Người Tình Của Tầng 47
Chương 3: Ánh đèn lúc nửa đêm
Chương 3

Ánh đèn lúc nửa đêm

Tầng 22 trống lúc mười giờ đêm thứ Sáu.

Khả Vy biết điều đó vì cô đã ngồi đợi. Từ sáu giờ chiều, khi Trung vẫy tay đi về. Từ bảy giờ, khi lao công đẩy xe rác qua hành lang. Từ tám giờ, khi bảo vệ ca đêm đi kiểm tra tầng và gật đầu với cô qua cửa kính — "Chuyên viên Lâm, làm muộn hả?" — rồi đi tiếp mà không đợi trả lời. Từ chín giờ, khi đèn hành lang tự động chuyển sang chế độ tiết kiệm, vàng nhạt, và tiếng máy lạnh trung tâm giảm xuống một nấc.

Cô không làm muộn. Cô đợi.

Hai ngày qua, kể từ khi phát hiện bảy hồ sơ trống và tên cha bị xóa sạch, Khả Vy làm đúng những gì một nhân viên mới nên làm. Đi đúng giờ. Về đúng giờ. Hoàn thành báo cáo đúng deadline. Không truy vấn lạ. Không hỏi thêm câu nào. Sổ tay nằm trong túi áo khoác, không mở ra một lần nào ở công ty.

Nhưng mỗi tối, từ căn hộ ngoại ô, cô nhìn lên phía thành phố. Tầng 47 sáng đèn. Mỗi đêm. Không trừ đêm nào.

Tối nay cô ở lại để xem ai thắp đèn ở một tầng không tồn tại.

· · ·

Mười giờ mười lăm. Khả Vy tắt máy tính, thu dọn bàn. Khoác áo khoác, kéo khóa túi trong — sổ tay nằm yên trong đó. Cô không mang ba lô. Tay không, áo khoác tối màu, giày đế bằng.

Cô bước ra hành lang, đi về phía thang máy. Đèn vàng nhạt kéo bóng cô dài trên sàn. Không có ai. Tầng 22 vào thứ Sáu lúc mười giờ tối là một không gian chết — đèn tiết kiệm, máy lạnh chạy cầm chừng, cửa kính các phòng ban phản chiếu hành lang trống.

Thang máy mở. Cô bước vào. Nhìn bảng nút.

46.

Ngón tay cô dừng trước nút bấm. Tầng 46 là tầng cao nhất có nút. Phía trên là 48, rồi 49, rồi mái. Tầng 47 không tồn tại trên bảng điều khiển. Nhưng nó tồn tại trong tòa nhà. Cô đã đếm từ bên ngoài, nhiều lần, mỗi tối.

Cô bấm 46.

Thang máy trượt lên. Êm. Gương bốn mặt phản chiếu cô — một người phụ nữ gầy trong áo khoác tối, đứng giữa cabin rộng, tay buông dọc thân. Cô không nhìn mình. Cô nhìn bảng LED phía trên cửa: 30, 35, 40. Tầng 40 trở lên, thang máy chậm hơn — cô không biết vì sao, có thể thiết kế, có thể trùng hợp. 44, 45, 46. Cửa mở.

Hành lang tầng 46 tối hơn tầng 22. Đèn tiết kiệm ở đây không phải vàng nhạt mà là trắng xanh, ánh sáng lạnh, nhấp nháy nhẹ ở đoạn giữa hành lang như bóng đèn sắp hết tuổi thọ. Hai bên là cửa kính mờ, bên trong tối om. Không có bảng tên phòng ban. Không có biển chỉ dẫn. Tầng này trông như đã bị bỏ hoang từ lâu, nhưng sàn sạch và tường không bụi.

Có người dọn dẹp. Không có người làm việc. Tầng này tồn tại nhưng không hoạt động — hoặc không hoạt động theo cách mà người ngoài có thể thấy.

Khả Vy đi dọc hành lang, giày đế bằng không tạo tiếng trên sàn nhựa. Cô đếm cửa: một, hai, ba, bốn — tất cả đóng, tất cả tối. Cửa thứ năm khác những cửa trước: kính dày hơn, khung nhôm đen thay vì bạc, và có đầu đọc thẻ từ ở bên phải. Đèn đỏ nhấp nháy trên đầu đọc — hệ thống đang hoạt động. Phòng này có người dùng, hoặc ít nhất có người muốn bảo vệ cái gì đó bên trong.

