Đại hội (phần 1)
Thứ Năm, tuần thứ mười lăm. Tám giờ bốn mươi ba sáng.
Hội trường Horizon – tầng năm mươi, mở tường kính hai phía, hai trăm mười bảy ghế xếp hàng hình vòng cung, ba micro trên bàn chủ tọa, bốn camera truyền hình trực tiếp. Cô đếm – thói quen tuần một, không sửa được, không muốn sửa. Hai trăm mười bảy ghế, hai trăm lẻ ba người đã ngồi, mười bốn ghế còn trống ở hàng cuối. Cổ đông, đại diện ủy quyền, ban kiểm soát, kiểm toán viên, báo chí – bốn nhà báo hàng đầu bên phải, máy quay VTV Business đặt trên chân ba chân cao gần cửa.
Cô ngồi hàng thứ bảy – giữa, không quá trước, không quá sau. Thẻ đại biểu trên ngực: "Lâm Khả Vy – Đại diện phòng Phân tích Dữ liệu." Thẻ giả – cô không phải cổ đông, không có quyền bỏ phiếu. Quân Phong sắp xếp: thẻ tham dự loại B, quan sát viên nội bộ, quyền nghe không quyền phát biểu. Minh Khang xin – Quân Phong duyệt. Hai tuần chuẩn bị cho bốn phút thủ tục hành chính để cô ngồi được ở hàng bảy.
Sổ tay trên đùi – mở, bút bi đen kẹp gáy, tay trái sẵn sàng. Trang trắng.
Tám giờ năm mươi lăm. Hội trường đầy.
Cô quan sát. Bàn chủ tọa – ba người: Tạ Đình Viễn ngồi giữa, thư ký hội đồng bên trái, trưởng ban kiểm soát mới bên phải (Nguyễn Hữu Long, thay Lê Quốc Bình – Bình rơi từ tầng ba mươi tuần mười). Long – bốn mươi ba tuổi, về từ chi nhánh Đà Nẵng tuần mười hai, chưa quen trụ sở. Cô tra: Long không có hồ sơ truy cập tầng hai mươi sáu trước tuần mười hai, không liên kết hệ thống cũ. Người mới – sạch hoặc chưa dính.
Đình Viễn – sáu mươi lăm tuổi, vest ba mảnh xám than, nhẫn gia tộc, lưng thẳng. Mắt quét hội trường – chậm, từ trái sang phải, kiểu quét của người đếm quân cờ. Cô từng thấy ông ta trên màn hình nội bộ, trong biên bản Minh Khang đưa, trong "cô Lâm" Quân Phong kể. Bây giờ nhìn trực tiếp – mười lăm mét, hàng bảy: ông ta nhỏ hơn cô tưởng. Nhỏ hơn, già hơn, bình tĩnh hơn. Kiểu bình tĩnh cô đã thấy ở Quân Phong – nhưng khác: Quân Phong bình tĩnh vì kìm, Đình Viễn bình tĩnh vì không cần kìm.
Quân Phong – hàng thứ ba, phía phải, ghế sát tường kính. Suit đen, cà vạt – thắt, chặt, đúng. Giáp đóng. Mười hai ngày trước, bếp tầng bốn mươi sáu, cà vạt lỏng. Hôm nay – không lỏng, không mở, không gì ngoài Giám đốc Trần ngồi đúng vị trí, mặt bằng phẳng, mười hai màn hình trong đầu. Anh không nhìn cô – cô biết, vì cô nhìn anh ba giây và anh không quay. Không quay vì không nên quay ở đây. Hai trăm mười bảy cặp mắt.
Tống Diệp An – hàng hai, bên trái, ghế gần lối đi. Đầm đen kín cổ, tóc búi gọn, không trang sức ngoài đồng hồ Cartier. Mùi nước hoa – cô không ngửi từ hàng bảy nhưng biết: mùi đó ở hành lang tầng bốn mươi hai lần trước, mùi đó trong phòng Quân Phong mười ba năm. Diệp An ngồi tay phải đặt trên tay ghế, ngón trỏ gõ nhẹ – một nhịp, đều, kiểu gõ của người đang đếm ngược.
