Người biến mất
Bàn anh Hoàng trống.
Khả Vy nhận ra điều đó lúc tám giờ mười lăm sáng thứ Hai, khi cô đi ngang tầng 28 trên đường đến phòng vệ sinh. Tầng 28 là phòng phân tích tài chính, bốn dãy bàn đôi, hai mươi nhân viên. Cô không có việc gì ở đây, nhưng nhà vệ sinh nữ tầng 22 đang sửa ống nước nên cô phải lên sáu tầng. Điều nhỏ nhặt. Nhưng đôi khi điều nhỏ nhặt đặt người ta vào đúng chỗ, đúng lúc.
Bàn thứ ba, dãy sát cửa sổ. Màn hình tắt. Ghế đẩy vào gọn gàng. Không cốc nước, không giấy nhớ, không ảnh gia đình — loại bàn sạch hoàn toàn, kiểu sạch của người không chỉ vắng mặt mà đã bị dọn. Trên tấm bảng tên nhỏ gắn ở vách ngăn, dòng chữ vẫn còn: "Trần Hoàng Dũng. Trưởng nhóm Phân tích Tài chính."
Hai nhân viên ngồi bàn kế bên nói chuyện, giọng thấp.
— Anh Hoàng nghỉ thật à? Thứ Sáu còn ngồi đây mà.
— HR mail sáng nay. Nghỉ việc theo nguyện vọng cá nhân. Hiệu lực ngay.
— Không báo trước luôn? Kỳ vậy. Anh đó chẳng bao giờ thiếu ngày nào.
Người kia nhún vai, quay lại màn hình.
Khả Vy đi tiếp. Không dừng. Không nhìn. Không thay đổi nhịp bước. Nhưng cô nghe rõ từng từ, và từng từ đều khớp vào một khuôn mà cô đã nhìn thấy trước.
Trong nhà vệ sinh, cô rửa tay dưới vòi nước lạnh. Nhìn vào gương. Khuôn mặt bình thường, mắt bình thường. Chỉ có tay — tay cô dừng dưới vòi nước lâu hơn cần thiết.
Nghỉ việc theo nguyện vọng cá nhân. Hiệu lực ngay.
Đúng cụm từ. Đúng mẫu câu. Đúng cách diễn đạt. Giống bảy hồ sơ cô đã đọc tuần trước. Không phải tương tự — giống hệt. Như thể có một template, một bản mẫu, một quy trình chuẩn cho việc làm biến mất một con người khỏi tập đoàn.
· · ·
Về đến tầng 22, Khả Vy ngồi vào bàn, bật máy, đăng nhập. Trung đang gõ gì đó, tai nghe trùm kín, không ngẩng lên. Hạnh chưa đến. Phương — ghế trống, như mọi ngày.
Cô mở hệ thống nhân sự. Tìm: Trần Hoàng Dũng.
Kết quả hiện ra. Hồ sơ vẫn còn. Tên, mã nhân viên, phòng ban, ngày vào, ngày nghỉ: hôm nay, thứ Hai. Lý do: "Nghỉ việc theo nguyện vọng cá nhân." Cột tài liệu đính kèm: trống.
Cô kiểm tra lịch sử chỉnh sửa. Hai dòng log. Dòng đầu: "Record created. Source: HR Admin." — timestamp bảy giờ sáng nay, trước giờ làm. Dòng hai: chưa có.
Hồ sơ mới tạo sáng nay. Không phải hồ sơ cũ được cập nhật trạng thái "nghỉ việc" — mà là hồ sơ hoàn toàn mới. Ai đó đã xóa bản ghi gốc của Trần Hoàng Dũng và thay bằng một bản mới, sạch, chỉ chứa thông tin cơ bản và một dòng lý do nghỉ.
Cô mở tab mới, tìm kiếm Trần Hoàng Dũng trong phần dữ liệu tài chính nội bộ — nơi anh ta từng làm việc, nơi anh ta có quyền truy cập. Kết quả: "Không tìm thấy."
