Người Tình Của Tầng 47
Chương 5: Trần Quân Phong
Chương 5

Trần Quân Phong

Vụ Trần Hoàng Dũng kết thúc lúc bảy giờ mười hai phút sáng thứ Hai.

Quân Phong đọc báo cáo trên tablet trong khi đứng trước cửa kính văn phòng tầng 47. Bản báo cáo hai trang, font nhỏ, không tiêu đề, không logo, không tên người gửi. Trang một: hồ sơ nhân sự gốc đã được thay thế, email nội bộ đã xóa, quyền truy cập đã thu hồi, lịch họp đã gỡ tên. Trang hai: đối tượng đã rời khỏi thành phố lúc năm giờ sáng Chủ Nhật, xe cá nhân, hướng miền Trung, không mang theo tài liệu công ty. Đã xác nhận không sao chép dữ liệu ra thiết bị ngoài. Đã xác nhận không liên hệ bên thứ ba.

Gọn. Sạch. Đúng quy trình.

Quân Phong tắt tablet, đặt lên bàn. Văn phòng anh không lớn — mười lăm mét vuông, bàn gỗ tối, ghế da đen, một giá sách thấp sát tường, cửa kính nhìn ra thành phố. Không ảnh. Không cây cảnh. Không cốc cá nhân. Căn phòng của người không ở lâu, hoặc của người không cần gì ngoài bốn bức tường.

Anh ngồi xuống, mở laptop, kiểm tra ba email nội bộ. Hai email từ phòng tài chính — báo cáo tuần, không có gì bất thường. Một email từ trợ lý: "Cuộc họp 9h với ban kiểm toán. Tài liệu đính kèm."

Anh mở tài liệu, đọc qua, đóng lại. Mọi thứ nằm trong biên độ kiểm soát. Vụ Trần Hoàng Dũng là vụ thứ chín trong ba năm anh đứng đầu tầng 47. Mỗi vụ giống nhau về quy trình, khác nhau về lý do. Người truy cập dữ liệu ngoài phạm vi. Người liên hệ đối thủ cạnh tranh. Người hỏi sai câu hỏi với sai người vào sai lúc. Mỗi người là một lỗ hổng tiềm tàng, và lỗ hổng tiềm tàng cần được xử lý trước khi trở thành lỗ hổng thật.

Không ai chết. Quân Phong không giết người. Anh sa thải họ, thu hồi quyền, xóa dấu vết, và đảm bảo họ rời đi đủ xa để không quay lại. Đôi khi kèm theo một thỏa thuận bảo mật có khoản bồi thường đủ lớn. Đôi khi kèm theo một lời nhắn ngắn — không phải đe dọa, chỉ là nhắc nhở rằng sự im lặng có giá trị hơn sự can đảm.

Hiệu quả. Sạch sẽ. Không dấu vết ngoài quy trình.

Vụ thứ chín. Mỗi vụ giống nhau về nhịp. Thứ Sáu đêm: họp, đánh giá, ra lệnh. Thứ Bảy: đối tượng được liên hệ, thường qua điện thoại, giọng lịch sự, nội dung rõ ràng — "Chúng tôi đề nghị anh/chị nộp đơn xin nghỉ. Có hiệu lực ngay. Khoản bồi thường sẽ được chuyển trong bảy ngày." Chủ Nhật: đối tượng rời đi. Thứ Hai sáng: hệ thống sạch. Không ai hỏi. Không ai nhớ.

Quân Phong không đặt tên cho quy trình này. Đình Viễn gọi nó là "vệ sinh nội bộ." Tuấn gọi nó là "protocol." Bản thân anh không gọi nó là gì cả. Đặt tên cho một hành động là cách con người tự giải thích với mình. Anh không cần giải thích.

Anh rót nước từ bình thủy tinh trên bàn, uống một ngụm, đặt ly xuống đúng vị trí cũ — trên miếng lót da tròn, cách mép bàn mười phân. Nhìn ra cửa kính. Thành phố phía dưới bắt đầu ngày mới — xe cộ, người đi bộ, ánh nắng xiên qua các tòa nhà thấp hơn. Từ tầng 47, mọi thứ trông nhỏ. Mọi người trông giống nhau.

Tiếng gõ cửa. Hai tiếng, đều, nhẹ.

— Vào.

