Bữa tối không mời
Email đến lúc ba giờ chiều thứ Tư, tuần thứ ba.
Người gửi: Phòng Thư ký Hội đồng Quản trị. Tiêu đề: "Lời mời dùng bữa, Ban lãnh đạo." Nội dung ngắn: "Trân trọng kính mời cô Lâm Khả Vy dùng bữa tối cùng Ban lãnh đạo tập đoàn, 19h00 tối nay, nhà hàng Horizon, tầng 50. Trang phục: lịch sự."
Khả Vy đọc hai lần. Rồi đọc lần thứ ba.
Cô vào Aeternum chưa đầy ba tuần. Phòng Phân tích Dữ liệu Nội bộ, tầng 22, bậc nhân viên thấp nhất trong hệ thống phân cấp. Nhân viên ở bậc cô không được mời dùng bữa với ban lãnh đạo. Không bao giờ. Cô đã đọc handbook nội bộ, mục "giao tiếp liên cấp" ghi rõ: tiếp xúc với cấp C-suite chỉ thông qua quản lý trực tiếp, trừ trường hợp được chỉ định.
Email này là "trường hợp được chỉ định."
Cô kiểm tra địa chỉ người gửi, hợp lệ, domain nội bộ, có chữ ký điện tử của phòng thư ký HĐQT. Không phải email giả. Không phải bẫy kỹ thuật. Nhưng có thể là bẫy kiểu khác.
Ban lãnh đạo. Ai trong ban lãnh đạo.
Cô không trả lời ngay. Gập laptop, đi rửa mặt trong nhà vệ sinh tầng 22, nhìn mình trong gương, tóc buộc, áo sơ mi xám, mặt không biểu cảm. Gương mặt của người đang cân nhắc giữa đi và không đi, và biết rằng không đi cũng là một loại trả lời.
Cô chọn đi.
Năm giờ, cô rời văn phòng. Về nhà, thay đồ, áo sơ mi trắng thay áo xám, quần tây đen, giày kín mũi thay giày búp bê. Trang phục lịch sự nhất cô có, vẫn đơn giản, vẫn không nổi bật. Buộc lại tóc. Nhìn gương. Gương mặt không thay đổi, mặt người đi dự bữa tối hay mặt người đi vào chiến trường, hôm nay trông giống nhau.
Sáu giờ bốn mươi lăm, cô quay lại tòa nhà.
Nhà hàng Horizon chiếm toàn bộ tầng 50, ba tầng dưới mái, phía trên tầng kỹ thuật 49, phía trên tầng 47. Thang máy riêng, khác thang máy nhân viên, ốp gỗ sẫm, gương sáng, không camera nhìn thấy được. Cô bấm nút 50 bằng thẻ nhân viên, hệ thống chấp nhận, nghĩa là quyền truy cập đã được mở sẵn cho cô. Ai đó đã cài đặt trước khi gửi email.
Cửa thang mở. Sàn đá đen bóng. Đèn vàng ấm, thấp, kiểu đèn dành cho bữa tối chứ không phải dành cho làm việc. Trần cao, cửa kính toàn bộ, thành phố trải ra phía dưới, đèn đường và xe cộ như mạch máu sáng lấp lánh. Mùi gỗ trầm, rượu vang, và thứ gì đó giống sáp ong.
Một nhân viên phục vụ đứng sẵn.
— Cô Lâm. Mời cô theo tôi.
Cô đi theo. Qua khu vực chính, trống, không khách nào khác, đến một phòng riêng cuối hành lang. Cửa kính mờ, rèm kéo một nửa. Phục vụ mở cửa, lùi sang bên.
Bên trong, một bàn tròn nhỏ, hai ghế. Khăn trắng. Nến thấp. Và một người.
Khả Vy nhận ra anh ta trước khi nhìn rõ mặt, dáng ngồi, góc vai, cách đặt tay trên bàn. Người đàn ông trong thang máy đêm thứ Sáu. Người đứng đầu bàn kính trong cuộc họp tầng 47. Suit tối, đồng hồ cơ, mắt nhìn thẳng vào cô ngay khi cửa mở, không quay đầu, không ngẩng lên, chỉ nhìn, như thể anh ta đã biết chính xác lúc nào cô sẽ bước vào.
— Cô Lâm Khả Vy. Mời ngồi.
Giọng nhẹ. Không ấm, không lạnh. Trung tính theo cách có chủ đích, kiểu giọng của người kiểm soát được cả âm lượng lẫn ấn tượng.
Khả Vy ngồi xuống. Đặt túi xách lên đùi, hai tay trên bàn, lưng thẳng. Nhìn anh ta.