Cô ghi nhận và đi tiếp. Cuối hành lang rẽ trái. Camera bán cầu gắn ở góc trần, mắt đỏ nhấp nháy nhẹ. Cô không tránh — tránh camera lúc này trông đáng ngờ hơn là đi qua. Nếu ai hỏi, cô lạc đường. Nhân viên mới, lần đầu lên tầng cao, bấm nhầm thang máy. Lý do đủ hợp lý trong tuần đầu tiên.

Thêm một đoạn ngắn, và tận cùng là một cánh cửa sắt.

Cửa nhỏ hơn các cửa kính. Sơn xám, tay nắm kim loại, không có ổ khóa điện tử. Phía trên có biển nhỏ ghi: "Cầu thang kỹ thuật — Chỉ dành cho nhân viên bảo trì."

Khả Vy đặt tay lên nắm cửa. Kim loại lạnh. Cô ấn xuống.

Cửa mở.

Không khóa. Không kẹt. Bản lề được tra dầu, xoay nhẹ không tiếng kèn. Một cánh cửa dẫn lên tầng bí mật của tập đoàn, và nó không khóa. Cô dừng lại ba giây, tay vẫn trên nắm cửa, nắm kim loại ấm dần dưới lòng bàn tay. Suy nghĩ đầu tiên không phải "may mắn." Mà là: tại sao? Camera ở hành lang có đầu đọc thẻ, nhưng cánh cửa này — cánh cửa quan trọng hơn — lại mở toang.

Cầu thang kỹ thuật hẹp, đủ cho một người, bê tông trần không sơn, đèn trần loại ống, sáng yếu. Bậc thang xi măng có rãnh chống trượt. Mùi bê tông cũ và bụi khô. Phía trên, cầu thang xoắn lên, mất hút sau khúc cua đầu tiên.

Cô bước lên. Mỗi bậc cô đặt chân nhẹ, trọng lượng dồn vào mũi bàn chân, tránh gót chạm sàn. Mười bậc. Khúc cua. Mười bậc nữa. Ánh sáng yếu dần, bóng đèn ống cuối cùng nhấp nháy rồi tắt hẳn ở đoạn trên. Phía trước chỉ còn bóng tối và một vệt sáng mỏng — lọt qua khe cửa phía trên.

Tầng 47 có ánh sáng.

Cô leo thêm năm bậc. Vệt sáng rõ hơn — trắng, lạnh, đều, giống ánh đèn LED công suất cao. Rồi cô nghe thấy tiếng nói.

Không phải tiếng nói to. Giọng đàn ông, trầm, đều, như người đang trình bày một báo cáo. Không nghe rõ từng từ. Chỉ nghe nhịp — câu ngắn, dứt khoát, có khoảng dừng giữa các câu. Rồi một giọng khác, cũng đàn ông, thấp hơn, hỏi gì đó. Giọng thứ nhất trả lời. Rồi im lặng.

Khả Vy dừng ở bậc thang thứ ba tính từ cửa. Lưng áp vào tường bê tông lạnh. Cô kiểm soát hơi thở — hít qua mũi, thở qua miệng, nhẹ, đều. Tim đập nhanh hơn bình thường nhưng cô không chú ý đến nó. Cô chú ý đến khe cửa.

Cánh cửa phía trên là cửa kính mờ, không hoàn toàn kín. Một khe hở nhỏ ở bản lề, đủ để ánh sáng lọt qua, đủ để âm thanh thoát ra. Cô nghiêng người về phía trước, mắt tìm góc nhìn qua khe kính.

Phòng lớn. Bàn dài, kính, đèn trần sáng trắng. Ba người ngồi, một người đứng. Người đứng ở đầu bàn, quay lưng về phía cửa kính. Suit đen, vai rộng, tư thế thẳng. Tay phải đặt trên mặt bàn, ngón tay khẽ gõ — một nhịp đều, chậm, như người đang đếm.

Giọng người đó cất lên. Lần này Khả Vy nghe được.

— Kết quả kiểm toán nội bộ cho thấy anh ấy đã truy cập dữ liệu tài chính ngoài phạm vi ủy quyền. Hai lần trong tuần qua.

Im lặng. Một trong ba người ngồi nhúc nhích trên ghế.

— Mức độ nghiêm trọng?

— Đủ để xử lý.

Giọng thứ ba, nhỏ hơn, khàn:

— Timeline?

Người đứng đầu bàn dừng gõ ngón tay. Im lặng kéo dài ba giây. Rồi anh ta nói, giọng nhẹ hơn trước, gần như bình thản:

— Anh ấy không còn hữu dụng. Xử lý trước thứ Hai.

Không ai phản đối. Không ai hỏi thêm. Một trong ba người ghi gì đó vào tablet. Cuộc họp tiếp tục, giọng nói trở lại mức không nghe rõ.

Xử lý trước thứ Hai.