Bên cạnh Diệp An – phụ tá, nam, ba mươi, cặp da. Phía sau Diệp An – hai hàng: sáu người mặc vest tối, đại diện ủy quyền gia tộc Tống. Ba mươi phần trăm gốc cộng tám phần trăm mua thêm – ba mươi tám phần trăm. Đủ chặn nghị quyết đặc biệt. Đủ để Đình Viễn không thể tái bổ nhiệm nếu Diệp An nói không.
Hàng cuối, góc trái – bà Nguyễn Thị Mai, vợ ông Toàn. Năm mươi sáu tuổi, áo dài trắng, mắt đỏ nhưng không khóc. Bên cạnh: luật sư, nữ, trẻ, cặp tài liệu dày. Bà Mai giữ hai phần trăm cổ phần thừa kế – không đủ chặn gì, nhưng đủ để có ghế, có mic, có quyền phát biểu.
Cô viết:
"ĐV – chủ tọa. QP – hàng 3. DA – hàng 2 (38%). Bà Mai – hàng cuối (2%). Kiểm toán: Phương Anh ở đâu?"
Cô tìm – hàng năm, phía trái, sát ban kiểm soát: Phương Anh ngồi cạnh hai đồng nghiệp Ernst & Young, cặp đen, laptop mở. Phương Anh mặc blazer xanh navy – khác sắc đen hội trường, nổi. Có thể cố ý – kiểm toán không thuộc phe nào.
Chín giờ. Thư ký gõ búa.
Đình Viễn đứng. Hai trăm lẻ ba người im – không cần ra lệnh, im vì ông ta đứng. Kiểu im cô nhận ra: im vì sợ, không phải vì kính trọng.
– Kính thưa quý cổ đông, quý đại biểu.
Giọng – trầm, đều, không micro vẫn nghe rõ ba hàng. Ông ta dùng vì phải, không vì cần. Mắt – không nhìn ai cụ thể, nhìn vùng giữa hội trường, kiểu nhìn qua đầu người.
– Tập đoàn Aeternum bước sang năm thứ mười tám. Doanh thu tăng mười bốn phần trăm, lợi nhuận ròng tăng chín phần trăm, vị thế thị trường ổn định trong top năm ngành. Đây là kết quả của toàn bộ hệ thống – không phải của một người.
Cô ghi: *"ĐV nhấn 'hệ thống' – không phải 'đội ngũ' hay 'con người.' Hệ thống = cái anh ấy xây, cái anh ấy kiểm soát."*
Đình Viễn trình bày mười lăm phút – doanh thu, tái cấu trúc, chiến lược năm năm. Trang trình bày trên màn hình lớn – đồ thị đi lên, số xanh, mũi tên hướng phải. Cô không nhìn màn hình – nhìn người. Cổ đông hàng một đến bốn: gật, ghi chép, một người uống nước. Hàng năm đến bảy: lắng nghe nhưng ít gật hơn. Hàng sau: bà Mai không gật, không ghi, nhìn thẳng Đình Viễn. Luật sư bên cạnh bà – ghi liên tục, bút chạy nhanh.
Diệp An – ngón trỏ ngừng gõ. Mắt trên Đình Viễn – không chớp, cô đếm: mười một giây không chớp. Kiểu nhìn cô đã thấy ở Quân Phong – nhìn để đo, không phải để nghe.
Chín giờ mười bảy. Đình Viễn kết:
– Tôi đề nghị đại hội thông qua nghị quyết tái bổ nhiệm Ban điều hành nhiệm kỳ 2025-2028 và phê duyệt kế hoạch tái cấu trúc nội bộ giai đoạn ba. Xin mời ban kiểm soát.
Trưởng ban kiểm soát mới đọc báo cáo – ngắn, sáu phút, giọng đều. Không vấn đề, không bất thường, không khuyến nghị đặc biệt. Cô ghi: *"Long đọc bản sạch. Ai viết bản này?"*
Chín giờ hai mươi bảy. Phần phát biểu cổ đông.
