Đêm trước bão
Thứ Tư, tuần thứ mười bảy. Sáu ngày.
Sảnh Aeternum – bảy giờ bốn mươi sáng. Cô bước vào và biết: khác.
Không phải khác lớn – không phải bảng hiệu mới, không phải sảnh xây lại. Khác nhỏ – kiểu khác cô nhận ra vì mười sáu tuần cô đi qua sảnh này mỗi sáng, kiểu nhận ra của người đếm bậc thang và biết bậc nào lỏng. Bảo vệ – bốn người, bình thường hai. Hai người mới – đồng phục khác, logo vai trái thay vì ngực phải, kiểu đồng phục công ty an ninh bên ngoài. Bàn lễ tân – thêm một quầy, kiểu quầy tạm dựng qua đêm: gỗ ép, chưa phủ lớp gỗ bọc, chân chưa thẳng.
Cô quẹt thẻ. Cổng từ – bíp, đèn xanh, bình thường. Nhưng bảo vệ mới nhìn – nhìn thẻ, nhìn mặt, nhìn thẻ. Lần đầu cô bị nhìn hai lần ở cổng sảnh. Mười sáu tuần – một lần, luôn một lần.
– Phòng Phân tích Dữ liệu, tầng hai mươi hai.
Cô nói – không ai hỏi. Nói trước – kiểu nói cô dùng khi muốn rút ngắn: tôi biết anh sẽ hỏi, đây là câu trả lời, để tôi đi. Bảo vệ gật. Cô đi qua.
Thang máy – đông hơn bình thường, bảy người, bảy giờ bốn mươi. Bình thường bảy giờ bốn mươi – ba, bốn người. Cô đứng góc trái, lưng dựa thành thang, sổ tay túi trái, ổ cứng Minh Khang túi phải. Hai thứ nặng – và bây giờ thêm thứ thứ ba: thẻ nhân viên cổ, cạnh sổ tay, thẻ cô giữ trong ví kể từ khi Phúc đưa hôm gặp ở Bình Dương.
Tầng hai mươi hai – cô ra. Hành lang – đèn ống sáng, sàn gạch, mùi nhựa mới (sơn lại tường tuần trước – cô ghi trong sổ: sơn lại = camera mới, camera mới = góc khác). Đi – hai mươi bước, phòng Phân tích Dữ liệu, cửa kính.
Trung ngồi rồi. Bàn đầu, góc cửa sổ – vị trí Trung ngồi mười sáu tuần, vị trí Trung chọn vì "thói quen" nhưng cô biết vì thấy toàn phòng. Màn hình sáng, cà phê – ly inox, đen, không đường, kiểu cà phê Trung uống từ ngày một.
Phòng – hai người. Cô và Trung. Bốn bàn trống – Lan (sa thải, tuần mười ba), Huy (sa thải, tuần mười ba), Tùng IT (nghỉ phép vô thời hạn, tuần mười hai), bàn thứ tư chưa bao giờ có người kể từ cô vào. Hai trên sáu – phòng Phân tích Dữ liệu thu nhỏ sáu mươi bảy phần trăm trong bốn tháng.
– Sáng. Cô nói. Ngồi – bàn, đèn bàn, bật máy.
Trung không nhìn lên. Gõ – đều, kiểu gõ nền Trung dùng khi đang đọc gì đó trên màn hình.
– Thẻ kiểm hai lần dưới sảnh. Trung nói. Không quay. – Em cũng thấy.
Không hỏi – phát biểu. Kiểu Trung. Cô gật – dù Trung không nhìn.
– Bốn bảo vệ. Cô nói. – Hai người ngoài. Quầy lễ tân tạm.
– Tuần đại hội. Trung gõ. – An ninh nâng cấp, hợp lý. Cổ đông, kiểm toán, truyền thông đến. Bảo vệ tăng – logic.
Im lặng. Cô nghe – kiểu nghe cô dùng với Trung: nghe cái Trung nói, và nghe cái Trung không nói. "Logic" – Trung nói logic, kiểu nói của người đang giải thích cho ai khác nghe (camera? mic? hay cho chính mình?). Bảo vệ tăng vì đại hội – logic. Nhưng quầy lễ tân dựng qua đêm, gỗ ép chưa phủ – vội. Không phải chuẩn bị tuần trước, tháng trước. Vội – kiểu vội của quyết định đêm qua.
