Người Tình Của Tầng 47
Chương 18: Vết dao cũ
Chương 18

Vết dao cũ

Thứ Sáu, tuần thứ sáu. Năm giờ bốn mươi bảy sáng.

Quân Phong ngồi trong văn phòng mười lăm mét vuông, đèn tắt, chỉ ánh sáng laptop. Màn hình mở: báo cáo kết luận vụ Nguyễn Văn Toàn, Công an quận 2, "tự tử do trầm cảm kéo dài." Hai trang. Kết luận sơ bộ trong bốn mươi tám giờ. Nhanh.

Anh đọc hai lần. Đóng tập tin.

Báo cáo không có gì sai, đúng quy trình, đúng ngôn ngữ, đúng kết luận mà bất kỳ vụ nhảy lầu nào cũng sẽ nhận. Không có dấu vết ngoại lực. Không có thư tuyệt mệnh, nhưng "không phải tất cả nạn nhân đều để lại thư", trích dẫn từ chuyên gia tâm lý pháp y, trang hai, đoạn cuối. Chuyên gia tâm lý pháp y thường xuyên hợp tác với Aeternum. Hợp đồng tư vấn sáu tháng, ký qua phòng pháp chế, tầng ba mươi tám.

Anh biết tên chuyên gia đó. Biết hợp đồng. Biết ngân sách chảy từ mục nào.

Vụ cha Khả Vy mười năm trước, cùng kết luận. Cùng tốc độ. Cùng loại chuyên gia.

Khác biệt duy nhất: vụ Đức, Quân Phong hai mươi ba tuổi, đứng bên này tường kính, không hiểu chuyện gì xảy ra. Vụ ông Toàn, Quân Phong ba mươi ba tuổi, đứng cùng chỗ, hiểu mọi thứ. Và chọn không can thiệp.

Không phải vì đồng ý. Vì can thiệp lúc này phá vỡ vị trí, và mất vị trí là mất khả năng che chắn. Che chắn ai, anh không đặt tên. Nhưng hộp thư nội bộ trên T47 có bốn email đánh dấu đỏ liên quan an ninh Lâm Khả Vy, và anh đọc cả bốn mỗi sáng trước khi uống cà phê.

Anh rót nước từ bình thủy tinh. Uống một ngụm. Đặt ly xuống miếng lót da.

Vụ ông Toàn, anh để hệ thống chạy. Cảnh sát kết luận. Truyền thông đăng. Gia đình nhận tro. Mười bốn ngày từ phiên HĐQT đến cái chết, rồi bốn mươi tám giờ đến kết luận. Sạch. Gọn. Đúng nhịp.

Giống vụ Đức. Giống tám vụ anh đã thực hiện. Giống cách hệ thống này vận hành từ trước khi anh sinh ra, vì Đình Viễn đã sáu mươi lăm, và ông ta xây Aeternum từ hơn ba mươi năm trước, và tầng bốn mươi bảy có trước cả thang máy bỏ nút.

Anh đóng laptop. Ngồi trong bóng tối.

Và nhớ.

Mười ba năm trước. Tháng Ba.

Quân Phong hai mươi tuổi, lần đầu tiên đứng trên tầng bốn mươi bảy.

Không phải lần đầu vào tòa nhà. Anh lớn lên ở đây, biệt thự Đình Viễn, nhưng Aeternum là sân sau. Bảy tuổi đi theo ông ta đến văn phòng, ngồi góc đọc sách trong khi ông ký giấy tờ. Mười tuổi học cờ vua trên bàn gỗ tầng bốn mươi chín. Mười lăm tuổi đọc hợp đồng kinh doanh như bài tập về nhà. Nhưng tầng bốn mươi bảy, Đình Viễn không bao giờ đưa anh lên. "Chưa đến lúc," ông ta nói, mỗi khi anh hỏi tầng nào nằm giữa bốn mươi sáu và bốn mươi tám.

Hai mươi tuổi, Đình Viễn bảo: "Lên đi."

Không giải thích. Không chuẩn bị. Đưa thẻ từ đặc biệt, thẻ trắng, không tên, không mã, chỉ dải từ, và nói: "Từ hôm nay con làm việc trên đó." Rồi quay lưng.