Hai người phát biểu trước – cổ đông nhỏ, câu hỏi thường (cổ tức, chiến lược mở rộng), Đình Viễn trả lời gọn, thư ký ghi. Hội trường bình thường – kiểu bình thường của đại hội niêm yết, thủ tục, quen.
Bà Mai giơ tay.
Thư ký nhìn Đình Viễn – nhanh, nửa giây, kiểu nhìn xin phép. Đình Viễn gật. Thiết bị thu âm không dây được chuyển xuống hàng cuối – nhân viên kỹ thuật đi dọc lối giữa, đưa bà Mai.
Bà Mai đứng. Hai tay giữ cái đó – run nhẹ, ngón cái siết thân kim loại, kiểu siết cô nhận ra: run không phải vì sợ, vì nén. Áo dài trắng – không nhăn, là phẳng, kiểu phẳng của người chuẩn bị kỹ cho một lần duy nhất.
– Tôi là Nguyễn Thị Mai, vợ cổ đông Nguyễn Văn Toàn. Chồng tôi...
Micro tắt.
Không dần – tắt ngay, giữa chữ "tôi." Đèn đỏ trên thân thiết bị chuyển xám. Bà Mai nói tiếp – nhưng hội trường hai trăm người, trần cao, cô nghe thành tiếng lẫn trong điều hòa.
Thư ký:
– Xin lỗi, lỗi kỹ thuật. Nhân viên hỗ trợ đang xử lý.
Nhân viên kỹ thuật – từ cánh gà bên phải, chạy đến, nhận lại, kiểm tra. Ba mươi giây – lâu, trong hội trường im. Bà Mai đứng, hai tay xuôi, mắt trên Đình Viễn. Đình Viễn – uống nước, đặt ly, không nhìn bà Mai.
Cái mới – đưa lại. Bà Mai cầm.
– Chồng tôi, cổ đông Nguyễn Văn Toàn, chết ngày...
Tắt lần hai.
Hội trường – tiếng xì xào, nhỏ, lan từ hàng sau ra. Nhà báo VTV Business quay ống kính sang bà Mai. Luật sư bên cạnh bà đứng dậy – giơ tay:
– Thưa chủ tọa, micro tắt hai lần liên tiếp khi cổ đông phát biểu không phải lỗi kỹ thuật. Chúng tôi yêu cầu ghi biên bản và đảm bảo quyền phát biểu theo Điều lệ điều 37.
Đình Viễn nhìn luật sư – ba giây, đều, không gì ngoài nhìn. Rồi quay sang thư ký:
– Ghi biên bản. Và sửa micro.
Cái thứ ba – đưa lại. Bà Mai nói – nhanh hơn, vì biết thời gian không còn nhiều:
– Chồng tôi yêu cầu kiểm toán tầng bốn mươi bảy tại phiên họp bất thường ba tháng trước. Bị bác. Mười bốn ngày sau, chồng tôi chết. Tôi yêu cầu đại hội ghi nhận và cho phép kiểm toán viên trình bày kết quả sơ bộ trước khi bỏ phiếu.
Im lặng – kiểu im nặng hơn im đầu. Bà Mai nói "tầng bốn mươi bảy" – trong hội trường hai trăm người, bốn camera, bốn nhà báo. Công khai. Cô nhìn xung quanh: cổ đông hàng trước quay lại, ba người, mặt khó đọc. Hàng giữa – xì xào lớn hơn. Diệp An – không động, ngón trỏ gõ lại, một nhịp.
Quân Phong – cô nhìn: mặt bằng phẳng, vai thẳng, không biểu cảm. Nhưng tay trái dưới bàn – nắm, ngón trắng, kiểu nắm cô nhận ra từ bếp tầng bốn mươi sáu lần hai, khi anh kể về Đức. Mặt không nói gì. Tay nói hết.
