Bốn mươi tám giờ
Chủ Nhật, tuần thứ mười sáu. Bốn giờ chiều.
Căn hộ ngoại ô. Một phòng ngủ, một phòng khách nhỏ, bếp không bao giờ nấu. Đèn tắt – rèm kéo, ánh sáng lọt qua khe, vàng xế, vẽ sọc trên sàn gạch. Cô ngồi trên sàn – lưng dựa sofa, chân co, sổ tay mở trên đùi, bút trên sàn cạnh ly nước.
Sổ tay – trang cuối cô viết hôm qua: "Kế hoạch của em. Không phải của QP. Không phải của MK." Và dưới: "Gặp Phúc. Một mình."
Sáng nay cô gọi – số mười chữ số, đầu 090, từ điện thoại cá nhân. Chuông – một, hai, ba, bốn, năm. Không nhấc. Sáu, bảy. Nhấc.
Im lặng. Hai đầu – tiếng thở. Cô nghe: tiếng máy, xa, kiểu tiếng máy may hoặc gia công. Khu công nghiệp.
– Chị Trúc. Cô nói.
Im – ba giây. Rồi, giọng nữ, trung, kiểu giọng người quen giấu:
– Em là ai.
– Lâm Khả Vy. Con gái anh Lâm Hữu Đức.
Im – lâu hơn, năm giây, sáu. Tiếng thở đổi – nhanh hơn, nông hơn. Cô nghe – và biết: Phúc biết tên cha. Biết – và phản ứng. Không giả.
– Em gọi từ đâu. Phúc hỏi. Giọng – thấp hơn, kiểu thấp của người bước ra khỏi đám đông.
– Điện thoại cá nhân. Không qua Aeternum.
Im – hai giây.
– Em muốn gặp.
Không phải câu hỏi. Phúc nói – kiểu nói của người đã đợi. Minh Khang nói đúng: Phúc muốn gặp.
– Một mình. Cô nói. – Không ai biết.
– Thứ Ba. Bình Dương. Chị nhắn địa chỉ.
Cúp. Gọn – kiểu gọn của người biết mỗi giây trên điện thoại là một giây lộ. Bốn năm sống bằng tên khác – Phúc biết giá của mỗi cuộc gọi.
Cô đặt điện thoại. Nhìn sổ tay – và viết:
"Phúc: thứ Ba. Bình Dương. Một mình."
Thứ Ba – hai ngày nữa. Bốn ngày trước đại hội. Mười ngày trước thời hạn Đình Viễn.
Tám giờ tối. Cô nấu mì – kiểu nấu không nghĩ: bếp, nước, gói mì, trứng. Ăn – trên sofa, đèn bàn, tivi tắt. Căn hộ im – kiểu im của người ở một mình mười sáu tuần, kiểu im cô quen từ năm mười sáu tuổi khi mẹ đi làm ca đêm.
Điện thoại rung.
Tin nhắn – không tên, số lạ. Nhưng cô biết – biết vì chỉ một người nhắn từ số lạ mà cô không xóa. Số này – khác số trong Aeternum, khác số cô từng thấy. Số cá nhân. Lần đầu.
"18 Nguyễn Huệ, 21h."
Sáu từ. Không "em có rảnh không", không "tôi cần gặp." Sáu từ – địa chỉ, giờ. Kiểu nhắn của Quân Phong: gọn, không thừa, mỗi chữ là chỉ dẫn.
Cô nhìn tin nhắn – và nghĩ: ngoài Aeternum. Mười sáu tuần – mỗi lần gặp đều trong tòa nhà: bếp tầng bốn mươi sáu, hành lang, thang máy, cầu thang. Mỗi lần – tường kính, đèn ống, rù điều hòa. Bây giờ – 18 Nguyễn Huệ. Vỉa hè. Ngoài.
Cô đặt tô mì. Đứng. Thay áo – áo thun trắng, quần jean, giày bệt. Không vest công sở, không thẻ nhân viên, không sổ tay trong túi áo khoác. Dừng – nhìn sổ tay trên bàn. Lấy. Bỏ vào túi quần sau.
Chín giờ. Cô ra cửa.
Nguyễn Huệ – phố đi bộ, Chủ Nhật tối, đông. Số 18 – quán cà phê nhỏ, tầng trệt, bàn ngoài vỉa hè. Ghế nhựa trắng, bàn inox, kiểu quán cô đi hồi sinh viên. Không phải Horizon tầng năm mươi – không rèm, không nhạc, không thực đơn da. Quán – bình thường, kiểu bình thường Quân Phong không thuộc.