Quân Phong đi thang máy lên tầng bốn mươi sáu, qua cánh cửa cầu thang kỹ thuật, lúc đó cửa có khóa, thẻ trắng mở, leo lên. Hành lang LED trắng lạnh, sáu cánh cửa kính mờ, cuối hành lang là phòng họp bàn kính. Không ai. Sáu giờ sáng, tầng trống.

Anh đi hết hành lang. Mở từng cánh cửa, thẻ trắng mở tất cả. Văn phòng nhỏ, bàn gỗ, ghế da. Văn phòng nhỏ hơn, chỉ có bàn và màn hình dòng lệnh. Phòng máy chủ mini, quạt tản nhiệt kêu đều. Phòng trống, sàn bê tông, tường trắng, không đồ đạc, như ai đó vừa dọn đi trong đêm.

Phòng cuối cùng bên trái hành lang, cửa mở sẵn. Bên trong, một người đàn ông ngồi trước màn hình dòng lệnh, lưng quay ra cửa. Vai rộng, tóc ngắn hơi xám ở thái dương, áo sơ mi xắn tay đến khuỷu, quần tây không vest. Cốc trà trên bàn, trà đá, ly nhựa, không phải bình thủy tinh.

Người đàn ông quay lại. Mặt rộng, quai hàm vuông, mắt nhỏ nhưng sáng. Nhìn Quân Phong ba giây, không ngạc nhiên, không phòng thủ. Nhìn kiểu người đã biết ai sẽ đến.

— Cậu ăn chưa?

Quân Phong dừng ở cửa. Câu hỏi sai, sai so với mọi thứ anh được dạy về T47. Đình Viễn nói đây là nơi làm việc quan trọng nhất tập đoàn. "Dự án Đặc biệt." "Vệ sinh nội bộ." Những cụm từ nặng, lạnh, đúng khuôn. Và người đầu tiên anh gặp hỏi: cậu ăn chưa.

— Chưa.

Người đàn ông đứng dậy. Cao hơn Quân Phong nửa cái đầu, lúc đó anh chưa đạt chiều cao hiện tại, hai mươi tuổi vẫn còn gầy, vai chưa ngang. Người đàn ông đi qua anh, gần, vai gần chạm, ra ngoài hành lang.

— Tôi có bánh mì ở phòng bếp tầng bốn mươi sáu. Đi.

Quân Phong không động.

Người đàn ông quay lại, nhìn anh. Không cười, không ép.

— Trên này không có canteen. Tầng bốn mươi sáu có bếp nhỏ, tủ lạnh, ấm nước. Cậu sẽ cần biết chỗ đó.

Rồi đi. Không đợi. Quân Phong theo, không phải vì nghe lời, mà vì trong mười ba năm sống với Đình Viễn, chưa ai trên tầng nào của tòa nhà này hỏi anh ăn chưa.

Bánh mì thịt nguội, phết bơ. Trà đá ly nhựa. Bếp nhỏ, bốn mét vuông, bồn rửa, tủ lạnh đứng, bàn gấp dựa tường. Người đàn ông ngồi trên ghế nhựa, chân duỗi, ăn ổ bánh mì giống hệt.

— Lâm Hữu Đức. Kỹ sư hệ thống. Ở đây lâu rồi.

Quân Phong ngồi xuống. Ghế nhựa kêu dưới trọng lượng anh.

— Trần Quân Phong.

Đức gật. Không hỏi chức vụ, không hỏi quan hệ với Đình Viễn, không hỏi tại sao một thanh niên hai mươi tuổi có thẻ trắng. Ăn tiếp. Nhai chậm, kiểu người không vội vì biết ngày dài.

Hai tuần đầu trên T47, Đình Viễn không xuất hiện.

Ông ta giao Quân Phong cho hệ thống, tài liệu, quy trình, sơ đồ tổ chức ngầm. Tự đọc. Tự hiểu. Tự xếp vào vị trí. Đó là cách Đình Viễn dạy: không giảng, không giải thích. Đặt con cờ lên bàn và xem nó tự tìm đường.

