Mùi xạ hương
Thứ Sáu, tuần thứ mười một. Bảy giờ ba mươi.
Phòng dữ liệu tầng hai mươi hai – hai bàn sáng. Cô ngồi xuống, mở máy tính. Đăng nhập.
Kiểm tra nhật ký truy cập – thói quen mới từ hôm qua, sau khi Minh Khang báo kiểm toán yêu cầu nhật ký. Mở mục "Lịch sử truy vấn – Lâm Khả Vy."
Trống. Không phải trống một phần – trống hoàn toàn. Mười một tuần truy vấn: internal-ops-07, d-exec, Confidential-A, camera T30, ngân sách mã SP, tên nhân viên cũ – tất cả biến mất. Lịch sử chỉ còn: báo cáo biến động nhân sự (hợp pháp), biểu đồ biến động theo quý (hợp pháp), truy vấn ngân sách phòng ban (hợp pháp, cho kiểm toán hôm qua).
Quân Phong. Mười tám tiếng – anh nói hôm qua, một giờ chiều. Bây giờ bảy giờ rưỡi sáng – mười tám tiếng rưỡi. Anh đã xong.
Cô nhìn nhật ký sạch – mười một tuần truy vấn biến thành lịch sử của nhân viên bình thường. Không dấu vết. Không bằng chứng cô từng tìm gì. Nếu kiểm toán viên hoặc IT mới mở nhật ký này – họ sẽ thấy Lâm Khả Vy, chuyên viên phân tích dữ liệu, làm đúng việc, đúng giờ, đúng quyền.
Sạch. Như chưa từng có gì.
Cô nghĩ đến sổ Tuấn. Bốn mươi ba dòng – bây giờ có lẽ bốn mươi bốn. Mỗi lần Quân Phong xóa cho cô – một dòng mới. Anh đang đổi thời gian của mình lấy sự an toàn của cô. Và thời gian của anh – bốn mươi ba ngày.
Trung đến muộn – bảy giờ bốn mươi lăm, mười lăm phút sau cô. Lần đầu Trung đến muộn trong mười một tuần. Ngồi xuống, mở máy, đeo tai nghe. Không nhìn cô. Nhưng tay Trung trên bàn phím – gõ nhanh hơn bình thường. Kiểu gõ của người đang xử lý thứ gì đó gấp.
Cô không hỏi. Trung sẽ nói khi Trung muốn.
Mười giờ. Cửa phòng dữ liệu mở.
Không phải kiểm toán viên. Không phải Trung quay lại từ phòng trà. Mùi – xạ hương, ngọt, nặng, kiểu mùi lấn không gian trước khi người bước vào.
Tống Diệp An.
Cô nhìn lên. Diệp An đứng ở ngưỡng cửa – áo khoác lụa đen, tóc thẳng, son đỏ đậm. Mắt kẻ sắc – nhìn quanh phòng trước khi nhìn cô. Bốn bàn trống, hai bàn sáng, ghế nhựa, đèn huỳnh quang. Phòng dữ liệu tầng hai mươi hai – không phải nơi thành viên HĐQT đến thăm.
Diệp An bước vào. Không gõ cửa – cô nhận ra – không gõ, không xin phép, bước vào như bước vào phòng mình sở hữu. Kiểu bước của người quen sở hữu.
Trung tháo tai nghe. Nhìn Diệp An. Hai giây. Đeo lại. Quay về màn hình.
Diệp An kéo ghế – ghế chị Hằng, bàn trống sát cửa sổ – và ngồi. Bắt chéo chân. Đặt túi xách trên bàn – da, khóa vàng, không nhãn nhưng đắt.
– Chị Lâm Khả Vy. Diệp An nói. Giọng nhẹ – kiểu nhẹ cô đã nghe một lần ở sự kiện tuần bảy: "Quân Phong không phải loại người em có thể hiểu." – Tôi không nghĩ mình sẽ đến tầng hai mươi hai.
Cô nhìn Diệp An. Không đứng dậy – không phải bất lịch sự, vì Diệp An ngồi trước. Hai người ngang hàng – trên ghế, trên mặt phẳng – dù thực tế không ngang hàng gì.
– Cô Tống. Cô nói. – Tôi có thể giúp gì.
– Giúp? Diệp An nghiêng đầu. Nụ cười – mỏng, đẹp, kiểu cười trên bìa tạp chí. – Không, tôi đến vì tò mò. Mười một tuần – chị là nhân viên duy nhất phòng dữ liệu mà Giám đốc Chiến lược Đặc biệt quan tâm. Tò mò – thế thôi.
Cô nhìn Diệp An. Mắt kẻ sắc, son đỏ, lụa đen – mỗi chi tiết trên người cô ta là tuyên ngôn: tôi đẹp, tôi giàu, tôi thuộc tầng trên. Và cô – sơ mi trắng, quần vải, giày đế bằng, vết mực trên ngón trỏ trái.