Anh ngồi. Bàn góc – sát tường, hai ghế, ly cà phê đen trước mặt. Vest đen – anh mặc vest đi quán cà phê vỉa hè, kiểu lạc lõng cô nhận ra từ xa. Nhưng – không cà vạt. Cổ áo sơ mi mở – nút thứ nhất, kiểu mở cô thấy lần đầu ở bếp tầng bốn mươi sáu tuần mười hai. Không giáp.
Cô ngồi. Không chào – anh không chào. Hai người – ngồi, vỉa hè, chín giờ tối, Sài Gòn. Xe máy chạy qua – gió nhẹ, mùi khói, mùi phở gánh đâu đó. Không tường kính. Không đèn ống rù. Không mười hai màn hình.
Lần đầu tiên – ngoài.
Anh gọi cho cô – cà phê sữa đá, kiểu gọi không hỏi, vì anh biết. Cô không hỏi anh biết từ đâu – mười sáu tuần, anh biết cô uống gì, ăn gì, viết tay nào.
Ly đặt trước mặt. Cô uống – một ngụm, ngọt, đá lạnh. Anh uống – đen, không đường.
– Bốn mươi tám giờ. Anh nói.
Cô nhìn anh. Giọng – thấp, kiểu thấp anh dùng ở bếp tầng bốn mươi sáu, nhưng khác: ở ngoài, không tường, giọng anh lan ra thay vì dội lại. Mỏng hơn. Gần hơn.
– Đình Viễn cho tôi bốn mươi tám giờ tìm kẻ rò rỉ. Anh nói. – Bắt đầu sáng hôm qua. Còn mười hai giờ.
Mười hai giờ – thứ Hai sáng, bảy giờ, hết hạn.
– Và anh có tên. Cô nói.
– Tôi có tên từ hai tuần trước. Anh nhìn cô. – Vũ Minh Khang.
Cô nghe – biết, biết từ trước. Không ngạc nhiên. Nhưng nghe Quân Phong nói – ở đây, vỉa hè, không tường kính – khác. Trong Aeternum, mỗi câu nói đều có khán giả: Tuấn ghi sổ, Đình Viễn xem qua màn hình, mười hai ống kính ghi mỗi góc. Ở đây – hai người, một bàn, xe máy chạy qua, không ai ghi.
– Tôi nộp Khang. Anh nói. – Sáng mai. Cho Đình Viễn tên – Vũ Minh Khang, trưởng ban pháp chế, thẻ LEG-MASTER-038.
Cô nghe.
– Nhưng hôm qua – tôi gọi Khang. Anh dừng – một nhịp, kiểu dừng anh dùng khi nói thứ anh đã cân nhắc. – Bảo anh ấy chạy. Cho hai mươi bốn giờ.
Cô đặt ly xuống. Chậm – tay trên bàn inox, lạnh.
Nộp tên Khang cho Đình Viễn – nhưng bảo Khang chạy trước. Quân Phong giữ vỏ bọc: đã tìm ra, đã nộp, không lỗi anh con mồi trốn. Phòng chứng cứ an toàn. Mười năm an toàn. Và Khang – sống, ở đâu đó, kiểu sống của Phúc bốn năm ở Bình Dương bằng tên Nguyễn Thanh Trúc.
– Nếu anh Khang chạy. Cô nói. Giọng – đều, kiểu đều cô dùng khi phân tích: tách cảm xúc, nhìn cấu trúc. – Kiểm toán mất nhân chứng sống. Luật sư mất người kết nối. Đại hội mất một mũi tấn công. Mỗi thứ anh Khang mang đi – chúng ta mất.
– Tôi biết.
– Nếu anh Khang ở lại. Cô nói. – Anh nộp tên. Đình Viễn xử lý. Anh Khang chết. Kiểu ông Toàn, kiểu anh Bình.
– Tôi biết.
– Nếu anh không nộp. Cô nói. – Đình Viễn nghi anh. Phòng chứng cứ lộ. Mười năm mất. Anh chết.
– Tôi biết.
Ba lần "tôi biết" – và cô nghe: mỗi lần, giọng anh không đổi. Đều, thấp, kiểu đều của người đã tính hết – tính từ sáng hôm qua, từ quán cà phê đường Lê Lợi, từ ngón cái trên nút gọi. Anh biết. Anh đã biết. Và vẫn chọn – nộp rồi bảo chạy, kiểu chọn "ít xấu nhất" mà anh ghét.
