Tường lửa
Thứ Sáu, tuần thứ mười lăm. Bảy giờ mười hai sáng.
Tầng hai mươi hai. Phòng dữ liệu – đèn bật, điều hòa rù, hai bàn đã có người. Cô đặt cặp, ngồi, mở máy tính. Thao tác sáng – giống mười bốn tuần trước: đăng nhập, kiểm tra thư, mở bảng theo dõi. Khác mười bốn tuần trước: giấy Minh Khang trong túi áo blazer treo tủ ở nhà, ba chữ cô thuộc lòng. *Phúc sống. Muốn gặp.*
Trung ngồi bàn đối diện – tai nghe, màn hình, kiểu ngồi cô đã quen: lưng hơi cong, vai thấp, ngón tay chạy phím nhanh nhưng không vội. Trung không nhìn cô khi cô vào – bình thường, Trung không nhìn ai khi đang làm việc.
Bảy giờ hai mươi ba. Cô mở bảng theo dõi – dữ liệu nhân sự quý hai, công việc chính thức. Trang tải chậm – bình thường, buổi sáng mạng nội bộ hay chậm. Cô chờ.
Trang không tải.
Cô thử lại. Lần hai – trắng. Lần ba – lỗi: "Không thể kết nối máy chủ nội bộ. Liên hệ phòng kỹ thuật." Cô nhìn sang Trung – Trung cũng nhìn màn hình, ngón tay dừng. Tai nghe vẫn đeo nhưng nhạc đã tắt – cô thấy đèn chỉ báo trên tai nghe chuyển từ xanh sang đỏ.
– Mạng sập. Trung nói. Không quay sang cô – nói với màn hình.
Cô kiểm tra: thư nội bộ – không vào. Cổng dữ liệu – không vào. Ổ dùng chung – không vào. Mọi thứ kết nối máy chủ trung tâm – chết. Wifi – còn, kết nối internet bình thường. Chỉ mạng nội bộ Aeternum.
Điện thoại cô – Zalo: ba mươi hai tin nhắn trong nhóm "Phòng DL – Còn 2 người." Trung gửi:
"Forum taichinh.vn. Bài đăng 6h47. Đọc."
Bảy giờ ba mươi lăm. Cô mở trình duyệt – mạng di động, không qua mạng Aeternum.
Diễn đàn taichinh.vn – mục "Tin nóng doanh nghiệp." Bài đăng: "Email nội bộ Aeternum Group – Dự án Đặc biệt & Tầng 47." Tài khoản đăng: "guest_0347" – mới lập, không lịch sử, ảnh đại diện trống.
Bài viết – không phân tích, không bình luận. Chỉ dữ liệu: hai trăm mười bốn ảnh chụp màn hình thư nội bộ Aeternum, xếp theo thời gian, 2019 đến 2025. Mỗi ảnh – tiêu đề thư, người gửi, người nhận, ngày. Nội dung bị che một phần – nhưng đủ để đọc.
Cô cuộn. Tìm.
Thư thứ mười bảy: người gửi internal-ops-07@aeternum.vn, người nhận d-exec@aeternum.vn, tiêu đề: *"Xử lý nội bộ – Hoàn tất."* Ngày: 14 tháng 6, 2023. Nội dung: *"Đối tượng đã xử lý theo phương án B. Hồ sơ HR cập nhật. Không để lại..."* – cắt, che phần còn lại.
Thư thứ ba mươi hai: d-exec gửi secretary-board, tiêu đề: *"Cập nhật danh sách – Xử lý nội bộ Q2."* Nội dung – danh sách bốn tên, hai dòng bị che, hai dòng rõ: "Phạm Quốc Huy – hoàn tất" và "Trần Thị Lan – hoàn tất."
Cô nhận ra hai tên – Huy và Lan, đợt ba thanh trừng tuần mười. "Hoàn tất" – không phải chấm dứt hợp đồng. Hoàn tất.
