Máu ngoài tường
Thứ Ba, tuần thứ mười hai. Sáu giờ năm mươi bảy sáng.
Tuấn đặt báo cáo lên bàn – bốn trang. Bốn – lần đầu tiên. Quân Phong nhìn xấp giấy trước khi chạm. Bốn trang nghĩa là có trang ngoài quy trình.
Trang một: nhật ký thẻ từ, lịch trình nhân viên cấp cao, camera vận hành. Bình thường. Trang hai: báo cáo bảo vệ cấp ba.
Mục AET-2022-1147: Lâm Khả Vy.
"Cuối tuần: đối tượng ở căn hộ. Thứ Bảy không ra ngoài. Chủ Nhật – ra cửa hàng tiện lợi 17h, mười hai phút, quay về. Đèn phòng khách bật đến 01h20. Đèn phòng ngủ không bật. Sofa."
Đêm sofa thứ hai mươi ba – anh không cần báo cáo ghi, anh nhớ. Mười một tuần cô ngủ trên sofa – không phải vì không có giường, mà vì giường là nơi cô từng tin mình an toàn, và cô không tin nữa.
Trang ba: tình hình kiểm toán.
"Ernst & Young nộp đơn yêu cầu Ủy ban Chứng khoán hỗ trợ truy cập trực tiếp hệ thống email nội bộ Aeternum. Đơn nộp 16h30 thứ Hai. Phản hồi từ Ủy ban: đang xem xét."
Anh dừng. Đọc lại: yêu cầu Ủy ban hỗ trợ truy cập trực tiếp. Không qua HR. Không qua IT. Kiểm toán đang vượt qua hàng rào nội bộ – ai đó chỉ đường.
Khả Vy. Anh biết – không cần bằng chứng, chỉ cần biết cô: cô sẽ không bảo kiểm toán viên điều tra, nhưng cô sẽ gợi ý hướng đi. "Nếu tôi là kiểm toán viên – tôi sẽ yêu cầu Ủy ban hỗ trợ." Kiểu cô – chính xác, hợp pháp, không dấu vết.
Trang bốn. Trang ngoài quy trình.
"Lịch triệu tập – T49. Trần Quân Phong. 09:00, Thứ Ba, tuần 12. Nội dung: không ghi. Người triệu: Văn phòng Chủ tịch."
Anh nhìn dòng đó. Tầng bốn mươi chín – văn phòng Đình Viễn. Lần thứ hai gặp trực tiếp – lần đầu là tuần chín, khi Đình Viễn ra thời hạn "xử lý cô Lâm sau quý." Bây giờ – chưa hết quý, nhưng triệu lại.
Hai lý do: kiểm toán vượt rào, hoặc Khả Vy. Hoặc cả hai.
– Tuấn.
– Vâng.
– Tống Diệp An có lịch tầng bốn mươi chín hôm nay không.
Tuấn mở tablet. Lướt. – Chín giờ ba mươi. Sau anh ba mươi phút.
Cùng buổi sáng. Anh trước – ba mươi phút – rồi Diệp An. Đình Viễn gặp riêng từng người, nhưng cùng ngày, cùng buổi. Không phải trùng hợp – là sắp xếp. Đình Viễn muốn cả hai biết người kia cũng được triệu.
– Còn gì nữa.
– Sổ. Tuấn nói. Đặt bút xuống bàn phụ – không cầm, đặt. – Bốn mươi bốn dòng. Thêm một từ thứ Sáu – "Xóa toàn bộ nhật ký truy vấn T22, mười tám tiếng."
– Biết rồi.
– Anh biết. Tuấn nói. Giọng đều – kiểu đều của Tuấn: không sắc, không mềm, không thiên. – Nhưng anh có biết Đình Viễn hỏi tôi sổ mỗi thứ Hai không.
Anh nhìn Tuấn. Ba giây. Tuấn nhìn lại – không cúi, không tránh. Mắt Tuấn – giống mắt anh mười năm trước: tỉnh, lạnh, chờ.
– Hỏi bao lâu rồi.
– Từ tuần chín. Sau lần gặp đầu tiên trên T49.
Ba tuần. Đình Viễn hỏi Tuấn mỗi thứ Hai – nghĩa là ông ta theo dõi anh qua Tuấn, đã ba tuần, và anh không biết. Hoặc – anh biết Tuấn ghi sổ, nhưng không biết Đình Viễn đang đọc.
– Ông ấy hỏi gì.
