Sau bức tường kính
Thứ Hai, tuần thứ sáu. Sáu giờ mười bảy sáng.
Chuông báo thức reo lần thứ ba. Khả Vy mở mắt, trần nhà trắng, vết ẩm ở góc trái, ánh sáng lọt qua rèm mỏng. Cô nằm ngửa, hai tay đặt trên ngực, ngón tay trái giữ điện thoại. Điện thoại cô cầm suốt đêm, không nhớ lúc nào ngủ thiếp đi, chỉ biết tay vẫn ở đúng vị trí lúc tỉnh.
Cô mở khóa. Bốn bức ảnh nằm trong album gần nhất. Trang một, lệnh chấm dứt hợp đồng. Trang bốn, chữ ký. Cô nhìn chữ ký mười giây, đủ lâu để xác nhận mắt cô không tạo ra ảo giác lúc nửa đêm. Nét bút vẫn ở đó. Run nhẹ ở cuối nét cuối. Trần Quân Phong, Phụ trách Dự án Đặc biệt, Tầng 47.
Cô tắt màn hình. Đặt điện thoại lên đầu giường. Nhìn trần nhà.
Năm ngày. Đêm thứ Hai cô vào B2, chụp ảnh, lái xe về. Ba ngày sau đó cô đi làm bình thường, báo cáo, nhà ăn, về đúng giờ, mặt không biểu cảm, tay không run, giọng không đổi. Thứ Bảy cô không ra khỏi căn hộ. Chủ Nhật cũng không. Hai ngày cô nằm, ngồi, đứng, nấu cơm, ăn nửa bát rồi đổ phần còn lại. Uống nước. Tắm. Lau bếp, lau hai lần, không phải vì bẩn, mà vì tay cần làm gì đó khi đầu không ngừng chạy.
Hai ngày cô không mở laptop. Không kiểm tra email. Không gọi ai. Điện thoại nằm trên bàn, màn hình tối, bốn bức ảnh bên trong như bốn viên đạn trong ổ. Thỉnh thoảng cô mở ra nhìn, không phải vì cần xem lại, mà vì cần xác nhận nó có thật.
Nó có thật.
Cha cô làm ở tầng 47. Dự án Đặc biệt. Mã nhân viên AET-2014-0347. Vi phạm Điều 12, tiết lộ thông tin tuyệt mật cho bên ngoài hệ thống. Lệnh ký ba ngày trước khi cha chết. Hai chữ ký. Đình Viễn đề xuất. Quân Phong thực hiện.
Cô ngồi dậy. Chân chạm sàn lạnh. Đầu nặng, hai đêm ngủ ít, ăn ít. Cô đi vào bếp, đun nước, pha cà phê hòa tan. Đứng cạnh bệ bếp, hai tay ôm ly, hơi nóng chạm mặt. Nhìn ra cửa sổ, khu căn hộ ngoại ô lúc sáng sớm, xe máy thưa, đèn đường còn sáng, trời xám.
Lựa chọn.
Cô đặt ly xuống. Mở ngăn kéo bếp, sổ tay, bút xanh. Tay trái giở trang mới. Viết.
Phương án A: Nghỉ việc. Rời Aeternum. An toàn.
Phương án B: Ở lại. Tiếp tục.
Cô nhìn hai dòng. Gạch chân cả hai. Bên dưới mỗi dòng, viết tiếp.
A, An toàn. Mất mười năm chuẩn bị. Không ai biết cô biết. Quân Phong không hành động dù biết cô vào B2 (camera ghi, nhật ký thẻ MK). Nếu cô nghỉ, cô mang theo bốn bức ảnh, USB mười bảy megabyte, và sự thật rằng cha bị sa thải ba ngày trước khi chết. Nhưng sự thật đó chỉ là mảnh. Ai giết cha? Sa thải có phải lý do chết? Hay chết vì lý do khác, vì thứ cha tiết lộ, vì người cha tiết lộ cho?
