Sau cơn lật
Thứ Bảy, tuần thứ mười ba. Sáu giờ sáng.
Căn hộ. Sofa – chăn không gập, lần đầu từ tuần năm. Sổ tay trên bàn, mở – trang hai mươi bảy dòng chép tay, vết mực nhòe ở chữ "trốn." Đèn bàn vẫn sáng – cô không tắt đêm qua.
Cô ngồi dậy. Nhìn sổ tay – nhìn lâu, kiểu nhìn cô dùng với dữ liệu, không phải với cảm xúc. Hôm qua cô khóc – hôm nay cô làm việc.
Cô lấy bút bi. Trang mới.
Lần thứ bảy đọc thư cha.
Không phải đọc – phân tích. Mỗi lần đọc, cô tìm một lớp khác. Lần một đến ba: nội dung – cha bảo Quân Phong ở lại, thu thập, chờ. Lần bốn: ngữ pháp – cha viết cho Quân Phong bằng "em", kiểu xưng hô của người lớn tuổi gọi đồng nghiệp trẻ hơn, thân nhưng không suồng sã. Cha coi Quân Phong như em trai, không phải con. Lần năm: chi tiết kỹ thuật – cha viết "tài khoản internal-ops", "quyền truy cập trong hệ thống, em biết chỗ." Cha xây hệ thống – cha biết từng lỗ hổng, từng cửa sau, từng đường tắt. Cha để lại cho Quân Phong.
Lần sáu: thời gian – cha viết lúc ba giờ sáng, ba ngày trước khi chết. Ba giờ sáng – cùng giờ cha thường viết mã trong phòng làm việc ở nhà, cô nhớ: ánh sáng xanh màn hình qua khe cửa, tiếng gõ phím đều, mùi cà phê. Ba giờ sáng ở bếp tầng bốn mươi sáu – cha viết thư cuối ở nơi cha ăn cháo với Quân Phong, không phải ở nhà, không phải ở bàn làm việc. Cha chọn bếp.
Lần bảy – bây giờ. Cô đọc lại đoạn giữa:
"Mỗi lệnh em ký – giữ một bản. Mỗi email em xóa – giữ một bản ghi. Mỗi đồng em duyệt – để lại đường đi."
Ba hành động – ký, xóa, duyệt. Ba loại bằng chứng – lệnh, thư, tài chính. Cha không nói "giấu" – nói "giữ" và "để lại." Giữ = cất, an toàn, không ai biết. Để lại = cố ý, mở, ai đó có thể tìm. Hai chiến thuật – một ngầm, một lộ. Quân Phong dùng cả hai: phòng chứng cứ tầng bốn mươi bảy (giữ) và bốn mươi bảy tỷ qua mười hai công ty vỏ bọc (để lại).
Cô viết:
"Cha xây 2 lớp: (1) ngầm = phòng chứng cứ T47 (QP giữ), (2) lộ = dòng tiền để lại đường đi (kiểm toán tìm ra). Thiết kế cho 2 kịch bản: nếu QP bị phát hiện → kiểm toán vẫn có đường tiền. Nếu kiểm toán bị chặn → QP vẫn có phòng chứng cứ."
Cha – kỹ sư hệ thống. Cha thiết kế hệ thống phá hệ thống – có dự phòng, có hai lớp, kiểu thiết kế của người biết hệ thống đơn lẻ sẽ bị phá.
Chín giờ. Cà phê – ly thứ hai, đen, không đường. Bàn – laptop mở, sổ tay bên cạnh, hai trang đã viết.
Cô vẽ lại dòng thời gian mười năm.
Trước thư cha – cô vẽ dòng thời gian bằng một trục: "Đình Viễn ra lệnh → Quân Phong thực hiện → người biến mất." Một chiều, một hướng, một kẻ ác một tay sai.
Sau thư cha – hai trục. Trục một: Đình Viễn ra lệnh. Trục hai: Quân Phong nhận lệnh, phân nhánh – "hoàn tất" (người chết) hoặc "chuyển giao" (người sống, tên mới, nơi mới). Mỗi vụ – Quân Phong chọn. Không phải vụ nào cũng cứu được – mười bảy vụ trong danh sách tay két tầng ba mươi tám. Bao nhiêu "chuyển giao", bao nhiêu "hoàn tất"?
Cô mở sổ tay – trang ghi từ tuần mười, khi đọc danh sách tay lần đầu. Mười bảy tên, mười bảy kết quả. Cô đếm lại:
"Hoàn tất" – mười một. Mười một người chết.
"Chuyển giao" – năm. Năm người sống.
