Người Tình Của Tầng 47
Chương 34: Con rối
Chương 34

Con rối

Thứ Sáu, tuần thứ chín. Sáu giờ bốn mươi ba sáng.

Quân Phong đến sớm hơn bình thường – bốn mươi bảy phút sớm hơn. Thang máy trống, sảnh trống, hành lang tầng bốn mươi bảy trống. Anh bước vào văn phòng, bật đèn bàn, không bật đèn trần. Ánh sáng vàng nhạt trên mặt gỗ tối – đủ để đọc, không đủ để ai từ hành lang thấy phòng có người.

Anh mở màn hình. Nhật ký vận hành tòa nhà – bản gốc.

Tuần trước, trên T49, anh nói với Đình Viễn: "Đã đồng bộ với nhật ký IT." Nói dối. Nhật ký IT cung cấp cho cảnh sát – đã sửa, không khoảng trống. Nhưng nhật ký vận hành tòa nhà – bản do hệ thống quản lý tự ghi, lưu trên máy chủ riêng – vẫn còn khoảng trống. CAM-30-06, bảo trì 02:14 đến 04:31, SYS-ADMIN-047. Khoảng trống đó nằm ở đó – cho đến khi ai đó nhìn.

Khả Vy đã nhìn. Thứ Hai tuần này, mười bốn phút truy vấn. Anh xóa nhật ký truy vấn của cô – nhưng bản gốc vẫn còn.

Sửa bản gốc – phức tạp hơn xóa nhật ký truy vấn. Nhật ký vận hành ghi trực tiếp từ thiết bị – sửa nghĩa là can thiệp vào cơ sở dữ liệu quản lý tòa nhà, thay đổi bản ghi phần cứng. IT cũ – Tùng – có thể làm. IT mới – người bên ngoài, anh không kiểm soát hoàn toàn.

Anh mở bản ghi. Tìm CAM-30-06. Khoảng trống – vẫn ở đó. Hai giờ mười bốn đến bốn giờ ba mươi mốt. SYS-ADMIN-047.

Tùng đã nghỉ phép vô thời hạn. IT mới thuộc tầng bốn mươi chín – trực tiếp dưới Đình Viễn, không qua anh. Anh có quyền SYS-ADMIN trên hệ thống – nhưng mỗi thao tác đều ghi nhật ký. Nếu anh sửa bản gốc bằng tài khoản T47, nhật ký thay đổi sẽ ghi: "T47, ngày X, sửa bản ghi CAM-30-06." IT mới sẽ thấy. Đình Viễn sẽ thấy.

Sửa mà để lại dấu vết – nguy hiểm hơn không sửa.

Anh đóng bản ghi. Để nguyên.

Lỗ hổng.

Bảy giờ. Tuấn vào – ba trang, đúng giờ.

Anh lật trang một: nhật ký thẻ từ, lịch trình nhân viên cấp cao. Bình thường. Trang hai: báo cáo bảo vệ cấp ba.

Mục AET-2022-1147. "Thứ Năm: đối tượng rời Aeternum 18h03. Quay lại 21h32 – thẻ từ cổng phụ. Lên T38 – 21h40. Rời T38 – 22h07. Xuống sảnh – 22h10. Rời bãi xe – 22h14."

Anh đọc lại. T38. Hai mươi bảy phút.

Khả Vy quay lại Aeternum ban đêm, lên tầng ba mươi tám, ở hai mươi bảy phút, rồi đi. Tầng ba mươi tám – pháp chế. Minh Khang.

Anh nhìn dòng tiếp: "Vũ Minh Khang – không ghi nhận thẻ từ thang máy tối qua. Xác nhận: xe MK rời bãi xe 22h21."

Không thẻ từ thang máy – Minh Khang dùng cầu thang kỹ thuật. Cầu thang không ghi nhật ký. Nhưng bảo vệ cấp ba theo dõi xe – Minh Khang rời bãi xe bảy phút sau Khả Vy.

Họ gặp nhau. Tầng ba mươi tám, ban đêm, hai mươi bảy phút. Minh Khang dẫn cô đến gì đó – hoặc cô dẫn anh ta.

– Tuấn. Camera T38 tối qua.

– Camera T38 tắt theo lịch từ mười giờ đêm. Hai người vào lúc chín giờ bốn mươi – nằm trong khoảng sáng. Nhưng đoạn ghi hình từ chín đến mười – tôi chưa trích.

– Trích.

– Vâng.

Tuấn ghi. Không hỏi tại sao – nhưng bút dừng nửa giây trước khi ghi, kiểu dừng anh đã bắt đầu nhận ra.