Đình Viễn:
– Ghi nhận. Kiểm toán viên Ernst & Young sẽ trình bày theo lịch trình đã thống nhất – sau phần bỏ phiếu.
Bà Mai:
– Trước khi bỏ phiếu.
– Sau, theo quy trình.
Bà Mai nhìn Đình Viễn – mười giây, không nói. Rồi ngồi. Thiết bị đặt trên ghế bên cạnh – không đưa trả, giữ. Luật sư ghi.
Cô viết: *"Mic tắt 2 lần = IT mới. ĐV kiểm soát mic từ bàn chủ tọa hay từ phòng kỹ thuật? Bà Mai nói 'T47' trước 217 người. ĐV không phản ứng = đã biết trước bà sẽ nói."*
Chín giờ bốn mươi hai. Bỏ phiếu nghị quyết tái bổ nhiệm.
Phiếu giấy – phát từng hàng, thu về thùng kín. Cô không có phiếu – quan sát viên. Cô nhìn: cổ đông đánh dấu, gập, bỏ vào thùng. Thủ tục – quen, đều, kiểu đều của đại hội niêm yết.
Ban kiểm phiếu đếm – mười bảy phút. Hội trường nói chuyện nhỏ, uống nước, kiểm tra điện thoại. Bình thường – ngoại trừ Diệp An. Diệp An ngồi thẳng, không nói chuyện, không uống nước, không kiểm tra điện thoại. Ngón trỏ – gõ, một nhịp, đều. Phụ tá bên cạnh – mặt trắng hơn áo.
Mười giờ lẻ một. Trưởng ban kiểm phiếu đọc:
– Tổng phiếu hợp lệ: một trăm bốn mươi bảy. Tán thành: tám mươi hai, tương đương năm mươi lăm phẩy tám phần trăm. Phản đối: năm mươi chín, tương đương bốn mươi phẩy hai phần trăm. Vắng mặt: sáu.
Im lặng. Rồi xì xào – lớn hơn trước, lan nhanh. Năm mươi lăm phẩy tám – đủ thông qua nghị quyết thường (quá bán), nhưng nghị quyết tái bổ nhiệm Ban điều hành = nghị quyết đặc biệt, cần sáu mươi lăm phần trăm. Không đủ.
Nghị quyết tái bổ nhiệm – bác.
Cô nhìn Đình Viễn. Ông ta – không đổi. Ly nước, tay đặt trên bàn, mắt trên tờ kiểm phiếu thư ký đưa. Đọc – ba giây. Đặt xuống. Nhìn lên hội trường – nhìn sang trái, hàng hai.
Nhìn Diệp An.
Ba giây. Đình Viễn nhìn Diệp An ba giây – cô đếm, vì ba giây là thời gian dài nhất ông ta nhìn bất kỳ ai trong buổi sáng. Diệp An nhìn lại – không cúi, không quay, không chớp. Mắt trên mắt. Ba giây – rồi Đình Viễn quay về bục chủ tọa.
Diệp An – ngón trỏ ngừng gõ. Lần thứ hai sáng nay.
Cô ghi: *"DA chống. 38% → nghị quyết bác (55.8%, cần 65%). ĐV nhìn DA 3s – biết. DA nhìn lại – không sợ. Coup công khai."*
Hội trường ồn hơn – xì xào thành nói, nói thành tranh luận nhỏ giữa hàng ghế. Cổ đông quay sang nhau, nhà báo gõ máy tính, máy quay VTV Business chạy liên tục. Trưởng ban kiểm phiếu đứng – không biết nên đọc tiếp hay chờ.
Mười giờ mười hai. Đình Viễn gõ nhẹ bục phát biểu.
Im. Ngay lập tức – kiểu im ông ta tạo bằng một tiếng gõ.
– Trước khi tiếp tục, tôi mời đại diện Ernst & Young trình bày kết quả kiểm toán sơ bộ.
Bà Mai nhìn luật sư. Luật sư gật – nhẹ, kiểu gật "được rồi, trước sau không quan trọng, quan trọng là được trình bày."
