Người Tình Của Tầng 47
Chương 22: Lằn ranh đỏ
Chương 22

Lằn ranh đỏ

Thứ Năm, tuần thứ bảy. Bảy giờ hai mươi ba sáng.

Tuấn đặt báo cáo lên bàn, hai trang, font mười, dòng kẻ ngang chia mục. Báo cáo an ninh hàng ngày, gửi trước tám giờ, đúng quy trình.

Quân Phong không nhìn lên. Tay phải lật trang đầu, camera log, truy cập thẻ từ, lịch trình nhân viên cấp cao. Bình thường. Trang hai, báo cáo bảo vệ cấp hai.

Mục AET-2022-1147: Lâm Khả Vy.

"Di chuyển bất thường 18:43 ngày thứ Tư. Đối tượng rời Aeternum cổng phụ, lộ trình về căn hộ quận 2. Tại đường Nguyễn Thị Định, đối tượng đổi hướng, rẽ vào Mega Market thay vì về nhà. Dừng 14 phút. Ra, chạy ngược hướng 5 phút, quay đầu, về căn hộ. Lộ trình bất thường, lần đầu trong 7 tuần."

Quân Phong đọc lại. Lần hai.

Lộ trình bất thường, lần đầu trong 7 tuần.

Cô ấy luôn đi đúng đường, đúng giờ, đúng tốc độ. Bảy tuần, không sai. Bảo vệ cấp hai theo dõi kín từ tuần sáu, không lần nào cô ấy thay đổi lộ trình. Kể cả đêm vào B2, kể cả sau event tầng năm mươi, cô ấy lái về cùng đường, cùng ngã rẽ, cùng bãi đậu xe.

Hôm qua cô ấy đổi hướng. Rẽ vào siêu thị mười bốn phút rồi chạy ngược năm phút trước khi về nhà. Lộ trình của người đang thoát bám.

Anh đặt báo cáo xuống. Nhìn Tuấn.

— Xe bảo vệ theo được không?

— Theo đến Mega Market. Đối tượng vào bãi xe ngầm, xe mô tô bảo vệ không vào — sẽ lộ. Chờ ngoài. Đối tượng ra, chạy ngược, bảo vệ bám lại.

— Có ai khác bám cô ấy không?

Tuấn dừng nửa giây.

— Lead trắng. Biển số 59-E1, bốn số cuối không rõ — góc và khoảng cách. Bám đối tượng từ Nguyễn Thị Định, giữ mười lăm mét. Đối tượng rẽ vào Mega Market, Lead đi thẳng, không theo vào. Mất dấu sau ngã tư Mai Chí Thọ.

— Người lái.

— Mũ bảo hiểm đen, kính kín, áo khoác gió xám. Không nhận dạng được. Xe đội bảo vệ ghi nhận nhưng không đuổi theo — ưu tiên đối tượng.

Quân Phong gõ ngón trỏ lên mép bàn. Hai lần. Dừng.

— Lead trắng xuất hiện lần đầu?

— Trong phạm vi theo dõi AET-2022-1147, lần đầu. Nhưng bảo vệ cấp hai mới triển khai từ tuần sáu. Trước đó không có dữ liệu ngoài Aeternum.

— Camera khu căn hộ cô ấy?

— Không thuộc hệ thống Aeternum. Camera tòa nhà riêng, chúng ta không có quyền truy cập.

Quân Phong nhìn ra cửa kính. Tầng bốn mươi bảy, sáng sớm, trời xám nhạt phía đông. Sài Gòn phía dưới, xe cộ, người, đèn đường chưa tắt.

Ai đó đang bám Khả Vy ngoài Aeternum. Không phải bảo vệ cấp hai, anh biết, vì bảo vệ cấp hai là của anh. Không phải sedan đen, sedan đen vắng tám ngày, biển số dẫn về công ty ma, anh đã kiểm tra. Lead trắng, phương tiện mới, phương pháp mới, chủ động hơn sedan.

— Biển số 59-E1.

— Vâng.

— Tra. Tất cả biển số 59-E1 đăng ký xe Lead trắng trong thành phố. Lọc theo chủ sở hữu.

Tuấn ghi. Không hỏi tại sao.

— Và Tuấn.

— Vâng.

— Từ hôm nay, bảo vệ cấp hai nâng lên cấp ba. Hai xe thay vì một. Một theo đối tượng, một theo bất kỳ ai bám đối tượng. Lead trắng xuất hiện lại — theo Lead, không để mất.