– Tôi không biết Giám đốc Trần quan tâm phòng dữ liệu. Cô nói. Giọng đều – kiểu đều mà mười một tuần Aeternum đã dạy cô: không lên, không xuống, không cho ai đọc.
Diệp An nhìn cô. Lâu – kiểu nhìn đo lường, kiểu nhìn cô từng thấy ở Quân Phong tuần ba. Nhưng khác: Quân Phong đo lường để bảo vệ, Diệp An đo lường để tìm điểm yếu.
– Chị giỏi. Diệp An nói. – Giỏi giả vờ bình thường. Mười một tuần – chị trả lời kiểm toán hôm qua, trả lời đúng, không thừa, không thiếu. Nhưng chị ở lại muộn thứ Tư – đến bảy giờ mười lăm. Camera sảnh ghi chị ra lúc bảy giờ hai mươi.
Cô nghe. Camera sảnh – Diệp An xem camera sảnh. Hoặc ai đó xem cho cô ta.
– Và bảy giờ mười bảy – Diệp An nói, nhẹ hơn, kiểu nhẹ dao cắt lần hai – camera sảnh ghi Trần Quân Phong ra. Ba phút sau chị.
Im lặng. Phòng dữ liệu – đèn huỳnh quang rù, Trung gõ phím (có nghe không? có), bốn bàn trống.
Diệp An biết. Quân Phong xuống tầng hai mươi hai tối thứ Tư – camera sảnh ghi cả hai ra cách ba phút. Diệp An kiểm tra – hoặc ai đó báo, hoặc cô ta tự xem. Mười một tuần – cô cẩn thận với camera T22, camera T38, camera bếp T46. Nhưng camera sảnh – cô không nghĩ đến. Vì sảnh là nơi công cộng, ai cũng đi qua, không đáng ngờ. Trừ khi ai đó so sánh thời gian ra của hai người.
– Trùng hợp. Cô nói.
– Có thể. Diệp An cười – kiểu cười mỏng, đẹp, không vui. – Giống trùng hợp Trần Quân Phong hủy cuộc họp đêm thứ Sáu tuần bốn. Giống trùng hợp camera bếp tầng bốn mươi sáu bị gỡ tuần chín. Giống trùng hợp – Diệp An nghiêng về phía trước, khoảng cách thu hẹp, mùi xạ hương đậm hơn – nhật ký truy vấn của chị bị xóa sạch đêm qua.
Cô không phản ứng. Mặt phẳng – mười một tuần huấn luyện. Nhưng bên trong: Diệp An biết nhật ký bị xóa. Nghĩa là Diệp An có nguồn trong IT – IT mới, người Đình Viễn. Hoặc Diệp An tự kiểm tra – quyền HĐQT cho phép truy cập nhật ký hệ thống.
– Tôi không hiểu cô Tống đang nói gì. Cô nói.
– Chị hiểu. Diệp An nói. Giọng thay đổi – không còn nhẹ, không còn mỉm cười. Thẳng. Sắc. Kiểu giọng người bỏ mặt nạ. – Chị hiểu vì chị thông minh. Và tôi đến đây vì chị thông minh – không phải vì chị đẹp, không phải vì chị giỏi phân tích dữ liệu. Vì chị là người duy nhất trong mười một tuần khiến Trần Quân Phong làm điều anh ấy chưa bao giờ làm trong mười ba năm.
Cô nhìn Diệp An. Và lần đầu – cô thấy phía dưới lớp lụa đen và son đỏ: đau. Không phải đau kiểu nạn nhân – đau kiểu người đã cố mười ba năm và thất bại. Diệp An quen Quân Phong – có thể là người duy nhất anh cho vào gần, trước Khả Vy. Và bây giờ – anh xuống tầng hai mươi hai, gỡ camera, mang trà, gọi tên một nhân viên mới mà Diệp An không hiểu tại sao.
Ghen. Cô nhận ra. Không phải ghen kiểu tình yêu – ghen kiểu quyền lực. Diệp An mất vị trí – vị trí người duy nhất gần Quân Phong – và cô ta đến đây để lấy lại.
– Cô Tống. Cô nói. Chậm, rõ. – Tôi là nhân viên phòng dữ liệu. Tôi làm báo cáo biến động nhân sự. Tôi không biết tại sao Giám đốc Trần làm gì.
– Dừng. Diệp An nói. Một chữ – sắc, lạnh. – Tôi không phải kiểm toán viên. Chị không cần nói dối tôi bằng giọng đó.
Diệp An đứng dậy. Vuốt áo khoác – lụa đen, không nhăn. Lấy túi xách. Nhìn cô – từ trên xuống, kiểu nhìn người đứng với người ngồi.
