Không ai tìm
Thứ Hai, tuần thứ mười hai. Tám giờ.
Thư nội bộ – gửi toàn công ty, 07:45, từ HR: "Thông báo: Ông Lê Thanh Hùng (Cổ đông cá nhân, Mã CĐ-2019-038) hiện đang trong thời gian nghỉ phép cá nhân. Mọi liên hệ công việc liên quan xin chuyển về Ban Thư ký HĐQT. Trân trọng."
Nghỉ phép cá nhân. Cô đọc lại – chậm, từng từ. Lê Thanh Hùng mất liên lạc từ tối thứ Năm tuần trước. Gia đình báo công an sáng thứ Sáu. Bây giờ – thứ Hai, năm ngày sau – HR gửi email "nghỉ phép cá nhân."
Cổ đông không phải nhân viên. Cổ đông không có nghỉ phép do HR quản lý. Lê Thanh Hùng nắm ba phần trăm cổ phần Aeternum – ông ta đến đại hội cổ đông, không đến phòng HR xin nghỉ. Nhưng thông báo viết "nghỉ phép cá nhân" – kiểu từ ngữ dành cho nhân viên, kiểu quy trình dành cho nội bộ. Ai đó trong HR soạn thông báo này không phải vì Hùng xin nghỉ – mà vì ai đó bảo HR viết.
Trung ngồi bàn đối diện. Tai nghe cắm, mắt trên màn hình. Đọc thông báo cùng lúc – cô thấy mắt anh ta dừng ở dòng "nghỉ phép cá nhân" hai giây rồi cuộn xuống.
– Anh đọc chưa.
– Đọc rồi.
Trung không nói thêm. Gõ phím. Cô cũng không hỏi thêm – Trung sẽ nói khi Trung muốn, và hôm nay có vẻ không phải ngày Trung muốn.
Cô mở sổ tay – bên trái, bút bi đen. Không viết. Nhìn trang cuối tuần trước: "42 ngày." Bây giờ – bốn mươi mốt. Cuối tuần cô không ra ngoài, không liên lạc ai, nằm sofa đếm vết ẩm trên trần. Đêm sofa thứ hai mươi ba.
Mở hệ thống. Đăng nhập. Nhật ký truy vấn – sạch, giống thứ Sáu. Quân Phong đã xóa hết, và không có truy vấn mới nào để ghi. Cô bắt đầu làm việc – báo cáo biến động nhân sự quý hai, bảng số liệu cho kiểm toán. Đúng việc. Đúng quyền.
Nhưng trong đầu – bản đồ.
Ba cổ đông nộp đơn kiểm toán đặc biệt: ông Toàn (vợ kế thừa), Lê Thanh Hùng, bà Nguyễn Thị Mai Hương. Ba người – đại diện sáu phần trăm cổ phần – yêu cầu Ủy ban Chứng khoán vào cuộc.
Ông Toàn: chết. "Tự tử" nhảy lầu, truyền thông sáu tiếng. Tuần sáu.
Bà Mai Hương: rút đơn sáng thứ Sáu. Không lý do công khai. Vợ người chết – rút đơn.
Lê Thanh Hùng: mất liên lạc năm ngày. HR gọi "nghỉ phép cá nhân."
Ba cổ đông. Một chết, một rút, một mất. Tuần tự – không cùng lúc, không ngẫu nhiên. Ai đó xử lý từng người, từng bước, theo thứ tự ưu tiên: người nguy hiểm nhất trước (Toàn – người khởi xướng), người yếu nhất sau (Mai Hương – vợ góa, sợ), người còn lại cuối (Hùng – ba phần trăm, không đủ lớn để ưu tiên).
Ủy ban Chứng khoán đã duyệt kiểm toán – không cần đơn cổ đông nữa. Nhưng cổ đông là nhân chứng, là người có quyền phát biểu tại đại hội. Xóa đơn không đủ – xóa người.
Cô nhìn màn hình. Bảng số liệu biến động nhân sự – những con số sạch sẽ, hợp pháp, đúng định dạng. Phía sau bảng số liệu – mười bảy dòng trong sổ bìa cứng két tầng ba mươi tám. Phía sau mười bảy dòng – hai mươi năm.