Tuấn nhìn anh. Hai giây.

— Bảo vệ cấp ba chưa từng triển khai cho nhân viên ngoài ban lãnh đạo.

— Bây giờ thì có.

Tuấn ghi. Gấp sổ. Đứng dậy.

— Báo cáo này chuyển cho chủ tịch không?

— Không.

— Anh Phong.

— Tôi nghe.

— Tuần trước, anh chỉnh báo cáo an ninh trước khi chuyển chủ tịch — xóa mục B2. Tuần này anh giấu Lead trắng. Bảo vệ cấp ba cho nhân viên phân tích tầng hai mươi hai. Chủ tịch hỏi, tôi nói gì?

Quân Phong nhìn Tuấn. Mắt đều, giọng đều, không đe dọa.

— Chủ tịch không hỏi, vì chủ tịch không biết. Và chủ tịch không biết vì anh chưa nói.

Tuấn đứng yên ba giây. Rồi gật.

— Tôi hiểu.

Anh ta bước ra, đóng cửa. Nhẹ, đúng lực.

Quân Phong ngồi lại. Một mình.


Tám giờ. Anh mở terminal trên bàn, màn hình đen, chữ xanh, kết nối trực tiếp đến server giám sát tầng kỹ thuật bốn mươi chín. Gõ lệnh: truy xuất log camera bãi xe Aeternum, thứ Tư tuần bảy, sáu giờ mười đến sáu giờ hai mươi.

Camera bãi xe, góc rộng, độ phân giải thấp nhưng đủ đọc biển số. Anh tua, sáu giờ mười hai, Khả Vy bước ra cổng phụ, vai mang ba lô, tay trái cầm chìa khóa. Đi ngang bãi xe. Lên ô tô. Ra cổng.

Anh tua tiếp, sáu giờ mười bốn. Không có Lead trắng trong bãi xe. Không có xe máy nào rời bãi xe sau cô ấy. Lead trắng đón cô ấy trên đường, không phải từ Aeternum. Người lái biết lộ trình cô ấy, biết giờ, biết đường, biết hướng rẽ.

Anh chuyển sang camera đường Nguyễn Huệ, camera giao thông công cộng, anh có quyền truy cập qua hệ thống hợp tác an ninh đô thị mà Aeternum tài trợ. Sáu giờ mười lăm, xe Khả Vy qua ngã tư. Sáu giờ mười sáu, không Lead trắng. Sáu giờ hai mươi, không Lead trắng. Camera Lê Lợi, không. Đường hầm, không có camera riêng trong hầm.

Lead trắng đón cô ấy sau khi ra khỏi đường hầm, phía quận Hai. Biết cô ấy sống quận Hai. Biết đường Nguyễn Thị Định. Đợi sẵn.

Anh tắt terminal. Đứng dậy. Đi ra cửa kính, nhìn xuống.

Năm mươi hai tầng. Thành phố trải dưới chân, tòa nhà, đường, xe, người. Ở đâu đó phía đông, quận Hai, khu căn hộ nhỏ ngoại ô, Khả Vy đang lái đến Aeternum. Bảo vệ cấp hai, bây giờ cấp ba, bám theo, hai xe, một cho cô, một cho Lead trắng nếu xuất hiện.

Ai bám cô ấy.

Sedan đen, anh đã loại. Biển số công ty ma, ngõ cụt ba tuần trước. Sedan vắng tám ngày, nếu cùng phe Lead, tại sao đổi phương tiện. Đình Viễn, cũng loại. Chủ tịch theo dõi nhân viên qua anh, qua hệ thống. Nếu ông ta biết Khả Vy đang điều tra, anh đã nhận lệnh xử lý. Diệp An, có thể, nhưng Diệp An thuê người chuyên nghiệp, không dùng Lead trắng đường phố.

Phe thứ ba. Ai đó ngoài hệ thống anh kiểm soát. Ai đó biết Khả Vy, biết lộ trình, biết cô ấy đang làm gì.

Tin nhắn số lạ — "Cha cô không tự tử." Hai mươi ba ngày trước. Anh không gửi tin nhắn đó. Anh dùng email nội bộ, không dùng SMS cá nhân. Ai đó khác biết về vụ Lâm Hữu Đức và muốn Khả Vy biết. Ai đó có số điện thoại cô ấy. Ai đó bây giờ có thể đang bám cô ấy bằng Lead trắng.

