Người Tình Của Tầng 47
Chương 9: Lời cảnh báo
Chương 9

Lời cảnh báo

Tuấn gõ cửa lúc sáu giờ bốn mươi ba sáng.

Sớm hơn bình thường. Cuộc họp đầu tiên của ngày là chín giờ, và Tuấn không bao giờ đến trước bảy giờ trừ khi có vấn đề. Hai tiếng gõ, đều, nhẹ, nhịp quen thuộc.

— Vào.

Quân Phong đã ngồi ở bàn từ năm giờ. Anh không ngủ nhiều, bốn giờ, năm giờ, đủ để cơ thể hoạt động, không đủ để mơ. Đình Viễn dạy anh điều đó từ nhỏ: "Ngủ ít thì suy nghĩ nhiều. Suy nghĩ nhiều thì kiểm soát được nhiều." Ông ta nói câu đó lúc anh mười hai tuổi, đang ngồi bàn ăn sáng trong biệt thự, mắt sưng vì thức khuya học bài. Hai mươi năm sau, anh vẫn ngủ ít. Không phải vì lời dạy. Vì thói quen đã ăn vào xương.

Đêm qua anh ngủ ba giờ. Không phải vì bận. Vì lúc hai giờ sáng, anh mở laptop kiểm tra hệ thống giám sát, và thấy Lâm Khả Vy đang ngồi một mình trên tầng 22, truy vấn dữ liệu mà cô không nên truy vấn. Anh theo dõi từ căn hộ, trên giường, trong bóng tối, hai mươi sáu phút. Xem cô tìm. Xem cô lọc. Xem cô xây mô hình. Và biết, trước khi hệ thống alert rung, cô sẽ tìm ra.

Tuấn bước vào, đặt một tờ giấy in lên bàn. Anh ta không ngồi xuống, đứng, hai tay sau lưng, kính gọng đen phản chiếu ánh sáng từ cửa kính.

— Hệ thống ghi nhận truy cập bất thường từ tầng 22 tối qua. Mười giờ bảy phút đến mười giờ bốn mươi ba.

Quân Phong nhìn tờ giấy. Không cầm lên. Không cần, anh đã biết nội dung trước khi Tuấn gõ cửa. Hệ thống giám sát tự động gửi alert cho anh lúc mười giờ mười hai, năm phút sau khi Lâm Khả Vy bắt đầu truy vấn log cửa từ. Anh theo dõi từ laptop cá nhân, trong căn hộ của mình, trên giường, trong bóng tối.

— Tôi biết.

Tuấn không phản ứng. Nhưng một nhịp im lặng trước khi anh ta tiếp, giống nhịp im lặng khi Quân Phong nói "không xử lý" hai tuần trước.

— Đối tượng truy cập log phụ, cửa từ, máy in, canteen. Tìm pattern truy cập của các nhân viên đã xử lý. Kết quả: đối tượng xây dựng được mô hình tương quan giữa log "Floor 47 Admin" và thời điểm sa thải. Độ chính xác cao.

— Bao nhiêu điểm dữ liệu.

— Tám. Cộng thêm một, Lâm Hữu Đức.

Im lặng. Quân Phong nhìn ra cửa kính. Trời chưa sáng hẳn, ánh sáng xám, không mây, thành phố bên dưới đang tỉnh dậy từng tầng. Đèn tòa nhà đối diện bật lần lượt, từ dưới lên trên, như chuỗi domino chậm.

— Hệ thống auto-kick đã kích hoạt?

— Vâng. Mười giờ bốn mươi ba. Cắt session, xóa file tạm, tắt đèn khu vực ba giây để mask thao tác remote. Đối tượng rời tòa nhà mười giờ năm mươi hai.

— USB.

Không phải câu hỏi. Tuấn hiểu.

— Đối tượng cắm USB cá nhân lúc mười giờ ba mươi chín. Rút lúc mười giờ bốn mươi mốt. Hai phút trước khi bị kick. Hệ thống không ghi nhận dung lượng copy, USB ngoài không nằm trong giám sát. Nhưng dựa trên thời gian cắm và tốc độ truyền ước tính, khoảng mười lăm đến hai mươi megabyte.

Quân Phong nhắm mắt hai giây. Mở. Tay phải đặt trên bàn, ngón trỏ gõ nhẹ, một nhịp, chậm, đều.

— Đối tượng bây giờ có bản sao dữ liệu ngoài hệ thống.

— Vâng.

— Nội dung dữ liệu?