Tuấn, trợ lý của anh, bước vào. Ba mươi hai tuổi, tóc ngắn, kính gọng đen, mặc vest xám. Tuấn là người duy nhất được phép vào văn phòng anh không cần hẹn. Không phải vì thân, mà vì hiệu quả.

— Anh Phong, có một vấn đề nhỏ.

Quân Phong không nhìn lên. Tay phải đặt trên bàn, ngón trỏ gõ nhẹ lên mặt gỗ — một nhịp, chậm.

— Nói.

— Camera hành lang tầng 46, tối thứ Sáu. Mười giờ ba mươi bảy phút. Có người đi qua.

Quân Phong dừng gõ ngón tay.

— Ai.

Không phải câu hỏi. Giọng anh bằng phẳng, không lên cuối câu. Tuấn hiểu.

— Nhân viên mới, tầng 22. Phòng Phân tích Dữ liệu Nội bộ. Lâm Khả Vy.

Tuấn đặt một tờ giấy lên bàn — ảnh chụp từ camera, đen trắng, góc cao. Một người phụ nữ gầy, áo khoác tối, tóc buộc, đang đi dọc hành lang tầng 46. Hình ảnh không rõ mặt, nhưng thẻ nhân viên treo ở cổ phản chiếu ánh đèn.

— Cô ta đi hết hành lang, rẽ trái, đến cửa cầu thang kỹ thuật. Camera mất góc ở đoạn cuối, nhưng cửa cầu thang mở lúc mười giờ bốn mươi hai phút. Cảm biến ghi nhận.

Quân Phong nhìn ảnh. Ba giây. Rồi lật tờ giấy úp xuống.

— Còn gì nữa.

— Cô ta xuống lại tầng 22 lúc mười giờ năm mươi mốt. Chín phút trên cầu thang. Rồi xuống hầm xe. Lúc đó... anh cũng ở thang máy sảnh.

— Tôi biết.

Im lặng. Tuấn đứng thẳng, hai tay sau lưng, đợi.

— Xử lý như protocol?

Quân Phong không trả lời ngay. Anh kéo laptop lại, mở hệ thống nhân sự, gõ tên: Lâm Khả Vy. Hồ sơ hiện ra. Ảnh thẻ — khuôn mặt gầy, tóc dài, mắt nhìn thẳng vào ống kính, không cười. Phòng Phân tích Dữ liệu Nội bộ, tầng 22. Vào làm: thứ Hai tuần trước. Học vấn: cử nhân khoa học dữ liệu. Quê quán: —

Anh cuộn xuống. Thông tin gia đình. Mẹ: Nguyễn Thị Hương, nội trợ, sống ở tỉnh. Cha: —

Ô trống.

Anh nhấp vào trường "Cha." Không có dữ liệu. Hệ thống nhân sự tiêu chuẩn để trống nếu ứng viên không khai. Hoặc nếu thông tin bị xóa.

Nhưng Quân Phong không cần hệ thống để biết.

Anh đã đọc cái tên Lâm Khả Vy trước khi cô bước qua cổng sảnh chính tuần trước. Phòng nhân sự gửi danh sách nhân viên mới cho tầng 47 hàng tháng — quy trình bắt buộc, tất cả nhân viên đều được kiểm tra lý lịch cơ bản. Hầu hết không đáng quan tâm. Nhưng khi anh thấy họ Lâm, quê đúng tỉnh, tuổi đúng khoảng, ngành học đúng loại — anh đã biết.

Lâm Hữu Đức. Con gái.

Anh nhớ Đức. Không phải nhớ kiểu nhớ hình ảnh rõ ràng — mười năm đủ lâu để làm mờ đường nét khuôn mặt, màu áo, dáng đi. Anh nhớ kiểu khác. Nhớ bằng cơ thể.

Bàn tay Đức đặt trên vai anh, nặng, ấm, lần duy nhất một người lớn chạm vào anh mà không phải để kiểm tra hay ra lệnh. Anh hai mươi ba tuổi. Đức ngoài bốn mươi. Căn phòng tối, đúng tầng này, đêm khuya, sau một cuộc họp mà Đình Viễn vắng mặt. Đức ngồi ghế, anh đứng cạnh cửa. Đức nói gì đó — anh không nhớ chính xác câu từ, nhưng nhớ giọng. Trầm. Mệt. Giọng của người đang mang thứ gì đó nặng mà biết mình sắp không mang nổi.