Nghỉ việc = giữ mạng. Nhưng câu hỏi sẽ theo cô mười năm nữa, hai mươi năm nữa, đến khi nào không còn hỏi được nữa.
Cô uống một ngụm cà phê. Đắng. Viết tiếp.
B, Nguy hiểm. Cô đã bị camera B2 ghi lại. Thẻ MK ghi nhật ký truy cập. Nếu ai đó kiểm tra, MK bị liên lụy. Cô đang ở trong tầm ngắm từ tuần đầu tiên, email cảnh báo, phiên bị kick, HR nhắc nhở. Ba phía siết. Quân Phong biết gần như mọi thứ cô làm.
Nhưng Quân Phong không hành động.
Cô dừng bút. Nhìn dòng cuối.
Quân Phong không hành động.
Đây là mâu thuẫn cô xoay đi xoay lại suốt hai ngày. Người ký lệnh sa thải cha cô, cùng người gửi email cảnh báo thay vì xử lý, xóa camera thay vì báo cáo, hủy cuộc họp thay vì để cô bị phát hiện, đứng trong bóng tối cầu thang nói "tôi đang cố giữ cô sống."
Nếu Quân Phong muốn cô chết, cô đã chết từ tuần hai. Quy trình của tầng 47 rõ ràng, ai xâm nhập vùng T46-47 phải xử lý trong bảy mươi hai giờ. Cô xâm nhập hai lần. Truy cập dữ liệu bóng ma. Sao chép USB. Vào B2. Chụp ảnh hồ sơ mật. Bất kỳ mục nào trong số đó đủ để cô biến mất như anh Hoàng, như bảy người trước, như cha cô.
Nhưng cô vẫn ngồi đây, trong bếp, uống cà phê.
Vì Quân Phong che chắn cô. Mỗi lần cô bước qua ranh giới, anh ta chặn, không phải chặn cô, mà chặn hệ thống khỏi cô. Email cảnh báo thay vì xử lý. Xóa camera thay vì trình Tuấn. Không báo Đình Viễn, "ông ấy thấy những gì tôi cho ông ấy thấy."
Tại sao?
Cô viết hai giả thuyết.
1. Vì cha. Quân Phong biết cha cô (flashback ch5, ch9). "Cô giống ai đó tôi từng biết." Mảnh giấy mười năm trong túi vest. Nợ. Tội lỗi. Ân hận. Anh ta che chắn cô vì cô là con gái người anh ta từng ký lệnh.
2. Vì lý do khác. Cô chưa biết. Cô chưa có đủ dữ liệu.
Cô gấp sổ tay. Cất vào túi áo khoác.
Phương án B. Không phải vì dũng cảm. Vì mười năm không phải con số cô sẵn lòng ném đi.
Bảy giờ bốn mươi lăm. Khả Vy bước vào sảnh Aeternum Group.
Cảm giác khác. Không phải vì tòa nhà thay đổi, năm mươi hai tầng kính thép vẫn đứng đó, sảnh vẫn đá hoa cương, quầy lễ tân vẫn ba người mỉm cười, thang máy vẫn nhảy từ 46 lên 48. Cảm giác khác vì cô thay đổi.
Năm tuần trước cô bước vào đây mang theo một tên, Lâm Hữu Đức. Bây giờ cô mang theo bốn bức ảnh, một USB, một danh sách tám người biến mất, một dấu hiệu lặp lại Floor 47 Quản trị, và chữ ký của người đứng đầu tầng 47.
Cô quẹt thẻ. Đèn xanh. Cửa xoay mở. Bước vào.
Tầng 22, phòng dữ liệu. Trung đã ngồi ở bàn, cà phê trên tay, mắt nhìn màn hình. Gật đầu khi cô đi ngang.
— Sáng sớm thế.
— Ngủ sớm nên dậy sớm.