Bút chì, chưa rõ – một. Dòng mười bảy. Tên chưa đọc được, kết quả trống.
Cô nhìn hai con số. Mười một và năm. Mười một người Quân Phong không cứu được – hoặc không dám cứu, hoặc không kịp, hoặc Đình Viễn giám sát quá chặt. Năm người anh cứu – năm lần anh chọn "chuyển giao" thay "hoàn tất", năm lần anh dùng tiền hệ thống tạo danh tính mới, năm lần anh đánh cược mạng mình.
Cha cứu mười bốn (trước khi chết, sáu năm). Quân Phong cứu năm (sau cha, mười năm). Tổng: mười chín người sống – mười chín người Đình Viễn nghĩ đã chết.
Cô viết:
"5 chuyển giao / 17 vụ = 29%. QP cứu được gần 1/3. Còn 11 – không cứu được. Tại sao?"
Tại sao – cô đoán: Đình Viễn giám sát một số vụ trực tiếp (d-exec tự xử lý, không qua QP). Hoặc: vụ quá nhạy cảm, quá nhiều nhân chứng, không thể giả chết. Hoặc: Quân Phong chưa đủ mạnh trong những năm đầu – cần thời gian xây dựng mạng lưới chuyển giao.
Cha – sáu năm, mười bốn người. Quân Phong – mười năm, năm người. Tỉ lệ cha cao hơn – vì cha xây hệ thống, cha biết lỗ hổng, cha có đường tắt. Quân Phong kế thừa – nhưng mỗi lần dùng, rủi ro tăng, Đình Viễn siết chặt hơn.
Dòng mười bảy – bút chì. Cô nhìn lại ghi chú tuần mười: tên mờ, kết quả trống, viết bằng bút chì thay vì mực. Bút chì = chưa chốt, đang chờ. Ai – cô không đọc được tên, nét chữ nhỏ hơn mười sáu dòng trên, kiểu viết vội. Nhưng bút chì = gần đây, vì mười sáu dòng trên bằng mực – cũ, đều, viết theo thời gian. Dòng mười bảy thêm sau.
Ai thêm? Minh Khang có chìa két – nhưng Minh Khang nói "em không viết gì vào đó." Phúc có chìa – nhưng Phúc biến mất 2022. Trưởng ban cũ nghỉ 2021. Quân Phong – không có chìa két, nhưng có quyền mở mọi cửa trong tòa nhà.
Cô viết:
"Dòng 17 bút chì: tên chưa đọc, kết quả trống. Ai viết? Khi nào? Đối tượng đang chờ xử lý hay đang được bảo vệ?"
Câu hỏi – treo. Cô để treo – không đủ dữ liệu, không đoán. Quân Phong sẽ biết.
Mười hai giờ. Bánh mì – mua hôm qua, nguội, cô ăn một nửa. Nước lọc. Cửa sổ mở – gió tháng năm, ẩm, mùi mưa sắp đến nhưng chưa đến.
Cô chuyển sang dòng tiền.
Bốn mươi bảy tỷ qua mười hai công ty vỏ bọc – mười năm, bốn nghìn một trăm sáu mươi lệnh chi, ký bởi tài khoản vận hành nội bộ. Trước thư cha – cô nghĩ đó là rửa tiền hoặc tham nhũng. Sau thư cha – quỹ cứu người.
Cô tra mười hai công ty trên cổng đăng ký kinh doanh – đã làm tuần mười hai, nhưng lần trước tra tìm tên, lần này tra tìm địa chỉ.
Thành Phát Consulting – đăng ký quận hai, cùng địa chỉ tầng ba Aeternum Tower (trùng Nexgen – Minh Khang xác nhận).
Đại Phong Solutions – quận bảy. Cô tra: quận bảy – có trùng địa chỉ nạn nhân chuyển giao không? Mở hồ sơ từ USB cha – mười bốn tập tin. Tập tin thứ ba: Trần Văn Minh, tên mới Nguyễn Hoàng Khải, địa chỉ mới: quận bảy. Đại Phong Solutions đăng ký cùng quận.
Cô tra tiếp. Công ty thứ tư – quận chín. Hồ sơ thứ bảy: Phạm Thị Lan, tên mới Lê Ngọc Hà, quận chín. Trùng.
Công ty thứ sáu – Bình Dương. Hồ sơ thứ mười: Vương Đình Hải, tên mới Trần Minh Quân, Bình Dương. Trùng.
