang có camera (cô biết – cô lớn lên với camera).

Anh nhìn cô. Diệp An – mười ba năm anh biết cô: tiểu thư họ Tống, người thân cận nhất trước Khả Vy, người anh từng để vào gần (nhưng không yêu – chưa bao giờ yêu, và cô biết, và điều đó biến cô thành nguy hiểm). Mười ba năm – cô ở bên, cô muốn anh, cô chờ. Anh không cho. Và bây giờ – anh nộp tên cô cho Đình Viễn.

– Tôi mua thời gian. Anh nói. Thấp – kiểu thấp anh dùng khi nói thật giữa camera.

Diệp An nhìn anh – ba giây. Mắt – và anh thấy: cô đang tính. Không giận mù – tính. Diệp An tính nhanh hơn Khang, nhanh hơn Khả Vy (kiểu nhanh khác – không logic dữ liệu, logic quyền lực). "Mua thời gian" – cô nghe, cô tính: Quân Phong nộp tên cô để Đình Viễn tập trung vào cô thay vì tập trung vào phòng chứng cứ. Đình Viễn giận cô – kiểu giận gia đình, sâu, chiếm thời gian. Thời gian đó – Quân Phong dùng.

– Mua cho ai. Cô hỏi. Nhẹ – kiểu nhẹ nguy hiểm.

– Cho đại hội. Anh nói.

Im lặng. Hành lang – đèn vàng, thảm len, camera góc trần (cả hai biết – đều không nhìn lên). Diệp An đứng – thẳng, vai mở, kiểu đứng cô dùng ở HĐQT: không co, không lùi. Cô biết – anh thấy: cô hiểu. Mua thời gian cho đại hội = Quân Phong muốn đại hội diễn ra. Quân Phong muốn đại hội = Quân Phong muốn Đình Viễn bị lật.

Cùng phe.

– Nếu ông ấy xử lý tôi trước đại hội. Cô nói.

– Ông ấy không xử lý cô. Anh nói. – Cô là cổ đông. Cổ đông biến mất trước đại hội – Ủy ban vào cuộc ngay. Ông ấy biết. Ông ấy sẽ ép, sẽ đe dọa, sẽ rút ghế HĐQT. Nhưng không xử lý – kiểu xử lý khác.

– Kiểu xử lý khác. Cô lặp. – Kiểu ông Toàn.

– Ông Toàn không phải cổ đông sáng lập. Cô là gia tộc Tống. Giết con gái gia tộc Tống – chiến tranh, không phải thanh trừng. Ông ấy chưa sẵn sàng cho chiến tranh.

Diệp An nhìn anh – và anh thấy: cô tính xong. Mắt – sắc, nhưng không giận nữa. Lạnh – kiểu lạnh của người đã chuyển từ bị tấn công sang phản công trong ba mươi giây. Diệp An – kiểu người không ở vị trí nạn nhân lâu.

– Năm ngày. Cô nói.

– Năm ngày. Anh gật.

Cô bước qua anh – gần, vai cô chạm tay anh, nước hoa hoa hồng đen, kiểu gần cô dùng mười ba năm: gần hơn cần thiết, kiểu gần của người muốn anh nhớ cô ở đó. Rồi đi – bước về phía cửa phòng chủ tịch, lưng thẳng, gót cao gõ trên thảm len (thảm dày, vẫn nghe – vì cô muốn nghe).

Anh không quay. Đứng – hành lang, nghe bước gót xa dần, nghe cửa mở, nghe cửa đóng. Diệp An – trong phòng Đình Viễn. Cô sẽ đối mặt – và cô sẽ sống sót, vì Diệp An sống sót mọi thứ. Kiểu sống sót khác Khả Vy – Khả Vy sống sót bằng phân tích, Diệp An sống sót bằng nanh vuốt.

Anh xuống cầu thang. Hai tầng. Tầng bốn mươi bảy.