Thư thứ bảy mươi chín: internal-ops-07 gửi nội bộ, tiêu đề trống, nội dung: bảng kê tài chính – mười hai dòng, mỗi dòng một công ty, số tiền, mã SP. Bốn mươi bảy tỷ – chia nhỏ, xếp theo năm. Bảng kê cô đã thấy – trong phòng chứng cứ tầng bốn mươi bảy, trên ổ cứng Quân Phong.
Cô dừng.
Bảng kê này – không phải từ hệ thống thư Aeternum. Bảng kê này nằm trong ổ cứng, trong phòng chứng cứ, sau bức tường gỗ sồi. Không phải thư – là tài liệu nội bộ Quân Phong thu thập mười năm. Ai đó lấy từ phòng chứng cứ – và tuồn ra cùng hai trăm mười bốn bức thư.
Tay cô – dừng trên bàn phím. Không run, nhưng dừng. Ba giây.
Ai vào được phòng chứng cứ?
Quân Phong. Cô. Và – ai nữa?
Cô nhìn Trung. Trung đang đọc cùng bài viết – màn hình quay về phía cô, cô thấy ngược: taichinh.vn, ảnh chụp màn hình, cuộn chậm. Trung đọc – mặt không đổi, kiểu không đổi cô đã thấy mười bốn tuần: Trung không bao giờ đổi mặt. Nhưng ngón tay gõ bàn – nhẹ, đều, một nhịp. Kiểu gõ cô nhớ: Diệp An, hôm qua, hội trường.
– Hệ thống nhật ký ghi hết. Trung nói. Vẫn không quay – nhìn màn hình, đọc, cuộn. – Nhưng nhật ký cũng có thể bị sửa.
Cô nghe. Câu – không phải mới. Trung nói câu tương tự tuần một, khi cô mới vào: *"Hệ thống ở đây nhật ký hết."* Tuần một – cảnh báo. Bây giờ – gì? Nhắc lại? Hay khác?
– Nhật ký ghi ai truy cập, khi nào, từ đâu. Trung nói tiếp. – Nhưng nếu ai đó sửa nhật ký trước khi người khác đọc – thì nhật ký nói dối. Và người đọc nhật ký – tin.
Cô viết trong đầu – không viết sổ, không ở đây, không khi Trung ngồi cách hai mét: *Trung biết nhật ký bị sửa. Biết từ bao giờ? Biết ai sửa?*
– Anh đọc bài đó chưa. Cô hỏi. Nhẹ – kiểu hỏi đồng nghiệp, không kiểu hỏi điều tra.
– Sáu giờ năm mươi hai. Trung nói. – Trước khi mạng sập bốn mươi phút. Ai đó đăng trước, rồi mạng mới sập. Hoặc – ai đó sập mạng vì bài đăng.
Cô hiểu: bài đăng lúc sáu giờ bốn mươi bảy, mạng Aeternum sập khoảng bảy giờ hai mươi. Ba mươi ba phút – đủ để bài lan, đủ để ai đó trong Aeternum đọc, báo lên, và ai đó ra lệnh cắt.
Ai ra lệnh cắt – cô biết. Chỉ một người có quyền sập toàn bộ hệ thống nội bộ.
Tám giờ mười lăm. Thông báo nội bộ – qua Zalo nhóm toàn công ty (không qua thư, vì thư đã chết):
"Thông báo khẩn: Hệ thống nội bộ Aeternum Group tạm ngừng hoạt động do sự cố an ninh mạng. Mọi truy cập bị đình chỉ cho đến khi có thông báo tiếp theo. Nhân viên làm việc offline. Ban Giám đốc đang phối hợp đơn vị chuyên trách xử lý. Trân trọng – Phòng Quản trị Hệ thống."