– Tôi nói thẳng. Diệp An nói. – Chị đang chơi trò mà chị không hiểu hết luật. Quân Phong bảo vệ chị – nhưng Quân Phong cũng bảo vệ hệ thống. Khi hai thứ đó mâu thuẫn – và sẽ mâu thuẫn – anh ấy sẽ phải chọn. Và chị – Diệp An nhìn cô, mắt hẹp – chị nghĩ anh ấy sẽ chọn chị?
Cô không trả lời. Không phải vì không có câu trả lời – vì câu trả lời là "tôi không biết", và cô không muốn nói câu đó trước mặt Diệp An.
– Tôi biết anh ấy mười ba năm. Diệp An nói. Giọng – thấp, kiểu thấp khác Quân Phong: không kìm mà nén. – Mười ba năm tôi nhìn anh ấy ký lệnh, xóa camera, chỉnh báo cáo. Mười ba năm tôi ngồi đối diện anh ấy ở Horizon và anh ấy nhìn qua tôi như nhìn qua kính. Tôi là thành viên HĐQT, cổ đông, người đàn bà duy nhất cho phép vào tầng bốn mươi bảy – và anh ấy chưa bao giờ lỏng cà vạt trước mặt tôi.
Im lặng. Cô nghe câu cuối – và hiểu: Diệp An biết về cà vạt. Cà vạt lỏng hôm qua – bếp T46 – không có camera. Nhưng Diệp An biết. Nghĩa là cô ta thấy Quân Phong trước hoặc sau bếp – trên hành lang, trong thang máy, ở T47. Thấy cà vạt lỏng lúc một giờ chiều – và nhận ra đó không phải bình thường.
Mười ba năm. Diệp An biết Quân Phong mười ba năm – biết thói quen, biết khi nào anh bình thường, khi nào anh khác. Và cà vạt lỏng – chi tiết nhỏ mà cô nhận ra hôm qua trong bếp – Diệp An cũng nhận ra.
Hai người nhìn cùng một người đàn ông. Thấy cùng chi tiết. Hiểu cùng ý nghĩa.
– Tôi không đe dọa chị. Diệp An nói. Quay người, đi ra cửa. Dừng. – Tôi cảnh báo. Vì nếu tôi muốn đe dọa – tôi sẽ nói chuyện này với chủ tịch, không phải với chị.
Cửa đóng. Mùi xạ hương – ở lại, bám trên ghế chị Hằng, trên không khí, nặng hơn đàn hương.
Trung tháo tai nghe.
– Tống Diệp An. Trung nói. Không phải câu hỏi.
– Anh nghe.
– Tôi nghe mọi thứ trong phòng này. Trung lặp lại câu hôm qua – kiểu Trung, nhắc nhẹ, không nhấn. – Diệp An nói đúng một điều.
Cô nhìn Trung.
– Khi phải chọn – không ai chọn được cả hai. Trung nói. – Phúc cũng từng nghĩ có người bảo vệ. Phúc sai.
Trung đeo tai nghe. Quay lại màn hình.
Mười hai giờ. Nhà ăn tầng năm.
Cô ngồi bàn góc. Cơm, canh, rau. Ăn chậm – kiểu ăn của người đang xử lý nhiều thông tin cùng lúc.
Diệp An biết: Quân Phong xuống T22 tối thứ Tư, camera bếp T46 bị gỡ, nhật ký truy vấn bị xóa, cà vạt lỏng bất thường. Diệp An có nguồn – IT hoặc camera sảnh hoặc cả hai. Diệp An chưa nói với Đình Viễn – "nếu muốn đe dọa, tôi sẽ nói chuyện này với chủ tịch." Chưa. Nhưng "chưa" không phải "không bao giờ."
Diệp An đang giữ thông tin – như quân cờ, như Minh Khang giữ biên bản HĐQT, như Quân Phong giữ mảnh giấy "chạy đi." Mọi người trong tòa nhà này đều giữ thứ gì đó – và dùng khi cần.
Câu hỏi: khi nào Diệp An dùng.
Điện thoại rung. Zalo – Minh Khang.
"Cổ đông Lê Thanh Hùng (3%, phe đòi kiểm toán) mất liên lạc từ tối qua. Gia đình báo công an sáng nay. Chưa có tin."
Cô đọc. Lê Thanh Hùng – một trong ba cổ đông nộp đơn kiểm toán (cùng vợ ông Toàn và một người nữa). Mất liên lạc – không phải "tự tử", không phải "tai nạn." Mất liên lạc.
Gõ: "Giống ông Toàn?"
Một phút. "Khác. Ông Toàn chết công khai – truyền thông 6 tiếng. Lê Thanh Hùng biến mất im lặng. Không tin tức, không Aeternum xác nhận. Gia đình tự báo."