Anh lật trang ba. Mục bổ sung – Tuấn tự thêm, không theo yêu cầu.

"Sedan đen. Biển số 51H-xxx.xx. Xuất hiện lại bãi xe Aeternum từ 20h47 tối qua. Rời 23h12. Cùng vị trí các lần trước – góc không camera. Ghi nhận: vắng mặt 10 ngày (từ ngày ông Toàn chết). Tái xuất."

Sedan đen – quay lại. Anh đã tra biển số: công ty ma, văn phòng ảo quận Hai, ngõ cụt. Mười ngày vắng – đúng từ ngày ông Toàn chết. Bây giờ quay lại – đúng đêm Khả Vy lên T38.

Trùng hợp – hoặc ai đó đang theo dõi cô ngoài vòng kiểm soát của anh.

– Sedan đen. Anh nói. – Đêm qua, Khả Vy rời bãi xe 22h14. Sedan rời 23h12. Gần một tiếng sau. Sedan có di chuyển theo cô không?

– Không. Xe bảo vệ cấp ba theo KV về đến căn hộ, xác nhận an toàn. Sedan không rời bãi xe cho đến 23h12.

– Sedan ở lại một tiếng sau khi cô đi. Làm gì.

– Không rõ. Kính tối, không ai ra vào xe trong thời gian theo dõi.

Anh gấp báo cáo. Nhìn Tuấn.

– Tuấn nghĩ sedan là ai.

Tuấn nhìn lại – ba giây. Lần hiếm hoi anh hỏi ý kiến, không ra lệnh.

– Tôi không đoán. Tuấn nói. – Nhưng sedan biết lịch trình KV, biết bãi xe Aeternum, biết góc không camera. Người này quen hệ thống – hoặc từng ở trong hệ thống.

Anh gật. Tuấn nói đúng – sedan không phải người ngoài ngẫu nhiên. Nexgen Solutions, nhà thầu bảo trì, quyền truy cập T49 trong giờ bảo trì. Giải thể. Nguyễn Đình Trung – cựu nhân viên, sống cách Khả Vy tám trăm mét. Lead trắng.

Nhưng sedan không phải Lead trắng. Hai thực thể khác nhau – Lead bám KV trên đường, sedan đậu trong bãi xe Aeternum. Cùng mạng lưới hay độc lập – anh chưa biết.

Chín giờ. Tuấn ra. Mười phút sau – tiếng gót giày trên hành lang.

Gót giày cao, nhịp đều, tự tin – không phải Tuấn, không phải nhân viên T47. Anh biết tiếng bước này.

Cửa mở. Không gõ.

Tống Diệp An – đầm đen công sở, tóc thẳng dài, mắt kẻ sắc. Nước hoa – gardenia, đậm hơn bình thường, kiểu người muốn căn phòng biết mình đang ở đây. Cặp da đặt lên ghế khách trước khi anh mời ngồi.

– Sáng sớm. Anh nói.

– Em không ngủ. Diệp An ngồi xuống, vắt chân, tay đặt trên tay ghế. – Tầng bốn mươi chín có phòng nghỉ. Chủ tịch cho em dùng khi ở lại muộn.

Phòng nghỉ tầng bốn mươi chín – dành cho chủ tịch và khách đặc biệt. Đình Viễn cho Diệp An dùng – nghĩa là Diệp An không chỉ là cổ đông. Cô ấy đang ngồi gần hơn ngai – gần hơn bình thường.

– Em cần gì.

Diệp An nhìn anh. Mắt sắc, không cười – kiểu nhìn anh quen: đo lường, tính toán, rồi mới nói.

– Em cần anh nghe một chuyện. Không phải pháp chế, không phải cổ đông. Chuyện giữa em và anh.

Anh dựa lưng ghế. Chờ.

– Chủ tịch nói chuyện với em tối qua. Về anh.

Im lặng. Anh không hỏi "nói gì" – để Diệp An tự nói. Cô ấy thích được mời, nhưng thích tự đến hơn.

– Chủ tịch nói: "Quân Phong gần đây có những quyết định cần theo dõi." Nguyên văn. "Theo dõi" – không phải "kiểm tra", không phải "điều tra." Theo dõi. Em hiểu sự khác biệt.

Anh hiểu. "Kiểm tra" là nghi ngờ. "Điều tra" là buộc tội. "Theo dõi" – là cho thêm dây, xem con cá bơi đến đâu trước khi kéo.