Quyền truy cập của anh Hoàng đã bị thu hồi. Dữ liệu liên quan đã bị gỡ. Hồ sơ gốc đã bị thay thế. Tất cả trong vòng một cuối tuần. Bốn mươi tám giờ từ tối thứ Sáu đến sáng thứ Hai.
Cô mở thêm một tab — kiểm tra hệ thống email nội bộ, tìm tên Trần Hoàng Dũng trong danh bạ nhân viên. Kết quả: không tồn tại. Thử tìm trong lịch sử phòng họp tầng 28 — anh Hoàng chắc chắn đã đặt phòng họp trong tuần trước, trưởng nhóm nào cũng họp. Kết quả: các lịch đặt phòng từ thứ Hai đến thứ Năm tuần trước hiện tên người đặt là "—". Tên bị thay thế bằng gạch ngang.
Không chỉ hồ sơ nhân sự. Email, lịch họp, quyền truy cập — mọi dấu vết liên quan đến sự tồn tại của Trần Hoàng Dũng trong Aeternum Group đều bị dọn dẹp. Có hệ thống. Có quy trình. Có người thực hiện.
Bốn mươi tám giờ. Đúng khoảng thời gian cô đã thấy trong pattern bảy người trước. Nhưng lần này, cô đang chứng kiến quy trình diễn ra theo thời gian thực — không phải đọc lại dấu vết cũ.
Cô đóng tab, xóa lịch sử truy vấn, mở lại file báo cáo đang làm dở. Tay đặt trên bàn phím, không gõ. Ngón trỏ gõ nhẹ lên phím space — thói quen khi cô đang xếp các mảnh ghép.
Thứ Sáu, mười một giờ đêm. Bốn người trên tầng 47. Giọng trầm: "Anh ấy không còn hữu dụng. Xử lý trước thứ Hai." Trong cuộc họp đó, có người nói người bị xử lý đã truy cập dữ liệu tài chính ngoài phạm vi ủy quyền.
Anh Hoàng. Trưởng nhóm phân tích tài chính. Người có quyền truy cập dữ liệu tài chính.
Khả Vy không biết anh Hoàng truy cập gì, tại sao, cho ai. Cô không biết "xử lý" ở đây nghĩa chính xác là gì — sa thải, ép nghỉ, hay thứ gì tệ hơn. Nhưng cô biết trình tự sự kiện: thứ Sáu đêm, lệnh từ tầng 47; thứ Hai sáng, người biến mất. Nguyên nhân và kết quả. Gọn. Sạch. Chính xác.
Giống một cỗ máy.
· · ·
Mười giờ sáng. Trung bỏ một bên tai nghe, nghiêng người qua vách kính.
— Vy nghe chưa? Anh Hoàng tầng 28 nghỉ rồi.
— Nghe rồi.
— Kỳ ghê. Anh đó mới được thưởng quý hai tuần trước. Ai được thưởng rồi nghỉ bao giờ?
Khả Vy nhìn Trung. Cậu ta nói giọng bình thường, kiểu chia sẻ tin đồn văn phòng. Nhưng mắt cậu ta không bình thường. Đồng tử nhỏ, tập trung, nhìn thẳng vào cô — kiểu nhìn của người đang đo lường phản ứng.
— Có thể lý do cá nhân thật.
— Ừ. Có thể.
Trung gật, đeo lại tai nghe, quay đi. Nhưng trước khi quay hẳn, cậu ta nói thêm một câu, giọng đều, mắt đã về màn hình:
— Năm ngoái cũng có người phòng tài chính nghỉ kiểu này. Chị Phúc, trợ lý giám đốc tầng 40. Vy mới vào chắc chưa biết.
Trần Thị Phúc. Tên thứ hai trong danh sách bảy người của Khả Vy.
Cô không phản ứng. Không nháy mắt, không nghiêng đầu, không dừng tay trên phím. Cô gõ tiếp dòng đang viết trong báo cáo, tự nhiên, đều, như câu Trung vừa nói là tin thời tiết.
