Người Tình Của Tầng 47
Chương 2: Những con số không khớp
Chương 2

Những con số không khớp

Ngày thứ ba, Khả Vy tìm được lỗi đầu tiên.

Không phải lỗi lớn. Không phải lỗi mà bất kỳ ai làm báo cáo nhân sự bình thường sẽ nhận ra. Nhưng Khả Vy không làm báo cáo bình thường. Cô đọc dữ liệu như người đọc hiện trường — không tìm cái có, mà tìm cái thiếu.

Nhiệm vụ sếp Hùng giao đơn giản: phân tích tỷ lệ nghỉ việc năm năm gần nhất, phân bổ theo phòng ban, tìm xu hướng. Công việc cho một tuần. Khả Vy xong phần thô trong nửa ngày. Không phải vì cô giỏi hơn người khác. Dữ liệu ở đây sạch đến mức không cần xử lý. Tải về, mở ra, chạy vài công thức. Xong.

Nhưng cô không dừng ở đó. Cô bắt đầu đọc từng dòng.

Bảy người nghỉ việc trong ba năm gần nhất, phòng ban khác nhau, thời điểm khác nhau, lý do ghi nhận giống nhau: "Nghỉ việc theo nguyện vọng cá nhân." Bảy hàng trong bảng dữ liệu, mỗi hàng đầy đủ thông tin: tên, mã nhân viên, phòng ban, ngày vào, ngày nghỉ, lý do. Đẹp. Gọn. Không thiếu trường nào.

Nhưng không có resignation letter.

Hệ thống nhân sự của Aeternum có một quy trình rõ ràng. Nhân viên nộp đơn xin nghỉ, quản lý trực tiếp duyệt, HR xác nhận, dữ liệu cập nhật. Mỗi bước tạo ra một file đính kèm. Đơn xin nghỉ. Email phê duyệt. Biên bản bàn giao. Exit interview. Ít nhất ba đến bốn file cho mỗi trường hợp.

Bảy người. Không một file đính kèm nào.

Khả Vy nhấp vào hàng đầu tiên. Nguyễn Thanh Bình, chuyên viên kiểm toán nội bộ, nghỉ việc mười bốn tháng trước. Cột "Tài liệu đính kèm": trống. Cô nhấp vào hàng thứ hai. Trần Thị Phúc, trợ lý giám đốc tầng 40, nghỉ việc hai mươi tháng trước. Trống. Hàng thứ ba. Lê Đức Minh, chuyên viên chiến lược, mười một tháng. Trống. Thứ tư, Hoàng Thế Quân, phòng kiểm toán. Thứ năm, Ngô Phương Linh, phòng tài chính. Thứ sáu, Đào Quang Khải, phòng chiến lược. Thứ bảy, Phan Bích Ngọc, trợ lý giám đốc tầng 42.

Bảy ô trống nằm thẳng hàng, sạch sẽ như những ngôi mộ mới đắp.

Cô ghi vào sổ tay. Bảy cái tên. Bảy ngày nghỉ. Bảy phòng ban. Không viết vào hệ thống, không lưu file, không chụp màn hình. Mực xanh trên giấy trắng. Thứ duy nhất không thể bị xóa từ xa.

· · ·

Trung ngồi đối diện, tai nghe trùm kín, đầu gật theo nhịp nhạc. Thỉnh thoảng cậu ta ngẩng lên, liếc về phía Khả Vy rồi quay lại. Không nhanh, không chậm, đúng kiểu người đang chú ý mà muốn giả vờ không. Hạnh gõ phím đều đặn, lưng thẳng, mắt không rời excel. Phương vắng mặt từ sáng. Ghế trống, màn hình tắt, cốc nước trên bàn chưa được động đến. Không ai hỏi Phương đâu. Không ai bao giờ hỏi.

Khả Vy nhìn bàn Phương ba giây rồi quay lại.

Cô mở thanh tìm kiếm hệ thống, gõ tên người đầu tiên trong danh sách: Nguyễn Thanh Bình. Kết quả hiện ra ngay — đúng hàng cô vừa xem. Thông tin đầy đủ, trừ attachment. Cô thử tìm sâu hơn, vào phần lịch sử chỉnh sửa. Mỗi bản ghi trong hệ thống có log ghi nhận ai sửa, sửa lúc nào, sửa gì. Đây là tiêu chuẩn bắt buộc cho bất kỳ hệ thống quản trị nào cấp doanh nghiệp. Aeternum không phải công ty thiếu tiêu chuẩn.

Log của Nguyễn Thanh Bình có hai dòng. Dòng đầu: "Record created. Source: HR Admin." Dòng hai: "Record modified. Source: System." Không có tên người sửa. Không có IP. Không có chi tiết thay đổi. Chỉ có "System."