Cô không nói. Bật hệ thống – đăng nhập, mật khẩu, trang chủ nội bộ Aeternum. Và thấy: thông báo mới, đầu trang, viền đỏ.
"Kể từ ngày [ngày], toàn bộ email nội bộ Aeternum Group được giám sát theo chính sách an ninh mạng. Nghiêm cấm gửi tập tin đính kèm qua email cá nhân. Vi phạm sẽ bị xử lý theo Điều 14, Nội quy lao động."
Cô đọc – chậm, đọc lại. Giám sát email. Điều 14 – cô nhớ: sa thải ngay, không cảnh báo. Kiểu điều khoản dùng cho vụ Lan, vụ Huy. Kiểu điều khoản che – đuổi vì lý do thật (biết nhiều), ghi lý do khác (vi phạm nội quy).
Trung dừng gõ. Im – ba giây. Rồi gõ tiếp, đều hơn trước, kiểu gõ của người vừa đọc xong cùng thứ và chọn không bình luận.
Mười giờ. Cô rời phòng – lý do: lấy nước, tầng năm, nhà ăn. Lý do thật: đi ngang tầng ba mươi tám.
Thang máy – xuống, một mình. Bấm tầng năm. Cửa đóng – và cô nhìn bảng nút: 1, 2, 3, B1, B2, 5, 6... 46, 48, 49, 50. Không có 47. Mười sáu tuần – nút đó không xuất hiện, và cô đã đứng bên trong tầng đó. Đã ngồi bàn họp, đã nhìn mười bốn ổ cứng, đã nghe Quân Phong nói: "Cuối cùng cô cũng đến."
Tầng năm – cô ra. Nhà ăn – thưa, mười giờ chưa đông. Lấy nước – ly giấy, nước lọc, uống hai ngụm. Nhìn quanh – bình thường. Nhân viên ngồi, ăn sáng muộn, nói chuyện. Nhưng – cô nghe: nhỏ hơn. Tiếng nói nhỏ hơn bình thường. Kiểu nhỏ của người biết email bị đọc và bắt đầu tự hỏi tiếng nói có bị nghe không.
Cô đặt ly. Đi – thang máy, bấm ba mươi tám. Không thay đổi kế hoạch – đã tính từ tối qua: ghé tầng ba mươi tám, xem Minh Khang.
Tầng ba mươi tám – hành lang, đèn sáng, thảm. Phòng pháp chế – cửa kính, bên trong: bốn bàn, ba người. Minh Khang – bàn góc, cạnh cửa sổ. Cô nhìn qua kính – không vào. Nhìn.
Minh Khang ngồi. Áo sơ mi trắng (không phải xanh nhạt hôm qua – trắng, kiểu trắng cô chưa thấy Minh Khang mặc ở Aeternum). Kính gọng mảnh, tay gõ bàn phím, mặt – bình tĩnh. Không phải bình tĩnh giả, không phải bình tĩnh cố – bình tĩnh thật. Kiểu bình tĩnh cô thấy khi Minh Khang đưa ổ cứng tối qua: bình tĩnh của người chuẩn bị xong.
Trước mặt Minh Khang – hồ sơ. Cô đọc gáy: "Hồ sơ pháp lý – Đại hội cổ đông thường niên." Hồ sơ dày – kiểu dày của tài liệu pháp chế đại hội: nghị quyết, biên bản, thư mời, danh sách cổ đông, quy chế biểu quyết. Minh Khang soạn – kiểu soạn anh làm mười sáu tuần: đúng, kỹ, kiểu trưởng ban pháp chế nên làm.
Cô đứng – ngoài kính, nhìn. Và nghĩ: Đình Viễn ra lệnh xử lý Minh Khang. Quân Phong nhận lệnh – không thực hiện. Bốn ngày – thứ Bảy lệnh, Chủ Nhật Quân Phong gọi Khang, thứ Hai nộp tên, thứ Ba bếp T46, thứ Tư hôm nay. Đình Viễn chưa kiểm tra – giận Diệp An chiếm thời gian. Nhưng bao lâu? Quân Phong nói: ba ngày, có thể năm. Hôm nay ngày thứ tư. Còn một ngày. Có thể ba.