Chín giờ. Văn phòng T47. Tuấn ngồi – ghế đối diện, sổ mở, bút trên tay.

– Xong. Anh nói. Ngồi – ghế xoay, lưng dựa, mắt nhắm ba giây. Mở.

– Tên. Tuấn nói.

– Khang. Và Diệp An.

Tuấn nhìn anh – hai giây. Kiểu nhìn Tuấn dùng khi nghe thứ anh ấy không lường trước. Tuấn tính – anh thấy: mắt Tuấn di chuyển nhẹ, kiểu di chuyển mắt của người đang chạy kịch bản trong đầu. Khang – dự kiến. Diệp An – không.

– Anh nộp Diệp An cho Đình Viễn. Tuấn nói. Không hỏi – phát biểu.

– Đình Viễn giận Diệp An hơn Khang. Gia đình phản bội nặng hơn nhân viên phản bội. Đình Viễn sẽ tập trung vào Diệp An – ít nhất ba đến năm ngày. Trong thời gian đó – Khang sống.

– Và Diệp An?

– Diệp An là cổ đông gia tộc Tống. Đình Viễn không giết cổ đông sáng lập trước đại hội – Ủy ban, dư luận, chiến tranh gia tộc. Đình Viễn sẽ ép, dọa, rút ghế. Nhưng không giết.

Tuấn im. Năm giây – dài, kiểu dài Tuấn hiếm khi để. Rồi:

– Anh nộp tên đúng – Khang đúng là kẻ rò rỉ. Tuấn nói. Giọng – đều, kiểu đều đang cân nhắc từ. – Nhưng anh thêm Diệp An – không phải vì Đình Viễn cần biết, mà để Đình Viễn quên Khang. Nộp tên đúng – mục đích sai.

Anh nhìn Tuấn. Đúng – hoàn toàn đúng. Tuấn đọc anh như đọc nhật ký vận hành: nhanh, chính xác, không bỏ sót.

Tuấn viết – sổ đen, bút đen, dòng bốn mươi tám:

"Thứ Hai tuần 17: QP nộp tên Vũ Minh Khang + Tống Diệp An cho ĐV. Nộp tên đúng, mục đích sai. Nhận lệnh xử lý Khang, sẽ không thực hiện."

Anh nhìn Tuấn viết – không ngăn. Dòng bốn mươi tám. Trùng – bốn mươi tám giờ vừa hết. Tuấn không nói trùng – không cần, cả hai biết.

Tuấn gập sổ. Nhìn anh.

– Đình Viễn sẽ kiểm tra. Tuấn nói. – Không phải hỏi anh – gọi Khang, gọi bảo vệ, xem Khang còn ở Aeternum không. Khi thấy Khang vẫn sống –

– Đình Viễn sẽ biết tôi không thực hiện. Anh nói. – Và lúc đó – sổ anh sẽ không cần nữa. Vì Đình Viễn sẽ biết mà không cần sổ.

Im lặng. Văn phòng – đèn sáng, mười hai màn hình, máy lạnh rù. Hai người – hai ghế, bàn giữa, sổ đen đóng. Tuấn nhìn anh – và anh thấy: gì đó, dưới lớp đều, không phải thương, không phải lo. Gần hơn – kiểu nhìn của người biết đang xem ai đó đi về phía vách đá mà không thể kéo lại.

– Mười ngày. Tuấn nói.

– Mười ngày.


Mười giờ. Anh ngồi – một mình, Tuấn đi rồi (xuống tầng ba mươi, kiểm tra hệ thống camera, việc hàng ngày). Mười hai màn hình – tất cả sáng, nhật ký chạy. Anh nhìn màn hình số bảy: tầng ba mươi tám, hành lang, trống. Phòng Minh Khang – đèn sáng, cửa đóng. Khang ở đó. Thứ Hai sáng – Khang đi làm bình thường, kiểu bình thường của người biết mình vừa bị nộp tên cho kẻ giết người và vẫn ngồi bàn đọc tài liệu.

