Người Tình Của Tầng 47
Chương 50: Đồng minh
Chương 50

Đồng minh

Thứ Hai, tuần thứ mười bốn. Mười hai giờ ba mươi.

Cầu thang nội bộ – lên. Cô đếm bậc từ tuần một: hai mươi bốn tầng, ba trăm ba mươi sáu bậc. Hôm nay – lần thứ tám cô leo cầu thang lên tầng bốn mươi sáu. Bảy lần trước: tìm, nghe, đối đầu, gần, xa, hỏi. Lần này – khác.

Tầng bốn mươi sáu. Hành lang – đèn bật tự động, sáng từng đoạn. Bếp nhỏ cuối hành lang – cửa đóng. Không mùi trà qua khe cửa. Anh chưa ở đây.

Cô gõ. Hai tiếng – nhanh, đều, kiểu gõ cô dùng mọi lần.

Không ai mở.

Cô đứng – ba mươi giây. Nhìn hành lang: trống, đèn huỳnh quang, điều hòa rù. Anh không ở bếp – anh ở tầng bốn mươi bảy, một tầng trên, sau cánh cửa cô chưa bao giờ qua.

Cô bước đến cầu thang kỹ thuật – cánh cửa cô tìm ra tuần một, cánh cửa không khóa, cánh cửa dẫn lên tầng bốn mươi bảy. Leo – một tầng, mười bốn bậc. Cửa trên – đóng, nhưng không khóa. Mười ba tuần trước cô đứng ở bậc này, nghe giọng nói lạnh phía sau kính mờ: "Xử lý trước thứ Hai." Cô chạy. Hôm nay – cô đẩy cửa.

Hành lang tầng bốn mươi bảy.

Cô dừng. Hai giây – vì mười năm cô tưởng tượng nơi này, và nơi này không giống bất kỳ thứ gì cô tưởng tượng. Hẹp hơn tầng bốn mươi sáu, ánh sáng khác: đèn vàng ấm thay huỳnh quang trắng, trần thấp hơn, tường phủ gỗ sồi. Không giống văn phòng – giống phòng riêng. Mùi – gỗ, da, và gì đó cô nhận ra: mùi Quân Phong, nhạt, cùng mùi da sạch và vải sơ mi cô ngửi lần đầu trên sàn nhảy tuần bảy. Mùi đó ở đây – trong tường, trong không khí, trong mười ba năm.

Hai cửa: một bên trái (đóng, thẻ từ), một cuối hành lang (mở hé, ánh sáng đèn bàn lọt qua). Sàn – gỗ, không gạch, bước chân cô nghe khác: trầm hơn, êm hơn, kiểu êm của nơi không ai đi ngoài một người.

Cô bước đến cửa cuối hành lang. Đứng.

– Vào.

Giọng Quân Phong – từ bên trong, đều, không ngạc nhiên. Anh biết cô đến – biết trước khi cô gõ cửa bếp. Cầu thang kỹ thuật không có hệ thống giám sát – nhưng anh không cần hệ thống giám sát. Anh nghe. Mười ba năm trong tòa nhà này – anh nghe được tiếng giày trên bậc thang qua hai bức tường.

Cô đẩy cửa.


Văn phòng Quân Phong – nhỏ hơn cô tưởng. Mười lăm mét vuông, có thể ít hơn – bàn gỗ sẫm, ghế xoay da đen, mười hai màn hình trên tường phía bắc (tắt, đen), đèn bàn vàng. Cửa sổ – một, hướng nam, nhìn ra thành phố. Sài Gòn dưới kia – mười hai triệu người, nhỏ từ tầng bốn mươi bảy. Trên bàn: đồng hồ cơ (không đeo, đặt nằm), cốc nước (trống), mảnh giấy gấp tư (cũ, bạc góc).

Mảnh giấy – cô biết. Mảnh giấy Đức để lại mười năm trước, mảnh giấy Quân Phong chuyển vest mỗi sáng.

Quân Phong đứng – không ngồi, đứng cạnh cửa sổ, lưng nửa quay, mặt nửa nhìn cô. Sơ mi trắng, cà vạt – có, thắt, nhưng lỏng hơn bình thường. Giáp nửa mở.

