Người Tình Của Tầng 47
Chương 46: Ghen
Chương 46

Ghen

Thứ Ba, tuần thứ mười ba. Sáu giờ bốn mươi hai.

Tầng bốn mươi bảy. Đèn bàn – vàng, hẹp, chiếu lên báo cáo nhật ký kỹ thuật gửi lúc năm giờ năm mươi bảy. Anh đọc lần thứ hai.

Báo cáo ghi: tầng hai mươi hai, tài khoản LAM-KV, phiên đăng nhập 08:03–17:32, truy vấn biến động nhân sự quý hai – đúng phạm vi, đúng quyền, đúng thời gian. Không cờ đỏ. Không bất thường. Hai kỹ sư Đình Viễn thuê tuần mười, thay Tùng – kiểm tra mỗi sáng, gửi báo cáo mỗi chiều. Họ không biết đang tìm gì. Họ chỉ biết lệnh: ghi nhận mọi truy vấn tầng hai mươi hai, báo cáo trực tiếp tầng bốn mươi chín.

Báo cáo gửi tầng bốn mươi chín – không phải bốn mươi bảy. Đình Viễn đọc trước anh. Anh nhận bản sao – qua hệ thống chuyển tiếp nội bộ, chậm bốn phút bốn mươi ba giây so với bản gốc. Bốn phút – đủ để Đình Viễn đọc xong, đủ để phản ứng nếu cần. Đủ để anh luôn chậm một bước.

Mười ba tuần trước – anh là người duy nhất đọc nhật ký tầng hai mươi hai. Bây giờ – anh đọc bản sao.

Anh đặt báo cáo xuống. Nhìn đồng hồ cơ – kim giây đều, không vội, kiểu đều anh đã quen mười ba năm. Bảy giờ kém mười lăm. Tuấn sẽ đến lúc bảy.

Anh mở hệ thống giám sát – mười hai màn hình trên tường phía bắc, chia bốn hàng ba cột. Sảnh tầng một, thang máy khu A, hành lang tầng hai mươi hai, bãi xe B1, hành lang tầng ba mươi tám, cầu thang kỹ thuật tầng bốn mươi sáu. Còn lại – tầng hai mươi sáu (kiểm toán), tầng mười lăm (kỹ thuật), sảnh tầng năm mươi. Mỗi sáng – cùng mười hai góc, cùng thứ tự, cùng thao tác.

Tầng hai mươi hai: trống. Bảy giờ kém mười – Khả Vy chưa đến. Cô đến lúc tám, sớm nhất bảy giờ bốn mươi lăm. Anh biết – mười hai tuần, không sai.

Anh nhìn – rồi chuyển sang màn hình khác.


Bảy giờ. Tuấn đến.

Cửa mở không gõ – thói quen hai năm, chỉ Tuấn được vào không gõ. Bước chân đều, giày đen cùng kiểu mỗi ngày, cặp tài liệu da nâu tay phải.

– Sáng. Tuấn nói. Đặt cặp lên bàn phụ, mở, lấy sổ bìa đen – sổ anh biết, sổ ghi mọi thứ anh làm sai.

Anh không nhìn sổ.

– Thứ Hai. Anh nói.

– Tôi báo rồi. Tuấn ngồi xuống ghế đối diện – ghế dành cho người báo cáo, thấp hơn ghế anh năm phân. – Dòng bốn mươi lăm – từ chối lệnh trực tiếp từ tầng bốn mươi chín. Chủ tịch nghe xong.

– Phản ứng.

– Không. Tuấn nói. Đều – kiểu đều Tuấn dùng khi sự thật tệ hơn giọng nói. – Chủ tịch không nói gì. Nghe xong, gật, bảo tôi ra.

Im lặng – nặng. Đình Viễn không nói gì là Đình Viễn đang tính. Đình Viễn la mắng nghĩa là anh còn hữu ích – đáng để sửa, đáng để dạy. Đình Viễn im nghĩa là anh đang bị cân – trên bàn cân có anh một bên, và con dao mới bên kia.

Tuấn. Hai mươi bảy tuổi. Không gia đình, không bảo kê – cùng phương pháp rèn.

– Còn gì. Anh hỏi.