Minh Khang ngẩng – nhìn ra kính, thấy cô. Không giật – kiểu không giật của người biết cô sẽ đến. Gật nhẹ. Cô gật. Không vào – camera hành lang, camera phòng. Gật – đủ.
Cô quay. Đi – thang máy, tầng hai mươi hai. Và nghĩ: Minh Khang mặc áo trắng. Mười sáu tuần – xanh nhạt, xanh đậm, ghi, thỉnh thoảng đen. Chưa bao giờ trắng. Trắng – kiểu trắng sạch, kiểu trắng mới, kiểu trắng của người mặc đồ đẹp nhất vào ngày có thể là ngày cuối.
Cô không viết vào sổ. Ghi trong đầu – kiểu ghi cô dùng từ tuần sáu: tên và suy luận giữ trong đầu, chỉ kỹ thuật mới vào sổ.
Một giờ chiều. Phòng Phân tích Dữ liệu. Cô ăn trưa tại bàn – cơm hộp, từ nhà ăn, kiểu ăn cô dùng mười sáu tuần. Trung ăn cùng phòng – cũng cơm hộp, cũng bàn, kiểu ăn hai người trong phòng sáu bàn trống.
Đèn nhấp nháy.
Cô dừng đũa. Nhìn lên – đèn ống trần, bóng thứ hai từ trái. Nhấp – tối nửa giây – nháy – sáng lại. Nửa giây nữa – nhấp, tối, sáng. Lần ba – nhấp, tối, sáng. Ba lần – rồi ổn định, sáng đều.
Trung không dừng ăn. Gắp – đều, nhai, kiểu ăn nền. Nhưng mắt – cô thấy: mắt Trung nhìn lên trần nửa giây khi đèn nhấp lần thứ hai. Nửa giây – rồi nhìn xuống, tiếp tục ăn. Kiểu nhìn nhanh của người biết – biết trước, không phải biết sau.
– Đèn hành lang cũng nhấp nháy. Cô nói.
Trung nhai. Nuốt. Đặt đũa – chậm, đều, kiểu đặt cô quen.
– Hệ thống điện tòa nhà cũ. Trung nói. – Hai mươi năm. Nhấp nháy là bình thường.
Cô nhìn Trung. Bình thường – Trung nói "bình thường", kiểu "bình thường" sáng nay khi nói bảo vệ tăng là "logic." Kiểu từ Trung dùng khi đang nói cho camera nghe.
– Bình thường. Cô lặp lại. Giọng – phẳng, kiểu phẳng cô dùng khi ghi nhận: tôi nghe, tôi không tin, nhưng tôi nghe.
Im lặng. Ăn – đũa, cơm, hai người, bốn bàn trống. Đèn ống – sáng, đều, không nhấp nháy nữa.
Hai giờ. Cô đi xuống tầng hầm B2.
Không phải đi tìm – đi kiểm tra. Lý do: "lấy hồ sơ nhân sự lưu trữ, phục vụ đối chiếu dữ liệu báo cáo quý." Lý do thật: UPS.
B2 – tối hơn các tầng trên, đèn huỳnh quang, mùi ẩm. Archive cũ – cháy bảy mươi phần trăm từ tuần mười ba, phần còn lại đóng thùng, niêm phong, tem đỏ "Chờ kiểm toán." Cô đi qua archive – không vào, camera, tem. Đi tiếp – cuối hành lang, phòng kỹ thuật, cửa sắt.
UPS – ba tủ lớn, xám, đèn xanh nhấp nháy. Máy phát dự phòng – góc phòng, diesel, đường ống thông gió lên mái. Cô đứng – cửa mở (cửa kỹ thuật B2 không khóa thẻ từ, khóa cơ, và ai đó để hé), nhìn vào.
Tiếng – rù, kiểu rù nền của UPS hoạt động bình thường. Nhưng thêm: tiếng kêu, nhẹ, đều, kiểu kêu cô không nghe ở đây trước đó. Bíp – nhẹ, cách khoảng mười giây. Bíp. Mười giây. Bíp. Kiểu bíp cảnh báo – không phải lỗi nặng (lỗi nặng: bíp liên tục), nhưng cảnh báo: gì đó không đúng, gì đó cần kiểm tra.