Cô nhìn anh. Anh nhìn cô. Hành lang đã ở sau lưng – cô đứng trong phòng anh, nơi anh sống mười ba năm, nơi anh ký mười bảy lệnh, nơi anh giữ mảnh giấy "chạy đi" trên bàn cạnh đồng hồ cơ.

– Tôi đọc thư cha. Cô nói.

Im lặng. Ba giây – ngắn hơn mọi lần im lặng giữa họ. Vì lần này – không phải im vì nặng, im vì đã nói hết bằng bốn chữ.

– Mười năm. Quân Phong nói. Giọng – thấp, kiểu thấp cô đã nghe trên hành lang tuần trước, nhưng khác: không vỡ, không run, đều. Kiểu đều của người đã chờ quá lâu để ngạc nhiên khi điều mình chờ đến. – Mười năm tôi đợi câu đó.

Cô nghe. "Đợi" – không "chờ." Đợi – chủ động hơn, kiên nhẫn hơn, kiểu đợi của người biết chắc thứ mình đợi sẽ đến, chỉ không biết khi nào.

– Cha viết cho anh. Cô nói. – Nhưng mật khẩu là ngày sinh tôi.

– Ông ấy biết cô sẽ mở. Anh nói. – Tôi – anh dừng, nhìn mảnh giấy trên bàn – không mở được. Mười năm giữ ba USB – không mở.

– Vì cha bảo đừng mở.

– Vì ông ấy bảo "khi nào con gái tao đến – cho nó." Anh nhìn cô. – Ông ấy không nói cho tôi đọc. Ông ấy nói cho cô.

Cô hiểu – và hiểu thêm một lớp: cha viết thư gửi Quân Phong, nhưng thật ra gửi cô. Mật khẩu ngày sinh cô – cha biết cô sẽ thử, vì cô thử mọi thứ. Nội dung thư cho Quân Phong – nhưng dòng cuối: "cho nó biết cha nó không trốn" – là cho cô. Thư – qua tay Quân Phong, đến cô. Mười năm đi vòng.

– Bốn mươi bảy tỷ. Cô nói. – Tôi đã tra. Tám trong mười hai công ty trùng địa chỉ nạn nhân chuyển giao.

Quân Phong gật – nhẹ, kiểu gật của người xác nhận thứ anh đã biết.

– Năm người. Anh nói. – Mười năm, năm người tôi chuyển giao. Mười một – không.

– Tại sao mười một.

– Vì Đình Viễn giám sát sáu vụ trực tiếp – d-exec tự xử lý, không qua tôi. Ba vụ – Tuấn theo quá sát, tôi không có cửa. Hai vụ – anh dừng. Lâu – hai giây. – Tôi không cứu kịp.

Im lặng. "Không cứu kịp" – hai vụ trong mười một. Hai người chết vì anh chậm – không phải vì anh chọn giết, vì anh không đủ nhanh. Cô nghe – và không hỏi thêm. Anh mang mười một cái tên mười năm. Cô không cần bắt anh kể từng cái.


Quân Phong bước đến bức tường phía đông – gỗ sồi, không cửa, không khe. Anh đặt tay lên bảng gỗ – ngón cái ấn vào nút ẩn phía sau thanh gỗ thứ ba từ dưới. Tiếng khóa điện tử – nhẹ, click, kiểu click cô nhận ra: khóa từ, cùng loại tầng B2. Bảng gỗ trượt sang – lộ cửa thép, mỏng, sơn cùng màu tường.

Anh mở.

Phòng nhỏ – sáu mét vuông, có thể bảy. Đèn tự bật khi cửa mở – đèn ống trắng, sáng đều, không bóng tối. Bốn bức tường – ba bức kệ thép, một bức trống. Trên kệ:

Kệ trái: mười bốn ổ cứng gắn ngoài – xếp theo năm, nhãn viết tay: 2016, 2017, 2018... đến 2025. Mỗi ổ – dây nguồn quấn gọn, nhãn ghi dung lượng. Ổ 2016 nhỏ nhất – 500 gigabyte. Ổ 2025 lớn nhất – bốn terabyte.