Câu nói bình thường. Cô ngồi xuống bàn, bật máy tính, đăng nhập. Màn hình sáng, email, bảng tổng hợp, báo cáo tuần. Cô mở email trước: ba mươi hai email mới, phần lớn thông báo nội bộ, hai từ sếp phòng, một từ HR nhắc lịch đào tạo an toàn thông tin.
Không có email ẩn danh.
Cô đóng email. Mở bảng tổng hợp dữ liệu. Bắt đầu làm việc, báo cáo tháng, phân tích tỷ lệ biến động nhân sự, biểu đồ quân số. Công việc bình thường. Ngày bình thường. Cô gõ phím đều, mắt trên màn hình, lưng thẳng. Không ai nhìn cô thấy gì khác.
Nhưng trong đầu cô, phía sau báo cáo biến động nhân sự và biểu đồ quân số, một hệ thống mới đang hình thành.
Chiến thuật mới. Không tìm dữ liệu nhân sự nữa, đã tìm đủ. Cha thuộc T47, bị sa thải, chết ba ngày sau. Dấu hiệu Floor 47 Quản trị khớp tám trên tám vụ. USB có dữ liệu bóng ma. Phần nhân sự đã khai thác hết.
Tầng tiếp theo: email.
Cô mở trình duyệt nội bộ. Gõ vào thanh tìm kiếm: "IT infrastructure Aeternum Group." Kết quả: trang tài liệu nội bộ, sơ đồ hệ thống, tài liệu đào tạo IT cho nhân viên mới. Cô đọc, chậm, kỹ, từng mục. Không phải tìm kiếm bất thường. Nhân viên phòng dữ liệu đọc tài liệu IT là chuyện bình thường.
Email nội bộ Aeternum chạy trên hệ thống riêng, không dùng Gmail hay Outlook thương mại. Máy chủ đặt tại chỗ, trong phòng máy chủ tầng B1. Tên miền nội bộ: @aeternum.vn. Quản trị bởi phòng IT tầng 15. Mỗi nhân viên có một tài khoản, dung lượng hai gigabyte, lưu trữ tối đa ba năm. Email cũ hơn ba năm chuyển sang máy chủ lưu trữ, cùng hệ thống archive như hồ sơ nhân sự, quản lý bởi IT với quyền truy cập hạn chế.
Cô đọc đến phần "Chính sách xóa dữ liệu" và dừng lại.
"Khi nhân viên nghỉ việc hoặc bị chấm dứt hợp đồng, tài khoản email sẽ bị vô hiệu hóa trong vòng 24 giờ. Toàn bộ email sẽ được chuyển sang trạng thái 'archived-inactive' trên máy chủ lưu trữ và lưu giữ theo quy định pháp luật (tối thiểu 5 năm). Sau thời hạn lưu giữ, dữ liệu sẽ được xóa vĩnh viễn."
Cô đọc lại. "Archived-inactive." Không phải xóa. Lưu giữ. Năm năm.
Cha chết mười năm trước. Email cha, nếu có, đã quá thời hạn năm năm. Lẽ ra đã bị xóa.
Nhưng cô biết Aeternum. Năm tuần ở đây dạy cô rằng hệ thống nói một đường, thực tế đi một nẻo. Hồ sơ nhân sự cha bị xóa khỏi hệ thống số, nhưng bản giấy vẫn nằm trong hộp B2. Dữ liệu bóng ma, thông tin mô tả không xóa dù hồ sơ chính đã xóa, nhật ký cửa từ giữ chín mươi ngày, nhật ký máy in còn dấu vết. Hệ thống đêm mở rộng quyền truy vấn. Mỗi lớp bảo mật có một kẽ hở.
Email cũng vậy. Xóa email không có nghĩa xóa dấu vết. Máy chủ nhật ký ghi lại mọi thứ, ai gửi, ai nhận, thời gian, kích thước, tiêu đề. Nội dung có thể bị xóa, nhưng thông tin mô tả trên máy chủ nhật ký tồn tại lâu hơn, đặc biệt nếu không ai nghĩ đến việc xóa nhật ký.