— Email ghi "ban lãnh đạo."
— Tôi là ban lãnh đạo. Anh ta nghiêng đầu nhẹ. Trần Quân Phong. Giám đốc chiến lược đặc biệt.
— Chức danh đó có trong sơ đồ tổ chức không?
Một nhịp im lặng. Quân Phong nhìn cô, không nhíu mày, không cười, chỉ nhìn, kiểu nhìn của người đang đánh giá câu hỏi chứ không phải người hỏi.
— Không.
Phục vụ quay lại, đặt hai ly nước trên bàn, rồi rút ra. Cửa đóng. Tiếng nhạc nhẹ từ loa trần, piano, thấp, không giai điệu rõ ràng.
— Tôi muốn làm quen nhân viên mới có thành tích tốt. Quân Phong nói, tay phải nâng ly nước, không uống. Báo cáo quý bốn của cô được trưởng phòng đánh giá cao. Chính xác. Cấu trúc tốt. Số liệu không có sai số đáng kể.
— Cảm ơn.
— Không phải khen. Là nhận xét.
Phục vụ mang thực đơn. Quân Phong không mở, ra hiệu cho cô chọn trước. Khả Vy mở, lướt qua, món Âu, giá không ghi, loại thực đơn dành cho người không cần biết giá. Cô chọn ngẫu nhiên. Cá hồi. Salad. Không rượu.
— Cô không uống rượu.
— Không.
— Thói quen hay nguyên tắc?
— Sở thích.
Quân Phong gấp thực đơn, đưa lại cho phục vụ mà không mở. Cô không nghe anh ta gọi gì, giọng thấp, hướng về phía phục vụ, không hướng về cô. Phục vụ gật đầu, rời đi. Điều đó nghĩa là anh ta ăn ở đây đủ thường xuyên để không cần thực đơn. Hoặc nghĩa là anh ta không quan tâm mình ăn gì. Cả hai khả năng đều cho cô thông tin.
Lại hai người.
Anh ta ngồi đối diện, cách cô chưa đầy một mét. Gần hơn cô tưởng khi nhìn từ cầu thang tầng 47. Khuôn mặt rõ hơn, xương hàm sắc, da không khuyết điểm, mắt đen, lông mày thẳng. Đẹp theo cách khiến người ta muốn lùi lại hơn là nhìn lâu. Tay đặt trên bàn, ngón dài, móng cắt ngắn, sạch, không nhẫn.
Đồng hồ cơ. Không điện thoại trên bàn. Không nhẫn.
Khả Vy ghi nhận, không phản ứng.
— Cô vào Aeternum được bao lâu?
— Gần ba tuần.
— Ấn tượng đầu tiên?
— Hệ thống tốt.
— Hệ thống nào?
— Hệ thống dữ liệu. Cô nhìn thẳng vào mắt anh ta. Phân quyền rõ ràng. Kiến trúc chặt. Khó truy vấn chéo.
— Cô cho đó là ưu điểm hay nhược điểm?
— Tùy mục đích.
Quân Phong đặt ly xuống. Ngón trỏ gõ nhẹ lên mép ly, một nhịp, chậm, giống nhịp gõ trên mặt bàn gỗ. Thói quen. Cô nhớ chi tiết này, dù không biết tại sao.
— Cô từ tỉnh lên thành phố?
— Vâng.
— Sống một mình?
— Vâng.
Câu hỏi liên tiếp, ngắn, không nghỉ giữa, kiểu hỏi không cho người trả lời thời gian suy nghĩ. Khả Vy nhận ra nhịp, và giữ nguyên cách trả lời: một từ, không giải thích, không mở rộng. Cho ít thông tin nhất có thể mà vẫn không bất lịch sự.
— Gia đình?
— Mẹ ở quê.
— Cha?
Câu hỏi rơi giữa bàn như viên đá. Nhẹ, tròn, nhưng có trọng lượng. Khả Vy không thay đổi tư thế, không chớp mắt nhanh hơn, không siết tay. Cô đã luyện câu trả lời này nhiều lần, trước gương, trước khi nộp đơn, trước khi bước qua cổng sảnh chính.
— Mất sớm.
Hai chữ. Đủ ngắn để không mời thêm câu hỏi. Đủ bình thường để không gây nghi ngờ. Đủ đúng để không phải nói dối.
Quân Phong nhìn cô. Ba giây. Bốn. Mắt anh ta không thay đổi, không thương hại, không tò mò, không xác nhận. Chỉ nhìn, kiểu nhìn của người đã biết câu trả lời trước khi hỏi.