– "Con dao có cùn không." Tuấn nói. – Không dùng tên anh. Dùng "con dao."
Im lặng. Đèn bàn sáng vàng nhạt – đủ để đọc, không đủ để nhìn rõ mặt nhau. Anh nhìn Tuấn – hai mươi bảy tuổi, gầy, tóc ngắn, áo sơ mi trắng cài khuy cổ. Tuấn ở T47 bốn năm – trước đó ở đâu, anh biết: huyện nhỏ miền Tây, học bổng quản trị, vào Aeternum năm hai mươi ba. Đình Viễn chọn Tuấn – giống chọn anh, hai mươi năm trước. Không gia đình khá giả. Không bảo kê. Chỉ có năng lực và không có gì để mất.
– Tuấn.
– Vâng.
– Em trả lời ông ấy gì. Mỗi thứ Hai.
Tuấn im. Hai giây – lâu, với Tuấn.
– Trả lời đúng.
Anh hiểu. Trả lời đúng – nghĩa là Tuấn kể sự thật: xóa nhật ký, bảo vệ cấp ba, gỡ camera, cà vạt lỏng. Đình Viễn biết hết – không phải qua IT mới, không phải qua Diệp An. Qua Tuấn. Từ đầu.
Anh đứng dậy. Lấy áo khoác – vest xám, cài khuy. Chỉnh cà vạt – thắt chặt, đúng nút, đúng vị trí. Không lỏng. Hôm nay không phải ngày lỏng cà vạt.
– Chín giờ.
– Vâng.
Tầng bốn mươi chín. Chín giờ.
Thang máy mở – hành lang rộng hơn T47, trần cao hơn, đèn trắng thay vì vàng. Sàn đá cẩm thạch – giày anh gõ rõ, nhịp đều. Hai bảo vệ đứng đầu hành lang – không gật, không chào. Biết anh.
Cánh cửa gỗ đôi – sồi, tay nắm đồng. Thư ký ngồi ngoài – phụ nữ năm mươi, tóc búi, mặt không biểu cảm.
– Chủ tịch chờ bên trong.
Anh bước vào.
Phòng – rộng, sáng, cửa kính ba mặt. Thành phố phía dưới – mười hai triệu người nhỏ bằng đầu kim. Bàn gỗ lớn – không giấy tờ, không máy tính, chỉ một cốc trà sứ trắng. Đình Viễn ngồi ghế – lưng thẳng, vest đen ba mảnh, nhẫn gia tộc tay trái. Tóc bạc, mặt không nếp nhăn – hoặc ít nếp nhăn hơn tuổi sáu mươi lăm cho phép.
– Ngồi.
Anh ngồi. Ghế đối diện – cách bàn hai mét, khoảng cách Đình Viễn luôn giữ: đủ gần để nói chuyện, đủ xa để không ai quên ai ở vị trí nào.
Đình Viễn uống trà. Đặt cốc xuống – không tiếng.
– Kiểm toán nộp đơn yêu cầu Ủy ban hỗ trợ truy cập trực tiếp. Đình Viễn nói. Giọng – thấp, đều, kiểu giọng người đọc bản tin thời tiết: không cảm xúc, không nhấn. – Con biết.
– Con biết.
– Con biết trước hay sau khi nó xảy ra.
Anh nghe. Câu hỏi – không phải hỏi, kiểm tra. Đình Viễn muốn biết anh có nhận thông tin trước – nghĩa là có nguồn trong kiểm toán – hay chỉ biết khi báo cáo đến.
– Sau. Báo cáo sáng nay.
Đình Viễn nhìn anh. Lâu – kiểu nhìn anh đã quen hai mươi năm: không nóng, không lạnh, không đánh giá. Nhìn như nhìn công cụ – kiểm tra có hỏng không.
– Ủy ban sẽ duyệt. Đình Viễn nói. – Mất ba đến năm ngày. Sau đó kiểm toán có quyền vào máy chủ email. Máy chủ – ba tuần bảo trì – nhưng không thể bảo trì mãi.
Anh nghe. Đình Viễn đang tính thời gian – như anh. Ba đến năm ngày duyệt, cộng thêm hai đến ba ngày kiểm toán truy cập thực tế – tám ngày. Tám ngày nữa kiểm toán sẽ vào máy chủ email và thấy: bốn mươi bốn email bị xóa từ internal-ops-07, mười bảy email qua lại với d-exec, tiêu đề "vệ sinh nội bộ", "xử lý", "hoàn tất."
