Bốn mươi ba
Thứ Tư, tuần thứ mười một. Bảy giờ mười một.
Tầng bốn mươi bảy. Quân Phong mở cặp tài liệu Tuấn để trên bàn phụ hôm qua – báo cáo an ninh, nhân sự, vận hành. Trang ba: "Yêu cầu từ đơn vị kiểm toán Ernst & Young – danh sách nhân sự các phòng ban cấp đặc biệt, bao gồm Phòng Chiến lược Đặc biệt (T47). Hạn trả lời: thứ Sáu tuần 11."
Phòng Chiến lược Đặc biệt. Tên chính thức của tầng bốn mươi bảy trên giấy tờ – ba nhân sự: Trần Quân Phong (Giám đốc), Nguyễn Tuấn Minh (Trợ lý), và một vị trí trống đã bốn năm. Trên giấy tờ – ba người. Thực tế – không tồn tại theo nghĩa kiểm toán viên hiểu.
Anh đặt báo cáo xuống. Mở màn hình – email từ Đình Viễn, gửi lúc 05:03 sáng nay. Hai dòng: "Kiểm toán hỏi T47. Trả lời: phòng ban tái cơ cấu, nhân sự chuyển giao. Không giải thích thêm."
Năm giờ ba phút. Đình Viễn không ngủ – hoặc ngủ và dậy sớm vì kiểm toán. Anh không nhớ lần cuối Đình Viễn gửi email trước sáu giờ – có lẽ vụ ông Toàn, có lẽ trước đó. Kiểm toán đang chạm vào tầng bốn mươi bảy.
Cửa mở. Không phải Tuấn – tiếng giày khác, gót cao, bước đều. Mùi nước hoa – xạ hương, ngọt, nặng. Diệp An.
Anh không quay ghế.
– Sớm. Anh nói.
– Muộn hơn anh. Diệp An đứng cạnh cửa, tay đặt trên khung gỗ. Áo blazer trắng, tóc thẳng, mắt kẻ sắc. – Kiểm toán hỏi về T47. Tôi nghe.
– Cô nghe từ ai.
– Từ kiểm toán viên. Diệp An bước vào, kéo ghế khách, ngồi – không đợi mời. – Tôi mời hai người ăn tối hôm qua. Ernst & Young – ông Nguyễn Đức Hải và bà Lê Phương Anh. Hải hỏi bà Phương Anh: "Phòng Chiến lược Đặc biệt có trong sơ đồ tổ chức mới nhất không?" Phương Anh: "Không."
Anh nhìn Diệp An. Cô ta ngồi thẳng, chân bắt chéo, tay đặt trên đùi – tư thế người đang đưa quân cờ lên bàn.
– Cô mời kiểm toán viên ăn tối.
– Tôi là thành viên HĐQT. Tiếp đón kiểm toán là lịch sự. Diệp An nghiêng đầu nhẹ – kiểu nghiêng của người biết mình đang nói nửa sự thật. – Và tôi muốn biết họ hỏi gì trước khi họ hỏi.
– Đình Viễn biết cô mời kiểm toán ăn tối?
– Chủ tịch biết tôi có mặt ở nhà hàng. Không biết tôi ngồi cùng bàn.
Im lặng. Anh nhìn Diệp An – mắt kẻ sắc, môi mỏng, ánh mắt không giấu: cô ta đang chơi riêng. Không phải tay sai Đình Viễn – không hoàn toàn. Cô ta giám sát anh cho Đình Viễn, nhưng đồng thời thu thập thông tin cho chính mình.
– Kiểm toán sẽ hỏi về T47 thứ Sáu. Diệp An nói. – Nếu anh trả lời "phòng ban tái cơ cấu" – kiểm toán viên sẽ kiểm tra ngân sách. Ngân sách T47 – chảy qua ba công ty con, mỗi công ty một hợp đồng tư vấn không có sản phẩm. Tôi biết vì tôi ký hai trong ba hợp đồng đó. Năm ngoái, theo lệnh chủ tịch.
Cô ta đang cho anh thông tin. Không miễn phí – Diệp An không bao giờ cho không.
– Cô muốn gì. Anh nói.
– Tôi muốn biết anh đang bảo vệ ai. Diệp An nhìn thẳng. – Chủ tịch nói "cô Lâm." Tôi hỏi: Lâm nào. Ông ấy không trả lời. Nhưng tôi tra – phòng dữ liệu tầng hai mươi hai chỉ còn hai người. Một anh tên Trung, bốn năm, không vấn đề. Một cô tên Lâm Khả Vy, mười một tuần, nhân viên mới.