Quân Phong đọc quy trình trong ba ngày. Hiểu cấu trúc. Hiểu quy trình "vệ sinh nội bộ", tám bước, từ giám sát đến xác nhận mối đe dọa đến ra lệnh xử lý đến xóa dấu vết. Hiểu mỗi bước do ai phụ trách. Hiểu ai ký, ai thực hiện, ai kiểm tra.

Không hiểu tại sao.

Đức giải thích.

Không phải ngồi xuống, mở sách, dạy bài. Đức giải thích kiểu khác, giữa hai miếng bánh mì, trên bậc cầu thang, trong phòng máy chủ khi cả hai đang kiểm tra đường truyền lúc mười giờ đêm. Đức nói ít, nhưng mỗi câu đặt đúng chỗ.

Lần đầu, tuần thứ hai. Bếp nhỏ tầng bốn mươi sáu, trà đá, bảy giờ tối.

— Protocol nói "bảo vệ tập đoàn." Cậu đọc rồi đúng không?

— Rồi.

— Cậu tin không?

Quân Phong dừng. Câu hỏi không có trong quy trình nào. Đình Viễn không bao giờ hỏi anh tin hay không, ông ta nói, anh nghe, thực hiện.

— Tập đoàn cần bảo vệ.

Đức uống trà. Đặt ly xuống.

— Tập đoàn là ai?

Im lặng.

— Aeternum có hai nghìn bốn trăm nhân viên. Đình Viễn là một. Cậu là một. Tôi là một. Tầng bốn mươi bảy nói "bảo vệ tập đoàn" — nhưng khi xử lý một người, hai nghìn bốn trăm người kia có biết không? Có đồng ý không? Hay "tập đoàn" chỉ là từ Đình Viễn dùng khi ông ta muốn bảo vệ chính mình?

Quân Phong nhìn Đức. Hai mươi tuổi, trong hệ thống này mười ba năm, chưa ai đặt câu hỏi kiểu đó trước mặt anh. Đình Viễn dạy anh nhận diện mối đe dọa, lọc thông tin, ra quyết định. Không dạy anh hỏi vì ai.

— Ông ấy xây Aeternum.

Đức gật, chậm.

— Đúng. Ông ấy xây. Nhưng ngôi nhà không thuộc về người xây. Ngôi nhà thuộc về người ở trong đó.

Im lặng kéo dài. Quạt trần quay chậm. Tiếng nước nhỏ từ vòi bồn rửa, đệm cao su cũ.

Đức không ép. Đứng dậy, rửa ly, úp lên giá. Trước khi ra cửa:

— Cậu không cần tin ngay. Chỉ cần không ngừng hỏi.

Đình Viễn dạy anh chơi cờ lúc mười tuổi. Mỗi ván, mục tiêu là thắng. Chiếu tướng. Loại quân. Kiểm soát trung tâm. "Nhìn ba nước trước. Năm nước nếu có thể." Ông ta đánh nhanh, dứt khoát, không giải thích nước đi. Quân Phong thua ba mươi ván liên tiếp trước khi thắng ván đầu tiên, mười một tuổi, đêm Giáng sinh, trong phòng khách biệt thự. Đình Viễn không khen. Gật đầu. Dọn bàn. "Lại."

Đức dạy anh chơi cờ kiểu khác.

Tuần thứ tư trên T47. Phòng bên cạnh văn phòng Đức, bàn vuông, bộ cờ gỗ cũ, quân mòn, sơn tróc, mã mất tai một bên. Đức đặt quân, chậm, từng con.

— Cậu giỏi cờ.

Không phải khen. Nhận xét.

— Nhưng cậu chơi kiểu Đình Viễn. Thắng. Luôn thắng. Mỗi nước đi là tính toán — mất gì, được gì, tỷ lệ bao nhiêu. Đúng không?

Quân Phong gật. Đó là cách duy nhất anh biết.

Đức lấy quân tốt trắng, đặt trước mặt Quân Phong. Tốt, quân yếu nhất, đi thẳng, ăn chéo, không lùi.

— Mỗi quân cờ đều nghĩ mình đang chơi. Thực ra chúng đang bị chơi.

Anh nhìn con tốt. Gỗ nhẹ, sơn trắng ngả vàng.