– Chủ tịch hỏi nhật ký tầng hai mươi hai hôm nay. Lần thứ hai – lần đầu thứ Hai. Tuấn nhìn anh. – Hỏi cụ thể: "Cô Lâm truy vấn gì."

Cô Lâm. Không "nhân viên phòng dữ liệu", không "tài khoản LAM-KV." Cô Lâm – tên riêng, cách Đình Viễn gọi khi ông biết ai đó là mối đe dọa cần xử lý.

– Tôi báo đúng nhật ký. Tuấn nói. – Khả Vy chỉ truy vấn biến động nhân sự. Sạch.

Anh gật. Sạch – vì Khả Vy đã thay đổi chiến thuật từ tuần sáu. Cô không chạy truy vấn bất thường nữa – cô dùng quyền hợp pháp, đọc dữ liệu trong phạm vi, lắp ghép ngoài hệ thống. Sạch trên nhật ký – nhưng Đình Viễn không tìm bằng chứng. Đình Viễn tìm lý do.

Nhật ký sạch mười ba tuần liền – với Đình Viễn, đó cũng là một loại bất thường.

– Diệp An. Anh nói. Chuyển đề tài – không vì hết chuyện cũ, vì chuyện cũ không có lối ra.

– Gọi chiều qua. Tuấn lật sổ – không phải sổ vi phạm, sổ ghi chú riêng, nhỏ hơn, bìa xám. – Hỏi anh đã nghĩ về đề nghị chưa. Máy chủ thư nội bộ – cô ấy muốn truy cập trước đại hội cổ đông tháng sau.

Máy chủ thư – nơi chứa bốn mươi bốn thư đã xóa của tài khoản vận hành nội bộ. Diệp An muốn truy cập – không phải để tìm sự thật, để tìm đòn bẩy. Ba mươi tám phần trăm cổ phần – đủ chặn nghị quyết tái bổ nhiệm Đình Viễn, nhưng cần bằng chứng để kéo cổ đông trung lập.

– Trả lời cô ấy: tôi đang cân nhắc. Anh nói.

Tuấn nhìn anh. Hai giây – kiểu nhìn đo lường, kiểu anh dùng với Khả Vy qua camera. Rồi gật, đóng sổ xám, đứng dậy.

– Báo cáo chiều lúc sáu. Tuấn nói. Bước ra cửa.

Anh nhìn sổ bìa đen trên bàn phụ – Tuấn để lại, không mang theo. Thói quen mới – từ tuần mười, Tuấn để sổ vi phạm trên bàn anh khi ra ngoài. Không nói lý do. Anh hiểu: cho anh biết sổ luôn ở đây, luôn mở, luôn ghi. Bốn mươi lăm dòng – mỗi dòng là một sợi dây thòng lọng Đình Viễn có thể kéo bất kỳ lúc nào.


Năm giờ bốn mươi bảy chiều.

Mười hai màn hình. Anh kiểm tra theo thứ tự – sảnh, thang máy, tầng hai mươi hai, bãi xe. Quy trình cuối ngày. Không khác mười hai tuần trước.

Tầng hai mươi hai: Khả Vy đang tắt máy tính. Ba lô trên lưng ghế – cô mang theo mỗi ngày, không để lại phòng. Trung đối diện – tai nghe, gõ phím, chưa có dấu hiệu ra về. Hai người cuối cùng của phòng dữ liệu – hai bàn có người, bốn bàn trống.

Cô đứng dậy. Lấy ba lô. Áo khoác – mặc, kéo khóa, tháng năm nhưng cô vẫn mặc áo khoác. Anh biết tại sao – USB trong túi áo khoác, mang theo người mười hai tuần, không rời.

Cô bước ra cửa tầng hai mươi hai.

Anh chuyển camera – hành lang, thang máy. Theo.

Nhưng Khả Vy không xuống sảnh. Cô rẽ phải – hành lang phía nam, cầu thang nội bộ. Lên.

Anh nhìn. Ngón tay trên bàn phím – chuyển camera theo tầng. Hai mươi ba. Hai mươi lăm. Ba mươi. Ba mươi lăm.

Ba mươi tám.

Cô dừng trước cửa phòng lưu trữ pháp chế. Gõ – hai tiếng, nhanh. Cửa mở.

Minh Khang.