Cô kiểm tra sáu người còn lại. Cùng cấu trúc. Record created bởi HR Admin — bình thường. Record modified bởi System — không bình thường. Ngày modify: đều rơi vào khoảng một đến ba ngày sau ngày "nghỉ việc." Lê Đức Minh, modify sau hai ngày. Hoàng Thế Quân, một ngày. Phan Bích Ngọc, ba ngày.

Ai đó vào sửa hồ sơ của họ sau khi họ đã rời đi. Và người đó đủ quyền để ẩn danh tính trong log. Trong hệ thống phân quyền bốn tầng mà Khả Vy đã vẽ sơ đồ ngày đầu tiên, chỉ có tầng cao nhất mới có thể override log theo cách này. Tầng gắn tag Confidential-A.

Cô đặt tay lên bàn phím, không gõ. Ngón trỏ và ngón giữa khẽ gõ nhịp lên phím space, tiếng rất nhẹ, đều như kim giây. Thói quen từ thời đại học khi cô đang xử lý một bài toán chưa có đáp án. Trung nhìn cô qua khe vách kính, bỏ một bên tai nghe.

— Kẹt dữ liệu à?

— Không. Đang xem cấu trúc phân quyền.

— Ừ, cái đó rối lắm. Mình không nên đào quá sâu vào phần admin, hệ thống sẽ flag.

Cô nhìn Trung. Cậu ta cười, kiểu cười thoải mái quen thuộc, nhưng mắt không cười theo. Hai bàn tay cậu ta đặt trên bàn, ngón cái xoay chiếc bút bi — chậm, đều, vô thức.

— Cảm ơn. Tôi sẽ cẩn thận.

Trung đeo lại tai nghe, quay đi. Khả Vy ghi vào sổ: Trung cảnh báo lần 2. Biết hệ thống flag. Biết phân quyền admin. Biết nhiều hơn vẻ ngoài.

· · ·

Giờ trưa, canteen tầng năm đông vừa đủ để không ai chú ý đến một nhân viên mới ngồi góc.

Canteen của Aeternum giống nhà hàng hơn là nhà ăn. Bàn gỗ, ghế bọc nệm, đèn vàng ấm, thực đơn xoay vòng theo tuần do bếp trưởng riêng phụ trách. Nhân viên ngồi theo nhóm quen — phòng ban nào ngồi khu đó, không ai nói nhưng ai cũng biết. Tiếng nói chuyện đều, không ai lớn tiếng. Quy tắc bất thành văn. Ở Aeternum, ngay cả việc ăn trưa cũng có trật tự.

Khả Vy ngồi một mình bàn sát tường, khay cơm phần trước mặt, mắt nhìn xuống điện thoại nhưng tai nghe xung quanh. Bàn phía sau cô, ba nhân viên phòng tài chính đang nói chuyện. Hai nam một nữ, đồng phục sơ mi trắng, giọng đủ nhỏ để không gây chú ý, đủ to để cô nghe được từng từ.

— Nghe nói ban pháp chế đang xử lý mấy cái hợp đồng rối lắm. Cả tháng nay họp kín.

— Vụ nào? Với đối tác hay nội bộ?

— Không rõ. Nhưng trưởng ban Vũ đích thân lo. Vũ Minh Khang ấy. Mấy tuần nay tầng 38 đóng cửa họp suốt, phòng kế bên không ai được vào.

Giọng nữ xen vào, hạ thấp hơn.

— Minh Khang à? Anh đó mới ba mươi mà ngồi ghế trưởng ban rồi. Vào công ty có sáu năm.

— Giỏi thật. Hoặc biết chọn phe.

Tiếng cười nhẹ. Ai đó khuấy ly trà. Rồi chuyển sang chủ đề thưởng quý ba.

Khả Vy không ngẩng lên. Tay phải cầm đũa, tay trái lấy điện thoại gõ vào ghi chú: Vũ Minh Khang. Trưởng ban pháp chế. Tầng 38. 30 tuổi, 6 năm. Đang xử lý vụ kín. Pháp chế = quản lý hồ sơ hợp đồng, bao gồm hồ sơ nhân sự pháp lý.

Cô dừng một giây. Pháp chế. Nơi lưu giữ các văn bản gốc bằng giấy. Hệ thống số có thể bị chỉnh sửa bởi "System." Nhưng giấy thì không thể chỉnh sửa từ xa.

Cô ăn nốt cơm, thu khay, rời canteen. Trong thang máy đi lên, cô đứng một mình, nhìn bảng nút bấm. Tầng 38 sáng đèn nhẹ, chờ được bấm. Cô không bấm. Chưa phải lúc.