Đức nói tiếp, giọng trầm, chậm, giọng người đang cân nặng từng từ:

— Đình Viễn dạy cậu thắng. Tôi không dạy cậu thắng. Tôi dạy cậu hiểu. Hiểu đối thủ — không phải để đánh bại, mà để biết tại sao họ đi nước đó. Mỗi nước cờ có lý do. Mỗi người biến mất khỏi hệ thống này cũng có lý do — không phải lý do Đình Viễn ghi trong hồ sơ. Lý do thật.

Ván cờ hôm đó, Đức không thắng. Quân Phong cũng không. Cả hai chơi đến hòa, lần đầu tiên trong đời anh chấp nhận hòa thay vì đẩy đến chiếu tướng. Đức xếp quân lại, cẩn thận, từng con vào hộp.

— Hòa không phải thua, Phong.

Lần đầu Đức gọi anh bằng tên.

Sáu tháng trên T47. Quân Phong hai mươi tuổi, Đức bốn mươi bốn.

Đình Viễn giao vụ đầu tiên, không phải vụ xử lý, mà vụ đánh giá. Một nhân viên IT tầng mười lăm phát hiện dấu vết bất thường trong hệ thống email: email bị xóa nhưng nhật ký không khớp. Nhân viên đó viết báo cáo nội bộ, gửi cho trưởng phòng IT, Nguyễn Văn Tùng. Tùng chuyển lên. Báo cáo đến T47.

Đình Viễn đọc. Gọi Quân Phong lên tầng bốn mươi chín, phòng làm việc riêng của ông ta, lớn gấp năm văn phòng T47, cửa kính nhìn toàn cảnh thành phố. Ông ta ngồi sau bàn, ánh sáng chiều xiên qua kính, bóng ông ta dài trên sàn gỗ.

— Nhân viên IT tên Hà Trung Kiên. Tầng mười lăm. Phát hiện shadow deletion. Con sẽ xử lý.

Quân Phong đứng trước bàn. Hai tay sau lưng, tư thế Đình Viễn dạy: đứng thẳng, hai tay sau lưng, mắt nhìn thẳng. Tư thế của người nghe lệnh.

— Xử lý theo protocol nào?

Đình Viễn nhìn anh. Bốn giây.

— Protocol B. Chấm dứt hợp đồng. Thu hồi thiết bị. Đảm bảo im lặng.

Quy trình B, không phải quy trình nặng nhất, nhưng gần. Nhân viên IT đó sẽ mất việc, mất quyền truy cập, ký cam kết bảo mật kèm khoản bồi thường. Nếu không ký, chuyển Quy trình C. Quy trình C không có khoản bồi thường.

Quân Phong gật. Quay người.

— Con sẽ xử lý tối nay.

Anh đi đến cầu thang, vẫn dùng cầu thang, không thang máy, thói quen. Ở bậc giữa T48 và T47, Đức đứng đợi. Tay cầm cốc trà, lưng dựa tường, chân bắt chéo. Đợi sẵn, nghĩa là Đức biết trước cuộc gặp. Nghĩa là Đức biết Đình Viễn sẽ giao vụ này cho anh.

— Để tôi nói chuyện với cậu ta.

Quân Phong dừng. Nhìn Đức.

— Đình Viễn giao tôi.

— Tôi biết. Nhưng tôi xây hệ thống email. Tôi biết cậu ta phát hiện gì. Và tôi biết cậu ta không nguy hiểm.

— Protocol không phân biệt nguy hiểm hay không.

Đức nhìn anh lâu. Mắt nhỏ, sáng, đáy có thứ gì đó Quân Phong lúc hai mươi tuổi chưa đọc được. Mười năm sau anh mới gọi tên được: mệt. Không phải mệt thể xác, mệt kiểu người đã nhìn hệ thống quá lâu và bắt đầu thấy nó trong giấc ngủ.

— Phong. Cậu ta hai mươi sáu tuổi. Có vợ mới cưới. Viết báo cáo vì nghĩ mình đang làm đúng — phát hiện lỗi hệ thống, báo cáo lên. Cậu ta không biết email đó là gì. Không biết T47. Không biết gì ngoài dấu vết bất thường trong log.