Bốn mươi mốt ngày.
Mười một giờ. Kiểm toán viên Phương Anh đến tầng hai mươi hai.
Phương Anh – hai mươi tám tuổi, tóc ngắn, mắt kính tròn, mang cặp da nâu cũ. Người duy nhất trong nhóm kiểm toán Ernst & Young đi xuống các tầng thấp hỏi trực tiếp – những người còn lại ngồi phòng tạm tầng hai mươi sáu, chờ HR mang tài liệu đến.
Phương Anh gõ cửa. Trung nhìn lên, gật. Phương Anh bước vào – nhìn phòng: hai người, bốn bàn trống. Không nói "vắng nhỉ" – cô nhận ra Phương Anh cũng biết không hỏi câu đó.
– Chị Vy. Phương Anh ngồi ghế cạnh bàn cô – ghế Lan, bàn trống từ tuần chín. – Tôi cần hỏi thêm về dữ liệu nhân sự ba năm.
– Báo cáo nào.
– Danh sách chấm dứt hợp đồng – cái HR đưa. Phương Anh mở cặp da, lấy ra xấp giấy – ba trang, bảng kẻ tay, chữ in. – HR ghi "tự nguyện nghỉ việc" cho hai mươi bốn trường hợp trong ba năm. Tôi đối chiếu với dữ liệu bảo hiểm xã hội – mười một người trong số đó không có đơn xin nghỉ trên hệ thống BHXH. Nghĩa là –
– Họ không ký đơn. Cô nói. Không phải câu hỏi.
– Đúng. Phương Anh nhìn cô. Mắt kính tròn, nhưng mắt phía sau kính – sắc, kiểu sắc của người quen nhìn số liệu bất thường. – Và tôi yêu cầu email nội bộ liên quan – thông báo nghỉ việc, biên bản bàn giao, xác nhận từ trưởng phòng. Máy chủ email vẫn "bảo trì" từ tuần tám – ba tuần rồi. Tôi không truy cập được.
Ba tuần. Máy chủ email khóa từ ngày ba cổ đông nộp đơn – tuần tám – và vẫn chưa mở. Ba tuần "bảo trì" cho hệ thống email – bất thường với bất kỳ công ty nào, nhưng IT mới (phe Đình Viễn) bảo "đang nâng cấp phần mềm lọc thư rác."
– Chị có quyền truy cập email không? Phương Anh hỏi.
– Không. Phòng dữ liệu truy cập nhật ký gửi – không phải nội dung. Và nhật ký gửi cũng bị khóa cùng đợt bảo trì.
Phương Anh gật. Không thất vọng – kiểu gật của người đã biết trước câu trả lời nhưng vẫn hỏi để xác nhận.
– Còn dữ liệu tầng hai mươi sáu? Phương Anh nói. – Phòng Kiểm soát – đóng tầng từ tuần chín. Tôi yêu cầu hồ sơ kiểm soát nội bộ ba năm – HR nói "đang chuyển." Hai tuần rồi.
Cô nhìn Phương Anh. Hai mươi tám tuổi, kiểm toán viên cấp trung, Ernst & Young – một trong bốn công ty kiểm toán lớn nhất thế giới. Phương Anh không phải người dễ bị cản – nhưng Aeternum không cản bằng cách từ chối. Aeternum cản bằng cách chờ. "Đang chuyển", "đang bảo trì", "đang nâng cấp" – cứ chờ, cứ hỏi lại, cứ gửi thư nhắc, và mỗi ngày chờ là một ngày Đình Viễn dọn dẹp thêm.
– Chị Vy.
Cô nhìn Phương Anh.
– Tôi hỏi thẳng. Phương Anh hạ giọng – không thì thầm, nhưng đủ để Trung không nghe nếu Trung đang nghe. – Mười một người không có đơn xin nghỉ. Một cổ đông chết. Một cổ đông mất liên lạc. Hồ sơ bị giữ. Email bị khóa. Tầng hai mươi sáu đóng.