— Tôi xin lỗi.
— Không cần.
Món khai vị được mang ra. Súp bí đỏ, rắc hạt dẻ, trong bát sứ trắng mỏng. Cô cầm thìa, ăn chậm, từng muỗng. Súp ngon, nhưng cô không ghi nhận vị, chỉ ghi nhận rằng anh ta ngừng hỏi trong lúc cô ăn. Cho cô không gian. Hoặc đang quan sát cách cô phản ứng sau câu hỏi về cha.
Anh ta hỏi có chủ đích. Mỗi câu là một nước cờ.
Cô biết. Và cô biết anh ta biết cô biết. Cuộc trò chuyện này không phải bữa tối. Nó là ván cờ mà cả hai đều đang giấu quân.
Món chính đến. Cá hồi áp chảo, rau mùa, sốt bơ chanh. Anh ta ăn ít, cắt nhỏ, nhai chậm, đặt dao xuống giữa mỗi miếng. Kiểu ăn của người không thật sự đói, hoặc của người đã quen ăn một mình đủ lâu để biến bữa ăn thành nghi thức thay vì nhu cầu.
— Cô thích phòng Phân tích?
— Công việc phù hợp.
— Phù hợp với kỹ năng hay phù hợp với mục đích?
Khả Vy đặt dao xuống.
— Mọi người đi làm đều có mục đích. Kiếm tiền, học hỏi, thăng tiến. Cô chọn từ cẩn thận. Mục đích của tôi không khác.
— Tôi không hỏi mục đích chung. Tôi hỏi mục đích của cô.
Im lặng. Nhạc piano vẫn chơi, thấp, đều, như mạch đập của căn phòng. Ánh nến lay nhẹ giữa hai người.
— Tôi muốn làm tốt công việc được giao. Khả Vy nói. Không hơn, không kém.
Quân Phong nhìn cô. Rồi gật nhẹ, một cái gật không đồng ý cũng không phủ nhận, chỉ ghi nhận. Anh ta lau miệng bằng khăn, đặt khăn lên bàn, nghiêng người về phía trước.
Và ở khoảng cách này, nến thấp, ánh sáng vàng, mặt bàn hẹp, cô nhận ra một chi tiết chưa thấy trước đó. Mắt anh ta không hoàn toàn đen. Có một vệt nâu sẫm trong tròng, rất mờ, chỉ thấy khi ánh sáng vàng chiếu xiên. Chi tiết vô nghĩa. Cô ghi nhận nó và không hiểu tại sao.
— Cô giống ai đó tôi từng biết.
Câu nói nhẹ, gần như thầm. Không phải câu hỏi. Không phải nhận xét xã giao. Mắt anh ta nhìn cô lâu hơn bất kỳ lần nào trong buổi tối, nhìn kiểu đang so sánh khuôn mặt trước mắt với một khuôn mặt trong trí nhớ.
Khả Vy cứng người. Nửa giây. Rồi thả lỏng, nhanh, có kiểm soát, nhưng cô biết nửa giây đó đủ để người ngồi đối diện nhận ra.
— Nhiều người nói vậy. Cô nói, giọng đều. Khuôn mặt phổ thông.
— Không. Quân Phong lắc đầu nhẹ. Không phải khuôn mặt. Cách cô nhìn thẳng khi trả lời. Cách cô không né. Giống.
Cô không hỏi giống ai. Hỏi là mở cửa cho anh ta bước vào. Cô chọn im.
Phục vụ mang tráng miệng, panna cotta, sốt berry, bày trên đĩa đen. Quân Phong không ăn. Anh ta ngồi lại, tay đan vào nhau trên bàn, nhìn cô ăn tráng miệng, không phải nhìn miệng, mà nhìn tay. Cách cô cầm thìa, cách cô đặt thìa xuống, cách ngón tay trái hơi cong vào trong khi tay phải hoạt động.
Tay trái. Anh ta đang nhìn tay trái.
Khả Vy đặt thìa xuống. Nhìn anh ta.
— Bữa tối rất ngon. Cảm ơn.
— Cô thông minh, cô Lâm. Quân Phong nói, giọng không đổi, mắt không rời mặt cô. Trong tập đoàn này, đôi khi thông minh là nguy hiểm.
— Đó là cảnh báo?
— Đó là nhận xét. Anh ta dùng lại đúng cụm từ từ đầu bữa. Tôi không cảnh báo.