– Và ông ấy nhờ em theo dõi.

Diệp An không trả lời ngay. Tay phải xoay chiếc nhẫn trên ngón áp út – bạch kim, không đá, kiểu nhẫn cô ấy đeo khi muốn nhắc ai đó rằng cô ấy giàu mà không cần khoe.

– Ông ấy không nhờ. Ông ấy nói: "Diệp An, con gần Quân Phong. Nếu thấy gì – nói ta biết." Không phải lệnh. Là gợi ý. Em biết gợi ý của chủ tịch nghĩa là gì.

– Là lệnh.

– Là lệnh.

Im lặng. Ánh nắng sớm xiên qua kính – Sài Gòn phía dưới, sương mờ trên sông, xe đầu tiên trên cầu Phú Mỹ. Văn phòng tầng bốn mươi bảy – hai người, cửa đóng, một người vừa thừa nhận được giao nhiệm vụ giám sát người còn lại.

– Em đến đây nói cho anh biết.

– Em đến đây để anh biết – và để anh nợ em.

Anh nhìn Diệp An. Cô ấy không giấu – đây là bản chất Diệp An: cho thông tin, đòi vị trí. Cô ấy cho anh biết Đình Viễn đang siết – đổi lại, anh phải nhớ cô ấy đứng phía nào.

– Em đứng phía nào, Diệp An.

Diệp An cười – nhẹ, không đến mắt.

– Em đứng phía em. Luôn luôn. Nhưng giữa em và chủ tịch – em chọn người có tương lai dài hơn.

Câu đó – anh nghe. "Người có tương lai dài hơn" – không phải Đình Viễn. Sáu mươi lăm tuổi, dù lưng thẳng, dù mắt sắc – Đình Viễn không sống mãi. Diệp An đang cược vào người kế vị. Hoặc – đang cược vào người phá hủy tất cả.

– Chủ tịch nói gì nữa.

Diệp An dừng xoay nhẫn. Nhìn anh – lâu hơn, mắt thay đổi: bớt tính toán, thêm thứ gì đó mà anh không tên được. Không phải lo lắng – Diệp An không lo lắng cho ai. Gần hơn: tò mò. Hoặc – quan sát.

– Chủ tịch nhắc cô Lâm.

Anh không nhúc nhích. Mặt giữ nguyên – anh biết giữ, mười tám năm rèn.

– Ông ấy nói: "Cô Lâm ở lại đến hết quý. Sau đó – con xử lý." Ông ấy nói "con" – nghĩa là nói với anh, không phải em. Nhưng ông ấy nói trước mặt em. Có chủ ý.

Có chủ ý. Đình Viễn nói trước mặt Diệp An để Diệp An biết – để Diệp An báo lại anh – để anh biết Đình Viễn biết. Vòng tròn kiểm soát: Đình Viễn ở trung tâm, anh và Diệp An quay quanh, cả hai đều biết nhau đang quay nhưng không thể dừng.

Con rối.

Anh đứng dậy. Đi đến cửa kính, lưng quay Diệp An. Sài Gòn sáng dần – sương tan, nắng vàng trên mặt sông, tòa nhà đối diện phản chiếu ánh bình minh.

– Diệp An. Anh nói, không quay lại. – Em ở lại T49 khuya từ hai tuần nay. Xe em trong bãi xe đến nửa đêm. Em làm gì.

Im lặng phía sau.

– Em quan sát. Diệp An nói. Giọng không đổi – nhưng chậm hơn nửa nhịp.

– Quan sát ai.

– Tất cả mọi người.

Anh quay lại. Nhìn cô ấy – ngồi trên ghế khách, chân vắt, lưng thẳng, mắt bình thản. Nhưng tay – tay đặt trên tay ghế, ngón cái ấn vào đệm da, mạnh hơn cần thiết. Anh thấy.

– Em đang mua cổ phần.

Diệp An nhìn anh. Năm giây. Rồi đứng dậy – cầm cặp da, sửa tóc.

– Em đứng phía người có tương lai dài hơn. Cô ấy nói lại, giọng nhẹ hơn lần trước. – Và em không bao giờ mua khi giá đã cao.

Cô ấy bước ra. Gót giày trên hành lang – xa dần, đều, tự tin. Cửa thang máy mở, đóng. Im.

Mười giờ. Một mình.

Anh ngồi ở bàn. Không mở màn hình.