Khả Vy đứng bất động trên bậc thang, tay trái bám vào tay vịn kim loại, tay phải áp vào tường. Bê tông lạnh xuyên qua lòng bàn tay. Cô không thở trong bốn giây. Rồi cô hít vào, chậm, qua mũi.

Xử lý. Không phải "sa thải." Không phải "kỷ luật." Xử lý. Từ đó mang trọng lượng khác. Giống từ người ta dùng cho vật thể, không phải con người.

Cô cần rời khỏi đây.

Cô lùi lại một bậc. Chân trái đặt xuống nhẹ, ổn. Chân phải bước theo —

Mũi giày va vào cạnh bậc thang.

Tiếng "cộc" nhỏ, khô, vang trong cầu thang bê tông trống. Không to. Nhưng trong không gian im lặng tuyệt đối, nó như tiếng gõ cửa.

Phía trên, tiếng nói ngừng.

Im lặng. Hoàn toàn.

Khả Vy không đợi. Cô quay người, bước xuống nhanh — không chạy, chạy sẽ tạo tiếng, nhưng nhanh hơn bình thường, mỗi bước đặt mũi chân trước, hai bậc một. Khúc cua, mười bậc, khúc cua nữa, mười bậc. Cửa sắt. Cô đẩy ra, bước qua, đóng lại. Tay nắm kim loại lạnh trượt khỏi ngón tay cô.

Hành lang tầng 46 vẫn trống. Đèn trắng xanh vẫn nhấp nháy. Cô đi nhanh về phía thang máy, bấm nút, đợi.

Năm giây. Mười giây. Thang máy đang ở tầng nào đó phía dưới, con số nhảy chậm: 12, 15, 20. Cô đứng trước cửa thang máy, lưng hướng ra hành lang, gáy lạnh. Không quay lại nhìn.

28, 33, 38, 42, 44, 46.

Cửa mở. Cô bước vào, bấm tầng 22. Cửa đóng. Thang máy trượt xuống. Cô dựa lưng vào vách gỗ, hai tay buông dọc thân, nhìn thẳng vào gương đối diện. Khuôn mặt cô trong gương bình thường. Không tái. Không hoảng. Chỉ có mắt — mắt cô mở hơn bình thường, và đồng tử giãn.

Tầng 22. Cửa mở. Cô bước ra, đi nhanh về phía bàn làm việc. Lấy ba lô. Rồi quay lại thang máy, bấm tầng hầm.

Thang máy đóng cửa. Bắt đầu xuống.

Rồi dừng lại.

Tầng sảnh. Cửa mở.

Một người đàn ông bước vào.

Cao. Gầy. Suit đen, cắt may vừa vặn, vải tốt — loại vải không nhăn dù đã mười một giờ đêm. Đồng hồ cơ trên cổ tay trái, mặt tròn, kim vàng, dây da đen. Tóc vuốt gọn, không một sợi lệch. Gương mặt — Khả Vy nhìn trong gương thang máy — gương mặt đàn ông trạc ba mươi, góc cạnh, sạch sẽ, không biểu cảm. Đẹp theo cách khiến người ta muốn nhìn đi chỗ khác.

Anh ta bấm tầng hầm. Ngón tay ấn nút chính xác, không nhìn bảng điều khiển — người quen đi thang máy này. Cùng tầng cô đã bấm. Cửa đóng.

Thang máy trượt xuống. Im lặng. Mùi nước hoa đàn ông — nhẹ, gỗ, không ngọt. Loại nước hoa đắt tiền mà cô chỉ ngửi thấy ở quầy duty free sân bay, lần duy nhất cô đi máy bay.

Anh ta đứng cách cô một bước, mắt nhìn thẳng phía trước, tay phải đút túi quần. Không nhìn cô. Không quay đầu. Nhưng cô biết anh ta biết cô ở đây. Kiểu biết của người không cần nhìn để nhận ra mọi thứ trong phòng.

Ba giây. Bốn giây. Thang máy qua tầng B1, hướng xuống B2.

— Làm muộn?

Hai từ. Giọng trầm, nhẹ, bằng phẳng. Không phải câu hỏi quan tâm. Không phải câu hỏi xã giao. Giọng đó giống giọng cô vừa nghe phía trên cầu thang — giọng nói "xử lý trước thứ Hai" — nhưng cô không chắc. Cô nghe qua cửa kính mờ, qua bê tông, qua nhịp tim của mình. Không thể xác nhận.

— Dạ. Báo cáo gấp.

Cô trả lời không nhìn anh ta. Giọng cô đều, không dao động. Bàn tay phải nắm quai ba lô, các ngón siết nhẹ.