Cô nghe. Phương Anh đang nối các điểm – giống cô mười tuần trước, nhưng từ bên ngoài, bằng số liệu kiểm toán thay vì nhật ký hệ thống.
– Có thứ gì đó tôi cần biết không. Phương Anh nói. Không phải câu hỏi – kiểu khẳng định nhẹ.
Cô nhìn Phương Anh ba giây. Trong ba giây – tính toán: nói = giúp kiểm toán, nhưng kiểm toán báo cáo lên Ủy ban, Ủy ban chuyển cơ quan điều tra. Nói = đúng. Nhưng nói bây giờ = Phương Anh hỏi mã SP tuần trước – Trung nói Phúc bị hỏi 2022, biến mất hai tuần sau. Nói = nguy hiểm cho Phương Anh.
– Tôi không biết gì ngoài dữ liệu phòng này. Cô nói. Giọng đều. – Nhưng nếu tôi là kiểm toán viên – tôi sẽ yêu cầu Ủy ban Chứng khoán hỗ trợ truy cập trực tiếp. Không qua HR. Không qua IT nội bộ.
Phương Anh nhìn cô. Hiểu – cô thấy trong mắt Phương Anh: hiểu rằng câu trả lời "tôi không biết" là nói dối, và câu "yêu cầu Ủy ban" là câu trả lời thật.
– Cảm ơn chị.
Phương Anh đứng dậy. Cặp da nâu, giấy tờ, bước ra cửa. Dừng.
– Chị Vy. Ông Lê Thanh Hùng – chị biết ông ấy không?
– Không.
– Ông ấy nộp đơn kiểm toán cùng hai người khác. Bây giờ – Phương Anh xoay bút trong tay, thói quen vô thức – một người chết, một người rút, một người "nghỉ phép." Ba người. Ba tháng. Ba kết quả khác nhau – nhưng cùng hệ quả: không ai còn đứng ra yêu cầu nữa.
Cô không nói. Phương Anh nhìn cô thêm hai giây – rồi gật, bước ra.
Cửa đóng.
Trung tháo tai nghe.
– Kiểm toán viên giỏi. Trung nói. Mắt trên màn hình.
– Giỏi nguy hiểm.
– Giống em. Trung nói. Đeo lại tai nghe.
Một giờ chiều. Điện thoại rung – Zalo, số không lưu.
Cô nhìn tin nhắn. Số – 0903.xxx.xxx – không trong danh bạ. Không phải Minh Khang, không phải số lạ "cha cô không tự tử." Số mới.
"Đừng trả lời mã SP. Đừng tìm Phúc."
Hai câu. Không chào, không ký tên, không giải thích. Cô đọc lại – "mã SP" – mã Dự án Đặc biệt, mã kiểm toán viên Phương Anh hỏi tuần trước. "Phúc" – Trần Thị Phúc, người biến mất 2022, người Trung nhắc mỗi khi cô đào quá sâu.
Ai biết cô bị hỏi mã SP? Phương Anh hỏi – tuần trước, tại phòng dữ liệu. Trung nghe. Quân Phong có thể biết qua camera hoặc Tuấn. Minh Khang biết qua Phương Anh (Phương Anh hỏi HR trước).
"Đừng tìm Phúc." – Ai biết cô đang tìm Phúc? Cô chưa bao giờ tìm Phúc trực tiếp. Trung nhắc Phúc – nhiều lần, như dấu mốc. Nhưng cô không hỏi Phúc ở đâu, không tra Phúc trong hệ thống. "Đừng tìm" – nghĩa là người gửi tin biết cô có thể tìm, hoặc sẽ tìm, hoặc ai đó đang sợ cô tìm.
Cô lưu số. Chụp ảnh tin nhắn. Đặt điện thoại xuống.
Một phút sau – tin nhắn biến mất. Thu hồi. Zalo cho phép thu hồi trong hai phút. Người gửi – biết cô đã đọc (hai tick xanh), đợi đủ lâu để cô đọc, rồi thu hồi. Không muốn tin nhắn tồn tại – nhưng muốn cô biết.