Anh không phản ứng. Mặt phẳng – kiểu mặt anh dùng với Đình Viễn, với cảnh sát, với mọi người cần đọc và không đọc được gì.
– Nhân viên mới mà Giám đốc Chiến lược Đặc biệt bảo vệ. Diệp An nói. Giọng nhẹ – kiểu nhẹ của dao cắt giấy. – Thú vị.
– Cô giám sát tôi cho chủ tịch. Anh nói. – Sao không báo ông ấy.
– Vì tôi chưa quyết định báo ai có lợi hơn. Diệp An đứng dậy. Vuốt áo blazer. – Tôi đứng phía người có tương lai. Hiện tại – tôi chưa thấy ai có tương lai rõ ràng.
Cô ta đi ra cửa. Dừng – không quay lại.
– Kiểm toán sẽ đến T22 chiều nay. Hỏi dữ liệu biến động nhân sự. Cô Lâm sẽ trả lời – vì cô ấy là người duy nhất còn lại biết chạy báo cáo đó.
Cửa đóng. Tiếng gót cao xa dần.
Quân Phong ngồi yên. Nhìn email Đình Viễn trên màn hình – hai dòng, bốn mươi hai chữ, mệnh lệnh rõ ràng. Nhìn báo cáo Tuấn – bốn mươi ba dòng vi phạm trong sổ. Nhìn camera T22 – Khả Vy ngồi gõ phím, mặt bằng phẳng, tay trái trên bàn phím.
Kiểm toán sắp đến T22. Hỏi Khả Vy. Cô sẽ trả lời – trung thực, vì cô không biết nói dối, hoặc nói dối vừa đủ, vì cô thông minh. Nhưng kiểm toán hỏi Khả Vy nghĩa là kiểm toán đang đào vào phòng dữ liệu – nơi Khả Vy truy cập mọi thứ suốt mười một tuần. Nhật ký truy vấn của cô – nếu kiểm toán yêu cầu IT cung cấp – sẽ cho thấy cô tìm gì, khi nào, bao nhiêu lần.
Anh đã xóa phần lớn nhật ký truy vấn Khả Vy. Nhưng IT mới – người của Đình Viễn – có thể khôi phục. Và Tuấn biết anh đã xóa.
Bốn mươi ba dòng. Mỗi dòng – một sợi dây. Đủ dày để treo.
Hai giờ chiều. Tầng hai mươi hai, phòng dữ liệu.
Cửa gõ – hai tiếng, lịch sự. Cô ngẩng lên. Hai người – vest xám, bảng tên khách, cặp da. Kiểm toán viên Ernst & Young.
– Chào chị Lâm. Người cao hơn – nam, khoảng bốn mươi, kính gọng đen, giọng Bắc nhẹ. – Tôi là Nguyễn Đức Hải, trưởng nhóm kiểm toán. Đây là Lê Phương Anh. Chúng tôi đang thực hiện kiểm toán đặc biệt theo yêu cầu Ủy ban Chứng khoán. Cần hỗ trợ từ phòng dữ liệu.
Cô đứng dậy. Gật đầu.
– Mời ngồi.
Hải kéo ghế – ghế của Lan, bàn trống từ tuần chín. Phương Anh ngồi ghế Huy – bàn trống cạnh. Hai kiểm toán viên ngồi giữa bốn bàn trống, hai bàn sáng. Phòng sáu bàn – bây giờ trông như phòng họp lâm thời.
Trung tháo tai nghe. Nhìn hai người. Không nói – đeo lại.
– Chúng tôi cần báo cáo biến động nhân sự ba năm gần nhất. Hải mở cặp, rút danh sách. – Và danh sách nhân viên chuyển công tác hoặc chấm dứt hợp đồng theo từng phòng ban. Đặc biệt – phòng ban có mã ngân sách "SP."
SP. Cô nhìn chữ – hai ký tự trên tờ giấy. SP – "Special Projects." Mã ngân sách tầng bốn mươi bảy. Kiểm toán viên đang hỏi về tầng bốn mươi bảy.
– Tôi có thể chạy báo cáo biến động nhân sự. Cô nói. – Danh sách chuyển công tác và chấm dứt – cần quyền truy cập hệ thống HR. Phòng dữ liệu không có quyền đó.
Hải ghi chú. Phương Anh – trẻ hơn, khoảng ba mươi, mắt nhanh – nhìn quanh phòng. Bốn bàn trống. Mắt cô ta dừng ở bàn Lan – còn cốc nước trên kệ, chưa ai dọn.
– Phòng này có bao nhiêu nhân viên trước đây. Phương Anh hỏi.