Phòng quản trị hệ thống – IT mới, người của Đình Viễn từ tuần mười. Cô ghi nhận: thông báo không nhắc nội dung bị phát tán, không nhắc diễn đàn, không nhắc thư. Chỉ "sự cố an ninh mạng." Bao bọc – kiểu bao bọc cô đã thấy ở đại hội hôm qua.
Chín giờ. Thông báo thứ hai – cũng qua nhóm chat:
"Theo yêu cầu Ban Giám đốc, hoạt động kiểm toán đặc biệt của Ernst & Young tạm đình chỉ cho đến khi hệ thống được khôi phục và đảm bảo an ninh dữ liệu. Quyền truy cập kiểm toán viên bị thu hồi tạm thời."
Kiểm toán – đình chỉ. Hôm qua Phương Anh yêu cầu truy cập máy chủ thư. Hôm nay máy chủ thư chết, kiểm toán bị cắt quyền. Một ngày – từ báo cáo sơ bộ đến đình chỉ. Đình Viễn không cần một tuần. Ông ta cần một đêm.
Cô viết sổ tay – nhanh, nhỏ, bút bi đen:
"Email leak 6h47 → mạng sập 7h20 → ĐV đình chỉ kiểm toán 9h. Trình tự: leak → panic → phong tỏa → cắt kiểm toán. ĐV dùng leak làm cớ. Leak có lợi cho ĐV? Hay ĐV phản ứng nhanh?"
"Fragment phòng chứng cứ T47 trong bài leak → ai vào phòng? QP + em. Ai nữa?"
Mười giờ ba mươi. Bếp tầng bốn mươi sáu.
Cô gõ – hai tiếng, nhanh, đều. Cửa mở – Quân Phong bên trong, đứng, không ngồi, sơ mi trắng không cà vạt, tay cầm điện thoại. Mắt – cô nhìn: khác. Không bằng phẳng – có gì đó dưới bề mặt, kiểu có gì đó cô chỉ thấy hai lần: lần anh kể Đức chết, lần anh nói "tôi không cứu kịp." Không hoảng – Quân Phong không hoảng. Nhưng siết. Như dây cước kéo căng – chưa đứt, nhưng rung.
– Cô đã đọc. Anh nói. Không hỏi.
– Bảng kê tài chính trong bài leak. Cô nói. – Không phải từ hệ thống thư. Từ phòng chứng cứ.
Quân Phong đặt điện thoại xuống bàn – chậm, kiểu chậm có kiểm soát. Ngồi. Cô ngồi đối diện – ghế trái, ghế cô, sáu lần không đổi.
– Tôi kiểm tra phòng sáng nay. Anh nói. – Bốn giờ, trước khi ai đến. Ổ cứng 2019 đến 2023 – có dấu truy cập mới. Ai đó cắm thiết bị ngoài vào bốn ổ, chép dữ liệu. Thời gian truy cập – đêm thứ Tư, hai giờ mười bảy sáng. Đêm trước đại hội.
Đêm trước đại hội – cô ở căn hộ, đọc lại giấy Minh Khang lần thứ năm, sofa đêm bốn mươi bảy. Hai giờ mười bảy – cô đã ngủ. Quân Phong – đâu?
– Anh ở đâu đêm thứ Tư.
– Tầng bốn mươi bảy. Văn phòng. Không vào phòng chứng cứ sau mười giờ tối – thói quen, tránh nhật ký truy cập ngoài giờ. Ai đó biết thói quen đó.
Ai đó. Cô nghĩ – và biết câu trả lời trước khi hỏi. Nhưng hỏi:
– Nhật ký thẻ từ phòng chứng cứ – ghi ai.
– Không ghi. Anh nói. – Nhật ký bị xóa. Ba mươi phút truy cập – từ hai giờ mười bảy đến hai giờ bốn mươi bảy – trống hoàn toàn trong nhật ký hệ thống. Ai đó xóa trước khi ra.
– Ai có quyền xóa nhật ký phòng chứng cứ.