Tám ngày. Đình Viễn có tám ngày để xóa máy chủ hoàn toàn – hoặc xóa người.
– Còn một cổ đông. Đình Viễn nói.
Anh biết – trước khi Đình Viễn nói tiếp.
– Bà Nguyễn Thị Mai Hương. Rút đơn kiểm toán – nhưng vẫn là vợ kế thừa ông Toàn. Vẫn nắm hai phần trăm. Vẫn có quyền phát biểu tại đại hội. Đình Viễn uống trà – chậm, kiểu uống không khát. – Đại hội cổ đông tháng sau. Bà ta có thể đứng dậy – nói bất kỳ điều gì.
Anh nghe. Biết Đình Viễn đang đi đến đâu – giống biết nước cờ khi đối thủ nhấc quân.
– Xử lý. Đình Viễn nói. Hai chữ – nhẹ, đều, giống nói "pha trà." – Trước đại hội.
Im lặng. Ánh sáng từ cửa kính ba mặt – trắng, sáng, kiểu sáng không bóng. Thành phố phía dưới – mười hai triệu, không nghe.
"Xử lý." Anh nghe từ đó – không phải lần đầu. Mười năm – mười bảy lần từ đó đi qua bàn anh, mỗi lần kèm một cái tên, một mã SP, một kết quả: hoàn tất, chuyển giao, hủy. Anh ký. Anh xử lý. Anh xóa. Và mỗi lần – một dòng trong sổ bìa cứng két tầng ba mươi tám.
Bà Nguyễn Thị Mai Hương – vợ góa. Chồng "tự tử" nhảy lầu bốn tháng trước. Bà rút đơn – sợ, đủ để rút. Nhưng vẫn có quyền. Và Đình Viễn – không chịu được quyền nằm trong tay người ông ta không kiểm soát.
– Bà ấy không phải mối đe dọa nội bộ.
Anh nói – và nghe mình nói. Sáu chữ. Đều. Không lên giọng, không cãi, không giải thích. Sáu chữ – lần đầu tiên trong mười năm – không phải "vâng."
Đình Viễn không phản ứng. Không nhướn mày, không nghiêng đầu, không thay đổi tư thế. Ngồi – lưng thẳng, tay trên bàn, nhẫn gia tộc – và nhìn anh.
Im lặng. Dài – kiểu dài Đình Viễn dùng: không vội, không cần lấp, để im lặng làm việc thay. Im lặng nói: ta nghe thấy rồi. Ta đang đo.
Mười giây. Mười lăm. Hai mươi.
– Bà ấy không phải mối đe dọa nội bộ. Đình Viễn lặp lại – từng từ, giọng anh, nhịp anh. Kiểu lặp không phải đồng ý – kiểu nếm, kiểu cân. – Con nói "nội bộ." Nghĩa là con cho rằng đe dọa ngoài Aeternum không thuộc T47.
– Bà ấy không phải nhân viên. Anh nói. – Xử lý cổ đông có dấu vết pháp lý khác nhân viên. Kiểm toán đang nhìn – Ủy ban đang nhìn. Xử lý bây giờ –
– Rủi ro. Đình Viễn nói. Cắt. – Con muốn nói rủi ro.
– Vâng.
– Rủi ro. Đình Viễn gật – nhẹ, một lần. – Hay từ chối.
Im lặng. Anh nghe – và biết: Đình Viễn không hỏi lý do. Đình Viễn hỏi bản chất. Rủi ro – nghĩa là anh đánh giá tình hình và chọn không làm vì nguy hiểm. Từ chối – nghĩa là anh không muốn làm. Hai thứ khác nhau. Rủi ro – Đình Viễn chấp nhận. Từ chối – Đình Viễn không.
– Rủi ro. Anh nói.
Đình Viễn nhìn anh. Lâu – lâu hơn lần trước, lâu hơn bất kỳ lần nào trong mười ba năm. Và anh nhìn lại – không cúi, không tránh. Mắt Đình Viễn – xám nhạt, không lạnh, không nóng. Kiểu mắt đọc – đọc anh như đọc báo cáo tài chính: tìm số lệch, tìm dòng sai, tìm dấu hiệu hỏng.
– Con dao nào cũng có ngày cùn. Đình Viễn nói. Chậm – từng chữ đặt lên bàn như đặt quân cờ. – Lúc đó – ta thay con dao mới.