— Log phụ, metadata, mô hình tương quan. Không có nội dung hồ sơ chi tiết, quyền đêm không đủ. Nhưng đủ để chứng minh pattern Floor 47 Admin liên quan đến mỗi vụ sa thải.

Quân Phong đứng dậy. Bước đến cửa kính, đứng sát, hai tay trong túi quần. Tư thế quen, lưng thẳng, vai ngang, mắt nhìn xuống thành phố. Từ tầng 47, mọi thứ trông xa. Mọi người trông nhỏ.

— Báo cáo lên chủ tịch?

Tuấn hỏi không vì không biết câu trả lời. Anh ta hỏi vì protocol yêu cầu ghi nhận quyết định bằng lời, mỗi vụ phải có xác nhận rõ ràng, để nếu Đình Viễn hỏi sau, có ghi chép.

Quân Phong im lặng. Mười giây. Hai mươi.

Nếu anh báo cáo, Đình Viễn sẽ ra lệnh xử lý. Không cần suy nghĩ, không cần cân nhắc — "vệ sinh nội bộ," giọng ông ta sẽ nói, bằng phẳng như đọc thực đơn. Lâm Khả Vy sẽ nhận cuộc gọi vào thứ Bảy, giọng lịch sự, nội dung rõ ràng. Chủ Nhật cô rời đi. Thứ Hai hệ thống sạch. USB sẽ được thu hồi, Đình Viễn có người cho việc đó, người mà Quân Phong biết mặt nhưng không biết tên, người không thuộc tầng 47 nhưng thuộc về Đình Viễn theo cách khác.

Vụ thứ mười. Sạch sẽ. Đúng quy trình. Giống chín vụ trước. Giống vụ Đức, mười năm trước, cùng thứ tự, cùng nhịp, cùng kết cục. Chỉ khác tên.

Anh đã thực hiện quy trình này chín lần mà không dừng lại. Mỗi lần, phần nào đó trong anh ghi nhận rằng mình đang làm đúng thứ Đình Viễn muốn, bảo vệ tập đoàn, loại bỏ rủi ro, giữ bí mật. Mỗi lần, phần đó nhỏ hơn một chút, nhưng vẫn đủ lớn để anh tiếp tục. Không phải vì tin. Vì không có lý do đủ mạnh để dừng.

Cho đến lúc họ Lâm xuất hiện trong danh sách nhân viên mới.

Quân Phong nhìn phản chiếu của mình trong cửa kính, mờ, chồng lên thành phố phía sau, khuôn mặt không rõ nét. Anh nhìn vào đôi mắt phản chiếu đó và nghĩ đến đôi mắt khác, đôi mắt nhìn thẳng vào anh qua bàn ăn tầng 50, không né, không sợ, không nịnh. Mắt giống cha cô. Không phải màu, không phải hình dáng, cái cách chúng nhìn. Đức cũng nhìn anh kiểu đó, đêm cuối cùng trên tầng này, trước khi vỗ vai anh và bỏ đi.

Đức nhìn anh và muốn nói gì đó. Rồi quyết định không nói. Rồi chết.

Nếu ông ấy nói, nếu đêm đó ông ấy nói ra thay vì im lặng, chuyện gì sẽ khác.

Quân Phong không trả lời câu hỏi đó. Anh không bao giờ trả lời câu hỏi giả định. Giả định không có dữ liệu. Không có dữ liệu thì không có quyết định. Nhưng câu hỏi vẫn nằm đó, giữa xương sườn, ở chỗ mà logic không chạm tới.

Anh quay lại bàn. Ngồi xuống. Mở laptop, không phải để kiểm tra gì, mà vì cần nhìn vào thứ gì đó không phải cửa kính, không phải mặt Tuấn, không phải thành phố. Màn hình sáng lên. Hồ sơ Lâm Khả Vy vẫn mở từ tối qua, ảnh thẻ nhân viên, khuôn mặt gầy, tóc dài, mắt nhìn thẳng vào ống kính.

Anh nhìn ảnh. Rồi nhìn Tuấn.

— Không báo cáo.

Tuấn gật. Lần này không có nhịp im lặng, anh ta đã quen. Hoặc đã bắt đầu hiểu rằng quyết định này không phải ngoại lệ nữa, mà đang trở thành pattern.

— Giám sát tiếp?

— Không thay đổi. Tôi xử lý cá nhân.

— Về USB?

Quân Phong nhìn xuống tay mình trên bàn. Mười ngón đan vào nhau, ngón cái chồng lên nhau, tư thế cân nhắc. USB nằm ngoài hệ thống, ngoài tầm kiểm soát, trong tay một người đang tìm cách phá hủy mọi thứ anh xây dựng trong ba năm. Logic đòi hỏi thu hồi. Protocol đòi hỏi thu hồi. Đình Viễn, nếu biết, sẽ đòi hỏi hơn cả thu hồi.