Cô mở trang tài liệu tiếp theo: "Kiến trúc email." Sơ đồ kỹ thuật, trình chuyển thư, trình phân phối thư, máy chủ nhật ký. Cô không phải kỹ sư IT, nhưng cô là nhân viên phân tích dữ liệu. Cô đọc sơ đồ như đọc bảng số liệu, tìm mối quan hệ, tìm luồng dữ liệu, tìm nơi dữ liệu đọng lại.
Và cô tìm thấy.
Máy chủ nhật ký thư. Tách biệt khỏi máy chủ email chính. Ghi lại toàn bộ transaction, gửi, nhận, chuyển tiếp, xóa. Bao gồm cả nhật ký xóa, khi email bị xóa, máy chủ nhật ký ghi nhận thời điểm xóa, tài khoản thực hiện, và email ID bị xóa. Email biến mất khỏi hộp thư, nhưng dấu vết của việc xóa vẫn nằm trên máy chủ nhật ký.
Xóa ẩn. Cô không biết thuật ngữ chính thức, nhưng đó là cách cô gọi trong đầu. Email bị xóa tạo ra bóng, không phải nội dung, mà là trace, một vết hằn trên nhật ký cho thấy có thứ gì đó từng tồn tại ở đây và đã bị ai đó lấy đi.
Giống dữ liệu bóng ma trong hồ sơ nhân sự. Giống thông tin mô tả không xóa dù hồ sơ chính đã xóa. Cùng một logic. Cùng một kẽ hở.
Cô đóng trình duyệt. Quay lại báo cáo biến động nhân sự. Gõ phím. Nhìn màn hình. Bình thường.
Nhưng trong sổ tay, trang mới, cô đã viết:
Máy chủ nhật ký thư, tách biệt máy chủ email chính. Deletion log: ai xóa, khi nào, email ID. Quyền truy cập: IT quản trị + ? Vị trí vật lý: B1 (phòng máy chủ). Câu hỏi: máy chủ nhật ký giữ bao lâu? Có giới hạn dung lượng? Ai quản lý? T47 có mail riêng hay dùng chung hệ thống?
Trưa. Nhà ăn tầng 5. Khả Vy xếp hàng mua cơm, thứ Hai, nhà ăn đông hơn thường, hàng dài hơn. Cô đứng đợi, khay trong tay, mắt nhìn thẳng.
Minh Khang không xuất hiện.
Cô ăn một mình. Góc nhà ăn, bàn hai người, cơm gà, canh rau. Ăn hết, hôm nay cô ăn hết, không như hai ngày cuối tuần. Cơ thể cần năng lượng. Đầu cần cơ thể hoạt động.
Trên đường về tầng 22, cô đi ngang phòng IT tầng 15. Không vào. Chỉ nhìn, cửa kính, bên trong bốn năm người ngồi trước màn hình, máy chủ nhỏ xếp ở góc, đèn LED xanh nhấp nháy. Biển tên cạnh cửa: "Phòng Công nghệ Thông tin, Trưởng phòng: Nguyễn Văn Tùng."
Cô ghi tên vào đầu. Không ghi sổ, không ghi tên người trong sổ tay ở công ty. Bài học từ tuần bốn: QP biết cô ghi sổ tay giấy tay trái. Camera T22 đã ghi. Sổ tay giấy an toàn hơn laptop, nhưng không an toàn nếu ai đó đọc được.
Từ bây giờ, sổ tay chỉ ghi dữ liệu kỹ thuật. Tên, mối quan hệ, suy luận, giữ trong đầu.
Ba giờ chiều. Tầng 22. Khả Vy làm việc. Báo cáo tháng gần xong, biểu đồ biến động nhân sự theo quý, bảng so sánh quân số giữa các phòng ban, phân tích chi phí tuyển dụng. Công việc sạch, gọn, không liên quan gì đến tầng 47.