Cô tra hết mười hai – tám trùng. Tám trong mười hai công ty vỏ bọc đăng ký tại cùng quận hoặc tỉnh với nạn nhân chuyển giao. Tiền chảy từ Aeternum qua công ty vỏ bọc → đến tài khoản đăng ký tại địa phương → rút bằng danh tính mới.
Không phải rửa tiền. Đường thoát. Mỗi công ty vỏ bọc = một nút trung chuyển – tiền đi vào bằng lệnh chi chính thức (Dự án Đặc biệt, ngân sách T47), đi ra bằng hợp đồng dịch vụ giả (tư vấn, bảo trì, thuê ngoài), đến tay người chuyển giao bằng tài khoản mới tại địa phương mới.
Quân Phong thiết kế – theo kế hoạch cha để lại. Mỗi công ty hoạt động ba đến năm năm rồi giải thể (tránh kiểm tra thuế). Mười hai công ty trong mười năm – luân phiên, trung bình hai đến ba công ty hoạt động cùng lúc. Không đủ lớn để gây chú ý – mỗi lệnh chi dưới năm trăm triệu, dưới ngưỡng kiểm toán nội bộ.
Nhưng bốn nghìn một trăm sáu mươi lệnh trong mười năm – tổng bốn mươi bảy tỷ – đủ lớn để kiểm toán đặc biệt phát hiện. Quân Phong biết – anh để lại đường đi cố ý. Cha viết: "để lại đường đi." Anh để – để một ngày ai đó tra, ai đó tìm, ai đó lắp ghép bốn mươi bảy tỷ với mười hai công ty với mười chín người sống mà Đình Viễn nghĩ đã chết.
Ai đó – là cô.
Cô viết:
"8/12 công ty trùng địa chỉ nạn nhân chuyển giao. Dòng tiền: Aeternum → công ty vỏ bọc → tài khoản mới tại địa phương mới. Quỹ cứu người – xác nhận."
"QP không chỉ thu thập chứng cứ. QP chạy hệ thống cứu người SONG SONG bên trong T47. 2 hệ thống cùng lúc: hệ thống giết (ĐV) và hệ thống cứu (QP+cha). Cùng tài khoản, cùng ngân sách, cùng tên trên lệnh."
Cô dừng. Nhìn hai dòng – và nhận ra: Quân Phong không chỉ phá tầng bốn mươi bảy. Anh vận hành nó – cùng lúc phá nó. Mỗi ngày anh lên tầng bốn mươi bảy, ngồi bàn, mở mười hai màn hình, ký lệnh, xóa nhật ký – và mỗi ngày anh giữ bản sao, chuyển tiền, cứu người. Hai hệ thống chạy song song trong cùng một người – mười năm.
Mười năm – anh không phải con dao. Anh là dao hai lưỡi – một lưỡi cắt theo lệnh Đình Viễn, một lưỡi cắt ngược.
Cô đóng laptop. Nhìn cửa sổ – mưa bắt đầu, nhẹ, kiểu mưa tháng năm Sài Gòn: rơi năm phút rồi tạnh, rồi rơi lại. Nước chảy trên kính – vệt dọc, đều, kiểu đều cô đã quen.
Cô nghĩ đến Hoàng – người biến mất tuần hai, người đầu tiên cô liên kết với tầng bốn mươi bảy. Hoàng truy cập báo cáo tài chính hợp nhất, thấy dòng tiền, báo nhầm người. Quân Phong ký lệnh xử lý Hoàng – "hoàn tất." Hoàng chết. Không cứu được.
Tại sao Hoàng không được chuyển giao? Cô đoán: Hoàng báo nhầm người – ai? Nếu Hoàng báo Đình Viễn trực tiếp, hoặc báo ai đó gần Đình Viễn – Đình Viễn giám sát vụ từ đầu, Quân Phong không có cửa chuyển giao. Hoặc: Hoàng thấy dòng tiền nhưng hiểu sai – nghĩ tham nhũng, không nghĩ cứu người – và báo với ý tố cáo. Đình Viễn xử lý nhanh – không cho Quân Phong thời gian chuyển.
Mười một vụ "hoàn tất" – mười một lần Quân Phong ký tên dưới lệnh giết người mà anh không cứu được. Mười một cái tên anh mang. Cô nghĩ đến bàn tay anh – ngón dài, móng cắt ngắn, bàn tay đặt trên mu bàn tay cô trong bếp. Bàn tay đó ký mười một lệnh "hoàn tất" – và năm lệnh "chuyển giao" cứu năm người. Cùng bàn tay. Cùng bút.
Cha viết: "Tôi biết cái giá. Tôi xin lỗi."