Và anh nhớ một chi tiết: Đức nhìn anh lâu trước khi nói. Nhìn kiểu đang cân nhắc nên nói hay không. Rồi quyết định không nói. Vỗ vai anh, đứng dậy, bước ra.

Đó là lần cuối Quân Phong thấy Lâm Hữu Đức trên tầng 47.

Ba tháng sau, Đức không còn. Hồ sơ bị xóa. Tên bị gỡ khỏi mọi hệ thống. Bàn làm việc được dọn sạch trong đêm — Quân Phong biết vì anh đi qua lúc năm giờ sáng và thấy ghế Đức đã được đẩy vào gọn gàng, mặt bàn trống, như thể nó chưa từng thuộc về ai. Cảnh sát ghi tự tử. Đình Viễn không nhắc lại. Ở bữa ăn tối hôm sau — ông ta và anh, hai người, bàn dài, im lặng — Đình Viễn chỉ nói: "Con sẽ đảm nhận phần việc của Đức." Không giải thích. Không chia buồn. Một câu, một nhiệm vụ, một bữa tối.

Quân Phong không hỏi. Hai mươi ba tuổi, trong hệ thống này, hỏi sai câu là mất đúng thứ duy nhất anh có — vị trí. Và vị trí là thứ Đình Viễn cho. Thứ Đình Viễn cho, Đình Viễn lấy lại được. Anh đã thấy điều đó qua Đức, qua những người trước Đức, qua chính cách ông ta nhìn anh mỗi ngày — ánh mắt đánh giá, không yêu thương, đo lường mức hữu dụng.

Anh im lặng. Học tiếp. Leo tiếp. Và ghi nhớ. Mười năm sau, anh ngồi ở đúng chiếc ghế mà Đức từng ngồi, trong căn phòng mà Đức từng bước ra lần cuối.

Bây giờ con gái của Đức ngồi ở tầng 22, phân tích dữ liệu, ghi chép vào sổ tay, leo cầu thang kỹ thuật lúc mười giờ đêm, và đi qua camera như thể cô không biết camera tồn tại. Hoặc — và khả năng này khiến anh dừng lại — như thể cô biết nhưng không quan tâm.

Giống cha cô. Đức cũng vậy. Biết rủi ro mà vẫn làm.

Quân Phong đóng hồ sơ. Tắt màn hình. Nhìn Tuấn.

— Không xử lý.

Tuấn không phản ứng. Nhưng một nhịp im lặng trước khi anh ta gật đầu cho thấy câu trả lời không nằm trong dự kiến.

— Vâng. Giám sát tiếp?

— Không. Để tôi theo dõi cá nhân.

Tuấn gật, quay người, bước ra. Cửa đóng. Tiếng bước chân tắt ngoài hành lang.

Quân Phong ngồi im. Hai tay đặt trên bàn, mười ngón đan vào nhau, ngón cái chồng lên nhau. Tư thế quen thuộc khi anh đang cân nhắc một quyết định nằm ngoài protocol.

Không xử lý Lâm Khả Vy là vi phạm quy trình. Bất kỳ ai xâm nhập vùng kiểm soát tầng 46-47 đều phải được xử lý trong bảy mươi hai giờ. Anh tự đặt ra quy trình đó. Anh tự thực thi nó chín lần trong ba năm. Và bây giờ anh tự phá vỡ nó.

Lý do? Anh không có lý do hợp lý. Nếu Đình Viễn hỏi — và ông ta sẽ hỏi, vì ông ta hỏi mọi thứ — Quân Phong sẽ phải giải thích. "Cô ta là con gái Lâm Hữu Đức" không phải lý do. Trong hệ thống này, đó chính xác là lý do cô ta phải bị xử lý.

Nhưng Quân Phong đã quyết. Và anh không phân tích quyết định của mình. Đó là nguyên tắc anh tuân thủ từ ngày Đình Viễn dạy anh chơi cờ — mười tuổi, bàn cờ gỗ, phòng khách lạnh. "Đi nước đi. Đừng nhìn lại. Nhìn lại là nghi ngờ. Nghi ngờ là yếu." Ông ta dạy anh chơi cờ không phải để anh giỏi cờ. Mà để anh quen với việc ra quyết định mà không cần cảm xúc xác nhận.

Phân tích động cơ bản thân là thứ anh tránh — không phải vì sợ, mà vì không hữu ích. Quyết định đã đưa ra. Hành động tiếp theo là kiểm soát hậu quả.