Cô nhìn màn hình UPS – hiển thị xanh, "ONLINE", công suất bốn mươi hai phần trăm. Bình thường. Nhưng tiếng bíp – cô nhìn kỹ: góc phải màn hình, ký hiệu nhỏ, nhấp nháy. Ký hiệu bảo trì – lịch bảo trì đang chờ, chưa thực hiện.
Cô lấy điện thoại. Chụp – màn hình UPS, góc phòng, lịch bảo trì treo trên tường (bảng nhựa, viết tay, kiểu bảng kỹ thuật viên ghi). Đọc bảng:
"Bảo trì hệ thống điện toàn tòa nhà. Ngày: [thứ Năm tuần này]. Thời gian: 20h–06h. Phạm vi: lưới điện chính + UPS + máy phát. Người lên lịch: SYS-ADMIN-047."
Cô đọc. Đọc lại. SYS-ADMIN-047 – tài khoản cô biết từ tuần mười: tắt camera tầng ba mươi trước khi Bình rơi, sửa nhật ký cảnh sát. Tài khoản quản trị mã T47 – không ai nhận, không ai biết. Bây giờ – SYS-ADMIN-047 lên lịch bảo trì điện toàn tòa nhà. Thứ Năm. Ngày mai.
Cô nhìn ngày trên bảng – ngày lên lịch: mười ngày trước. Mười ngày – trước đại hội, trước Quân Phong nộp tên Minh Khang, trước Diệp An bị kéo vào. Mười ngày trước ai đó quyết định: đêm thứ Năm tuần đại hội, toàn bộ hệ thống điện Aeternum sẽ tắt.
Cô chụp bảng. Bỏ điện thoại. Đi – nhanh hơn bình thường, hành lang B2, thang máy, tầng hai mươi hai. Ngón tay – siết vào lòng bàn tay trong thang máy, kiểu siết cô dùng khi phân tích chưa xong nhưng bản năng đã chạy.
Bốn giờ chiều. Phòng Phân tích Dữ liệu.
Cô ngồi – bàn, màn hình, gõ. Tra cứu – hệ thống quản lý tòa nhà, mục nhật ký vận hành. Tìm: lịch bảo trì điện. Kết quả – có, một mục:
"Lịch bảo trì #MT-2025-0341. Hệ thống điện toàn tòa nhà. Người tạo: SYS-ADMIN-047. Ngày tạo: [mười ngày trước]. Phạm vi: lưới chính + UPS tầng hầm + máy phát diesel. Thời gian: 20h00–06h00 [ngày mai]. Phê duyệt: đang chờ."
Đang chờ. Cô nhìn – phê duyệt đang chờ, không ai duyệt. Lịch bảo trì điện toàn tòa nhà, do tài khoản quản trị T47 tạo, mười ngày trước, chưa phê duyệt – nhưng UPS đã hiển thị lịch bảo trì trên màn hình. Nghĩa là: ai đó đã nhập lịch trực tiếp vào hệ thống UPS, không qua quy trình phê duyệt. Nhập thẳng – kiểu nhập của người có quyền quản trị hạ tầng, kiểu quyền IT cũ có trước khi thu hồi, kiểu quyền SYS-ADMIN-047 giữ song song hệ thống chính.
Cô nghĩ. Mười ngày trước – ai biết đại hội sẽ diễn ra tuần này? Đình Viễn. HĐQT. Ban thư ký. Và ai đó ở T47 – người giữ SYS-ADMIN-047.
Tại sao tắt điện đêm trước đại hội? Cô liệt kê – trong đầu, không sổ:
Điện tắt = camera chết. Camera chết = không ghi hình. Không ghi hình = di chuyển tự do trong tòa nhà. Cửa từ fail-safe = mở khi mất điện. Mọi phòng mở – kể cả T47, kể cả T38, kể cả phòng chứng cứ.
Ai được lợi khi mọi phòng mở trong đêm tối?
Cô không biết. Chưa biết – và "chưa" là từ cô dùng khi bản năng nói câu trả lời sẽ đến nhưng chưa đủ dữ liệu.