– Sáu. Cô nói. – Bây giờ hai.
Hải nhìn lên. Ghi chú.
– Bốn người – chuyển công tác hay chấm dứt?
– Ba chấm dứt. Một điều chuyển tầng B1.
– Thời gian?
– Tuần chín. Cô nói. – Cùng đợt với phòng Tài chính, Kiểm soát nội bộ, và IT.
Hải viết. Phương Anh viết. Cô nhìn hai người – bút trên giấy, chữ nhỏ, ghi nhanh. Hai người đang đào. Chậm, có hệ thống, đúng quy trình. Kiểu đào khác cô – cô đào bằng truy vấn và sổ tay, họ đào bằng giấy tờ và dấu chấm câu.
– Mã ngân sách SP. Hải nói. – Chị có thể kiểm tra trong hệ thống – phòng ban nào sử dụng mã này?
Cô quay lại máy tính. Gõ – truy vấn ngân sách, lọc mã SP. Biết kết quả trước khi màn hình hiện: mã SP thuộc Phòng Chiến lược Đặc biệt, tầng bốn mươi bảy. Nhưng cô để hệ thống chạy – hai mươi giây – rồi đọc kết quả.
– Mã SP: Phòng Chiến lược Đặc biệt. Không có chi tiết phân bổ trong hệ thống phân tích. Quyền truy cập chi tiết – cấp Giám đốc trở lên.
Hải ghi. Phương Anh nhìn cô – nửa giây, mắt nhanh. Kiểu nhìn người đang đánh giá: cô biết nhiều hơn cô nói, hay cô thật sự chỉ biết đến đây.
– Cảm ơn chị Lâm. Hải đóng cặp. – Báo cáo biến động nhân sự – chị gửi trước năm giờ chiều được không?
– Được.
Hai người đứng dậy. Phương Anh dừng ở cửa.
– Chị Lâm. Giọng nhẹ, kiểu giọng người hỏi thêm một câu không có trong danh sách. – Bốn đồng nghiệp của chị – khi chấm dứt – có ai liên hệ lại không?
Cô nhìn Phương Anh. Mắt nhanh, miệng đóng nhẹ – kiểm toán viên trẻ đang hỏi câu hỏi đúng.
– Không. Cô nói. – Không ai liên hệ.
Phương Anh gật. Hai người đi. Cửa đóng.
Trung tháo tai nghe.
– Kiểm toán hỏi mã SP.
– Anh nghe.
– Tôi nghe mọi thứ trong phòng này. Trung nói. – Kể cả ba mươi giây sổ tay sáng thứ Hai.
Cô nhìn Trung. Anh ta nhìn lại – mắt phẳng, không đọc được. Nhưng lần này – có gì đó dưới bề mặt. Không phải cảnh báo. Gần hơn: thừa nhận.
– Phúc cũng bị kiểm toán hỏi. Trung nói. – Năm 2022. Kiểm toán nội bộ – không phải bên ngoài. Hỏi về mã ngân sách phòng ban cấp đặc biệt. Phúc trả lời đúng – chỉ nói hệ thống cho phép. Hai tuần sau – Phúc biến mất.
Cô ghi nhận: kiểm toán hỏi mã SP, Phúc trả lời, Phúc biến mất. Kiểm toán lần này – bên ngoài, Ernst & Young, Ủy ban Chứng khoán. Cấp cao hơn. Nhưng câu hỏi giống. Và cô – người trả lời – ngồi đúng chỗ Phúc từng ngồi trước khi biến mất.
– Cảm ơn anh. Cô nói.
Trung đeo tai nghe. Cuộc trò chuyện kết thúc – kiểu Trung, ngắn, đủ, không thừa.
Bảy giờ tối. Tầng hai mươi hai.
Trung đã về – sáu giờ, đúng giờ, như mọi ngày. Cô ở lại – báo cáo biến động nhân sự cho kiểm toán, Hải yêu cầu trước năm giờ nhưng cô gửi lúc năm giờ mười phút rồi tiếp tục chạy truy vấn riêng. Không phải truy vấn nguy hiểm – biểu đồ xu hướng nhân sự, phân tích biến động theo quý. Công việc bình thường. Nhưng cô ở lại vì muốn ở lại.
Tòa nhà buổi tối – yên. Đèn hành lang giảm sáng từ bảy giờ, chỉ đèn khẩn cấp đỏ nhấp nháy. Tầng hai mươi hai – tối ngoài hành lang, sáng trong phòng dữ liệu. Ánh đèn màn hình chiếu lên mặt cô – xanh nhạt, lạnh.