— Để yên.

Tuấn nhìn anh, nhanh, chỉ nửa giây, nhưng Quân Phong bắt được. Đó là cái nhìn của trợ lý đang đánh giá liệu cấp trên có đang phạm sai lầm. Tuấn không bao giờ nói ra, anh ta đủ thông minh để biết ranh giới, nhưng cái nhìn đó là dữ liệu. Quân Phong ghi nhận.

— Nếu chủ tịch hỏi? — Tuấn nói, giọng đều.

— Ông ấy sẽ không hỏi vì ông ấy không biết. Hệ thống alert chỉ gửi cho tôi. Log giám sát tầng 22 nằm trong server tôi quản lý. Ông ấy thấy những gì tôi cho ông ấy thấy.

Câu cuối nặng hơn những câu khác. Quân Phong biết, và Tuấn biết, rằng giấu thông tin với Đình Viễn không phải vi phạm protocol. Nó là phản bội. Trong hệ thống này, phản bội và vi phạm protocol là hai thứ khác nhau. Vi phạm protocol bị sửa. Phản bội bị xử lý.

Tuấn gật, quay người, bước ra. Cửa đóng lại, êm. Tiếng bước chân xa dần trên hành lang, đều, nhẹ, chuyên nghiệp. Tuấn là trợ lý tốt nhất anh từng có. Hiệu quả, kín, không hỏi thừa. Nhưng cái nhìn nửa giây lúc nãy cho Quân Phong biết: Tuấn đang bắt đầu đếm. Đếm số lần anh vi phạm protocol cho cùng một đối tượng. Và khi con số đủ lớn, Tuấn sẽ phải quyết định, trung thành với anh hay trung thành với hệ thống.

Quân Phong biết câu trả lời. Tuấn sẽ chọn hệ thống. Vì hệ thống trả lương, cho vị trí, cho mục đích, và vì Tuấn không có bàn tay ai vỗ lên vai lúc nửa đêm, không có giọng nói trầm mệt nào vang trong đầu mỗi khi nhìn hồ sơ nhân viên chuẩn bị bị xóa. Tuấn sạch, không phải vì tốt, mà vì không có ký ức nào làm bẩn logic.

Anh cũng từng sạch như vậy. Chín lần liên tiếp. Lần thứ mười, anh chọn khác. Và anh không biết tại sao, hoặc không muốn biết, vì biết sẽ phải thừa nhận rằng quyết định này không dựa trên logic, mà dựa trên đôi mắt nhìn thẳng qua bàn ăn tầng 50 và bàn tay trên vai mười năm trước.

Quân Phong ngồi một mình trong văn phòng mười lăm mét vuông, bàn gỗ tối, ghế da đen, cửa kính nhìn ra thành phố đang sáng dần. Mở laptop, vào hệ thống email nội bộ. Tạo email mới. Địa chỉ gửi: internal-noreply@aeternum.vn. Không chủ đề. Người nhận: Lâm Khả Vy, tầng 22.

Anh nhìn con trỏ nhấp nháy trên dòng nội dung trống. Bàn tay trên phím, không gõ. Mười giây. Hai mươi.

Rồi gõ. Một dòng.

"Lần sau cô sẽ không được cảnh báo."

Anh đọc lại. Sửa. Đọc lại lần nữa.

Không được cảnh báo. Nghĩa là lần này vẫn là cảnh báo. Nghĩa là anh đang thừa nhận với cô, và với chính mình, rằng anh chọn cảnh báo thay vì hành động. Lần thứ hai. Lần thứ ba nếu tính cả bữa tối.

Ngón tay anh dừng trên phím Enter. Một giây. Hai.

Gửi email này là cảnh báo. Cảnh báo nghĩa là cho cô thêm thời gian. Thời gian nghĩa là cô sẽ tìm thêm. Tìm thêm nghĩa là cuối cùng cô sẽ tìm ra thứ không thể bỏ qua, chữ ký của anh trên lệnh sa thải cha cô, nằm trong archive tầng B2, bản giấy, mười năm tuổi. Và lúc đó, cảnh báo sẽ không còn ý nghĩa.

Anh biết chuỗi sự kiện. Thấy rõ như nhìn bàn cờ từ trên cao, mỗi nước đi dẫn đến nước tiếp theo, tất yếu, không tránh được. Gửi email này là đi nước cờ mà anh biết sẽ dẫn đến thua. Và anh vẫn gửi.