Phương Anh đứng. Blazer xanh navy – sáng trong hội trường đen trầm. Bước lên bục phụ bên phải chủ tọa – thiết bị thu âm có dây, đèn xanh. Laptop mở trên bục, cô nhìn: màn hình chiếu lên máy chiếu – tiêu đề: "Báo cáo kiểm toán sơ bộ – Aeternum Group – Ngân sách Dự án Đặc biệt & Tầng 47."
Tầng 47. Trên màn chiếu. Chữ đen trên nền trắng, cỡ lớn, hai trăm mười bảy người nhìn.
Phương Anh nói – giọng đều, kiểu đều của kiểm toán viên đọc hàng trăm báo cáo:
– Trong quá trình kiểm toán đặc biệt theo yêu cầu Ủy ban Chứng khoán, nhóm kiểm toán phát hiện một số bất thường tài chính nghiêm trọng cần điều tra thêm.
Trang tiếp – ba mục:
"1. 4.160 lệnh chi qua tài khoản vận hành nội bộ IO-07, tổng 47,2 tỷ đồng, giai đoạn 2009-2025. Đối tác nhận: 12 công ty, 8 trong 12 đã giải thể."
"2. 11 nhân viên chấm dứt hợp đồng không có hồ sơ chính thức trên hệ thống BHXH. Email nội bộ bị khóa trung bình 3 tuần trước ngày chấm dứt."
"3. Tài khoản quản trị SYS-ADMIN-047 thực hiện 23 lần chỉnh sửa nhật ký vận hành tòa nhà trong 18 tháng qua. Chưa xác định người dùng."
Hội trường – im. Không xì xào, không nói – im, kiểu im của hai trăm người đang đọc cùng một thứ và hiểu cùng một thứ.
Bốn mươi bảy tỷ. Mười một người. Nhật ký bị sửa. Trên màn chiếu – trắng đen, số liệu, không cảm xúc. Kiểm toán không cáo buộc – kiểm toán ghi nhận. Nhưng hai trăm người hiểu: ghi nhận = bom.
Đình Viễn – cô nhìn: ông ta đọc màn hình, đặt tay trên bàn, ngón tay không nhúc nhích. Bình tĩnh – kiểu bình tĩnh cô bắt đầu nhận ra không phải vì ông ta không sợ, vì ông ta đã biết. Đã biết trước Phương Anh nói gì. Đã chuẩn bị.
Phương Anh kết:
– Nhóm kiểm toán đề nghị được tiếp tục truy cập hệ thống nội bộ, bao gồm máy chủ thư và nhật ký vận hành tòa nhà, để hoàn thiện báo cáo chính thức trong vòng bốn tuần.
Bốn tuần – cô ghi. Bốn tuần kiểm toán cần. Đình Viễn có bao lâu?
Mười giờ ba mươi mốt. Đình Viễn đứng.
– Tôi cảm ơn nhóm kiểm toán Ernst & Young. Tập đoàn luôn cam kết minh bạch và hợp tác đầy đủ.
Câu – đúng, chuẩn, kiểu câu doanh nghiệp niêm yết nói trước truyền thông. Không thừa nhận, không phủ nhận. Bao bọc.
– Tuy nhiên, để đảm bảo quyền lợi cổ đông và tính chính xác của kết luận kiểm toán, tôi đề nghị đại hội tạm hoãn sang tuần sau – thứ Năm, cùng giờ – để ban kiểm toán có thời gian hoàn thiện và ban điều hành có thời gian phản hồi chính thức.
Hoãn. Một tuần.
Diệp An đứng – nhanh, kiểu đứng cô chưa thấy: không nhẹ nhàng, không tính toán, đứng vì phải đứng ngay.
– Phản đối. Lý do hoãn không hợp lệ theo Điều lệ điều 41. Kiểm toán đã trình bày – đại hội có đủ thông tin để biểu quyết nghị quyết còn lại.