Năm giờ chiều. Trung đóng máy – sớm, kiểu sớm hai tuần gần đây. Đứng, lấy ba lô. Dừng.
– Khả Vy.
Cô ngẩng. Trung đứng – cạnh bàn, ba lô một vai, mặt hướng cửa nhưng mắt nhìn cô. Kiểu đứng – lần đầu tiên cô thấy Trung đứng kiểu này: lưng không thẳng hoàn toàn, vai hơi thu, kiểu đứng của người sắp nói thứ gì đó nặng.
– Tuần này. Trung nói. Giọng – thấp hơn bình thường, thấp hơn giọng nền Trung dùng mười sáu tuần. Thấp – kiểu thấp cô nghe khi Trung nói "Phúc cũng có ngày như hôm nay" (tuần mười ba, ngày cô biết cha là thành viên T47). – Tuần này ai cũng nguy hiểm.
Cô nhìn Trung. Trung nhìn cô – thẳng, không tránh, kiểu nhìn Trung hiếm khi dùng: nhìn kiểu nói thật, không phải nhìn kiểu cho camera.
– Kể cả tôi.
Ba từ – và cô nghe: nặng. Nặng hơn mọi thứ Trung nói mười sáu tuần. Trung nói "kể cả tôi" – nghĩa gì? Trung nguy hiểm cho cô? Trung nguy hiểm cho chính Trung? Trung biết gì đó sẽ xảy ra và cảnh báo cô rằng trong tuần này, không ai – kể cả đồng nghiệp ngồi cùng phòng mười sáu tuần – an toàn để tin?
Cô mở miệng – muốn hỏi. Dừng. Không hỏi – vì camera, vì mười sáu tuần cô học: Trung nói vừa đủ, không hơn, và hỏi thêm = Trung không trả lời. Trung cho cô bao nhiêu – Trung quyết định, không phải cô.
– Cảm ơn. Cô nói.
Trung nhìn cô – nửa giây. Rồi quay. Ba lô, cửa, hành lang. Đi.
Cô ngồi. Một mình – phòng sáu bàn, một người. Đèn ống sáng, máy rù, ngoài cửa sổ Sài Gòn chiều nắng gắt. Cô ngồi – và nghĩ: "kể cả tôi." Trung – người cho cô tên Phúc (tuần hai), cho cô biết ông Toàn sợ độ cao (tuần bảy), cho cô biết Phúc chọn biến mất (tuần mười), nói "Phúc cũng từng nghĩ có người bảo vệ" (tuần mười bốn). Trung – đồng nghiệp duy nhất còn lại, người ngồi bàn đầu góc cửa sổ, người uống cà phê đen không đường mỗi sáng, người biết nhiều hơn nói và nói nhiều hơn cần.
"Kể cả tôi" – Trung cảnh báo cô về chính Trung. Kiểu cảnh báo cô chưa nghe từ ai: tự nộp mình vào danh sách nghi ngờ. Tại sao? Vì tuần này – tuần đại hội, tuần tắt điện, tuần mọi quân cờ di chuyển – Trung sẽ phải chọn phe. Và Trung chưa chọn. Hoặc đã chọn – nhưng phe Trung chọn không phải phe cô.
Cô viết sổ – kỹ thuật: "MT-2025-0341. SYS-ADMIN-047. Bảo trì điện 20h-06h ngày mai. Tạo 10 ngày trước. Chưa duyệt nhưng đã nhập UPS. UPS B2 bíp cảnh báo. Đèn T22 nhấp nháy 3 lần 13h."
Không viết tên. Không viết "Trung nói kể cả tôi." Không viết "Minh Khang áo trắng." Sổ tay – kỹ thuật. Đầu – tên.
Sáu giờ tối. Cô ngồi. Ngoài cửa sổ – Sài Gòn tối dần, đèn đường bật, xe cộ. Trong phòng – đèn ống, rù, một mình.
Cô nghĩ – kiểu nghĩ cô dùng khi tổng hợp: đặt mọi thứ lên bàn, nhìn, tìm liên kết.