Quân Phong im lặng. Tay phải trong túi quần, ngón trỏ gõ nhẹ lên đùi, nhịp chậm, đều.

Đức đặt cốc trà lên bậc cầu thang. Đứng thẳng. Nghiêm hơn, lần đầu Quân Phong thấy Đức nghiêm.

— Cho tôi ba ngày. Tôi sẽ nói chuyện với cậu ta. Cậu ta sẽ hiểu rằng báo cáo của mình không đi đến đâu, rằng hệ thống email có lỗi kỹ thuật — tôi sẽ tạo bản sửa lỗi giả — và cậu ta sẽ tự rút báo cáo. Không cần sa thải. Không cần protocol.

— Đình Viễn sẽ hỏi.

— Cậu nói: đã xử lý. Đối tượng hiểu tình hình. Không cần protocol B. Hồ sơ sạch.

— Ông ấy sẽ kiểm tra.

Đức gật.

— Ông ấy sẽ kiểm tra. Và ông ấy sẽ thấy nhân viên IT đó rút báo cáo, viết email xin lỗi vì "kết luận vội", và tiếp tục làm việc bình thường. Sạch hơn protocol B. Không có khoản bồi thường để giải thích. Không có cam kết bảo mật để lưu hồ sơ. Không có dấu vết.

Quân Phong nhìn Đức. Hai mươi tuổi, trong hệ thống này, đây là quyết định nằm ngoài thẩm quyền. Nhưng Đức đứng trước mặt anh, kỹ sư hệ thống, người xây toàn bộ email Aeternum, người biết mọi đường dây chạy qua tòa nhà này, và nói cho tôi ba ngày.

— Tại sao ông quan tâm?

Đức im một nhịp. Rồi:

— Vì cậu ta viết báo cáo đúng. Sai chỗ, sai lúc — nhưng đúng. Và người làm đúng mà bị phạt thì hệ thống này sai. Không phải cậu ta sai.

Quân Phong cho Đức ba ngày.

Hà Trung Kiên tự rút báo cáo, viết email xin lỗi, và hai tháng sau nộp đơn xin chuyển công tác, về quê, công ty viễn thông nhỏ, lương thấp hơn, an toàn hơn. Đình Viễn không hỏi. Hoặc hỏi rồi, và Đức trả lời, Quân Phong không biết. Nhưng nhân viên IT đó sống. Rời đi. Không bị xử lý kiểu T47.

Mười năm sau, ngồi trong văn phòng đó, Quân Phong đôi khi nghĩ về Hà Trung Kiên, cậu ta bây giờ ở đâu. Có nhớ Aeternum không. Có biết rằng giữa lệnh sa thải và cuộc đời cậu ta, có một người đàn ông đứng giữa bậc cầu thang nói cho tôi ba ngày không.

Chắc là không. Kiên không biết. Không cần biết. Đó là cách Đức làm, bảo vệ mà không để dấu.

Ba tháng trước khi Đức chết.

Quân Phong nhận ra thay đổi, không phải đột ngột, mà từng lớp, như bức tường bong sơn. Đức ít xuống bếp tầng bốn mươi sáu ăn sáng cùng. Cốc trà trên bàn không phải trà đá nữa, cà phê đen, ly giấy, máy pha tự động ở góc. Đức ở lại muộn hơn, camera ghi nhận đăng xuất sau nửa đêm, một giờ, có đêm hai giờ sáng. Mắt có vết thâm. Vai cúi hơn.

Một tối, tháng Mười. Hành lang T47, mười giờ, đèn LED lạnh. Quân Phong đi ngang phòng Đức, cửa hé. Bên trong, Đức ngồi trước màn hình dòng lệnh, lưng quay ra. Màn hình sáng, Quân Phong thấy dòng nhật ký chạy, nhưng không đọc được nội dung từ ngoài cửa. Đức đang scroll, chậm, đọc kỹ.

Anh gõ cửa nhẹ. Đức tắt màn hình, nhanh, phản xạ. Quay lại.

— Phong.

— Có chuyện gì?