— Chưa biết. Cảm ơn Trung.
Trung không đáp. Nhạc trong tai nghe anh ta vọng ra nhẹ, tiếng bass đều đều.
Khả Vy viết vào sổ tay dưới bàn, tay phải che, tay trái ghi: Trung nhắc đến Trần Thị Phúc. Tự nhiên. Không ai hỏi. Cậu ta muốn tôi biết — hay cậu ta đang thử tôi?
· · ·
Giờ trưa, Khả Vy không xuống canteen. Cô ở lại bàn, mở hệ thống, và làm một việc cô đã lên kế hoạch từ cuối tuần.
Cô tìm lịch truy cập dữ liệu của Trần Hoàng Dũng trong tuần trước — nếu hồ sơ gốc bị xóa, lịch sử truy cập có thể cũng bị gỡ, nhưng log hệ thống và log truy cập nằm ở hai server khác nhau. Cô đã ghi nhận điều này từ ngày đầu tiên khi mapping cấu trúc phân quyền.
Mở module log truy cập. Tìm theo mã nhân viên anh Hoàng — cô ghi mã từ hồ sơ mới tạo sáng nay. Nhập. Enter.
Kết quả: bốn dòng. Bốn lần truy cập trong tuần trước, tất cả ngoài giờ hành chính. Hai lần lúc chín giờ tối, một lần mười giờ, một lần mười một giờ. Tất cả vào cùng một nhóm dữ liệu: "Financial Consolidated Report — Q3-Q4."
Báo cáo tài chính tổng hợp quý ba và quý bốn. Anh Hoàng là trưởng nhóm phân tích, anh ta có quyền truy cập dữ liệu tài chính phòng ban. Nhưng "Financial Consolidated Report" là báo cáo cấp board — cấp hội đồng quản trị, tổng hợp số liệu toàn tập đoàn, bao gồm các khoản chi không công khai. Không phải cấp trưởng nhóm. Anh ta đã vượt phạm vi. Bốn lần. Ngoài giờ. Có chủ đích.
Câu hỏi: anh Hoàng tìm gì trong báo cáo cấp board? Ai đó giao anh ta tìm, hay anh ta tự tìm? Và nếu anh ta tìm thấy — thứ anh ta thấy có liên quan đến tầng 47 không?
Khả Vy không có đáp án. Nhưng cô biết một điều: ai đó đã biết. Biết đủ sớm để đưa vào cuộc họp tầng 47 tối thứ Sáu. Biết đủ chi tiết để nói "hai lần trong tuần qua." Người đó không đoán. Người đó đọc log. Cùng log mà Khả Vy đang đọc.
Cô chụp màn hình bốn dòng log bằng điện thoại — nhanh, góc nghiêng tránh phản chiếu, tắt flash, tắt âm chụp. Hai giây. Rồi đóng tab. Xóa cache. Xóa lịch sử truy vấn. Mở lại báo cáo nhân sự, cuộn đến đúng dòng đang làm dở, gõ thêm vài con số. Nếu ai đó kiểm tra màn hình cô lúc này, họ sẽ thấy một chuyên viên đang làm báo cáo thường kỳ.
Bàn tay cô ổn định. Nhịp thở ổn định. Mắt ổn định. Nhưng trong đầu cô, các mảnh ghép đang dịch chuyển, chậm, chính xác, từng miếng một.
Tầng 47 không chỉ tồn tại. Không chỉ họp. Không chỉ ra lệnh.
Tầng 47 hành động. Từ lệnh đến kết quả: bốn mươi tám giờ. Không dấu vết. Không kháng cự. Người bị xử lý biến mất vào cuối tuần và đầu tuần mọi thứ sạch sẽ như thể anh ta chưa từng ngồi ở bàn thứ ba dãy sát cửa sổ.