Anh bấm Enter.

Email biến mất khỏi hộp "đã gửi" ngay lập tức, hệ thống internal-noreply được thiết kế để không lưu bản sao phía người gửi. Dấu vết duy nhất nằm ở hộp thư người nhận, và cô sẽ không chụp màn hình, cô đủ thông minh để biết chụp màn hình trên thiết bị nối mạng nội bộ là để lại dấu. Cô sẽ chép tay. Vào sổ giấy. Bằng tay trái. Mực xanh.

Quân Phong đóng laptop. Đứng dậy. Bước đến cửa kính.

Trời đã sáng hơn, ánh vàng nhạt len qua các tòa nhà, chiếu xiên lên mặt kính tầng 47. Ở đâu đó phía dưới, trên tầng 22 hoặc trong căn hộ ngoại ô, Lâm Khả Vy đang chuẩn bị đi làm. Đang mở laptop. Đang đọc email.

Anh đặt trán lên kính. Lạnh. Cảm giác quen thuộc đến mức nó gần như là comfort, thứ duy nhất trong căn phòng này, trong tòa nhà này, trong cuộc đời này mà anh chạm vào không phải vì mục đích.

Đình Viễn sẽ biết. Không phải hôm nay, không phải tuần này, nhưng sẽ biết. Ông ta luôn biết. Không phải vì giám sát kỹ thuật, mà vì ông ta hiểu con người. Ông ta nuôi Quân Phong từ bảy tuổi, dạy anh cờ vua, dạy anh đọc hợp đồng, dạy anh nhận ra khi nào một người đang nói dối, bằng cách nào? Bằng cách nói dối với anh, nhiều lần, rồi tiết lộ. "Con thấy không. Ta vừa nói dối con. Và con không nhận ra." Lặp đi lặp lại cho đến khi anh nhận ra. Cho đến khi anh không tin ai. Kể cả ông ta.

Kể cả chính mình.

Con gái của ông ấy. Câu đó lại vang, nhưng lần này kèm theo một câu khác, mới hơn, sắc hơn:

Nếu ông ấy biết tôi đang làm gì, giấu Đình Viễn, che chắn con gái ông, ông ấy sẽ nói gì.

Quân Phong không trả lời. Anh lau vết mờ trên kính bằng khăn trong túi vest, đứng thẳng lại, chỉnh cổ áo. Khuôn mặt trở về bằng phẳng. Sẵn sàng.

Chín giờ. Cuộc họp ban kiểm toán. Anh lấy tablet, mở cửa, bước ra hành lang tầng 47. Đèn LED trắng lạnh, sạch, đều.

Anh không nhìn lại cửa kính. Không nhìn xuống thành phố. Bước đi, dứt khoát, lưng thẳng, vai ngang, như mọi buổi sáng khác. Hành lang tầng 47 dài ba mươi mét, sáu cánh cửa kính mờ hai bên, cuối hành lang là phòng họp chính, bàn kính dài, mười ghế, nơi anh ngồi đầu bàn mỗi thứ Sáu đêm và quyết định ai ở lại, ai đi.

Anh đi qua sáu cánh cửa mà không nhìn vào. Nhưng trong túi vest, bên phải, cạnh khăn, có một mảnh giấy nhỏ, không phải từ tối qua. Mảnh giấy này cũ hơn. Cũ hơn nhiều. Trên đó, chữ viết tay anh lúc hai mươi ba tuổi, gọn hơn chữ hiện tại, nét hơi run, mực đen thay vì mực xanh:

"Lâm Hữu Đức. Ông ấy muốn nói gì."

Anh viết mảnh giấy này đêm sau khi Đức chết. Ngồi trên sàn phòng ngủ trong biệt thự Đình Viễn, mười hai giờ đêm, xé một trang từ sổ bài tập cũ. Viết một dòng. Gấp bốn. Bỏ vào túi áo vest, chiếc vest đầu tiên Đình Viễn mua cho anh, chiếc vest anh mặc khi đến tầng 47 lần đầu tiên, chiếc vest anh không bao giờ mặc nữa nhưng giữ mảnh giấy.

Mười năm. Cùng câu hỏi. Mỗi ngày anh chuyển mảnh giấy sang áo vest mới, thao tác đầu tiên mỗi sáng, trước khi chải tóc, trước khi uống nước, trước khi trở thành Giám đốc Trần.

Chưa có câu trả lời. Nhưng bây giờ có người khác đang tìm.

Ch.9/10
2.610 từ