Bảo vệ tăng gấp đôi – sảnh. Email nội bộ bị giám sát – Điều 14. Minh Khang vẫn đi làm – bình tĩnh, áo trắng, hồ sơ đại hội. Trung cảnh báo – "kể cả tôi." Đèn nhấp nháy – T22, hành lang. UPS B2 bíp. Lịch bảo trì điện – SYS-ADMIN-047, ngày mai đêm, mười ngày trước khi tạo.
Liên kết: ai đó lên kế hoạch mất điện mười ngày trước. Ai đó biết đại hội sẽ diễn ra tuần này – trước khi HĐQT công bố chính thức (bảy ngày trước). Ai đó có quyền quản trị hạ tầng – SYS-ADMIN-047. Ai đó muốn tòa nhà tối đen, cửa mở, camera chết, trong đêm trước đại hội.
Quân Phong? Quân Phong có thể giữ SYS-ADMIN-047 – tài khoản T47, mã 047. Nhưng Quân Phong tắt điện để làm gì? Để vào phòng chứng cứ T47 mà không bị ghi hình? Anh đã có chìa khóa phòng chứng cứ – anh xây phòng đó. Không cần tắt điện.
Đình Viễn? Đình Viễn muốn xóa bằng chứng trước đại hội – archive B2 đã cháy, nhưng phòng chứng cứ T47 còn. Tắt điện = vào T47 mà không ai biết. Nhưng Đình Viễn có tầng bốn mươi chín – có quyền vào bất cứ đâu, bất cứ lúc nào. Không cần tắt điện.
Ai đó khác. Ai đó không có chìa khóa T47, không có quyền vào tự do, cần cửa fail-safe để mở, cần camera chết để di chuyển. Ai đó biết tòa nhà đủ rõ để lên lịch bảo trì đúng hệ thống – SYS-ADMIN-047. Ai đó có tài khoản đó – hoặc đánh cắp.
Cô không biết. Và không biết – lần này, kiểu không biết khác: không phải thiếu dữ liệu, mà quá nhiều kịch bản. Mỗi kịch bản đều hợp lý. Không kịch bản nào an toàn.
Đèn tắt.
Cô giật – nhẹ, kiểu giật nhỏ, ngón tay siết trên bàn. Tối – hai giây. Phòng tối, màn hình tắt, đèn ống tắt, đèn hành lang tắt. Hai giây – dài, kiểu dài của tối đen bất ngờ, kiểu dài trong đó cô nghe: tim, một nhịp, hai nhịp, rồi –
Sáng. Đèn ống – bật, nhấp, ổn định. Màn hình – sáng lại, đăng nhập lại. Hành lang – đèn sáng. Hai giây tối – và sáng lại, kiểu sáng như không có gì xảy ra.
Cô nhìn – phòng, bàn, màn hình, hành lang ngoài kính. Bình thường. Hai giây – kiểu hai giây có thể là nhấp nháy, có thể là UPS chuyển nguồn, có thể là sự cố nhỏ.
Hoặc có thể là: thử. Ai đó thử – tắt, đếm, bật. Xem hệ thống phản ứng thế nào. Xem nguồn dự phòng mất bao lâu. Xem fail-safe có hoạt động không. Thử – trước đêm thật.
Điện thoại – rung. Cô nhìn: Trung. Tin nhắn Zalo, từ bãi xe:
"Sẽ có đêm tắt lâu hơn."
Cô đọc. Đọc lại. Trung biết. Biết – không phải đoán, không phải lo, biết. "Sẽ có" – tương lai chắc chắn, kiểu tương lai của người đã thấy kế hoạch. "Đêm tắt lâu hơn" – không phải hai giây, không phải nhấp nháy. Đêm. Kiểu đêm cô nghĩ: toàn bộ, lưới chính, UPS, máy phát, tất cả. Kiểu đêm trong lịch bảo trì SYS-ADMIN-047.
Cô xóa tin nhắn. Bỏ điện thoại. Nhìn ra cửa sổ – Sài Gòn đêm, đèn vàng, xe chạy. Tòa nhà Aeternum – năm mươi tầng, sáng, kiểu sáng mỗi đêm. Ngày mai đêm – có thể tối.
Sáu ngày trước đại hội. Và ai đó – đang đếm ngược bằng bóng tối.