Cái giá – mười một người. Cha biết khi bảo Quân Phong ở lại: anh sẽ phải ký lệnh giết người, không phải mỗi lần đều cứu được, không phải mỗi lần đều có lựa chọn. Cha xin lỗi – vì bảo một người hai mươi ba tuổi ở lại trong máy nghiền, ký tên dưới những cái chết anh không gây ra nhưng anh cho phép xảy ra. Mười năm.
Cô không biết – nếu cô là Quân Phong, cô có ở lại không. Cô không biết – và cô không cần biết. Anh đã ở. Đó là sự thật.
Ba giờ chiều. Sofa. Sổ tay – bốn trang mới, đầy chữ, dày hơn bất kỳ ngày nào từ tuần một.
Cô nhìn lại toàn bộ – bốn trang: thư cha (lần bảy), dòng thời gian hai trục, thống kê chuyển giao, dòng tiền. Bốn trang thay đổi mười năm. Bốn trang – và mười ba tuần cô ở Aeternum được viết lại.
Tuần một: cô vào Aeternum tìm kẻ giết cha. Bây giờ – cha không bị giết bởi Quân Phong. Cha bị giết bởi Đình Viễn – sau khi Quân Phong cố cứu (lệnh sa thải = phương án chuyển giao, bị bác).
Tuần ba: cô nghĩ Quân Phong là kẻ đứng đầu tầng bốn mươi bảy. Bây giờ – anh đứng đầu, nhưng đứng đầu để phá từ trong.
Tuần bảy: cô nghĩ anh bảo vệ cô vì nợ cha. Bây giờ – anh bảo vệ cô vì cha bảo anh chờ, và vì – anh không nói hết, hành lang tuần mười ba – thứ gì đó ngoài lệnh cha.
Tuần mười hai: cô viết "Tin" và "Không tin" – sáu dòng mỗi bên, cân bằng. Bây giờ – cân bằng vỡ. Không phải nghiêng – vỡ. Mười ba tuần cô đặt anh ở giữa hai cột, không biết chọn bên nào. Bây giờ – không cần chọn. Anh không nằm trong cột nào. Anh nằm trong thư cha – "khi nó tìm được em."
Chủ Nhật, tuần thứ mười ba. Tám giờ sáng.
Cô thức – không phải từ giấc ngủ, từ sofa, từ đêm thứ ba mươi ba không ngủ trên giường. Nhưng sáng nay khác – cô gập chăn, kiểu gập cũ: gọn, sạch, vuông góc. Rửa mặt. Cà phê.
Sổ tay mở. Trang mới – sau bốn trang phân tích hôm qua. Trắng.
Cô viết một từ.
"Đồng minh."
Gạch chân. Hai lần.
Dưới:
"Gặp QP. Không phải đối đầu. Đứng cùng phía."
"Cần: (1) xem phòng chứng cứ T47, (2) hiểu QP biết gì về Phúc/Tùng/NĐ Trung, (3) lập kế hoạch dùng bằng chứng – kiểm toán hay đại hội cổ đông?"
"2 USB còn lại trong két – chưa mở. Mật khẩu?"
Cô nhìn bốn dòng. Bốn dòng – rõ, sắc, kiểu viết cô dùng tuần một khi lên kế hoạch vào Aeternum. Kiểu viết của người có mục tiêu. Mười ba tuần – mục tiêu cô thay đổi ba lần: tìm sự thật (tuần một), phá tầng bốn mươi bảy (tuần chín), và bây giờ – phá cùng Quân Phong.
Không phải một mình. Lần đầu tiên trong mười năm – không phải một mình.
Cô đóng sổ. Nhìn căn hộ – sofa, bàn, cửa sổ, vết ẩm trên trần. Ánh sáng sáng – Chủ Nhật, nắng tháng năm, rèm mở (cô mở rèm sáng nay, lần đầu từ tuần bảy). Căn hộ – nhỏ, cũ, trần thấp. Nhưng sáng hơn.
Điện thoại trên bàn. Cô cầm – nhìn Zalo. Không nhắn Quân Phong – anh không có Zalo, không có số cô biết. Cô sẽ gặp anh thứ Hai – cách cũ: cầu thang, tầng bốn mươi sáu, bếp nhỏ. Nhưng lần này – không phải tìm câu trả lời. Là nói câu trả lời.
"Đồng minh."
Sofa. Đêm thứ ba mươi ba. Tắt đèn – nhưng mở rèm. Ánh đèn đường vào phòng, vệt vàng trên sàn gạch.
Ba mươi ba ngày. Và lần đầu tiên – sổ tay có trang chỉ một từ.