– Tôi. SYS-ADMIN-047. Và – anh dừng – bất kỳ ai có thẻ master cấp tầng.
Thẻ master cấp tầng – cô biết. Quy định Aeternum: mỗi ban có một thẻ master truy cập mọi tầng, dùng cho trường hợp khẩn cấp. Ban pháp chế – thẻ master do trưởng ban giữ. Trưởng ban pháp chế – Vũ Minh Khang.
Im lặng. Bếp – đèn ống, rù, mùi trà nguội. Cô nhìn Quân Phong – anh nhìn lại. Mắt – siết, kiểu siết dây cước, nhưng không đứt. Anh biết – biết từ bốn giờ sáng, biết trước cô, biết và ngồi đây chờ cô lên.
– Minh Khang. Cô nói.
– Tôi chưa xác nhận. Anh nói. – Nhật ký bị xóa – có thể ai đó dùng thẻ Khang mà Khang không biết. Có thể ai đó giả IP subnet tầng ba mươi tám.
– Nhưng anh nghĩ là Minh Khang.
Im lặng. Hai giây.
– Tôi nghĩ – anh dừng, nhìn tay mình trên bàn, ngón tay thẳng, không nắm – ai đó đã vào phòng chứng cứ, chép bốn ổ cứng trong ba mươi phút, xóa nhật ký, và đăng hai trăm mười bốn bức thư cùng tài liệu tài chính lên diễn đàn công khai mười sáu giờ sau đó. Người đó biết phòng chứng cứ ở đâu, biết cách mở, biết thói quen tôi, biết hệ thống nhật ký. Không nhiều người biết tất cả những thứ đó.
Cô nghe – và đếm: ai biết phòng chứng cứ? Quân Phong. Cô – từ tuần mười bốn, khi anh mở cho cô xem. Tuấn – có thể, Tuấn ở tầng bốn mươi bảy mười ba năm. Minh Khang – cô không nói cho Minh Khang, nhưng Minh Khang biết két tầng ba mươi tám, biết Quân Phong bảo vệ cô, biết hệ thống. Minh Khang – "ít xấu nhất", "chơi nhiều phe."
– Nếu là Minh Khang. Cô nói. – Tại sao tuồn ra ngoài. Anh ấy có thể giao thẳng cho kiểm toán.
– Kiểm toán cần bằng chứng hợp pháp. Anh nói. – Dữ liệu ăn cắp từ phòng kín, không biên bản, không ủy quyền – không dùng được trong tòa. Phát tán cho công chúng – không cần hợp pháp. Dư luận không cần lệnh tòa.
Cô hiểu. Phát tán – không phải cho kiểm toán, cho dư luận. Dư luận gây áp lực, áp lực buộc cơ quan chức năng vào cuộc, cơ quan chức năng buộc Aeternum mở hệ thống. Đường vòng – nhưng nhanh hơn đường thẳng, vì đường thẳng bị Đình Viễn chặn.
– Nhưng rò rỉ cũng lộ chứng cứ anh thu thập mười năm. Cô nói. – Nếu Đình Viễn đọc bài đăng – ông ta sẽ biết ai đó thu thập bên trong. Sẽ tìm ai. Sẽ tìm ra anh.
– Đình Viễn đã đọc. Anh nói. – Bốn giờ sáng nay, Tuấn nhắn: chủ tịch gọi điện ba giờ rưỡi, hỏi "ai đăng." Đình Viễn biết – và phản ứng đầu tiên không phải truy nguồn rò rỉ. Phản ứng đầu tiên là sập hệ thống.
Sập hệ thống – cắt truy cập, cắt kiểm toán, cắt mọi đường vào. Đình Viễn không tìm kẻ phát tán – Đình Viễn xóa dấu vết. Ưu tiên: phá hủy trước, truy tìm sau.
– Bao lâu. Cô hỏi.