Đình Viễn dùng Diệp An để giám sát anh. Không phải vì không tin – Đình Viễn không tin ai, chưa bao giờ. Dùng Diệp An vì Diệp An gần anh nhất ngoài Tuấn. Và vì Diệp An sẽ báo lại – không vì trung thành với Đình Viễn, mà vì thông tin là tiền tệ, và Diệp An biết đầu tư.

Anh bị kiểm soát. Luôn bị kiểm soát – từ năm mười lăm tuổi, khi Đình Viễn nhận nuôi. Dạy chơi cờ, dạy đọc người, dạy im lặng, dạy cắt đứt. Mỗi bài học – một sợi dây. Mười tám năm – sợi dây thành lưới. Lưới thành da. Anh không biết anh kết thúc ở đâu và Đình Viễn bắt đầu ở đâu.

Con dao nào cũng có ngày cùn.

Nhưng câu Đình Viễn không dạy: con dao không cùn – con dao biết mài lại – có ngày quay lưỡi.

Anh mở ngăn kéo. Hộp gỗ – mảnh giấy gấp tư, hai dòng, hai nét mực.

"Lâm Hữu Đức. Ông ấy muốn nói gì." "Ông ấy muốn nói: chạy đi."

Anh nhìn mảnh giấy. Chạy đi – Đức muốn anh chạy. Nhưng chạy nghĩa là gì. Rời Aeternum, rời T47, rời mười tám năm, rời Đình Viễn. Chạy đi đâu. Anh không có "đi đâu" – Đình Viễn là thế giới duy nhất anh biết.

Và bây giờ – Khả Vy.

Cô ấy không chạy. Cô ấy ở lại, đào sâu, gặp Minh Khang ban đêm trên T38, tìm bằng chứng. Cô ấy không chạy vì cô ấy có lý do để ở lại – cha cô. Anh không có lý do – trước đây.

Anh gấp mảnh giấy. Cất lại.

Mười một giờ. Tuấn quay lại.

– Đoạn ghi hình camera T38 từ chín đến mười tối qua.

Anh nhìn Tuấn. Tuấn đặt ổ cứng ngoài trên bàn – nhỏ, đen, không nhãn.

– Hai người. Tuấn nói. – Lâm Khả Vy vào 21h40, Vũ Minh Khang vào 21h43. Camera hành lang ghi nhận cả hai đi về phía phòng lưu trữ pháp chế – cuối hành lang, ngoài góc quay. Camera tiếp theo ở trong phòng lưu trữ – tắt theo lịch, không có hình ảnh bên trong. Hai người rời T38 lệch nhau – KV trước, MK sau ba phút.

– Ai nữa trên tầng.

– Không ai. Nhân viên pháp chế cuối cùng rời lúc 18h32. Bảo vệ tuần tra T38 – lần cuối 19h00, lần tiếp 23h00. Khoảng trống bốn tiếng.

Anh nhìn ổ cứng. Không cắm.

– Xóa.

Tuấn nhìn anh. Không dừng bút lần này – ghi ngay, gấp sổ.

– Xóa đoạn ghi hình T38 tối qua, chín đến mười. Lý do ghi nhận: bảo trì định kỳ camera.

– Tôi hiểu.

Tuấn cầm ổ cứng. Bước ra.

Ở cửa, dừng. Không quay lại, nhưng nói:

– Anh Phong. Sổ của tôi thêm một dòng.

Cửa đóng.

Anh nhìn cửa đóng. Tuấn không đe dọa – Tuấn thông báo. Mỗi dòng trong sổ Tuấn là một viên đạn – chưa bắn, nhưng nằm trong ổ. Tuấn đang nạp đạn. Chậm, đều, kiên nhẫn.

Câu hỏi không phải "Tuấn có bắn không" mà "Tuấn bắn khi nào." Khi anh không còn giá trị hơn sổ – khi trung thành với anh tốn hơn trung thành với Đình Viễn – Tuấn sẽ chọn.

Một giờ chiều. Anh ăn trưa ở bàn – cơm hộp từ nhà bếp T50, không lên Horizon. Nhai chậm, không nếm.

Nghĩ.

Đình Viễn ra thời hạn hai tháng – "xử lý" Khả Vy sau hết quý. Đình Viễn dùng Diệp An giám sát anh. Tuấn đang nạp đạn. Nhật ký vận hành tòa nhà vẫn còn lỗ hổng – anh không sửa được mà không để lại dấu vết. IT mới thuộc Đình Viễn. Minh Khang gặp Khả Vy ban đêm – hai người đang xây gì đó mà anh không kiểm soát.

Bao nhiêu sợi dây đang siết – và bao nhiêu sợi anh tự quấn lên mình.