Đình Viễn nhìn Diệp An – không ba giây lần này, ngắn hơn, một giây. Kiểu nhìn đo lường đã xong, không cần đo thêm.
– Biểu quyết hoãn. Đình Viễn nói. Không hỏi – nói.
Giơ tay: hoãn – một trăm lẻ ba. Không hoãn – bốn mươi bốn. Quá bán – hoãn được thông qua.
Diệp An ngồi. Chậm – kiểu chậm có kiểm soát. Ngón trỏ gõ lại – nhưng nhịp khác: nhanh hơn, hai nhịp, kiểu gõ của người đang tính lại.
Bà Mai – đứng, nói không cần khuếch đại vì hội trường đã ồn:
– Một tuần. Mười bốn ngày trước chồng tôi chết, ông ta cũng xin một tuần.
Không ai trả lời. Thư ký gõ búa – kết thúc phiên.
Mười giờ bốn mươi ba. Hành lang tầng năm mươi.
Cổ đông ra – từng nhóm, nói nhỏ, nhìn ngang. Nhà báo đuổi theo Đình Viễn – ông ta đi thẳng vào thang máy riêng, không trả lời, hai vệ sĩ chặn. Ống kính VTV Business quay cảnh hành lang. Một phóng viên nữ đứng trước ống kính – "Đại hội cổ đông Aeternum bị hoãn sau báo cáo kiểm toán phát hiện bất thường tài chính..." Trực tiếp.
Cô đứng cạnh cửa kính – nhìn ra, thành phố dưới kia, trời đục, mùa mưa. Sổ tay mở – ba trang, chữ nhỏ, kín. Viết thêm:
"Hoãn 1 tuần = ĐV cần thời gian. Dọn gì? Xóa máy chủ thư? Đe dọa kiểm toán? Mua phiếu?"
"DA chống công khai → ĐV biết DA không còn trung lập. Từ giờ ĐV phải chống 2 phía: DA + kiểm toán."
"Nhưng: DA chống ĐV ≠ DA đứng phe mình. DA muốn ghế ĐV. Ghế ĐV còn T47."
Minh Khang đi ngang – không dừng, không nhìn, tay cầm cặp, bước đều. Nhưng khi đi ngang cô – tay trái thả tờ giấy nhỏ gập tư vào túi áo blazer cô. Không nhìn, không chậm, không ai thấy. Cô biết vì cảm giấy chạm vải – nhẹ, kiểu nhẹ của người tập nhiều lần.
Bên ngoài cửa kính tầng năm mươi – bãi xe phía dưới, xa. Cô nhìn: hàng xe, đều, trắng bạc đen. Và ở góc bãi xe phía đông, gần cổng phụ – sedan đen, kính tối, không biển số nhìn rõ từ tầng năm mươi. Sedan đen – vắng tám tuần từ tuần mười. Hôm nay – quay lại.
Cô viết: *"Sedan đen tái xuất. Ngày đại hội."*
Quân Phong đi ngang hành lang – không nhìn cô, không dừng, bước đều sang thang máy. Nhưng khi đi qua – tay phải chạm nhẹ vào lưng ghế cạnh cô. Một chạm – nửa giây, đầu ngón tay, rồi đi. Không ai thấy.
Hai mươi ngày.
Cô đứng ở tầng năm mươi – nhìn xuống Sài Gòn qua kính, sổ tay ba trang, giấy Minh Khang trong túi, sedan đen trong bãi xe, vết chạm Quân Phong trên lưng ghế. Một tuần – đủ để Đình Viễn dọn dẹp hay đủ để cô hành động.
Cô mở giấy Minh Khang. Chữ viết tay – nhỏ, nhanh, kiểu viết vội:
"Phúc gọi. Sống. Biết đại hội. Muốn gặp."
Tay cô – không run. Ngón trỏ gập giấy lại, cất vào túi trong, khóa kéo.
Mục ba trong kế hoạch bốn mục: nhân chứng sống, một trong mười chín, sẵn lòng ra mặt.
Phúc sống. Phúc muốn gặp.
Hai mươi ngày.