Tùng. Cô nghĩ – không chắc, nhưng xác suất cao. Nguyễn Văn Tùng, trưởng phòng IT, nghỉ phép vô thời hạn từ tuần chín. Tùng biết mã SP – IT quản lý hệ thống mã dự án. Tùng biết Phúc – Phúc từng ở phòng dữ liệu, dùng hệ thống IT hàng ngày. Tùng nghỉ phép – không chết, không biến mất, chỉ nghỉ. Kiểu nghỉ của người biết đủ để sợ nhưng không đủ để bị xử lý.
"Đừng trả lời mã SP." – Phúc bị hỏi mã SP năm 2022. Biến mất hai tuần sau. Tùng lên tầng bốn mươi chín tuần tám – giống quy luật: lên bốn mươi chín, hai ngày, chết hoặc biến mất. Nhưng Tùng sống – nghỉ phép. Tùng nằm giữa: biết đủ để sợ, không biết đủ để nguy hiểm. Và bây giờ Tùng gửi tin – từ bên ngoài, từ nơi nào đó không phải Aeternum – cảnh báo cô.
Hai câu cảnh báo. Một về mã SP – thứ kiểm toán đang hỏi. Một về Phúc – người đã biến mất vì biết quá nhiều.
Cô mở sổ tay. Viết:
"Số mới – 0903.xxx.xxx. Hai câu: 'Đừng trả lời mã SP. Đừng tìm Phúc.' Thu hồi sau 1 phút. Tùng? (IT, nghỉ phép vô thời hạn tuần 9, lên T49 tuần 8, sống)."
Đóng sổ.
Năm giờ. Ra khỏi Aeternum.
Bãi xe – sedan đen, góc cũ. Không nhìn.
Nổ máy. Ra đường Nguyễn Huệ. Rẽ phải – đường thường. Đèn đỏ đầu tiên – gương chiếu hậu. Xe máy, taxi, xe buýt. Không Lead trắng.
Đèn xanh. Đi thẳng. Đèn đỏ thứ hai – ngã tư Lê Lợi. Gương chiếu hậu – dòng xe. Và – cách ba xe – Lead trắng. Biển 59-E1 347.28.
Cô nhìn. Hai giây. Lead trắng đứng yên – đèn đỏ. Kính hạ một phần – người lái: nam, bốn mươi ngoài, tóc ngắn, áo sơ mi trắng. Không nhìn cô – nhìn thẳng. Nhưng đỗ cách ba xe – không phải bám sát, không phải tình cờ. Khoảng cách của người theo dõi biết giữ khoảng cách.
Biển 59-E1 347.28. Cô đã ghi từ tuần sáu – lần đầu Lead bám theo trên đường về. Lần hai – tuần mười, đỗ cách Aeternum hai trăm mét, không bám về nhà. Lần ba – hôm nay, cùng vị trí ngã tư, cùng khoảng cách ba xe.
347.28. Ba-bốn-bảy. Mã tầng bốn mươi bảy – trùng hay cố ý. Cô không biết. Nhưng biển số không thay đổi – nghĩa là Lead không giấu biển, không sợ bị nhận ra. Nghĩa là Lead muốn cô thấy, hoặc không quan tâm cô thấy.
Đèn xanh. Cô đi. Lead rẽ trái – không theo. Lần ba – cùng quy luật: xuất hiện, cho thấy, rồi đi.
Căn hộ. Sáu giờ mười lăm.
Sofa. Sổ tay. Bút bi đen.
Trang mới:
"Tuần 12, thứ Hai. 41 ngày."
"1. Lê Thanh Hùng – mất tích 5 ngày. HR gửi email 'nghỉ phép cá nhân' 07:45. CĐ không có nghỉ phép – ai đó bảo HR viết."
"2. Ba cổ đông nộp đơn: Toàn (chết, T6), Hùng (mất, T8→T12), Mai Hương (rút, T11). Tuần tự. Ưu tiên. Hệ quả: không ai đứng ra nữa."