Anh nhớ bài cờ Đình Viễn dạy năm mười tám tuổi. "Khi tất cả các quân đều bị kiểm soát – đừng di chuyển. Để đối phương nghĩ mình đang thắng. Khi đối phương thoải mái – mới sai." Đình Viễn dạy anh kiên nhẫn bằng cách không dạy anh yêu.

Nhưng Đức dạy khác. Đức dạy chơi cờ để HIỂU – không phải để thắng. "Mỗi quân cờ đều nghĩ mình đang chơi. Thực ra chúng đang bị chơi."

Hai người dạy anh cờ. Một người muốn anh thắng. Một người muốn anh nhìn thấy bàn cờ.

Anh đang nhìn thấy bàn cờ.

Đình Viễn là người chơi. Anh, Diệp An, Tuấn, Minh Khang, Khả Vy – quân cờ. Mỗi người nghĩ mình đang chọn – nhưng Đình Viễn nhìn từ trên xuống, thấy tất cả, để tất cả di chuyển trong phạm vi ông ấy cho phép. Anh giữ Khả Vy – Đình Viễn cho phép, hai tháng, vì có lý do vận hành. Diệp An mua cổ phần – Đình Viễn biết, cho phép, vì cần Diệp An gần anh. Tuấn ghi sổ – Đình Viễn không cần biết cụ thể, vì khi cần, Tuấn sẽ tự nộp.

Và anh – mười tám năm, con dao, con rối, con cờ. Nghĩ mình đang bảo vệ Khả Vy – nhưng Đình Viễn cho phép anh bảo vệ, cho phép anh vi phạm, cho phép anh đi xa hơn mỗi tuần. Vì – khi cần – tất cả những vi phạm đó sẽ thành bằng chứng. Sổ Tuấn. Nhật ký hệ thống. Camera. Ghi chú CA-2025-0047. Mọi thứ anh làm để giữ cô – là dây thòng lọng quanh cổ chính anh.

Con rối nghĩ mình đang kéo dây. Thực ra dây đang kéo nó.

Anh đặt đũa xuống. Cơm nguội.

Ba giờ chiều. Anh đứng ở cửa kính, nhìn xuống.

Tầng bốn mươi bảy – cao hơn hầu hết tòa nhà Sài Gòn, thấp hơn Đình Viễn hai tầng. Anh nhìn thấy bãi xe phía dưới – nhỏ, ô vuông, xe xếp hàng. Góc bãi xe – vị trí sedan đen. Từ đây không nhìn rõ – nhưng anh biết nó ở đó. Đêm qua, 20h47 đến 23h12.

Sedan đen biết lịch trình Khả Vy. Sedan đen từng ở trong hệ thống – Nexgen Solutions, quyền T49. Sedan đen vắng mười ngày từ khi ông Toàn chết – quay lại khi Khả Vy bắt đầu gặp Minh Khang ban đêm.

Ai đó đang quan sát cô – không phải anh, không phải Đình Viễn, không phải Tuấn. Ai đó ở ngoài vòng kiểm soát. Ai đó biết hệ thống đủ để tránh, biết Khả Vy đủ để theo, biết Aeternum đủ để đậu xe ở góc không camera.

Ai đó từng ở trong hệ thống. Và rời đi.

Anh nghĩ đến danh sách mà anh chưa xem – danh sách mà Khả Vy có thể đã xem tối qua trên T38, trong két Minh Khang. Anh biết két đó tồn tại – biết từ năm ngoái, khi trưởng ban pháp chế cũ nghỉ và Minh Khang nhận chìa. Anh biết – nhưng không mở. Không phải vì không có quyền. Vì anh không muốn thấy tên nào nữa.

Bây giờ Khả Vy đã thấy.

Anh quay lại bàn. Ngồi xuống.

Hai tháng. Năm mươi sáu ngày. Đình Viễn đếm. Tuấn đếm. Diệp An đếm. Và anh – anh đếm ngược.

Năm mươi sáu ngày để tìm cách cắt dây mà không giết người cầm dây. Hoặc – cắt dây và chấp nhận cả hai rơi.

Anh nhìn ra cửa kính. Nắng chiều Sài Gòn – nhạt, mây xám kéo từ phía đông. Mùa mưa. Mùa thay đổi.

Mảnh giấy trong ngăn kéo – "chạy đi." Đức viết cho anh. Nhưng anh không chạy. Mười năm anh không chạy.

Bây giờ – anh vẫn không chạy. Nhưng lý do đã khác.

Ch.34/80
3.257 từ