Im lặng. Vỉa hè – xe máy, đèn vàng, tiếng người qua lại. Hai ly cà phê trên bàn inox – một đen, một sữa. Cô nhìn anh – và thấy: không giáp. Không cà vạt, không cổ áo đóng, không mười hai màn hình sau lưng. Quân Phong ở vỉa hè Sài Gòn – kiểu Quân Phong cô chưa thấy: nhỏ hơn, gần hơn, kiểu gần của người không còn tường để dựa.
– Em có giải pháp thứ tư không. Anh hỏi.
Cô nhìn anh – và câu hỏi đó, cách anh hỏi, kiểu hỏi thật: anh không biết. Mười sáu tuần – Quân Phong luôn biết. Biết cô ở đâu, biết ai theo dõi cô, biết cô uống gì, biết mã SP, biết IO-07, biết mười bốn ổ cứng. Bây giờ – anh hỏi cô. Thật. Vì anh không có đáp án.
– Có. Cô nói. – Nộp tôi.
Im lặng. Xe máy – tiếng động cơ, xa dần. Đèn đường vàng – chiếu lên mặt Quân Phong, và cô thấy: gì đó, dưới lớp phẳng, nứt. Không phải nứt lớn – vết, nhỏ, kiểu vết cô thấy lần đầu ở hành lang tuần mười một khi anh nói "tôi đang cố giữ cô sống." Kiểu nứt anh không cho ai thấy – nhưng ở ngoài, không tường kính, không đèn ống, ánh đèn đường vàng rõ hơn đèn huỳnh quang trắng.
– Không. Anh nói.
Một từ. Không giải thích, không cân nhắc. Không – kiểu không dứt khoát, không thương lượng, kiểu không anh dùng khi ra lệnh trên T47. Nhưng đây – không phải lệnh. Đây – kiểu không của người không cho phép thế giới chạm vào thứ anh bảo vệ.
– Giải pháp thứ tư. Cô nói. – Nộp tôi cho Đình Viễn. Tôi là chuyên viên phân tích dữ liệu – có quyền truy cập hệ thống nhân sự, có lịch sử truy vấn bất thường, có USB trong hộp tài liệu cha. Tôi hợp lý hơn anh Khang. Đình Viễn không biết anh Khang vào phòng chứng cứ – nhưng biết tôi truy cập nhật ký hệ thống từ tuần hai.
– Em không hiểu. Anh nói. Giọng – thấp hơn, thấp hơn nữa, kiểu giọng vỡ nửa tông mà cô nghe lần đầu. – Nộp em = Đình Viễn xử lý em. Xử lý – em biết nghĩa là gì.
– Em biết.
– Biết và vẫn đề nghị.
– Vì em có thứ anh Khang không có. Cô nói. – Dư luận. Nếu tôi bị "xử lý" – con gái Lâm Hữu Đức, người đàn ông chết mười năm trước, nhân viên phòng dữ liệu – bài đăng trên diễn đàn sẽ được liên hệ ngay lập tức. Kiểm toán viên Phương Anh có tên tôi. Nhà báo Hoàng Minh Tú có tên tôi. Tôi không giống ông Toàn – tôi có người ở ngoài biết tôi ở trong.
Anh nhìn cô – và cô thấy: anh nghe, anh phân tích, và anh biết cô đúng. Cô đúng – về logic. Nộp cô an toàn hơn nộp Khang, vì cô có lưới bảo vệ bên ngoài. Đình Viễn không dễ "xử lý" cô như xử lý Khang – vì cô đã đặt dấu vết ở ngoài Aeternum, ở nơi Đình Viễn không với tới.
Nhưng anh nói:
– Không.
Lần thứ hai. Cùng từ, cùng giọng. Không.
– Tại sao.
Im lặng – bốn giây, năm giây. Dài – dài hơn mọi khoảng im giữa hai người, kể cả bếp tầng bốn mươi sáu, kể cả hành lang tuần mười ba. Cô chờ – không hỏi lại, không ép. Chờ – vì cô biết: khoảng im này không phải tính, là tìm. Anh tìm từ – và không có.
– Vì không. Anh nói. Nhẹ – nhẹ hơn mọi câu, kiểu nhẹ cô chưa nghe. – Vì tôi không nộp em. Vì – không.
Vì không. Hai từ – và cô nghe: không phải logic, không phải phép tính. Không phải "vì em có giá trị cho kế hoạch", không phải "vì em biết mật khẩu USB", không phải "vì cha em gửi thư cho tôi." Vì không. Kiểu "vì không" duy nhất – kiểu không có lý do ngoài một thứ Quân Phong chưa bao giờ nói bằng từ.