Đức nhìn anh. Ba giây. Bốn. Mắt nhỏ, sáng, nhưng bây giờ có thứ gì đó khác, như người đang giữ nước trong hai bàn tay chụm mà biết nước sẽ chảy qua kẽ ngón.

— Không có gì Phong chưa biết.

Câu trả lời mơ hồ. Quân Phong hai mươi tuổi hiểu: Đức mệt, công việc nhiều, hệ thống email cần bảo trì. Quân Phong ba mươi ba tuổi hiểu khác: Không có gì Phong chưa biết, nghĩa là tất cả đều nằm trong dữ liệu mà Phong có quyền truy cập. Nghĩa là Đức đang nói: cậu có thể tự tìm, nếu cậu muốn. Nghĩa là Đức đang chuẩn bị điều gì đó, và không nói thẳng vì nói thẳng sẽ biến Quân Phong thành đồng phạm.

Đức bảo vệ anh. Ngay cả lúc Đức cần người nhất, ông ấy vẫn bảo vệ anh bằng cách không nói.

Quân Phong lúc đó gật, nói "ông cần nghỉ," rồi bước ra. Đóng cửa. Đi về văn phòng mình.

Ba tháng sau, Đức bị sa thải, anh ký lệnh. Ba ngày sau, Đức chết.

Và mảnh giấy trong túi vest, mười năm: Ông ấy muốn nói gì.

Bây giờ anh biết. Đức muốn nói: email giữa d-execinternal-ops-07 không chỉ là lệnh xử lý nhân viên. Chúng là bằng chứng, bằng chứng rằng Đình Viễn dùng T47 không phải để bảo vệ tập đoàn, mà để bảo vệ quyền lực cá nhân. Rằng "vệ sinh nội bộ" là ngôn ngữ đẹp cho việc xóa người. Rằng hai nghìn bốn trăm nhân viên đi làm mỗi sáng trong một tòa nhà mà tầng bốn mươi bảy quyết định ai trong số họ được tồn tại.

Đức biết tất cả. Vì Đức xây hệ thống ghi nhận tất cả.

Và Đức chọn không im lặng. Chọn tiết lộ ra ngoài, vi phạm Điều 12. Quân Phong ký lệnh sa thải để cứu, sa thải là cách duy nhất đưa Đức ra khỏi tầm với. Đình Viễn đồng ý vì anh thuyết phục: sa thải sạch hơn Quy trình C.

Ba ngày sau. Đức chết. Ghi nhận tự tử.

Ai đó quyết định sa thải chưa đủ.

Bảy giờ mười lăm. Trời sáng ngoài cửa kính.

Quân Phong mở mắt, không ngủ, nhưng mắt đã nhắm từ lúc nào. Ánh sáng xám lọt qua kính mờ hành lang, vệt ngang trên sàn.

Anh đứng dậy. Bước đến cửa kính.

Khả Vy đang đi đúng con đường Đức đã đi. Tìm sự thật. Thu thập bằng chứng. Truy vấn hệ thống. Liên hệ đồng minh bên trong. Và nếu cô đi đủ xa, khi cô đi đủ xa, cô sẽ muốn tiết lộ ra ngoài.

Con đường đó kết thúc bằng cái chết.

Đức đi con đường đó một mình. Không nói. Không chia sẻ. Bảo vệ Quân Phong bằng cách giữ anh ở ngoài. Và chết một mình.

Khả Vy không đi một mình. Cô có Minh Khang, cánh cửa pháp chế, thông tin chọn lọc, kênh ngoài Aeternum. Cô có Trung, ít nhưng đúng, đúng lúc. Cô có USB, biên bản, sổ tay, mười tuần dữ liệu. Cô có nhiều hơn Đức lúc bắt đầu.

Nhưng cô cũng có ít hơn. Không biết hệ thống từ bên trong. Không biết ai kiểm soát gì. Không biết rằng sedan đen trong bãi xe không phải của T47, nghĩa là có lực lượng thứ ba, không phải Đình Viễn, không phải anh, đang theo dõi.

Và cô không biết rằng người che chắn cô, người duy nhất giữa cô và vệ sinh nội bộ, là người đã ký lệnh khiến cha cô ra khỏi hệ thống rồi vẫn không cứu được.