Anh mở lại laptop, vào hệ thống camera, tìm file ghi hình tầng 46 tối thứ Sáu. File tồn tại, chưa bị ai truy cập ngoài Tuấn. Anh đổi quyền truy cập — chỉ mình anh. Rồi sao chép file ra thiết bị riêng. Rồi xóa file gốc khỏi server.

Nếu Đình Viễn kiểm tra camera — và ông ta kiểm tra mọi thứ, không phải vì nghi ngờ mà vì thói quen của kẻ không tin ai — ông ta sẽ thấy file đã bị lỗi. Không phải bị xóa — xóa để lại dấu. Bị lỗi kỹ thuật. Hệ thống camera tầng cao dùng server riêng, đường truyền qua tầng kỹ thuật 49, thường xuyên gặp nhiễu vào khung giờ bảo trì đêm. Anh đã tạo ba vụ "lỗi" tương tự trong sáu tháng qua để thiết lập tiền lệ. Không ai nghi ngờ vụ thứ tư.

Đây là cách Quân Phong làm việc. Không che giấu hành động — tạo bối cảnh để hành động trông tự nhiên. Không nói dối — sắp xếp sự thật theo trật tự anh muốn.

Quân Phong đóng laptop. Đứng dậy. Bước đến cửa kính.

Thành phố phía dưới vẫn vận hành. Xe cộ di chuyển theo pattern — đỏ dừng, xanh đi, đều đặn, không ai nhìn lên. Ở đâu đó trong đống bê tông và kính dưới kia, trên tầng 22, Lâm Khả Vy đang ngồi vào bàn làm việc. Đang mở máy tính. Đang giả vờ phân tích dữ liệu nhân sự trong khi tìm thứ mà cô tin sẽ giải thích cái chết của cha mình.

Cô không biết anh biết. Không biết anh đã đọc tên cô trước khi cô bước qua cổng từ. Không biết mỗi truy vấn cô chạy trên hệ thống đều được ghi nhận — không phải bởi "System," thuật ngữ mà anh đặt cho log ẩn danh, mà bởi một người cụ thể đang đứng trên tầng 47 nhìn xuống.

Cô ghi chép vào sổ tay giấy. Anh biết điều đó từ camera tầng 22 — góc quay không đủ rõ để đọc chữ, nhưng đủ để thấy cô viết bằng tay trái, nghiêng người che sổ, mực xanh. Thói quen phòng vệ. Cô hiểu rằng hệ thống số có thể bị xâm nhập. Cô đúng.

Và cô không biết rằng cha cô — Lâm Hữu Đức — không phải nạn nhân đơn giản. Nhưng điều đó chưa phải lúc để nghĩ. Chưa phải lúc để nhớ bàn tay trên vai và giọng nói trầm mệt. Chưa phải lúc.

Quân Phong đặt trán lên kính. Lạnh. Mặt kính dày, cách nhiệt, nhưng vẫn lạnh hơn da người. Cảm giác quen thuộc — anh hay làm điều này, đặt trán lên kính, từ khi còn nhỏ, từ khi Đình Viễn đưa anh đến tầng này lần đầu và nói "đây là nhà con." Lúc đó anh bảy tuổi. Cửa kính lạnh giống cửa kính bây giờ.

Anh nhắm mắt hai giây. Hơi thở đọng trên kính, vòng tròn mờ lan ra rồi co lại. Rồi mở mắt. Đứng thẳng lại. Lấy khăn trong túi vest, lau vết mờ trên kính. Khuôn mặt trở về vị trí cũ — bằng phẳng, không biểu cảm, sẵn sàng. Mặt kính sạch, như chưa ai chạm vào.

Chín giờ. Cuộc họp ban kiểm toán. Anh lấy tablet, mở cửa, bước ra hành lang tầng 47. Hành lang sáng, sạch, trống. Đèn LED trắng lạnh soi đều từng viên gạch.

Trước khi rẽ vào phòng họp, anh dừng lại một bước. Nhìn xuống thành phố lần cuối qua cửa kính hành lang. Miệng anh mấp máy. Một câu không thành tiếng.

Con gái của ông ấy.

Rồi anh bước vào phòng họp. Cánh cửa kính đóng lại sau lưng, êm, không tiếng.

Ch.5/5
2.533 từ