Cô nhìn anh – đèn đường vàng, vest đen, cổ áo mở. Mắt – nhìn cô, và trong mắt anh, cô thấy: không bằng phẳng. Không lạnh. Gì đó – sâu, kiểu sâu của người đứng ở rìa mà không nhìn xuống. Anh nhìn cô – và cô biết, biết từ tuần mười hai, biết từ tay chạm tay ở bếp, biết từ "nếu bỏ hết – còn gì": anh yêu cô. Nhưng chưa bao giờ nói. Và "vì không" – là gần nhất anh sẽ đến.
Cô không nói. Không gật, không lắc. Ngồi – và để "vì không" nằm trên bàn inox giữa hai ly cà phê, giữa xe máy và đèn đường, giữa mười hai giờ còn lại của bốn mươi tám.
Mười giờ. Vẫn ngồi. Ly cà phê – hết, đá tan, nước đọng đáy. Vỉa hè vắng hơn – Chủ Nhật muộn, quán bên cạnh đóng, đèn tắt.
Cô nói – chậm, giọng đều:
– Nộp anh Khang. Bảo anh ấy chạy. Mười hai giờ – anh Khang đủ thời gian nếu đã chuẩn bị.
– Khang không chạy. Anh nói.
Cô nhìn anh.
– Tôi gọi Khang hôm qua. Anh nói. – "Bốn mươi tám giờ." Khang nói "hiểu." Một từ. Nhưng – Khang chưa chạy. Tối qua vẫn ở Sài Gòn, sáng nay vẫn đến Aeternum lấy đồ cá nhân. Người chuẩn bị chạy không lấy đồ cá nhân – người chuẩn bị ở lại mới lấy.
Cô nghe – và nhớ: thứ Năm, tầng ba mươi tám, Minh Khang nói "anh sẽ đi đại hội." Không phải hứa – nhận định. Minh Khang không chạy – không phải vì dũng cảm, vì tính toán: đại hội là cơ hội duy nhất lật Đình Viễn, và Khang đã đặt mọi quân cờ trên bàn đó. Chạy = bỏ bàn cờ. Khang không bỏ – vì Khang chưa bao giờ bỏ thứ gì Khang đã đầu tư.
– Nếu anh Khang không chạy. Cô nói. – Anh nộp tên. Đình Viễn ra lệnh. Anh Khang – chết.
– Trừ khi Khang có kế hoạch riêng. Anh nói. – Khang chơi ba phe – Khang luôn có kế hoạch riêng.
Im lặng. Vỉa hè – gió, nhẹ, mùi mưa xa. Sài Gòn Chủ Nhật muộn – bình thường, kiểu bình thường hai người này không thuộc.
Cô nghĩ – nghĩ về Minh Khang, về câu "anh không xin lỗi vì anh sẽ làm lại." Khang – người tính mọi lựa chọn, người chơi ba phe cùng lúc, người biết bốn mươi tám giờ từ hôm qua và vẫn lấy đồ cá nhân sáng nay. Khang có kế hoạch – cô không biết kế hoạch gì, nhưng Khang không phải người ngồi chờ chết.
Điện thoại cô rung. Tin nhắn – Zalo, Vũ Minh Khang:
"Anh biết rồi. Anh không chạy. Anh sẽ đi đại hội."
Cô đọc – rồi đưa màn hình cho Quân Phong. Anh đọc – ba giây. Mặt không đổi. Đưa lại.
– Khang không chạy. Cô nói.
– Khang không chạy. Anh lặp.
– Anh vẫn nộp tên.
– Vẫn nộp. Phải nộp. Anh nhìn cô. – Nộp tên – Đình Viễn ra lệnh. Nhưng giữa lệnh và thực hiện – có thời gian. Đình Viễn không tự tay – Đình Viễn ra lệnh, người khác thực hiện. Người khác – tôi.
Cô nghe – và hiểu: Quân Phong nộp tên Khang. Đình Viễn ra lệnh xử lý Khang. Người thực hiện – Quân Phong. Và Quân Phong – sẽ không thực hiện.
Nhưng – nếu không thực hiện, Đình Viễn sẽ biết. Sớm hay muộn – Khang vẫn ở Aeternum, vẫn đi đại hội, Đình Viễn sẽ thấy Khang chưa bị "xử lý."
– Anh mua thời gian. Cô nói. – Không giải quyết. Mua.