Anh nhìn. Camera tầng ba mươi tám – góc rộng, hành lang, cửa phòng lưu trữ bên trái. Minh Khang đứng ngưỡng cửa – sơ mi xanh nhạt, tay áo xắn, mắt kính gọng mảnh. Nụ cười – cô nhìn thấy nụ cười đó trước khi anh nhìn thấy, vì cô đứng đối diện. Anh nhìn từ camera – thấy lưng Khả Vy, thấy mặt Minh Khang. Nụ cười Minh Khang: dễ chịu, ấm, kiểu ấm của người không cần giấu gì.

Cô bước vào. Cửa đóng.

Anh chuyển camera – trong phòng. Góc hẹp hơn – một camera, quay từ trần xuống, nghiêng bốn mươi lăm độ. Bàn dài, hai ghế cùng phía, màn hình chung. Minh Khang ngồi bên trái. Khả Vy ngồi bên phải – cách ba mươi phân. Minh Khang mở tài liệu trên màn hình, chỉ – ngón trỏ, tay phải. Khả Vy gật.

Anh nhìn.

Minh Khang nghiêng sang – nói gì đó, gần tai Khả Vy. Cô quay – hai khuôn mặt cách hai mươi phân, có thể ít hơn, camera góc cao khó đo chính xác. Cô gật lần nữa. Minh Khang cười – lại cười, kiểu cười Minh Khang dùng với mọi người: không giữ, không tính.

Anh nhìn.

Một phút. Hai phút. Ba.

Trên màn hình – Minh Khang kéo chuột, cuộn tài liệu. Khả Vy viết vào sổ tay – bút bi đen, tay trái. Sổ tay cô mở – nghĩa là đây không phải cuộc gặp cá nhân, là công việc. Khả Vy không mở sổ khi không phân tích. Nhưng khoảng cách giữa hai người – ba mươi phân – gần hơn đồng nghiệp, hẹp hơn phòng lưu trữ cho phép.

Bốn phút. Năm.

Minh Khang đặt tay lên lưng ghế Khả Vy – không chạm lưng cô, chạm ghế. Nhưng cánh tay vòng qua – gần vai, gần cổ, kiểu gần của người quen việc ngồi cạnh.

Sáu phút.

Anh nhận ra mình không chuyển camera. Mười hai màn hình – mười một tĩnh, chỉ một đang phát. Tầng ba mươi tám, phòng lưu trữ, hai người. Anh không kiểm tra sảnh, không kiểm tra bãi xe, không kiểm tra cầu thang kỹ thuật. Quy trình cuối ngày – bỏ.

Bảy phút.

Tuấn đứng ở cửa. Anh không nghe – không biết Tuấn đến lúc nào. Anh nhìn lại – Tuấn nhìn màn hình, nhìn anh, nhìn lại màn hình. Không nói.

Anh tắt hình – ngón cái, nhanh, kiểu nhanh của người bị bắt gặp. Màn hình đen. Mười hai màn hình – bây giờ mười hai đen.

– Báo cáo chiều. Tuấn nói. Đều. Đặt cặp tài liệu lên bàn phụ, mở, lấy sổ xám. – Kiểm toán Ủy ban Chứng khoán duyệt hồ sơ Aeternum từ hôm nay. Phương Anh nhận thêm hai kiểm toán viên. Tầng hai mươi sáu mở rộng – phòng hai thay vì phòng một.

Anh nghe. Gật. Không hỏi thêm.

Tuấn nhìn mười hai màn hình đen. Rồi nhìn anh.

– Sáu giờ. Tuấn nói. – Tôi về.

– Về. Anh nói.

Tuấn không về. Đứng – hai giây, ba giây. Nhìn anh.

– Camera tầng ba mươi tám. Tuấn nói. – Bảy phút.

Im lặng.

– Tôi đếm. Tuấn nói. – Tôi đứng đây từ phút thứ tư.


Bảy giờ mười hai. Tầng bốn mươi bảy vắng – Tuấn đã đi, nhân viên kỹ thuật đã đi, chỉ còn anh và đèn bàn. Tòa nhà lắng – tiếng điều hòa, tiếng thang máy xa, tiếng anh gõ bàn phím.