Cô dừng gõ. Nhìn phòng – sáu bàn, bốn trống, một của Trung tắt, một của cô sáng. Giống phòng lần đầu cô đến – nhưng rỗng hơn, yên hơn, kiểu yên của nơi đã mất người.
Cửa mở.
Cô quay lại – không giật, không sợ. Mười một tuần ở Aeternum, cô đã quen với cửa mở không báo trước.
Quân Phong đứng ở ngưỡng cửa. Vest xám đậm – cùng bộ sáng nay, cà vạt tháo, cổ áo mở. Tay phải cầm ly giấy – trà, hơi bốc nhẹ.
Cô nhìn anh. Anh nhìn cô. Mười lăm giây – kiểu mười lăm giây đã trở thành nhịp của họ, khoảng im trước khi nói, khoảng mà cả hai dùng để đọc nhau.
– Tầng hai mươi hai. Cô nói. – Lần đầu tiên.
– Lần đầu tiên. Anh nói.
Quân Phong bước vào. Không ngồi – đứng cạnh bàn Trung, lưng dựa kệ, ly trà trong tay. Nhìn quanh phòng – bốn bàn trống, cốc nước trên kệ bàn Lan, ghế đẩy vào, màn hình tắt. Phòng sáu bàn hai người – bây giờ một người và anh.
– Kiểm toán đến chiều nay. Anh nói. Không phải câu hỏi.
– Anh biết.
– Tôi biết mọi thứ xảy ra trên tầng này. Mười một tuần. Anh nhìn camera góc trần – ống kính hẹp, đèn đỏ nhấp nháy. – Camera đó ghi mọi thứ cô làm. Tôi xem mỗi sáng.
Cô biết. Từ tuần bốn – cô đã biết Quân Phong xem camera T22. Nhưng nghe anh nói thẳng – lần đầu – khác.
– Anh thấy gì. Cô nói.
– Tôi thấy cô gõ phím tay trái. Giống cha cô – cùng góc nghiêng, cùng nhịp. Anh dừng. – Tôi thấy cô viết sổ tay ba mươi giây mỗi khi cần nói với tôi. Tôi thấy cô ăn trưa một mình, uống nước một mình, về muộn hơn mọi người. Tôi thấy cô không mở điện thoại trong giờ làm – trừ khi Minh Khang nhắn. Tôi thấy cô đặt ba lô dưới chân, USB trong túi áo khoác, sổ tay bên trái.
Cô nghe. Mỗi chi tiết – chính xác. Anh đã xem cô mười một tuần qua camera ống kính hẹp, góc trần, phòng dữ liệu. Mỗi sáng. Kiểu xem mà cô không biết gọi là gì – giám sát, bảo vệ, hay thứ gì đó không có tên.
– Và hôm nay. Anh nói. – Tôi thấy cô trả lời kiểm toán. Nói đúng – chỉ nói hệ thống cho phép. Không thêm. Không bớt. Giống Đức.
Giống Đức. Lần thứ hai anh nói cô giống cha – lần đầu, tuần ba, "cô giống ai đó tôi từng biết." Lần này – cụ thể hơn. Không giống ai đó. Giống Đức. Giống cách Đức trả lời, giống cách Đức giữ ranh giới giữa biết và nói.
– Tại sao anh xuống đây. Cô hỏi.
Quân Phong nhìn ly trà trong tay – hơi đã tan, nước nguội. Anh đặt ly lên bàn Trung. Nhìn cô.
– Vì thứ Năm còn xa. Anh nói.
Bốn chữ. Cô nghe – và hiểu nhiều hơn bốn chữ. Anh không đợi được đến thứ Năm. Anh xuống đây – tầng hai mươi hai, nơi không phải lãnh thổ anh, nơi cô ngồi, nơi camera vẫn quay – vì anh cần.
Cô nhìn anh đứng cạnh bàn Trung – cao, gầy, vest nhàu nhẹ cuối ngày, tóc chưa rối nhưng không hoàn hảo như sáng. Quân Phong mười hai tiếng trước – khi Diệp An ngồi trong phòng anh, khi Tuấn đếm bốn mươi ba dòng – và Quân Phong bây giờ, bảy giờ tối, tay không, đứng trong phòng dữ liệu tầng hai mươi hai.
Hai người. Nhưng người bây giờ – gần hơn.
– Kiểm toán sẽ yêu cầu nhật ký truy vấn. Cô nói. – Của tôi.
– Tôi biết.
– Nhật ký ghi tôi tìm gì, khi nào. Internal-ops-07, d-exec, ghost data, camera T30, Confidential-A. Tất cả.