Cô đứng dậy. Anh ta không đứng theo. Ngồi yên, hai tay trên bàn, nhìn cô từ dưới lên, góc nhìn lạ, người ngồi thấp hơn người đứng, nhưng bằng cách nào đó anh ta không trông như người ở thế dưới. Nến trên bàn chiếu bóng anh ta lên tường phía sau, bóng dài hơn người thật, tối hơn, lặng hơn.
— Chào, Giám đốc Trần.
— Chào, cô Lâm. Về cẩn thận.
Hai chữ cuối — "cẩn thận" — có thể là lịch sự. Có thể là nhắc nhở. Khả Vy không quay lại để phân tích giọng anh ta. Cô bước đi, lưng thẳng, bước đều, qua hành lang nhà hàng vắng, không nhìn lại.
Cô quay lưng, bước ra. Qua hành lang, qua khu vực chính vẫn trống, vào thang máy. Cửa đóng. Cô đứng im, lưng tựa vào thành thang, mắt nhìn bảng số tầng đếm ngược. 50, 49, 48, qua tầng 47 không dừng, 46, 45...
Tay cô run. Nhẹ, ở các đầu ngón, kiểu run mà người khác không thấy nhưng cô cảm nhận rõ. Cô nắm lại, siết, rồi thả.
Anh ta biết. Biết gì, chưa rõ. Biết bao nhiêu, chưa rõ. Nhưng câu hỏi về cha không phải ngẫu nhiên. "Giống ai đó" không phải xã giao. Và anh ta nhìn tay trái.
Thang máy đến hầm xe. Cô lái về.
Căn hộ tối. Cô không bật đèn lớn, chỉ đèn bàn làm việc. Ngồi xuống, mở laptop.
Thanh tìm kiếm: "Trần Quân Phong."
Google: không kết quả liên quan. LinkedIn: không hồ sơ. Facebook: không tài khoản. Các trang tin tức doanh nghiệp: không có tên nào khớp với "Giám đốc chiến lược đặc biệt" tại Aeternum Group.
Cô thử biến thể — "Quan Phong Tran," "QP Aeternum," "Aeternum Group executive team." Trang web chính thức của tập đoàn liệt kê ban lãnh đạo: CEO Tạ Đình Viễn, CFO, COO, CTO, năm giám đốc cấp cao khác. Ảnh chụp đầy đủ, tiểu sử, bằng cấp, lịch sử công tác. Không có Trần Quân Phong. Không có chức danh "Giám đốc chiến lược đặc biệt." Không một dấu vết, không ảnh, không bài phỏng vấn, không một dòng nhắc tên trong bất kỳ bài viết nào về Aeternum Group.
Như thể anh ta không tồn tại.
Hoặc, chính xác hơn, như thể ai đó đã đảm bảo anh ta không tồn tại trên bất kỳ hệ thống nào mà người ngoài có thể truy cập.
Khả Vy đóng laptop. Mở sổ tay giấy. Viết:
Trần Quân Phong. Giám đốc chiến lược đặc biệt. Không có trên sơ đồ tổ chức. Không có trên internet. Không có trên website tập đoàn. Biết tôi tay trái. Biết tôi ở T22. Biết báo cáo Q4. Hỏi về cha, có chủ đích. "Cô giống ai đó tôi từng biết." — ai? "Thông minh là nguy hiểm." — nhận xét, không cảnh báo. Chức danh không tồn tại + không có dấu vết công khai = người vận hành trong bóng.
Cô dừng bút. Nhìn những gì vừa viết. Rồi thêm một dòng cuối, chữ nhỏ hơn:
Cùng tầng với tầng 47. Có thể ĐỨNG ĐẦU tầng 47.
Gấp sổ. Khóa ngăn kéo.
Cô tắt đèn, nằm xuống. Trần nhà tối, ánh đèn đường kẻ sọc quen thuộc trên sàn. Từ hộp giấy trên kệ sách, cô tưởng tượng có thể nghe thấy tiếng giấy sột soạt, bức thư tay của cha, nằm im trong bóng tối, chờ.
Người đàn ông đó biết cha cô. Câu "giống ai đó" không phải phỏng đoán, giọng anh ta khi nói không lên xuống, không do dự. Giọng của người đang nhìn thấy bóng ma trong khuôn mặt người sống.
Và anh ta chọn nói cho cô biết. Chọn để cô thấy rằng anh ta biết. Tại sao, cô chưa hiểu. Nhưng cô biết một điều: bữa tối không phải để làm quen. Nó là để đo.
Đo xem cô sợ đến đâu.
Khả Vy nhắm mắt. Tay trái nắm lại trên ngực, các ngón siết vào lòng bàn tay, rồi thả ra từng ngón một.
Câu trả lời: chưa đủ.