Anh quay lại bàn. Ngồi xuống. Mở ngăn kéo phải, mảnh giấy nằm trong phong bì nhỏ, giữa hai cuốn sổ báo cáo cũ. Anh không lấy ra. Chỉ nhìn phong bì.

Hai dòng trên mảnh giấy. "Ông ấy muốn nói gì." và "Ông ấy muốn nói: chạy đi."

Đức chết vì biết quá nhiều và muốn tiết lộ. Con gái Đức đang đi cùng con đường. Và bây giờ ai đó, không phải anh, không phải hệ thống, đang tiếp cận cô ấy.

Anh đóng ngăn kéo.


Mười giờ. Tuấn gọi điện.

— Biển số 59-E1 đăng ký Lead trắng: mười bảy xe trong thành phố. Lọc theo khu vực quận Hai và quận Một — còn năm. Gửi danh sách qua kênh mã hóa.

— Chủ sở hữu.

— Ba cá nhân, hai công ty. Ba cá nhân: một phụ nữ sáu mươi hai tuổi quận Bảy, một sinh viên quận Chín, một — Tuấn dừng — một tên Nguyễn Đình Trung, ba mươi lăm tuổi, địa chỉ quận Hai, Nguyễn Thị Định, cách khu căn hộ đối tượng khoảng tám trăm mét. Biển số 59-E1-487.23.

Quân Phong im.

— Nguyễn Đình Trung, Tuấn nhắc lại. — Không có trong hệ thống nhân sự Aeternum. Không có trong danh sách nhà thầu, đối tác, hoặc cổ đông.

— Kiểm tra sâu hơn. Lý lịch, quan hệ gia đình, công việc. Ưu tiên kết nối với Aeternum hoặc Lâm Hữu Đức.

— Hiểu.

Anh cúp máy.

Nguyễn Đình Trung. Sống cách Khả Vy tám trăm mét. Biết lộ trình cô ấy, hàng xóm? Hay ai đó cố ý ở gần.

Anh gõ tên vào terminal. Tìm kiếm mở, cơ sở dữ liệu dân cư, đăng ký kinh doanh, mạng xã hội. Kết quả: ba Nguyễn Đình Trung trong quận Hai. Một chủ quán cà phê, một giáo viên cấp hai, một, không có thông tin công khai. Không Facebook, không LinkedIn, không đăng ký kinh doanh. Chỉ có địa chỉ đăng ký xe.

Giống anh. Người không tồn tại trên internet.


Mười hai giờ. Anh đứng ở cửa kính tầng bốn mươi bảy, cà phê nguội trên bàn.

Camera tầng hai mươi hai, anh mở trên laptop. Khả Vy ngồi ở bàn, sơ mi trắng, tóc buộc, mắt trên màn hình. Đánh máy đều. Không nhìn quanh. Không kiểm tra điện thoại. Bình thường.

Nhưng anh nhìn kỹ hơn. Ba lô cô ấy, thường để dưới bàn, ngăn ngoài mở. Hôm nay ba lô trên đùi, dây kéo ngăn trong kéo kín. Áo khoác, treo sau ghế mọi ngày, hôm nay mặc trên người dù phòng dữ liệu hai mươi bốn độ.

Cô ấy mang bằng chứng theo người.

Anh biết cô ấy có gì. USB, mười bảy MB ghost data. Phong bì biên bản HĐQT, hai trang trích đoạn. Sổ tay, dữ liệu kỹ thuật, không tên, không suy luận (cô ấy thay đổi cách ghi từ tuần sáu, anh biết). Bốn ảnh chữ ký anh trên lệnh sa thải cha cô ấy.

Cô ấy mang tất cả trên người vì cô ấy sợ mất. Cô ấy sợ mất vì ai đó bám cô ấy đến tận nhà.

Anh nhìn hình cô ấy trên camera, nhỏ, pixel thấp, sơ mi trắng lẫn vào nền tường trắng phòng dữ liệu. Bảy tuần anh nhìn cô ấy qua camera. Bảy tuần anh biết cô ấy ghi gì, ăn gì, nói chuyện với ai, về giờ nào.

Bảy tuần anh không ngăn cô ấy.