Kệ giữa: hai mươi ba bìa hồ sơ cứng – loại bìa pháp lý, đóng ghim, nhãn mã: "SP-" theo năm. Bản sao – mỗi lệnh xử lý Quân Phong ký, mỗi biên bản, mỗi phê duyệt. Mười năm giấy tờ – bản gốc trên hệ thống Aeternum, bản sao trong phòng này.

Kệ phải: bảy USB nhỏ – khác ba USB két tầng ba mươi tám. USB này của Quân Phong – nhãn viết tay, mã hóa. Cạnh USB: hai cuốn sổ bìa đen (nhỏ hơn sổ Tuấn, dày hơn), ba đĩa ghi âm, một phong bì nâu dán kín.

Bức tường trống – không kệ, không đồ. Nhưng cô nhìn: dấu viết tay bằng bút đánh dấu đen, nhỏ, ở góc dưới bên phải. Chữ – cô bước lại gần, đọc:

"Ông ấy muốn nói: chạy đi."

Dòng đầu – chữ Quân Phong, kiểu chữ cô đã thấy trên giấy nhỏ bếp tầng bốn mươi sáu. Dưới, dòng thứ hai – viết sau, mực đậm hơn:

"Nhưng tôi không chạy."

Cô nhìn hai dòng. Hai dòng – mười năm. Dòng một viết khi anh mới hiểu cha cô muốn nói gì (tuần bốn, sổ tay Quân Phong). Dòng hai viết khi nào – cô không biết. Nhưng mực đậm hơn, nét rõ hơn – viết sau, viết chắc chắn hơn.

– Mười năm. Cô nói. Nhìn phòng – sáu mét vuông, đèn trắng, kệ thép, mười bốn ổ cứng, hai mươi ba bìa hồ sơ. – Anh thu thập mười năm.

– Cha cô bảo thu thập. Anh nói. Đứng ở cửa – không vào phòng, đứng ngoài, để cô một mình bên trong. – Tôi thu thập.

– Đủ chưa.

– Dư. Anh nói. – Đủ từ năm 2020. Dư từ 2022. Bây giờ – thừa.

Cô nhìn anh. "Đủ từ năm 2020" – bốn năm trước. "Dư từ 2022" – hai năm trước. Anh có đủ bằng chứng phá Đình Viễn từ bốn năm trước – và không dùng.

– Tại sao không dùng.

– Vì cha cô nói chờ. Anh nói. Đều – kiểu đều anh dùng khi nói sự thật đơn giản. – "Con gái tao sẽ đến." Tôi chờ.

Cô nghe – và hiểu: anh không dùng bằng chứng vì anh chờ cô. Không phải vì cần cô – anh có đủ, có dư, có thừa. Vì cha bảo chờ. Vì cha muốn cô là người quyết định – không phải Quân Phong, không phải kiểm toán, không phải ai khác. Con gái cha.

– Bây giờ thì sao. Cô hỏi.

Quân Phong bước vào phòng. Đứng cạnh cô – gần, gần hơn hành lang, gần hơn bếp, nhưng khác. Không phải gần vì tay chạm tay – gần vì đứng cùng phía, nhìn cùng hướng.

– Đại hội cổ đông. Anh nói. – Hai tuần nữa. Đình Viễn sẽ dùng đại hội để chốt quyền lực – tái bổ nhiệm, chặn kiểm toán, loại cổ đông phản đối.

– Diệp An có ba mươi tám phần trăm. Cô nói. – Đủ chặn nghị quyết.

– Diệp An chặn – nhưng Diệp An không phá. Anh nói. – Diệp An muốn thay Đình Viễn, không phải phá tầng bốn mươi bảy. Nếu Diệp An thắng – hệ thống vẫn còn, chỉ đổi người vận hành.

Cô hiểu. Diệp An – không phải đồng minh. Diệp An là người chơi khác, bàn cờ khác. Muốn phá hệ thống – cần nhiều hơn cổ phần.

– Cần gì. Cô hỏi.

Quân Phong nhìn phòng – mười bốn ổ cứng, hai mươi ba bìa hồ sơ, bảy USB, ba đĩa ghi âm.