– Hệ thống sập – Đình Viễn sẽ dùng thời gian này xóa máy chủ thư, xóa nhật ký vận hành, xóa mọi thứ kiểm toán có thể truy cập. Anh nói. – Khi hệ thống bật lại – sạch. Không còn gì.
– Phòng chứng cứ vẫn còn.
– Phòng chứng cứ – anh nhìn cô – là thứ duy nhất còn lại. Nếu Đình Viễn biết phòng đó tồn tại – anh dừng. Không nói tiếp. Không cần.
Cô hiểu: nếu Đình Viễn biết phòng chứng cứ – mười năm thu thập mất. Quân Phong mất. Cô mất. Mọi thứ – từ ổ cứng đến bìa hồ sơ đến sổ bìa đen – mất.
– Minh Khang biết phòng chứng cứ chưa. Cô hỏi.
– Minh Khang biết USB két tầng ba mươi tám. Anh nói. – Nhưng phòng chứng cứ tầng bốn mươi bảy – tôi chỉ mở cho cô. Không ai khác.
– Thì bảng kê tài chính trong bài leak – lấy từ đâu.
Im lặng. Dài – bốn giây. Quân Phong nhìn tay mình – ngón tay trên bàn, thẳng, không nắm, nhưng gân nổi.
– Có hai khả năng. Anh nói. – Một: Minh Khang tìm được phòng chứng cứ – tự tìm, không qua cô, không qua tôi. Thẻ master cấp tầng mở được mọi cửa – kể cả cửa phòng chứng cứ, nếu biết nó ở đâu. Khang ở Aeternum bảy năm. Bảy năm đủ để biết nhiều thứ.
– Hai.
– Hai: ai đó khác. Ai đó biết phòng chứng cứ từ trước tôi. Từ trước cô. Từ trước Khang. Ai đó – anh nhìn cô – thuộc hệ thống cũ.
Hệ thống cũ – cha. Nhưng cha chết mười năm. Ai đó thuộc hệ thống cũ còn sống – Nguyễn Đình Khoa chết bốn năm trước. Phúc – biến mất 2022. Trưởng ban pháp chế cũ – nghỉ 2021. ops-field – mã cũ trước ops-07, chưa biết ai.
Phúc sống. Muốn gặp.
Cô không nói – giấy Minh Khang, Phúc, sống. Không nói ở đây, không bây giờ. Vì nếu Minh Khang đứng sau vụ rò rỉ – thì tin nhắn "Phúc gọi" cũng có thể là một phần trò chơi. Tin Minh Khang đến mức nào – câu hỏi Quân Phong hỏi tuần mười bốn. Câu trả lời của cô lúc đó: "Chưa biết." Câu trả lời bây giờ – vẫn vậy.
Mười một giờ. Bếp tầng bốn mươi sáu – trà nguội, hai ly, đèn ống rù.
Quân Phong mở điện thoại – không phải điện thoại Aeternum, điện thoại khác, nhỏ hơn, vỏ đen không nhãn. Màn hình: diễn đàn taichinh.vn – bài đăng, bốn giờ tuổi, 47.000 lượt xem, 312 bình luận, 89 chia sẻ. Đang lan.
– Bài sẽ bị gỡ. Anh nói. – Đình Viễn có quan hệ với ban quản trị diễn đàn. Mười hai giờ – tối đa. Nhưng ảnh chụp đã lan – không thu hồi được.
Cô nhìn màn hình: bình luận – phần lớn sốc, vài người phân tích, vài tài khoản mới bình luận "giả mạo", "đối thủ phá." Chiến trường dư luận – đã bắt đầu.
– Kiểm toán bị đình chỉ. Cô nói. – Đình Viễn dùng sự cố an ninh làm cớ. Phương Anh không truy cập được gì.