– Chín ngày. Anh nói. – Đủ cho đại hội. Sau đại hội – mọi thứ thay đổi. Hoặc tốt hơn, hoặc không còn gì để mất.
Cô nhìn anh – và thấy: anh tin. Tin – không phải kiểu tin logic, kiểu tin của người đã đến điểm không quay lại. Mười ba năm anh tính, tính xa, tính kỹ. Bây giờ – anh đặt cược. Cược vào chín ngày. Cược vào đại hội. Cược vào cô.
Mười giờ rưỡi. Quán đóng – chủ quán xếp ghế, kiểu xếp lịch sự nhưng rõ ý: hết giờ. Hai người đứng. Vỉa hè – trống, đèn đường vàng, gió mát hơn.
Cô đứng cạnh anh – gần, gần hơn mọi lần, kiểu gần của vỉa hè không có bàn làm việc chia giữa, không có cầu thang hai người đi hai hướng. Vai cô – ngang ngực anh. Anh cao hơn – mười lăm phân, kiểu chênh lệch cô biết từ hành lang tuần bốn nhưng ở ngoài, không giày công sở, cô thấp hơn.
– Em gặp Phúc thứ Ba. Cô nói. Không hỏi ý kiến – thông báo.
Anh nhìn cô – nhanh, kiểu nhìn cô nhận ra: lo. Không kiểu lo kiểm soát – kiểu lo mới, kiểu lo của người biết mình không có quyền ngăn.
– Một mình. Anh nói. Không hỏi – xác nhận.
– Một mình.
Im lặng – ba giây. Rồi anh gật. Nhẹ, một lần. Gật – kiểu gật anh chưa dùng: không đồng ý, không phản đối. Chấp nhận. Cô quyết, anh chấp nhận. Lần đầu tiên – trong mười sáu tuần – anh để cô đi mà không theo, không giám sát, không xóa nhật ký sau.
– Cẩn thận. Anh nói.
Một từ. Cùng từ Trung dùng khi cô lên tầng ba mươi tám. Cẩn thận – nhưng giọng khác: Trung nói đều, Quân Phong nói nhẹ. Nhẹ – kiểu nhẹ của người cố gắng không nói thêm, vì nói thêm sẽ là thứ anh chưa sẵn sàng.
Cô nhìn anh. Đèn đường vàng – chiếu nửa mặt, nửa còn lại tối. Mắt – nhìn cô, và cô thấy: anh ở đây. Không phải Giám đốc Trần, không phải người của tầng bốn mươi bảy, không phải con dao Đình Viễn mài mười ba năm. Anh – ở vỉa hè, vest đen không cà vạt, cà phê đen đá, mười hai giờ trước khi nộp tên người cho kẻ giết người. Anh ở đây – vì cô. Vì "không." Vì thứ không có tên.
– Về đi. Cô nói. Nhẹ – nhẹ hơn bình thường, nhẹ kiểu cô không dùng với ai.
Anh gật. Quay – bước, vỉa hè, bóng dài dưới đèn đường. Không quay lại. Kiểu đi cô đã thấy – bếp tầng bốn mươi sáu, hành lang, mỗi lần anh đi không quay. Nhưng lần này – ở ngoài, vỉa hè, bóng anh dài và nhỏ dần – cô thấy: lưng anh không thẳng như mọi khi. Nghiêng – nhẹ, kiểu nghiêng của người mang thứ gì đó nặng hơn vest.
Cô đứng. Nhìn bóng anh – cho đến khi rẽ góc, mất.
Rồi cô đi. Hướng ngược – về căn hộ ngoại ô, xe ôm, đường vắng. Điện thoại trong túi – tin nhắn Minh Khang vẫn sáng: "Anh không chạy."
Ba người. Ba tầng. Ba nỗi sợ khác nhau – Quân Phong sợ mất cô, Minh Khang sợ mất mạng, cô sợ mất cha lần thứ hai (mất sự thật về cha, mất ý nghĩa mười năm). Nhưng lần đầu tiên – cùng nhìn về một hướng: đại hội. Chín ngày.
Mười hai ngày. Và trên vỉa hè Nguyễn Huệ, lần đầu tiên không có tường kính, không mười hai màn hình, không đèn ống rù – chỉ hai người và một bài toán không có đáp án. Cô nhìn bầu trời – mây thấp, không sao, kiểu trời Sài Gòn mùa mưa. Tay trái trong túi quần – chạm sổ tay, gáy cứng, quen.
Mười hai ngày.