Anh mở hồ sơ nhân sự: Vũ Minh Khang, mã AET-2018-0291.

Sinh năm 1996. Quê Đà Nẵng. Tốt nghiệp Luật – Đại học Quốc gia, loại giỏi. Vào Aeternum tháng ba năm 2018 – tuyển dụng qua vòng phỏng vấn bốn bước, không giới thiệu, không quan hệ. Phòng pháp chế – chuyên viên hợp đồng, lên trưởng nhóm năm 2020, trưởng ban năm 2022. Tốc độ thăng tiến: nhanh, nhưng có căn cứ – mỗi lần lên đều có đánh giá tốt từ cấp trên.

Đánh giá năm 2023: "Vũ Minh Khang là nhân sự hiếm – vừa hiểu pháp lý, vừa hiểu con người. Đề xuất giao việc nhạy cảm."

Anh cuộn. Kỷ luật – không. Vi phạm nội quy – không. Khiếu nại từ đồng nghiệp – không. Đi muộn – hai lần trong bốn năm, đều có lý do (bệnh viện, giấy xác nhận đính kèm). Sử dụng hệ thống ngoài giờ – có, nhưng ghi nhận đúng quy trình, đúng phạm vi pháp chế. Tiếp cận tầng cao – quyền truy cập tầng ba mươi tám đến bốn mươi hai, đúng vị trí trưởng ban.

Sạch.

Anh cuộn tiếp. Quan hệ nội bộ – không ghi nhận tình cảm với đồng nghiệp (mục công ty yêu cầu khai báo). Quan hệ bên ngoài – không ghi. Tài khoản ngân hàng đăng ký lương – Vietcombank, chi nhánh quận ba. Bảo hiểm y tế – đóng đủ. Thuế – đóng đủ.

Anh tìm – tìm gì? Tìm lỗi. Tìm vết nứt. Tìm một dòng sai trong bốn năm hồ sơ – một thư ngoài giờ, một truy cập bất thường, một đánh giá có ghi chú riêng. Gì cũng được. Gì cũng đủ.

Không có.

Minh Khang sạch – kiểu sạch của người thật sự không sai, hoặc kiểu sạch của người giỏi giấu. Bốn năm trong Aeternum, biết tầng bốn mươi bảy tồn tại, biết người biến mất – và vẫn sạch. Hoặc – giỏi.

Anh đóng hồ sơ. Nhìn màn hình – đen, anh chưa bật lại mười hai camera từ lúc Tuấn bắt gặp. Ngón tay trên bàn phím – không gõ. Nhìn phản chiếu mình trên kính màn hình: mờ, tối, đường viền khuôn mặt không rõ.

Anh mở lại camera tầng ba mươi tám.

Phòng lưu trữ – tối. Hai ghế, bàn dài, màn hình tắt. Khả Vy và Minh Khang đã đi. Phòng trống – nhưng anh nhìn ghế bên phải, nơi cô ngồi, nơi cánh tay Minh Khang vòng qua lưng ghế. Ba mươi phân. Hai mươi phân. Camera góc cao – anh không biết chính xác.

Anh tắt camera. Bật lại. Tắt. Bật.

Mười ba năm anh nhìn camera mà không nhìn thấy gì. Bây giờ anh nhìn và thấy quá nhiều.

Bước chân ngoài cửa – anh đứng dậy trước khi nhận ra mình đứng. Vest – treo trên mắc, anh lấy, mặc, chỉnh. Thói quen – vest trước khi ra khỏi phòng. Cà vạt – trên bàn, anh nhìn, không lấy. Ra cửa.


Tầng ba mươi tám. Bảy giờ ba mươi bảy.

Hành lang tầng ba mươi tám – đèn hành lang bật tự động khi cảm biến nhận chuyển động. Anh bước – đèn sáng từng đoạn, tắt phía sau, sáng phía trước. Kiểu đi trong tòa nhà ban đêm anh đã quen: đèn theo anh như hệ thống nhận ra chủ.

Cửa phòng lưu trữ – đóng, khóa thẻ từ. Anh quẹt thẻ – đèn xanh, khóa mở, nhưng anh không đẩy cửa. Đứng.