Khang sống – cho đến khi Đình Viễn kiểm tra. Ba ngày? Năm ngày? Anh không biết. Anh cược – cược vào Diệp An chiếm hết thời gian Đình Viễn, cược vào ông già sáu mươi lăm tuổi giận con gái gia tộc Tống đủ sâu để quên trưởng ban pháp chế vài ngày.

Canh bạc – kiểu canh bạc anh chưa bao giờ đánh trong mười ba năm. Mười ba năm anh tính – mỗi bước, mỗi lệnh, mỗi dòng trong phòng chứng cứ. Không bao giờ cược. Bây giờ – cược. Vì cô. Vì "không." Vì bàn cà phê inox trên vỉa hè Nguyễn Huệ đêm Chủ Nhật, vì cô nói "nộp tôi" và anh nói "không" và không có lý do nào ngoài một thứ anh không đặt tên.

Cửa mở – không gõ. Anh ngẩng.

Đình Viễn. Ở cửa văn phòng anh. Tầng bốn mươi bảy – Đình Viễn hiếm khi xuống T47, hiếm đến mức mười ba năm anh đếm được trên một bàn tay. Ông đứng – cửa, ánh sáng hành lang sau lưng, mặt nửa tối nửa sáng.

Anh đứng. Tự động – phản xạ mười ba năm: Đình Viễn vào phòng = đứng.

Ông nhìn anh. Im – ba giây. Bốn. Lâu hơn sáng nay ở T49, lâu hơn kiểu im đánh giá. Kiểu im khác – kiểu im của người đang nhìn thứ gì đó quen thuộc mà lần đầu thấy lạ.

– Mười ba năm. Đình Viễn nói. Giọng – trầm, nhẹ, kiểu giọng ông dùng khi nói riêng, không phải kiểu giọng phòng họp hay lệnh. Giọng – gần, kiểu gần của người nói với con, không phải con dao. – Đây là lần đầu ta thấy con sợ.

Anh nhìn ông. Mặt – phẳng, mắt phẳng, tay phẳng. Anh không sợ – anh biết mình không sợ, vì sợ có dấu hiệu: tay run, mắt tránh, giọng cao. Anh không có dấu hiệu nào.

– Con không sợ. Anh nói.

Đình Viễn nhìn anh – và anh thấy: ông biết. Biết anh nói thật. Biết anh không sợ. Và điều đó – anh thấy trong mắt ông, dưới lớp sắc – mới là thứ khiến ông lo.

– Đó mới là điều ta lo. Đình Viễn nói. Nhẹ – nhẹ hơn mọi câu sáng nay, kiểu nhẹ của người đặt câu xuống bàn và bước đi.

Ông quay. Cửa – đóng, nhẹ, không tiếng. Bước chân – thảm hành lang, xa dần.

Anh đứng. Một mình. Mười hai màn hình sáng. Mảnh giấy Đức trong túi vest. Đồng hồ cơ – mười giờ mười lăm. Mười ngày.

"Đó mới là điều ta lo."

Anh nghe – vọng, trong phòng trống. Đình Viễn lo – không phải vì anh sợ, mà vì anh không sợ. Vì con dao không sợ chủ nghĩa là con dao đã có chủ khác – hoặc không còn chủ nào. Mười ba năm Đình Viễn đọc anh: sợ = trung thành, sợ = kiểm soát được. Không sợ = không kiểm soát.

Ông biết. Chưa biết gì – chưa biết phòng chứng cứ, chưa biết Khả Vy, chưa biết "vì không." Nhưng biết – kiểu biết bản năng, kiểu biết của người tạo ra con dao và nhận ra con dao đã quay lưỡi.

Mười ngày. Và Đình Viễn – lần đầu tiên – lo.

Ch.59/80
3.166 từ