Anh nghe. Hiểu – không cần giải thích: con dao là anh. Cùn là bây giờ. Mới là ai đó – Tuấn, hoặc người khác, hoặc chưa có nhưng sẽ có.
– Ta không giận con. Đình Viễn đứng dậy – chậm, lưng vẫn thẳng, tay chỉnh khuy áo vest. – Ta đo. Ta luôn đo.
Đình Viễn đi về phía cửa kính – đứng nhìn thành phố. Lưng quay về phía anh.
– Diệp An vào lúc chín rưỡi. Đình Viễn nói. Không quay lại. – Con ở lại hay đi.
– Đi.
– Đi. Đình Viễn gật – với cửa kính, không với anh. – Ba mươi chín ngày nữa hết quý. Ta nói "sau quý" – nhưng ta không nói "bao lâu sau."
Anh đứng dậy. Bước ra cửa. Tay nắm đồng – lạnh, nặng. Mở.
– Phong.
Anh dừng. Đình Viễn vẫn quay lưng.
– Cô Lâm giống cha cô ấy. Đình Viễn nói. – Cha cô ấy cũng từng nói "rủi ro" – khi ông ấy muốn nói "từ chối."
Cánh cửa đóng.
Hành lang T49. Chín giờ mười bảy phút.
Anh bước ra – giày gõ đá cẩm thạch, nhịp đều, không nhanh, không chậm. Bảo vệ đứng hai bên – không nhìn. Thang máy – nút 47, sáng.
Nhưng thang máy mở – và Diệp An đứng bên trong.
Sớm mười ba phút. Diệp An đến sớm – cố ý, để gặp anh ở hành lang, không phải trong phòng Đình Viễn. Áo khoác lụa trắng hôm nay – không phải đen. Son nhạt hơn. Tóc buộc thay vì xõa. Khác – kiểu khác có chủ đích.
– Anh Phong.
Anh nhìn Diệp An. Không trả lời – chờ.
– Tôi nghe hành lang rõ. Diệp An nói. Bước ra khỏi thang máy. – Cửa gỗ sồi dày – nhưng không cách âm hoàn toàn.
Cô ta nghe – bao nhiêu? "Con dao cũng có ngày cùn" – có thể. "Xử lý" – có thể. "Cô Lâm giống cha cô ấy" – anh nói sau khi cửa đóng, không nghe được. Nhưng Diệp An biết đủ.
– Anh từ chối. Diệp An nói. Không phải câu hỏi.
– Tôi đánh giá rủi ro.
– Anh từ chối. Diệp An lặp. Giọng – nhẹ, nhưng không mỉa, không sắc. Khác hôm thứ Sáu ở tầng hai mươi hai: hôm đó Diệp An ghen, hôm nay Diệp An tính. – Lần đầu tiên trong mười ba năm.
Im lặng. Hành lang T49 – trống, đá cẩm thạch, đèn trắng. Hai bảo vệ đầu hành lang – đủ xa để không nghe, đủ gần để thấy.
– Tôi có thể giúp anh. Diệp An nói. Hạ giọng – không thì thầm, nhưng riêng. – Nếu anh giúp tôi.
– Giúp gì.
– Đại hội cổ đông tháng sau. Tôi cần ba mươi tám phần trăm để chặn nghị quyết tái bổ nhiệm Đình Viễn. Tôi có ba mươi – cổ phần gia tộc Tống – cộng thêm tám phần trăm mua được khi giá xuống. Ba mươi tám.
Anh nhìn Diệp An. Ba mươi tám phần trăm – đủ chặn nghị quyết, theo điều lệ. Diệp An không chỉ ghen – Diệp An đang mua cổ phần, đang chuẩn bị lật. Thông tin mua cổ phần – anh đã biết từ tuần chín, khi Tuấn báo Diệp An đếm cổ phần trên T49 đêm khuya. Nhưng ba mươi tám – con số cụ thể, lần đầu Diệp An nói ra.
– Và tôi giúp cô gì.
– Anh giúp tôi có kiểm toán. Diệp An nói. – Kiểm toán cần vào máy chủ – anh có quyền SYS-ADMIN. Mở cửa. Mười phút. Đó là tất cả.
Anh nghe. Diệp An muốn anh mở máy chủ email cho kiểm toán – vượt qua "bảo trì" mà Đình Viễn ra lệnh khóa. Nếu kiểm toán vào – tìm thấy email "vệ sinh nội bộ", "xử lý", "hoàn tất." Bê bối bùng nổ trước đại hội. Đình Viễn mất vị trí – Diệp An lên thay.