Bên trong – tối, trống, im. Mùi – giấy cũ, nhựa ghế, mực in. Và nhẹ hơn, mỏng hơn, kiểu mùi chỉ ở lại khi ai đó vừa rời – nước hoa? Không. Dầu gội. Minh Khang dùng dầu gội bạc hà – anh biết từ hồ sơ bảo vệ cấp hai, mục "đặc điểm nhận dạng phụ." Nhưng còn mùi khác – mỏng hơn, sạch hơn, không nước hoa, không dầu gội. Mùi da – ấm, nhẹ, kiểu mùi anh nhớ từ bếp tầng bốn mươi sáu.

Anh đứng ở ngưỡng cửa. Không vào.

Bàn tay cô trên bàn gỗ ép – mu bàn tay, ngón dài, vết mực. Tay anh đặt lên – nhẹ, che, không giữ.

Bốn ngày trước. Bốn ngày – và Minh Khang ngồi cạnh cô trong phòng này, ba mươi phân, cánh tay qua lưng ghế. Minh Khang cười – dễ chịu, ấm. Minh Khang nói gì đó gần tai cô – hai mươi phân. Minh Khang có nụ cười không cần tính.

Anh không có nụ cười không cần tính. Anh cười ba giây – một lần, trong mười ba năm, trong bếp tầng bốn mươi sáu, vì cô đếm. Ngoài ra – anh không cười. Không biết cười kiểu Minh Khang cười. Không biết ngồi cạnh ai mà không đo khoảng cách. Không biết vòng tay qua lưng ghế – tự nhiên, nhẹ, kiểu tự nhiên của người có quá khứ bình thường, có tên thật, có hồ sơ trước hai mươi tuổi.

Anh đóng cửa. Khóa lại. Quay lưng.

Hành lang – đèn tắt từng đoạn phía sau, sáng phía trước. Anh đi – nhưng chậm hơn lúc đến, kiểu chậm không muốn, chân nặng hơn mười lăm phút trước. Thang máy – bấm bốn mươi bảy. Cửa đóng. Lên.


Tầng bốn mươi bảy. Tám giờ mười hai.

Văn phòng. Đèn bàn – vàng, hẹp. Mười hai màn hình tối. Anh ngồi – ghế xoay, lưng tựa, mắt nhìn trần. Trần trắng – đều, sạch, không vết ẩm như trần căn hộ Khả Vy. Anh biết trần căn hộ cô có vết ẩm – camera tầng ba của tòa chung cư, góc cửa sổ, lần duy nhất anh nhìn vào đời cô ngoài Aeternum. Vết ẩm hình bản đồ – cô nhìn nó mỗi đêm trên sofa.

Hồ sơ Minh Khang vẫn mở trên màn hình phụ. Anh nhìn – ảnh thẻ, mắt kính gọng mảnh, nụ cười. Hai mươi chín tuổi, khỏe mạnh, thông minh, sạch. Trưởng ban pháp chế – đúng vị trí, đúng năng lực, đúng thời điểm.

Anh lướt xuống cuối hồ sơ. Mục "Ghi chú nội bộ" – trống. Không ai ghi gì về Minh Khang. Không ai phàn nàn, không ai khen đặc biệt, không ai cảnh báo. Bốn năm – vô hình vừa đủ để an toàn, nổi bật vừa đủ để thăng tiến. Kiểu tồn tại hoàn hảo trong Aeternum – hoặc kiểu tồn tại của người biết chính xác mình đang đi trên dây.

Anh cuộn lên lại. Ảnh thẻ – nụ cười.

Cửa mở.

Tuấn. Anh không nghe tiếng gõ – lại không gõ. Tuấn nhìn vào – nhìn hồ sơ Minh Khang trên màn hình, nhìn anh ngồi trong bóng tối chỉ có đèn bàn.

– Tôi quên cặp. Tuấn nói. Bước vào, lấy cặp tài liệu trên bàn phụ. Sổ bìa đen – vẫn nằm đó, Tuấn nhìn, nhưng không lấy. Để lại.

Tuấn nhìn màn hình – ảnh thẻ Minh Khang.

– Hồ sơ Vũ Minh Khang. Tuấn đọc. – Anh chưa bao giờ mở hồ sơ này.

– Bây giờ thì mở.

– Tìm được gì.

– Không.