– Tôi đã xóa phần lớn. Anh nói. – Nhưng IT mới có thể khôi phục. Và Tuấn biết tôi xóa.
– Bốn mươi ba dòng.
Anh nhìn cô. Nửa giây – mắt hẹp lại. Cô biết con số đó – nghĩa là Tuấn nói với cô, hoặc cô tìm được.
– Tuấn nói với tôi. Cô nói. Không hoàn toàn đúng – Tuấn nói con số trước mặt Quân Phong sáng thứ Hai. Nhưng cô nói vậy để Quân Phong hiểu: cô biết tình hình anh, cô đếm cùng anh.
Quân Phong nhìn cô. Lâu. Không phải kiểu nhìn đo lường – kiểu nhìn khác. Kiểu nhìn người lần đầu nhận ra có ai đó đếm cùng mình.
– Cô nên về. Anh nói. Nhẹ.
– Anh cũng nên về.
– Tôi không có nhà. Anh nói. Không phải ẩn dụ – sự thật. Quân Phong sống trên tầng bốn mươi bảy, phòng nhỏ phía đông, giường đơn, bàn làm việc. Mười ba năm.
Cô nhìn anh. Và lần đầu – không thương hại, không phân tích, không đo lường. Chỉ nhìn. Kiểu nhìn mà cô không nhìn ai trong mười một tuần – kiểu nhìn thấy người, không thấy vai trò.
– Thứ Năm. Cô nói. – Mười hai giờ ba mươi.
– Mười hai giờ ba mươi. Anh nói.
Cô tắt máy tính. Đứng dậy. Khoác ba lô. Đi ra cửa – đi ngang anh, khoảng cách năm mươi phân, gần hơn bất kỳ lần nào ngoài sàn nhảy tuần bảy. Không chạm. Nhưng cô ngửi – gỗ đàn hương, nhạt hơn sáng, mười hai tiếng trên da.
Cô dừng ở cửa. Không quay lại.
– Anh Phong.
Hai chữ. Lần đầu. Không phải "Giám đốc Trần", không phải "Trần Quân Phong", không phải "anh." Anh Phong. Cách gọi của người quen – không phải đồng nghiệp, không phải kẻ thù. Người quen.
Im lặng. Ba giây. Cô nghe tiếng thở anh – nhẹ, đều, nhưng nhịp thay đổi nửa phách.
– Về cẩn thận. Anh nói. Giọng – thấp hơn bình thường. Thấp hơn nửa tông mà cô đã bắt đầu nhận ra.
Cô đi. Hành lang tối, đèn khẩn cấp đỏ, bước chân vang trên gạch. Thang máy – nhấn nút, đợi, cửa mở. Bước vào. Nhấn tầng một.
Trong thang máy – cô nhìn tay mình. Tay trái – tay viết sổ, tay gõ phím, tay cha. Các ngón thẳng, yên, không run. Nhưng ấm hơn. Kiểu ấm không giải thích được bằng nhiệt độ thang máy hai mươi bốn độ.
Cửa mở tầng một. Sảnh – yên, bảo vệ đêm, đèn vàng nhạt. Cô bước ra. Bãi xe – sedan đen, góc quen. Vẫn ở đó.
Về căn hộ. Sofa. Đêm thứ mười chín.
Không mở sổ tay. Không ghi gì. Nằm nhìn trần – vết ẩm năm ngón xòe, mỗi ngày rộng thêm.
Nghĩ đến Quân Phong đứng trong phòng dữ liệu tầng hai mươi hai, bảy giờ tối, vest nhàu, ly trà nguội. Anh xuống đây vì "thứ Năm còn xa." Anh kể cô mười một tuần qua camera – từng chi tiết, từng thói quen, kiểu biết mà cô không gọi được tên.
Và cô gọi anh "anh Phong." Lần đầu. Không nghĩ trước – chữ tự ra, giống phản xạ, giống thứ đã nằm đâu đó chờ đúng lúc.
Bốn mươi lăm ngày. Bốn mươi ba dòng trong sổ Tuấn. Kiểm toán đào gần tầng bốn mươi bảy. Diệp An chơi riêng. Minh Khang mười sáu ngày kể từ tầng bốn mươi chín.
Mọi thứ đang thu hẹp – thời gian, không gian, khoảng cách. Và ở giữa tất cả – bếp nhỏ tầng bốn mươi sáu, hai ghế, một bàn, nơi cô sẽ ngồi đối diện anh thứ Năm.
Cô nhắm mắt. Ngủ – chậm, nhưng ngủ.