· · ·

Buổi chiều, cô thử một thứ mà cô biết mình không nên thử.

Thanh tìm kiếm nhân sự, ô tên, cô gõ: "Lâm Hữu Đức."

Enter.

Màn hình nháy. Con trỏ xoay tròn hai giây. Rồi hiện:

"Không tìm thấy kết quả phù hợp."

Cô thử lại. Lâm Hữu Đức. Tìm theo tên đầy đủ. Không có. Thử viết tắt: "Lâm H. Đức." Không có. Tìm theo mã nhân viên — nhưng cô không biết mã. Cha không bao giờ nói về số mã nhân viên ở nhà. Tìm theo phòng ban — cô không biết cha mình thuộc phòng ban nào. Mười năm trước, cô mới mười sáu. Cha đi làm sáu giờ sáng, về bảy giờ tối, đọc tài liệu dưới đèn bàn trong phòng khách đến khuya. Đó là tất cả những gì cô biết về công việc của ông.

Cô thử tìm theo khoảng thời gian. Nhân viên vào làm từ năm 2010 đến 2015, tất cả phòng ban. Hệ thống trả về danh sách dài — hàng trăm tên. Cô cuộn xuống, tìm họ Lâm. Ba kết quả: Lâm Quốc Thịnh, phòng vận hành. Lâm Thu Nguyệt, phòng nhân sự. Lâm Văn Kiên, phòng kỹ thuật. Không có Lâm Hữu Đức.

Cô mở rộng tìm kiếm. Từ 2005 đến 2015. Thêm ba cái tên họ Lâm. Không có Đức.

Cha cô từng đi làm ở tòa nhà này mỗi ngày trong bảy năm. Bảy năm đi sớm về muộn, bảy năm áo sơ mi ủi thẳng nếp mỗi sáng, bảy năm cặp da đen sờn góc mang theo tài liệu dày. Cô nhớ tiếng cửa đóng mỗi sáu giờ, mùi giấy in và cà phê ngấm vào áo khoác cha mỗi tối, cách cha vỗ đầu cô trước khi cô đi ngủ. Bàn tay khô, ấm, có vết mực ở ngón trỏ.

Bảy năm. Và hệ thống ghi: "Không tìm thấy."

Cô thoát trang tìm kiếm. Xóa lịch sử trình duyệt nội bộ. Kiểm tra cache — xóa nốt. Mở lại file báo cáo nhân sự đang làm dở, kéo thanh cuộn xuống dòng đang viết, đặt tay lên bàn phím, giả vờ gõ. Trên màn hình, con số nhảy đều đặn. Bên dưới bàn, hai tay cô đan chặt vào nhau, các đốt ngón tay trắng bệch.

Không tìm thấy. Câu đó không có nghĩa là cha cô chưa từng ở đây. Nó có nghĩa ai đó đã xóa ông khỏi nơi này. Và không phải kiểu xóa của bảy người kia — còn sót hồ sơ, còn sót log "System." Cha cô bị xóa sạch hơn. Không còn hàng dữ liệu nào. Không còn dấu vết nào. Như thể ông chưa bao giờ bước chân qua cánh cửa kính ở sảnh tầng một.

· · ·

Năm giờ chiều. Trung đứng dậy, lặp lại nghi thức hàng ngày. Vươn vai, bẻ cổ phải trái, vẫy tay, hỏi "về chứ?" rồi đi mà không đợi câu trả lời. Hạnh thu dọn nhanh, gọn — túi xách đã sẵn sàng trên đùi từ bốn giờ năm mươi. Phương, hôm nay xuất hiện lúc hai giờ chiều và biến mất lúc bốn rưỡi, không ai nhận xét. Không ai bao giờ nhận xét về Phương.

Khả Vy ở lại thêm một tiếng. Không để truy cập gì mới. Cô ngồi đọc lại bảy hồ sơ lần thứ ba, ghi chép thêm vào sổ tay. Lần này cô tìm đặc điểm chung.

Phòng ban: kiểm toán nội bộ, tài chính, chiến lược, pháp chế. Bốn phòng ban khác nhau nhưng có một điểm giống: tất cả đều thuộc nhóm có quyền truy cập dữ liệu nhạy cảm của tập đoàn. Cấp bậc: tất cả bảy người đều cấp trung — chuyên viên cao cấp hoặc trợ lý giám đốc. Không phải nhân viên thấp, không phải quản lý cấp cao. Đủ để biết một số thứ. Không đủ để tự bảo vệ. Thâm niên: từ ba đến tám năm. Đủ lâu để hiểu hệ thống. Đủ lâu để thấy những thứ không nên thấy.