– Ba thứ. Anh nói. – Một: báo cáo kiểm toán chính thức – Phương Anh đang làm, cần thêm dữ liệu từ máy chủ thư. Hai: chứng cứ tài chính có dấu vết pháp lý – phòng này có đủ, nhưng cần luật sư xác nhận tính hợp pháp. Ba: nhân chứng sống – một trong mười chín người chuyển giao, sẵn lòng ra mặt.

– Mười chín người. Cô nói. – Cha cứu mười bốn, anh cứu năm. Ai trong mười chín sẵn lòng?

– Tôi không liên lạc họ. Anh nói. – Cha cô thiết kế: sau khi chuyển giao, cắt mọi liên lạc. An toàn cho họ. Tôi giữ hồ sơ – nhưng không gọi, không nhắn, không tìm. Mười năm.

Cô hiểu – và hiểu vấn đề: mười chín người sống với tên mới, cắt liên lạc mười năm. Tìm lại – có thể, cô có hồ sơ. Thuyết phục ra mặt – khó. Họ đã có cuộc sống mới, có tên mới, có gia đình mới. Ra mặt = mất tất cả, quay lại hệ thống đã suýt giết họ.

– Tôi sẽ tìm. Cô nói.

Anh nhìn cô. Cô nhìn lại – và lần đầu, cô nhìn không phải để đọc anh, không phải để phân tích, không phải để tìm vết nứt trong bằng phẳng. Cô nhìn vì anh đang đứng trong phòng anh xây mười năm, phòng chứa bằng chứng anh thu thập mười năm, phòng sáu mét vuông anh ở một mình mười năm – và cô vừa bước vào.

Quân Phong nhìn cô. Lâu – nhưng khác mọi lần. Không đo lường. Không kìm. Nhìn – kiểu nhìn người nhận ra mình không một mình nữa.

– Internal-ops-07. Cô nói. – Là anh.

– Từ 2013. Anh nói. – Cha cô tạo tài khoản năm 2009, dùng bốn năm. Tôi kế thừa khi lên tầng bốn mươi bảy. d-exec – luôn là Đình Viễn.

– Cha tạo ops-07. Cô nói. Không phải câu hỏi – xác nhận. Cha xây hệ thống, cha tạo tài khoản, cha dùng để giao tiếp với d-exec bốn năm. Rồi cha bị giết – và Quân Phong nhận.

Cô nhìn phòng chứng cứ – sáu mét vuông, đèn trắng, mười năm. Mười năm Quân Phong ở trong phòng này – thêm ổ cứng mỗi năm, thêm bìa hồ sơ, thêm USB, thêm đĩa ghi âm. Một mình. Đèn sáng một bóng.

Bây giờ – hai bóng.


Một giờ bốn mươi lăm.

Bếp tầng bốn mươi sáu – cửa mở, đèn bật. Quân Phong pha trà – hai ly, xanh, không đường. Cô ngồi ghế bên trái – ghế của cô, năm lần không đổi. Anh ngồi bên phải.

Bàn gỗ ép – giữa hai ly trà, sổ tay cô mở. Trang mới – trang "Đồng minh." Bên dưới, cô viết thêm:

"Kế hoạch:"* *"1. Kiểm toán: Phương Anh cần dữ liệu máy chủ thư → QP mở quyền truy cập (SYS-ADMIN-047)?"* *"2. Chứng cứ: phòng T47 → cần luật sư. MK?"* *"3. Nhân chứng: 19 người chuyển giao → tìm 1 sẵn lòng ra mặt"* *"4. Đại hội cổ đông: 2 tuần. Phải hành động TRƯỚC đại hội"

Quân Phong nhìn sổ tay – nhìn chữ cô, tay trái, bút bi đen. Mười ba tuần anh xem cô viết qua màn hình mười hai inch – bây giờ nhìn trực tiếp, gần, rõ từng nét.

– Máy chủ thư. Anh nói. – Diệp An cũng muốn truy cập. Nếu tôi mở cho kiểm toán – Diệp An sẽ biết, sẽ dùng.

– Diệp An dùng để lật Đình Viễn. Cô nói. – Không phải mục tiêu xấu.

– Diệp An lật Đình Viễn để ngồi vào ghế Đình Viễn. Anh nói. – Tầng bốn mươi bảy vẫn còn. Chỉ đổi chủ.