Anh ta không nói gì thêm.

Tầng hầm B2. Cửa mở. Khả Vy bước ra trước, đi về phía xe máy, không quay lại. Bước chân cô vang trên sàn bê tông hầm xe, đều đặn, không nhanh không chậm. Phía sau, tiếng bước chân anh ta đi hướng khác — về phía chiếc sedan đen đỗ sát thang máy VIP.

Cô lên xe, nổ máy, lái ra khỏi hầm. Trước khi rẽ ra đường lớn, cô nhìn vào gương chiếu hậu. Bãi xe phía sau trống. Chiếc sedan đen vẫn đỗ tại chỗ, đèn tắt, không di chuyển. Anh ta chưa đi. Hoặc anh ta không cần đi đâu. Hoặc anh ta đang đợi cô rời khỏi trước.

· · ·

Đường về nhà mười lăm phút. Cô lái đúng tốc độ, đúng làn, đèn đỏ thì dừng. Không vượt. Không tắt máy sớm. Cơ thể vận hành chính xác. Chỉ có tay trái trên tay lái hơi run — nhẹ, đều, không dừng.

Căn hộ tầng bốn. Khóa cửa. Bật đèn. Không tắm. Không ăn.

Cô ngồi xuống bàn, mở sổ tay, viết:

Ngày 5. Thứ Sáu. 23h.
Tầng 46 — cầu thang kỹ thuật — cửa KHÔNG KHÓA.
Tầng 47: phòng họp lớn, bàn kính, đèn trắng.
4 người. 3 ngồi, 1 đứng đầu bàn.
Người đứng: đàn ông, suit đen, quay lưng. Giọng trầm, nhịp chắc.
Nội dung: ai đó truy cập dữ liệu tài chính ngoài phạm vi. "Xử lý trước thứ Hai."
Bị phát hiện? Có thể. Tiếng động trên cầu thang. Im lặng sau đó.

Cô dừng bút. Nhìn dòng cuối. Rồi viết thêm:

Thang máy sảnh, ~23h10. Đàn ông suit đen, đồng hồ cơ, sedan tầng hầm. Hỏi "Làm muộn?" Giọng giống người đứng đầu bàn. Không chắc 100%.

Cô đóng sổ. Đặt bút xuống. Hai tay úp trên mặt bàn, mười ngón xòe ra, ấn nhẹ xuống gỗ. Thói quen của cô khi cần cân bằng lại — cảm giác bề mặt cứng dưới tay, thật, cụ thể, không thay đổi.

Xử lý trước thứ Hai. Hôm nay là thứ Sáu. Ai đó sẽ bị "xử lý" trong hai ngày tới. Cô không biết "xử lý" nghĩa là gì. Sa thải. Chuyển công tác. Hay thứ gì đó nặng hơn — thứ khiến bảy người biến mất khỏi hệ thống, thứ khiến cha cô bị xóa sạch.

Cô không biết. Nhưng cô biết một điều: tầng 47 không chỉ tồn tại. Nó đang vận hành. Đang ra lệnh. Đang quyết định ai ở lại, ai biến mất.

Và cánh cửa cầu thang kỹ thuật không khóa. Câu hỏi đó vẫn chưa có đáp án. Cô chạy lại chuỗi logic trong đầu. Hành lang tầng 46: camera bán cầu có đèn đỏ, phòng có đầu đọc thẻ từ, hệ thống an ninh hoạt động đầy đủ. Nhưng cánh cửa sắt cuối hành lang — cánh cửa duy nhất dẫn lên tầng 47 — lại không khóa. Bản lề tra dầu. Tay nắm sạch. Có người bảo trì.

Bất cẩn? Không. Aeternum không bất cẩn về bất kỳ thứ gì. Cầu thang kỹ thuật không khóa vì ai đó muốn nó không khóa. Hoặc vì ai đó biết rằng không ai đủ liều để leo lên. Hoặc — và khả năng này khiến cô mở mắt nhìn trần nhà — vì camera tầng 46 đã ghi lại tất cả. Không cần khóa cửa khi bạn đã biết ai bước qua.

Khả Vy tắt đèn. Nằm xuống. Trần nhà thấp, quạt trần quay, bóng cánh quạt lướt qua mặt cô. Cô nhắm mắt, nhưng đằng sau mí mắt, cô vẫn thấy ánh đèn trắng lạnh lọt qua khe cửa kính mờ. Vẫn nghe giọng trầm bằng phẳng nói một câu có sức nặng bằng một bản án.

Anh ấy không còn hữu dụng.

Thứ Hai. Cô sẽ biết từ "xử lý" nghĩa là gì.

Ch.3/5
2.636 từ