Bảy người biết quá nhiều. Rồi biến mất.

Cô gấp sổ, nhét vào túi trong áo khoác, kéo khóa. Sổ tay này không rời người cô kể cả khi ngủ. Trước khi đi, cô nhìn lại màn hình một lần nữa, kiểm tra không còn tab nào mở, không còn file tạm nào lưu. Rồi tắt máy, khoác áo, đứng dậy.

Hành lang tầng 22 đã chuyển sang đèn tiết kiệm, vàng nhạt, yên tĩnh đến mức cô nghe được tiếng máy lạnh chạy phía trần và tiếng thang máy dừng ở tầng nào đó phía trên. Cô đi nhanh, giày đế bằng không tạo tiếng, bấm nút thang máy, đợi.

Thang máy mở. Trống. Ánh đèn vàng nhạt, gương sáng bốn mặt, mùi da đặc trưng.

Cô bước vào. Mắt lướt qua bảng nút bấm. Như mọi lần. Như mỗi lần cô đều dừng lại ở cùng một chỗ.

46\. 48.

Khoảng trống giữa hai con số ấy bây giờ không còn chỉ là một tầng bị xóa khỏi bảng điều khiển. Nó là nơi bảy hồ sơ bị chỉnh sửa bởi "System." Nơi cha cô bị xóa hoàn toàn khỏi cơ sở dữ liệu. Nơi ai đó đủ quyền để viết lại lịch sử của cả một tập đoàn mà không để lại tên.

Cô bấm tầng hầm. Cửa đóng. Thang máy trượt xuống, êm, không tiếng.

· · ·

Căn hộ tầng bốn. Nước lạnh. Mì gói. Bàn làm việc cạnh cửa sổ. Quy trình giống hệt hôm qua. Giống hệt ngày kia. Căn hộ này không có gì thay đổi giữa các ngày, giống như chính nó cũng đang chờ.

Khả Vy mở sổ tay, lật sang trang mới. Viết:

Ngày 3.
7 người "nghỉ việc" — không resignation letter, không exit record.
Log chỉnh sửa: "System." Không tên, không IP, không chi tiết.
Thời điểm chỉnh sửa: 1-3 ngày sau khi "nghỉ."
Cấp bậc: tất cả cấp trung. Phòng ban nhạy cảm.
Thâm niên: 3-8 năm. Đủ lâu để biết nhiều.
Liên kết: quyền chỉnh sửa log = Confidential-A = tầng cao nhất.

Cô dừng bút. Nhìn danh sách bảy cái tên mình vừa chép lại ở trang trước. Bảy dòng mực xanh, nét chữ nhỏ, đều.

Rồi viết thêm hai dòng ở cuối trang:

Lâm Hữu Đức. Không có trong hệ thống. Hoàn toàn. Không hàng dữ liệu. Không log. Không dấu vết.

7 người = lỗi trong hệ thống. Cha = thứ nằm dưới lỗi.

Bảy người còn hồ sơ, dù đã bị dọn. Cha cô không còn gì. Ngay cả dấu vết bị xóa cũng không tồn tại. Ai đó đã làm sạch kỹ hơn, sâu hơn, như thể mức độ xóa tỷ lệ thuận với mức độ nguy hiểm của người bị xóa.

Cô khép sổ. Đặt bút xuống. Nhìn ra cửa sổ.

Thành phố bên ngoài vẫn sáng. Ở đâu đó trong đống ánh đèn ấy, trên tầng 38, Vũ Minh Khang đang xử lý một vụ gì đó mà đồng nghiệp chỉ dám nhắc lúc ăn trưa và im lặng khi quay lại bàn làm việc. Ở đâu đó trên tầng 47, ai đó đang thức, trong căn phòng không tồn tại trên bất kỳ bản vẽ nào, ra những quyết định không xuất hiện trong bất kỳ biên bản nào.

Và trong căn hộ nhỏ ngoại ô, Khả Vy mở trang cuối sổ tay, ghi lại bảy cái tên theo thứ tự, đánh số từ một đến bảy. Nét chữ cẩn thận, rõ ràng, như người viết biên bản.

Rồi cô viết số tám. Bên cạnh là tên cha cô.

Sổ tay đóng lại. Đèn tắt. Quạt trần quay chậm trong bóng tối, bóng cánh quạt lướt qua trần nhà theo nhịp đều. Nhưng cô không ngủ. Cô nằm nhìn lên và đếm. Tám người. Tám cái tên. Một tầng không tồn tại.

Những con số không khớp. Và cô vừa mới bắt đầu đếm.

Ch.2/5
2.640 từ