Im lặng. Tuấn nhìn anh – kiểu nhìn đã thay đổi từ tuần mười: không phải nhìn cấp trên, nhìn người anh đang cân nhắc còn tin hay không.

– Anh đang tìm lý do. Tuấn nói. Không phải câu hỏi. – Hay đang ghen.

Anh nhìn Tuấn. Hai mươi bảy tuổi – sáu năm trẻ hơn anh, hai năm dưới quyền, bốn mươi lăm dòng vi phạm trong sổ bìa đen, báo cáo Đình Viễn mỗi thứ Hai. Tuấn hỏi câu đó – không phải vì dũng cảm, vì Tuấn đã qua giai đoạn sợ anh. Tuấn hỏi vì Tuấn cần biết: anh đang mất kiểm soát ở mức nào, sổ cần ghi dòng mấy.

Anh không trả lời.

Tuấn gật – kiểu gật của người nhận được câu trả lời từ sự im lặng. Mở sổ bìa đen – lấy bút.

– Dòng bốn mươi sáu. Tuấn viết. – "Mở hồ sơ nhân viên không thuộc phạm vi quản lý. Không lý do công việc."

Anh nghe tiếng bút trên giấy – nét đều, rõ, kiểu viết của người đã quen ghi chép tội người khác.

Tuấn đóng sổ. Đứng dậy.

– Ba mươi sáu ngày. Tuấn nói ở cửa. – Chủ tịch không cần bốn mươi sáu dòng để thay dao. Mười cũng đủ.

Cửa đóng.


Tầng bốn mươi bảy. Chín giờ.

Anh tắt hồ sơ Minh Khang. Tắt đèn bàn. Ngồi – trong bóng tối, mười hai màn hình đen, đồng hồ cơ tích trên cổ tay.

Cảm xúc là điểm yếu.

Đình Viễn nói – ngày đưa anh lên tầng bốn mươi bảy lần đầu, hai mươi tuổi, mười ba năm trước. Không phải dạy – khẳng định. Như khẳng định trời xanh, nước chảy, con dao cần sắc. Mười ba năm anh sống bằng câu đó – cắt mọi thứ mềm, giữ mọi thứ cứng, biến mình thành công cụ không cảm. Mười bảy lệnh ký – không cảm. Bốn mươi ba cái tên trong sổ – không cảm. Mười năm nhìn mảnh giấy Đức để lại – không cảm.

Và bây giờ – anh nhìn camera bảy phút vì hai người ngồi cạnh nhau. Anh xuống tầng ba mươi tám vì phòng trống mà vẫn còn mùi. Anh mở hồ sơ người đàn ông đó – tìm lỗi, tìm vết, tìm bất kỳ thứ gì cho phép anh xử lý. Không phải vì Minh Khang nguy hiểm. Vì Minh Khang ngồi gần cô.

Ông ấy nói đúng – cảm xúc là điểm yếu.

Anh nhìn bàn tay mình trong bóng tối – ngón dài, móng cắt ngắn, bàn tay bốn ngày trước đặt trên mu bàn tay cô. Bàn tay ký mười bảy lệnh, bàn tay xóa nhật ký, bàn tay giữ mảnh giấy "chạy đi."

Bàn tay vừa lật bốn năm hồ sơ để tìm lý do ghét một người không có lỗi.

Anh ngả đầu ra lưng ghế. Trần trắng – tối, không thấy. Mười hai màn hình – đen, không bật. Đèn hành lang bên ngoài – tắt, cảm biến không nhận ai. Tòa nhà ngủ – hai nghìn bốn trăm nhân viên đã về, chỉ còn bảo vệ tầng một và anh.

Ba mươi sáu ngày. Bốn mươi sáu dòng. Đình Viễn im. Diệp An chờ. Kiểm toán mở rộng. Kỹ thuật mới đọc nhật ký. Và anh – ngồi trong bóng tối, nghĩ về ba mươi phân giữa hai cái ghế trong phòng lưu trữ tầng ba mươi tám.

Anh không bật đèn. Không bật camera. Không mở sổ, không viết, không gọi.

Chỉ ngồi – trong tòa nhà anh vận hành mười ba năm, nơi duy nhất anh tồn tại – và lần đầu tiên thấy nó chật.

Ch.46/80
3.618 từ