Cô mở màn hình dòng lệnh. Không phải lần đầu, nhân viên phòng dữ liệu dùng màn hình dòng lệnh để chạy truy vấn, xuất dữ liệu, kiểm tra kết nối máy chủ. Bình thường.
Cô gõ lệnh gửi tín hiệu đến máy chủ email nội bộ. Phản hồi: kết nối thành công, thời gian phản hồi hai mili giây. Máy chủ hoạt động, cùng mạng nội bộ, cùng mạng con.
Gõ tiếp: truy vết đường truyền. Đường đi từ máy cô đến máy chủ email, hai chặng, qua bộ chuyển mạch tầng 22, đến bộ chuyển mạch lõi, đến máy chủ email. Không có tường lửa riêng giữa tầng 22 và máy chủ email. Kết nối trực tiếp.
Cô không đi xa hơn. Không thử truy cập máy chủ nhật ký. Không gõ lệnh nào vượt quá phạm vi công việc. Chỉ gửi tín hiệu và truy vết đường truyền, hai lệnh mà bất kỳ nhân viên IT nào cũng dùng hàng ngày, và nhân viên phòng dữ liệu dùng khi kiểm tra kết nối cơ sở dữ liệu.
Nhưng cô đã biết đủ. Máy chủ nhật ký thư cùng mạng. Không tường lửa riêng. Truy cập được từ tầng 22, ít nhất về mặt mạng. Quyền truy cập là chuyện khác, nhưng quyền thay đổi theo giờ. Hệ thống đêm mở rộng quyền truy vấn, cô đã biết từ tuần bốn. Câu hỏi: máy chủ nhật ký email có nằm trong phạm vi mở rộng quyền đêm?
Cô cần kiểm tra. Nhưng không phải hôm nay. Không phải tuần này. Lần trước cô làm đêm truy cập dữ liệu bóng ma, bị kick phiên, bị HR nhắc nhở, bị QP gửi email cảnh báo. Lần này cô không được phép lặp lại.
Chậm. Từng bước. Không kích hoạt cảnh báo.
Cô đóng màn hình dòng lệnh. Quay lại Excel. Gõ công thức VLOOKUP. Bình thường.
Sáu giờ. Khả Vy ra khỏi tòa nhà đúng giờ, lần thứ hai liên tiếp, sau thứ Sáu tuần trước. Gật đầu chào bảo vệ. Đi bộ ra bãi xe. Trời chiều, nắng nhạt, gió ấm.
Sedan đen ở góc bãi xe. Cùng vị trí.
Cô nhìn, lần này cô nhìn, không như đêm trước. Ban ngày, xe rõ hơn: sedan đen, kính tối màu, biển số cô ghi nhớ nhưng không ghi ra. Không có người trong xe, hoặc có, nhưng kính tối không nhìn thấy. Xe đậu ở góc xa, gần trụ bê tông, vị trí camera bãi xe không quét đến.
Bốn lần. Đêm thứ Sáu tuần đầu, thứ Sáu tuần trước, đêm thứ Hai vừa rồi, hôm nay. Cùng xe, cùng vị trí, cùng góc không có camera. Không phải xe nhân viên, xe nhân viên thay đổi chỗ đậu mỗi ngày. Xe này cố định.
Ai?
Cô không đến gần. Bước đều về xe mình. Mở cửa, ngồi vào, nổ máy. Lái ra khỏi bãi xe.
Trên đường về, cô rẽ qua siêu thị. Mua gạo, rau, trứng, cà phê hòa tan. Về căn hộ. Nấu cơm. Ăn, ăn hết. Rửa bát. Ngồi vào bàn.
Sổ tay mở. Bút xanh.