"3. Kiểm toán Phương Anh – 11 người không có đơn xin nghỉ trên BHXH. Máy chủ email khóa 3 tuần. T26 hồ sơ bị giữ 2 tuần. Kiểm toán bị cản bằng cách chờ."
"4. Số mới (Tùng?): 'Đừng trả lời mã SP. Đừng tìm Phúc.' Thu hồi. Tùng sống – cảnh báo từ ngoài."
"5. Lead trắng 59-E1 347.28 – lần 3. Ngã tư Lê Lợi. Cách 3 xe. Nam, 40+, sơ mi trắng. Rẽ trái, không theo. Xuất hiện – cho thấy – đi. Ai."
Cô nhìn trang sổ. Năm mục – năm hướng. Nhưng tất cả chỉ về một điểm: Đình Viễn đang dọn dẹp. Cổ đông, hồ sơ, thư từ, nhân viên cũ – từng mảnh, từng mảnh, trước khi kiểm toán kịp chạm. Và kiểm toán – Phương Anh – đang bị cản bằng thời gian.
Bốn mươi mốt ngày – thời hạn Đình Viễn cho Quân Phong. Nhưng bốn mươi mốt ngày cũng là thời gian Đình Viễn dọn dẹp. Mỗi ngày trôi – một hồ sơ biến mất, một nhân chứng im lặng, một máy chủ "bảo trì." Khi hết bốn mươi mốt ngày – sẽ không còn gì để tìm.
Cô lật trang trước – trang cuối tuần mười một. Dòng cô viết thứ Sáu: "42 ngày." Bên dưới – danh sách cổ đông:
"Toàn – chết."
"Hùng – mất."
"Mai Hương – rút."
Ba dòng. Ba gạch ngang. Cô nhìn – rồi thêm dòng thứ tư, dòng cô chưa viết tuần trước:
"Nguyễn Thị Mai Hương (kế thừa đơn từ chồng – ông Toàn). Rút đơn T11. Còn quyền cổ đông. Chưa gạch."
Chưa gạch – vì bà Mai Hương rút đơn nhưng chưa mất, chưa chết, chưa biến mất. Bà ta sợ – đủ để rút – nhưng còn sống. Còn sống nghĩa là còn có thể nói. Và Đình Viễn biết điều đó.
Cô đóng sổ. Nhìn cửa sổ – Sài Gòn tối, đèn đường, xe máy. Mưa nhỏ – kiểu mưa tháng năm, không nghe thấy trừ khi im.
Nghĩ đến Phương Anh – hai mươi tám tuổi, cặp da nâu cũ, mắt kính tròn. Phương Anh đang đào đúng chỗ – và cô vừa chỉ Phương Anh một hướng: "yêu cầu Ủy ban hỗ trợ truy cập trực tiếp." Nếu Phương Anh nghe – kiểm toán sẽ vượt qua hàng rào HR và IT, vào thẳng hệ thống. Nếu Phương Anh không nghe – kiểm toán sẽ chờ, và chờ là thua.
Nghĩ đến Tùng – ở ngoài, ở đâu đó, gửi hai câu rồi thu hồi. Tùng sợ – nhưng vẫn gửi. Sợ cho ai? Cho mình – hay cho cô?
"Đừng tìm Phúc."
Cô không tìm Phúc. Nhưng Phúc – như bóng – xuất hiện mỗi khi ai đó nói "cẩn thận." Trung nhắc Phúc. Minh Khang nhắc Phúc. Bây giờ Tùng nhắc Phúc. Phúc – người biến mất – lại là cái tên xuất hiện nhiều nhất trong mười hai tuần.
Phúc không tìm được. Nhưng Phúc tìm cô – qua miệng người khác, qua cảnh báo, qua sợ hãi. Cô chưa gặp Phúc – nhưng cô biết Phúc rõ hơn hầu hết người trong tòa nhà.
Sofa. Đêm thứ hai mươi ba. Tắt đèn.
Bốn mươi mốt ngày. Và không ai tìm Lê Thanh Hùng.