Quân Phong đặt trán lên kính. Lạnh. Cảm giác quen thuộc, hai mươi sáu năm quen thuộc, từ ngày bảy tuổi đặt trán lên cửa kính tòa nhà này lần đầu.

Anh đứng đó hai phút. Hơi thở đọng trên kính, mờ, co lại.

Phải gặp cô. Không phải qua camera. Không phải qua email nội bộ. Gặp trực tiếp, và nói.

Không phải nói tất cả. Nhưng một phần. Đủ để cô hiểu rằng con đường cô đang đi có điểm kết, và điểm kết không phải sự thật. Điểm kết là cái chết.

Anh lau vết mờ trên kính. Đứng thẳng lại.

Tay phải đưa vào túi vest bên phải. Ngón chạm mảnh giấy, gấp tư, giấy cũ, mực đen. Rút ra. Mở.

Lâm Hữu Đức. Ông ấy muốn nói gì.

Mười năm. Cùng nét chữ, cùng mực, cùng nếp gấp mòn.

Quân Phong nhìn dòng chữ. Rồi mở ngăn bàn, lấy bút, bút bi đen, loại dùng hằng ngày, không phải bút ký. Đặt mảnh giấy lên mặt bàn gỗ tối.

Viết bên dưới. Tay không run, ba mươi ba tuổi, tay anh không run nữa. Nét chữ gọn hơn, sắc hơn, khác hẳn nét hai mươi ba tuổi phía trên.

Ông ấy muốn nói: chạy đi.

Anh nhìn hai dòng chữ, cũ và mới, cùng mảnh giấy, mười năm cách nhau. Dòng đầu là câu hỏi. Dòng thứ hai là câu trả lời. Mười năm để hiểu một câu.

Đức muốn nói chạy đi. Muốn nói rằng hệ thống này không thể sửa từ bên trong. Muốn nói rằng tiết lộ ra ngoài là cách duy nhất, nhưng giá của nó là mạng. Và Đức không muốn Quân Phong trả giá đó.

Chạy đi.

Đức không chạy. Đức ở lại, thu thập bằng chứng, chuẩn bị tiết lộ. Và chết.

Khả Vy không chạy. Cô ở lại, tìm sự thật, thu thập bằng chứng, liên hệ đồng minh. Và nếu không ai can thiệp, cô sẽ đi đến cùng điểm.

Quân Phong gấp mảnh giấy, bốn nếp, như mười năm trước. Bỏ vào túi vest. Thao tác đầu tiên mỗi sáng, nhưng hôm nay mảnh giấy nặng hơn. Hai dòng thay vì một.

Anh mở laptop. Hệ thống lịch nội bộ. Lịch Lâm Khả Vy, T22, hôm nay, thứ Sáu: họp phòng chín giờ, báo cáo tuần, trưa nhà ăn, chiều làm việc, năm rưỡi về. Bình thường.

Anh đóng laptop. Đứng dậy.

Chín giờ. Cuộc họp ban kiểm toán.

Anh lấy máy tính bảng, chỉnh cổ áo vest, bước ra hành lang T47. LED trắng lạnh, sạch, đều. Sáu cánh cửa kính mờ, anh đi qua mà không nhìn vào. Nhưng khi qua cánh cửa thứ ba bên trái, phòng cũ của Đức, bây giờ là kho lưu trữ, bước chân anh chậm lại nửa nhịp.

Rồi tiếp. Đều. Dứt khoát.

Trong túi vest, mảnh giấy nằm cạnh khăn. Hai dòng chữ, mười năm cách nhau.

Và trong đầu anh, một quyết định đã hình thành từ trước khi trời sáng, phải gặp Lâm Khả Vy. Không phải trên camera. Không phải qua trung gian. Gặp và nói.

Nói gì, anh chưa biết. Hoặc biết mà chưa sắp xếp thành câu. Vì thứ anh muốn nói không nằm trong quy trình nào, không có trong bất kỳ tài liệu nào Đình Viễn từng đưa. Thứ anh muốn nói thuộc về phòng bếp nhỏ tầng bốn mươi sáu, trà đá ly nhựa, và câu hỏi cậu ăn chưa mười ba năm trước.

Ch.18/99
4.091 từ