Cô vẽ sơ đồ. Ở giữa: "Hệ thống email." Từ đó, nhánh ra:
Máy chủ thư (B1), lưu email hiện tại, 3 năm. Máy chủ lưu trữ, email cũ, "archived-inactive," giữ 5 năm theo luật. Máy chủ nhật ký thư (B1?), tách biệt, ghi transaction, nhật ký xóa. Xóa ẩn, email bị xóa nhưng trace trên nhật ký còn.
Nhánh khác: "Câu hỏi."
T47 dùng chung hệ thống email hay máy chủ riêng? Nếu chung, email T47 có nhật ký xóa trên cùng máy chủ nhật ký. Nếu riêng, cần tìm máy chủ riêng, khó hơn nhiều. Máy chủ nhật ký giữ bao lâu? Trang tài liệu không ghi. Cần hỏi IT hoặc tự kiểm tra. Quyền truy cập máy chủ nhật ký, IT quản trị cấp nào? Hệ thống đêm mở quyền đến máy chủ nhật ký email không?
Cô nhìn sơ đồ. Gấp sổ. Cất.
Trên đầu giường, điện thoại nằm yên. Bốn bức ảnh. Và một tin nhắn.
Cô mở điện thoại. Cuộn xuống, tin nhắn từ số lạ, thứ Sáu tuần trước, hai mươi hai giờ ba mươi tám. "Cha cô không tự tử."
Bốn từ. Không ký tên. Đầu số nội địa. Không phải Quân Phong, QP dùng email nội bộ, không dùng SMS. Không phải Minh Khang, MK gặp trực tiếp, để thẻ dưới tờ giấy ăn, không gửi tin nhắn. Ai?
Cô nhìn tin nhắn. Ngón tay đặt trên nút trả lời.
Không trả lời. Chưa.
Người gửi tin nhắn này biết cha cô. Biết cô đang tìm. Biết cô ở Aeternum. Gửi đúng thời điểm cô vừa rời cầu thang, mười phút sau khi QP bỏ đi. Trùng hợp hay theo dõi?
Nếu trả lời, cô xác nhận mình nhận được. Xác nhận mình quan tâm. Xác nhận mình đang tìm sự thật về cha. Cho người lạ thông tin mà không nhận lại gì.
Cô khóa điện thoại. Đặt xuống. Nhưng trước khi đặt, cô lưu tin nhắn vào một thư mục riêng, không tên, không nhãn, chỉ cô biết. Lưu số. Không lưu tên.
Dữ liệu. Mọi thứ là dữ liệu. Tin nhắn này cũng vậy, chưa đủ để hành động, đủ để lưu.
Mười giờ đêm. Căn hộ yên tĩnh. Tiếng xe máy ngoài đường thưa dần. Đèn trong phòng ngủ tắt.
Khả Vy nằm trên giường, mắt mở, nhìn trần nhà.
Ngày mai cô sẽ đi làm. Gõ báo cáo. Ăn trưa nhà ăn. Về đúng giờ. Bình thường. Tuần này cô sẽ không làm đêm, không lên cầu thang, không vào phòng nào không thuộc quyền truy cập. Cô sẽ đọc tài liệu IT trên trang tài liệu, hợp pháp, bình thường, không kích hoạt cảnh báo. Cô sẽ hiểu hệ thống email từ bên ngoài trước khi chạm vào bên trong.
Chậm. Kiên nhẫn. Không giống bốn tuần đầu, chạy, liều, bị đuổi, bị cảnh báo, bị kick, bị nhìn. Bốn tuần đầu cô là con mồi chạy trong mê cung, và mê cung biết cô ở đâu mỗi giây.
Bây giờ khác. Cô biết ai xây mê cung. Cô biết tên trên bản vẽ.
Trên kệ sách, hộp tài liệu cha nằm yên. Thư tay, ảnh cũ, giấy khai tử, USB. Bốn bức ảnh mới trong điện thoại. Một tin nhắn chưa trả lời.
Cô nhắm mắt.
Lần này cô ngủ.