– Diệp An biết anh bảo vệ tôi. Cô nói. – Biết anh lỏng cà vạt. Biết anh xem tôi qua màn hình.

– Diệp An biết nhiều. Anh nói. – Nhưng Diệp An không biết phòng chứng cứ. Không biết thư cha cô. Không biết mười chín người chuyển giao. Diệp An thấy tầng bốn mươi bảy – nhưng chỉ thấy quyền lực, không thấy cái giá.

Im lặng. Trà – hơi bốc, nhẹ. Đèn ống rù. Cô nhìn sổ tay – bốn mục, mỗi mục là một trận đánh.

– Tuấn. Cô hỏi. – Bốn mươi sáu dòng. Anh tính sao.

– Tuấn báo Đình Viễn mỗi thứ Hai. Anh nói. – Nhưng Tuấn chưa báo phòng chứng cứ. Chưa báo mười chín người chuyển giao. Chưa báo thư cha cô. Tuấn biết ít hơn anh ấy nghĩ mình biết.

– Và Minh Khang.

– Minh Khang biết cô mở USB. Anh nói. – Minh Khang có mặt. Minh Khang biết nội dung thư – ít nhất tiêu đề "Cho Phong." Minh Khang – anh dừng. Nhìn cô. – Cô tin Khang đến mức nào?

Cô nghĩ. Minh Khang – "ít xấu nhất", đồng minh mười ba tuần, soạn bảy cam kết bảo mật, mở két, cho thẻ, cảnh báo. Nhưng Minh Khang cũng biết quá nhiều – và cha viết: "Đình Viễn biết mọi thứ – trừ cái này." Trừ cái này – trừ phòng chứng cứ, trừ mười chín người, trừ thư. Nếu Minh Khang nói – "trừ" trở thành "kể cả."

– Chưa biết. Cô nói. – Nhưng không cắt. Cần Minh Khang cho mục hai – luật sư xác nhận tính hợp pháp chứng cứ.

– Cẩn thận. Anh nói. – Khang chơi đúng phe – nhưng Khang chơi nhiều phe.

Im lặng. Trà – hơi bốc, nhẹ. Đèn ống rù.

– Thì phá cả ghế. Cô nói.

Quân Phong nhìn cô. Hai giây – rồi cười. Không ba giây – nửa giây, ngắn, kiểu cười hơi thở mạnh qua mũi. Nhưng cô thấy: mắt anh – sáng hơn, nửa tông, kiểu sáng cô chưa thấy qua camera.

– Ba mươi hai ngày. Anh nói. – Đủ không?

Cô nhìn sổ tay – bốn mục, hai tuần, mười chín nhân chứng tiềm năng, một phòng chứng cứ, một kiểm toán đang bị chặn, một đại hội cổ đông sắp diễn ra. Đủ không – cô không biết. Nhưng cô biết: mười năm Quân Phong chờ một mình. Mười năm cha cô lên kế hoạch từ mồ. Mười ba tuần cô đào.

– Phải đủ. Cô nói.

Bếp nhỏ – bàn gỗ ép, hai ghế nhựa, hai ly trà. Đèn ống rù. Tầng bốn mươi sáu – giữa tầng hai mươi hai (nơi cô làm việc) và tầng bốn mươi bảy (nơi anh tồn tại). Nơi cha cô ăn cháo với Quân Phong mười ba năm trước. Nơi cô và anh ngồi năm lần. Nơi mười xăng-ti-mét thành không.

Và bây giờ – nơi hai người lập kế hoạch phá thứ đã giết cha cô, nhốt Quân Phong, và nghiền mười một người không cứu được.

Cô uống trà. Anh uống trà. Sổ tay mở giữa bàn – chữ cô, kế hoạch cô, bút bi đen cô. Và bên dưới bốn mục – khoảng trống. Khoảng trống cô sẽ điền. Không phải một mình.

Ba mươi hai ngày. Đèn bếp tầng bốn mươi sáu sáng. Và trên tầng bốn mươi bảy – trong phòng sáu mét vuông, sau bức tường gỗ sồi – đèn sáng hai bóng lần đầu tiên sau mười năm.

Ch.50/80
3.040 từ