– Phương Anh không cần truy cập hệ thống Aeternum. Anh nói. – Phương Anh cần truy cập Ủy ban Chứng khoán. Ủy ban đã nhận đơn từ ba cổ đông tuần mười – bao gồm vợ ông Toàn. Nếu Phương Anh gửi báo cáo sơ bộ cho Ủy ban – Ủy ban có quyền yêu cầu truy cập bắt buộc, không cần Aeternum đồng ý.
– Nhưng Phương Anh bị đình chỉ.
– Đình chỉ bởi Aeternum. Anh nói. – Không phải bởi Ủy ban. Phương Anh vẫn là kiểm toán viên được Ủy ban chỉ định. Aeternum không có quyền đình chỉ người của Ủy ban – chỉ có quyền cắt truy cập hệ thống. Khác nhau.
Cô ghi nhận: Đình Viễn cắt truy cập – nhưng không cắt được kiểm toán. Phương Anh đi đường khác – qua Ủy ban, qua pháp luật, chậm hơn nhưng Đình Viễn không chặn được.
– Bao lâu.
– Ủy ban xử lý: bảy đến mười bốn ngày. Anh nói. – Đại hội phần hai: thứ Năm tuần sau, sáu ngày. Đình Viễn sẽ cố chốt mọi thứ trước đại hội – trước khi Ủy ban kịp ra lệnh.
Sáu ngày. Mười chín ngày còn lại trong hạn Đình Viễn nói "sau quý." Sáu ngày đến đại hội phần hai. Bảy đến mười bốn ngày Ủy ban xử lý. Ba mốc thời gian chồng lên nhau – ai nhanh hơn?
Cô viết sổ – nhanh, nhỏ:
"6 ngày → đại hội phần 2. ĐV sẽ: xóa hệ thống + mua phiếu + gỡ bài. KV+QP cần: (1) bảo vệ phòng chứng cứ, (2) gửi Phương Anh qua kênh Ủy ban, (3) tìm nhân chứng (Phúc?), (4) đối phó leak – ai đứng sau?"
Quân Phong nhìn cô viết – nhìn tay trái, bút bi đen, nét chữ nghiêng. Lần thứ hai anh nhìn trực tiếp cô viết sổ – không qua camera, không qua màn hình mười hai inch. Gần.
– Nếu Khang đứng sau. Anh nói. Giọng – thấp hơn bình thường nửa tông, kiểu thấp cô nhận ra: anh đang nói thứ anh không muốn nói. – Anh ấy không chỉ phát tán cho công chúng. Anh ấy gửi cho ai đó cụ thể.
– Ai.
– Người cần dữ liệu này để hành động – nhưng không có quyền truy cập chính thức. Không phải kiểm toán. Không phải Ủy ban. Ai đó ngoài hệ thống – nhưng biết hệ thống hoạt động thế nào.
Cô nghe – và nghĩ: ai ngoài Aeternum biết hệ thống bên trong? Phe đối lập cổ đông? Cơ quan điều tra? Hay – ai đó cũ, ai đó từng ở trong, biết T47, biết dòng tiền, biết cách hệ thống giết người và cách người ta sống sót?
Phúc sống. Muốn gặp.
Cô không nói. Gập sổ. Nhìn Quân Phong – anh nhìn lại, mắt trên mắt, kiểu nhìn bếp tầng bốn mươi sáu lần sáu. Không đo lường. Không kìm. Nhìn – và cô thấy: dưới sợi dây cước kéo căng, dưới lớp siết, anh đang tính. Tính mọi nước đi – của Đình Viễn, của Diệp An, của Minh Khang, của người vô danh đăng bài lúc sáu giờ bốn mươi bảy sáng.
Và cô – cũng đang tính. Tính nước đi riêng – nước Quân Phong chưa biết.
Mười chín ngày. Sáu ngày đến đại hội. Hệ thống Aeternum chết. Kiểm toán bị cắt. Bài đăng đang lan. Và trong túi áo blazer treo ở nhà – giấy gập tư, bốn chữ:
Phúc sống. Muốn gặp.