Lên thay. Không phá hủy T47 – thay đổi người đứng đầu. Diệp An không muốn phá hệ thống – Diệp An muốn sở hữu hệ thống.
– Tôi sẽ nghĩ. Anh nói.
Diệp An nhìn anh. Ba giây – rồi gật.
– Đừng nghĩ lâu. Diệp An bước qua anh – mùi xạ hương, nhẹ hơn hôm thứ Sáu. Dừng. – Anh biết ông ấy gọi anh là gì với tôi không? "Con dao." Không phải tên. Không phải "Phong." "Con dao."
Diệp An đi. Cửa gỗ sồi mở. Đóng.
Anh đứng hành lang – một mình, đá cẩm thạch, đèn trắng. Nghe – rất nhỏ, qua cánh cửa dày – giọng Đình Viễn: "Ngồi."
Tầng bốn mươi bảy. Mười giờ.
Tuấn ngồi bàn phụ – đợi. Anh bước vào, cởi áo khoác, treo. Ngồi.
– Tuấn.
– Vâng.
– Ghi dòng bốn mươi lăm.
Tuấn lấy bút. Mở sổ – sổ nhỏ, bìa đen, kiểu sổ ghi chép bán ở nhà sách. Bốn mươi bốn dòng – anh chưa bao giờ đọc, nhưng biết Tuấn ghi gì: mỗi lần anh xóa, sửa, bảo vệ, từ chối – một dòng.
– Nội dung.
– "Từ chối lệnh trực tiếp từ T49."
Tuấn viết. Chậm, rõ, bút bi đen – giống bút Khả Vy, anh nghĩ, rồi dừng nghĩ. Tuấn đặt bút xuống.
– Dòng này nặng nhất. Tuấn nói. Giọng đều – nhưng mắt Tuấn nhìn anh: lâu, kiểu nhìn đánh giá.
– Biết.
– Anh biết. Tuấn nói. – Và anh biết tôi sẽ báo ông ấy thứ Hai tuần sau.
– Biết.
Im lặng. Hai người – hai bên bàn, đèn vàng nhạt, T47 – nơi anh sống mười ba năm, nơi Tuấn sống bốn năm. Hai con dao – một cũ, một mới. Đình Viễn rèn cả hai, bằng cùng phương pháp: không gia đình, không bảo kê, không gì để mất.
Nhưng anh mất thứ gì đó – mười một tuần trước, khi cô gái tay trái bước qua cửa xoay sảnh Aeternum. Và Đình Viễn thấy – qua Tuấn, qua sổ, qua bốn mươi lăm dòng. Thấy con dao cũ – bắt đầu cùn.
Anh mở màn hình. Lịch trình ngày – báo cáo tài chính quý hai, duyệt ngân sách T47, email Đình Viễn chờ trả lời. Việc. Đúng việc.
Nhưng anh không nhìn màn hình. Anh nhìn tay mình – trên bàn phím, móng cắt ngắn, sạch sẽ. Tay ký mười bảy lệnh. Tay xóa hàng trăm nhật ký. Tay chạm bàn gỗ ép mười phân cách tay cô – và không chạm.
Bốn mươi ngày.
Anh nhìn cửa kính T47 – thành phố phía dưới, nhỏ, xa, giống từ T49 nhưng thấp hơn ba tầng. Ba tầng – khoảng cách giữa anh và Đình Viễn. Mười ba năm anh nhìn thành phố từ đây – và chưa bao giờ nghĩ đến từ "rời."
Bây giờ – sau sáu chữ ("Bà ấy không phải mối đe dọa nội bộ"), sau nụ cười ba giây trên T46, sau mảnh giấy "chạy đi" trong túi vest – anh nghĩ đến.
Không phải "rời" – vì anh không có nơi nào để rời đến. Không nhà. Không gia đình. Không tên thật. Trần Quân Phong – cái tên Đình Viễn đặt, trong giấy tờ Đình Viễn làm, trong hệ thống Đình Viễn xây.
Nhưng "rời" không cần nơi đến. "Rời" chỉ cần lý do.
Anh nhìn xuống bãi xe – qua kính, bốn mươi bảy tầng. Xe nhỏ, người nhỏ, đèn nhỏ. Và ở góc bãi xe – sedan đen, vẫn đỗ, vẫn ở.
Bốn mươi ngày. Và lần đầu tiên trong mười ba năm – anh không biết ngày mai sẽ ra sao.