Khác. Ông Toàn – chết công khai, dùng sợ tập thể. Lê Thanh Hùng – biến mất im lặng, dùng sợ cá nhân. Hai phương pháp – cùng mục đích: ba cổ đông nộp đơn kiểm toán, một đã chết (Toàn), một biến mất (Hùng), còn một.
Gõ: "Cổ đông thứ ba?"
Hai phút. "Bà Nguyễn Thị Mai Hương – vợ ông Toàn. Bà ấy rút đơn sáng nay."
Cô đặt điện thoại xuống. Nhìn khay cơm.
Ba cổ đông: một chết, một mất, một rút. Kiểm toán – vẫn chạy vì Ủy ban Chứng khoán đã duyệt, không cần đơn cổ đông nữa. Nhưng tín hiệu rõ: Đình Viễn không để ai đứng ngoài nói. Cổ đông 3% còn bị xử lý – nhân viên phòng dữ liệu thì sao.
Bốn mươi ba ngày. Con số trong sổ tay cô – nhưng bây giờ, sau Diệp An sáng nay, sau Lê Thanh Hùng tối qua – bốn mươi ba ngày có thể là con số lạc quan.
Năm giờ. Rời Aeternum.
Bãi xe – sedan đen, góc quen. Cô nhìn ba giây. Sedan không động.
Nổ máy. Ra đường. Gương chiếu hậu – không có Lead trắng. Lần này.
Căn hộ. Sáu giờ.
Sổ tay, bút bi đen, tay trái.
"DA đến T22 – biết QP xuống T22 tối T4 (camera sảnh, 3 phút cách), biết camera bếp T46 gỡ, biết nhật ký bị xóa, biết cà vạt lỏng. DA có nguồn IT hoặc camera. Chưa nói ĐV – giữ thông tin. 'Khi phải chọn – anh ấy sẽ chọn chị?'"
Dòng tiếp:
"Lê Thanh Hùng (cổ đông 3%, phe kiểm toán) mất liên lạc tối T5. Gia đình báo CA. 3 cổ đông: Toàn chết, Hùng mất, bà Mai Hương rút đơn sáng nay. ĐV dọn sạch."
Dòng tiếp:
"Trung: 'Khi phải chọn – không ai chọn được cả hai. Phúc cũng từng nghĩ có người bảo vệ.'"
Dòng tiếp:
"QP xóa nhật ký truy vấn T22 – sạch, 18h. Thêm 1 dòng sổ Tuấn = 44. QP đổi thời gian của anh lấy an toàn của tôi."
Dòng cuối:
"42 ngày."
Đóng sổ.
Cô đứng ở cửa sổ. Tối – đèn đường, xe máy, Sài Gòn tháng năm. Mưa nhỏ – kiểu mưa không cần ô, chỉ cần chịu.
Nghĩ đến Diệp An. "Anh ấy chưa bao giờ lỏng cà vạt trước mặt tôi." Mười ba năm. Diệp An nhìn Quân Phong mười ba năm – và anh nhìn qua cô ta như nhìn qua kính. Cô – mười một tuần – và anh mang trà, gỡ camera, lỏng cà vạt, gọi tên.
Cô không thắng Diệp An ở bất kỳ thước đo nào: không giàu hơn, không đẹp hơn, không quyền lực hơn. Nhưng cô có thứ Diệp An không có – cô là con gái Lâm Hữu Đức. Người Quân Phong nợ. Người Quân Phong nhớ mười ba năm trong bếp nhỏ.
Và cô có thứ thứ hai – cô không muốn sở hữu Quân Phong. Diệp An muốn. Cô – chỉ muốn hiểu.
Nhưng "chỉ muốn hiểu" đang thay đổi hình dạng. Mười phân trên mặt bàn gỗ ép. Nụ cười ba giây. Giọng thấp nửa tông. Mùi đàn hương trên ghế nhựa.
Cô không gọi được tên – nhưng Diệp An gọi được. Diệp An gọi đó là thứ khiến người đàn bà mười ba năm bỏ lụa đen xuống tầng hai mươi hai.
Sofa. Đêm thứ hai mươi mốt. Cô nhắm mắt.
Mưa phùn gõ kính. Nhẹ, đều, kiểu mưa Sài Gòn không nghe thấy trừ khi im.
Cô nghĩ đến hai câu hỏi – của hai người đàn bà nhìn cùng một người đàn ông.
Diệp An: "Anh ấy sẽ chọn chị?"
Cô: "Anh có muốn rời không?"
Hai câu hỏi – khác nhau. Diệp An hỏi về lựa chọn. Cô hỏi về tự do.
Và cô nhận ra: chính vì câu hỏi khác – nên Quân Phong trả lời cô.