Anh ngăn vụ Hoàng trong ba mươi sáu giờ. Xóa camera, viết lại hồ sơ, dọn sạch. Ông Toàn, anh biết trước hai tuần, chọn không can thiệp, để hệ thống chạy. Nhưng Khả Vy, bảy tuần. Cô ấy vào B2, chụp ảnh chữ ký anh, truy cập mail log, phát hiện ops-07, đến event khiêu vũ với anh, và anh chưa làm gì ngoài gửi hai email cảnh báo và ra lệnh bảo vệ.

Protocol anh viết nói: xử lý trong bảy mươi hai giờ. Protocol Đình Viễn nói: không ai được ngoại lệ.

Bảy tuần. Không phải bảy mươi hai giờ.

Anh tắt camera. Đóng laptop.

Đứng dậy, đi đến giá sách thấp cạnh tường. Ngăn dưới cùng, phía sau ba cuốn báo cáo thường niên, bộ cờ gỗ cũ. Quân mòn, sơn tróc, mã mất tai một bên. Bộ cờ của Đức.

Anh không lấy ra. Chỉ nhìn.

Đức từng hỏi: "Tập đoàn là ai? Đình Viễn, hay hai nghìn bốn trăm nhân viên bên dưới?"

Mười ba năm trước, trên bếp nhỏ tầng bốn mươi sáu, bánh mì thịt nguội, trà đá ly nhựa. Anh hai mươi tuổi, chưa hiểu câu hỏi. Bây giờ anh hiểu, nhưng hiểu không có nghĩa là trả lời được.

Tập đoàn là ai. Đình Viễn nói: tập đoàn là ta. Đức nói: tập đoàn là họ, hai nghìn người bên dưới, sống, làm việc, về nhà mỗi tối. Khả Vy, một trong hai nghìn người đó. Nhân viên phân tích tầng hai mươi hai, ba lô trên đùi, USB trong túi áo khoác.

Và anh, đứng trên tầng bốn mươi bảy, nhìn cô ấy qua camera, ra lệnh bảo vệ cấp ba, tra biển số Lead trắng, giấu báo cáo khỏi chủ tịch.

Tại sao.

Một từ. Anh không nói thành tiếng. Chỉ nghĩ, và từ đó nặng hơn anh tưởng.

Tại sao anh bảo vệ cô ấy. Vì cô ấy là con gái Đức, lý do cũ, lý do đầu tiên, lý do anh dùng để giải thích với chính mình tuần đầu tiên. Vì Đức là mentor, là người duy nhất hỏi "cậu ăn chưa?" trên tầng bốn mươi bảy, và bảo vệ con gái Đức là cách anh trả nợ.

Nhưng tuần thứ bảy, lý do đó không đủ nữa.

Trên sàn nhảy, tay anh trên eo cô ấy, nhẹ, đủ để dẫn, không đủ để giữ. Mùi dầu gội, chanh hoặc bưởi, nhạt, sạch. Cô ấy nhìn anh và nói "dữ liệu không nói dối." Giọng đều, mắt thẳng, không sợ.

Mười năm trên tầng bốn mươi bảy, không ai nhìn anh mà không sợ. Tuấn sợ. Diệp An sợ, sợ kiểu khác, sợ mất. Đình Viễn không sợ anh, vì ông ta tạo ra anh. Hai nghìn nhân viên bên dưới không biết anh tồn tại.

Khả Vy biết anh tồn tại. Biết anh ký lệnh cha cô ấy. Biết anh đứng đầu tầng bốn mươi bảy. Và cô ấy không sợ.

Cô ấy phân tích anh. Trên sàn nhảy, mắt cô ấy di chuyển như đọc bảng dữ liệu, anh nhìn thấy. Cô ấy đang giải mã anh, từng lớp, từng lần gặp. Không ai từng giải mã anh. Người ta sợ, hoặc nghe lệnh, hoặc muốn gì đó từ anh. Khả Vy muốn sự thật.

Và anh, anh muốn cô ấy có sự thật. Không phải vì Đức. Vì cô ấy.

Lằn ranh đó, ranh giới giữa bảo vệ con gái mentor và bảo vệ cô ấy vì cô ấy, anh đã vượt qua lúc nào mà không biết. Có thể trên cầu thang tuần bốn, khi anh nói "tôi đang cố giữ cô sống" và giọng anh run nửa giây. Có thể trên sàn nhảy, khi giọng anh mất nửa tông và cô ấy nghe thấy. Có thể sớm hơn, có thể từ khi anh mở hồ sơ cô ấy tuần hai, nhìn ảnh thẻ nhân viên, và nghĩ: đôi mắt giống cha cô ấy.

Anh đứng trước giá sách. Bộ cờ nằm trong tối, quân mòn, sơn tróc.

Đức hy sinh để tiết lộ sự thật. Anh hy sinh gì.

Chưa biết. Nhưng anh biết, bảo vệ cấp ba, giấu báo cáo, tra biển số, theo dõi Lead trắng, tất cả là dấu hiệu. Dấu hiệu của kẻ đang rời khỏi hệ thống mình tạo ra.

Đình Viễn sẽ biết. Không phải hôm nay, không phải tuần này. Nhưng ông ta sẽ biết, vì ông ta luôn biết. Và khi ông ta biết, anh sẽ trở thành "đối tượng" trong email ops-07 gửi d-exec. Sẽ có cụm email mới, thời gian xóa giảm dần, và ai đó, ai đó khác, ai đó sau anh, sẽ nhận lệnh "xử lý."

Anh quay lại bàn. Ngồi xuống. Lấy cà phê, nguội, đắng, uống hết.


Ba giờ chiều. Tuấn gọi lần hai.

— Nguyễn Đình Trung. Ba mươi lăm tuổi. Không hôn nhân. Không đăng ký kinh doanh. Hộ khẩu quận Hai từ hai năm trước — trước đó, Bình Dương. CMND cấp tại Bình Dương.

— Công việc.

— Không rõ. Không có hợp đồng lao động trong hệ thống bảo hiểm xã hội từ hai năm nay. Trước đó — nhân viên bảo trì hệ thống tại một công ty IT vừa, tên Nexgen Solutions. Công ty giải thể năm ngoái.

— Nexgen Solutions.

— Giải thể, không phá sản. Chủ sở hữu rút vốn. Không scandal, không nợ công khai.

— Kiểm tra Nexgen có liên kết với Aeternum không. Đối tác, nhà thầu, cung cấp dịch vụ.

— Tôi kiểm tra rồi. Tuấn nói, giọng phẳng. — Nexgen Solutions từng là nhà thầu bảo trì hệ thống HVAC và điện cho tòa nhà Aeternum. Hợp đồng ba năm, kết thúc bốn năm trước.

Quân Phong đặt tay lên bàn. Phẳng.

— Bốn năm trước.

— Vâng. Hợp đồng bảo trì hệ thống hạ tầng — HVAC, điện, một phần mạng nội bộ. Nhân viên Nexgen có quyền truy cập tầng kỹ thuật trong giờ bảo trì.

— Tầng kỹ thuật nào.

— Theo hợp đồng: tầng B1, B2, và tầng bốn mươi chín.

Im.

Tầng bốn mươi chín. Relay server. Routing path internal-ops-07. Hệ thống Đức xây.

— Nguyễn Đình Trung có truy cập tầng bốn mươi chín?

— Có thể. Nhân viên Nexgen cấp kỹ thuật viên có thẻ từ tạm cho B1, B2, T49 trong giờ bảo trì. Hết hợp đồng thì thu hồi thẻ.

— Kiểm tra log thẻ từ T49 bốn năm trước. Tên Nguyễn Đình Trung hoặc Nexgen Solutions.

— Anh Phong. Log thẻ từ giữ tối đa ba năm.

— Vậy kiểm tra ba năm.

— Tôi thử.

Tuấn cúp máy.

Quân Phong ngồi yên. Nhìn thẳng. Cà phê đã hết, ly rỗng trên bàn, vệt cặn nâu sẫm đọng đáy.

Nguyễn Đình Trung. Nhân viên bảo trì Nexgen Solutions. Quyền truy cập T49, tầng đặt relay server mà internal-ops-07 routing mọi email qua đó suốt mười năm. Sống cách Khả Vy tám trăm mét. Bám cô ấy bằng Lead trắng.

Trùng hợp không tồn tại trên tầng bốn mươi bảy. Đức dạy anh điều đó.

Anh mở ngăn kéo. Lấy mảnh giấy ra, xé từ sổ bài tập cũ, mực đen, hai dòng. "Ông ấy muốn nói gì." "Ông ấy muốn nói: chạy đi."

Anh nhìn mảnh giấy. Mười năm.

Rồi gấp lại, đặt vào phong bì, cất vào ngăn kéo.

Khả Vy sẽ không chạy. Anh biết, vì Đức cũng không chạy.

Và anh, anh sẽ không để cô ấy chết như Đức.

Dù giá là gì.

Ch.22/27
3.074 từ