Và cô — Lâm Khả Vy, nhân viên mới tuần thứ hai — đã đứng trên cầu thang kỹ thuật, nhìn qua cửa kính mờ, nghe thấy lệnh đó. Camera tầng 46 có thể đã ghi lại cô. Tiếng giày va bậc thang có thể đã được nghe thấy. Người đàn ông suit đen trong thang máy có thể đã nhận ra cô không phải "làm muộn."
Cô là người thứ chín biết về tầng 47 mà không nên biết. Bảy người trước cô đã biến mất. Cha cô đã chết. Và anh Hoàng — người thứ chín trong danh sách, nếu tính từ Khả Vy — vừa bị xóa trong bốn mươi tám giờ.
Nhưng có một điều Khả Vy không hiểu. Cô đã lên tầng 46 đêm thứ Sáu. Camera đã ghi. Tiếng giày đã vang. Người đàn ông suit đen đã gặp cô trong thang máy, nhìn cô, hỏi cô. Anh ta biết cô ở lại muộn. Có thể biết cô đã lên cầu thang.
Vậy tại sao cô vẫn ngồi đây?
Tại sao sáng thứ Hai, không phải cô là người bị "xử lý"?
· · ·
Ba giờ chiều. Khả Vy lấy cớ đi lấy nước ở tầng 28 — máy nước tầng 22 báo lỗi, lý do đủ hợp lý.
Tầng 28 vẫn hoạt động bình thường. Hai mươi nhân viên gõ phím, nghe điện, di chuột. Không ai nhìn bàn trống cạnh cửa sổ. Không ai nhắc đến tên Trần Hoàng Dũng. Cô đi chậm ngang qua — bảng tên trên vách ngăn đã bị gỡ. Sáng nay còn có, giờ không còn. Vách ngăn sạch, bốn lỗ vít nhỏ nơi bảng tên từng gắn.
Nhanh. Gọn. Ai đó đã xuống tầng 28 trong giờ trưa và gỡ tấm bảng tên. Bốn con vít. Mười giây. Một con người biến mất hoàn toàn khỏi không gian vật lý.
Cô rót nước, uống, quay về thang máy. Trong thang, cô đứng một mình. Nhìn bảng nút. 46, 48. Khoảng trống quen thuộc. Nhưng bây giờ khoảng trống đó không còn trừu tượng. Nó có mùi nước hoa gỗ và giọng nói trầm.
Năm giờ chiều. Khả Vy thu dọn bàn, khoác áo, đi cùng Trung ra thang máy. Hôm nay cô không ở lại. Ở lại muộn trong tuần đầu đã đủ gây chú ý. Tuần này cô cần vô hình.
Thang máy xuống sảnh. Cô bước ra, đi qua quầy lễ tân, qua thác nước nhỏ, qua hai bảo vệ mặc vest đen. Mọi thứ bình thường. Nhân viên tan ca, gót giày gõ đều trên sàn đá, nụ cười vừa đủ, gật đầu vừa đủ.
Trước cửa chính, cô dừng lại một giây. Nhìn lên.
Tòa nhà đứng giữa trời chiều, năm mươi hai tầng kính phản chiếu nắng xế. Từ dưới nhìn lên, các tầng giống nhau — kính, thép, ánh sáng. Tầng 46 và tầng 48 trông giống hệt nhau. Khoảng giữa chúng — tầng 47 — trông cũng giống hệt. Không có gì khác biệt từ bên ngoài. Không có biển báo. Không có dấu hiệu. Chỉ có một tầng kính giữa trời, im lặng, phẳng lì, phản chiếu mây.
Nhưng bên trong tầng đó, người ta quyết định ai được ở lại và ai phải biến mất.
Cô quay lại, đi ra bãi xe.
· · ·
Căn hộ tầng bốn. Sáu giờ tối. Nước lạnh. Cơm nguội.
Khả Vy ngồi vào bàn, mở sổ tay, viết:
Ngày 8. Thứ Hai. Tuần 2.
Trần Hoàng Dũng — trưởng nhóm phân tích tài chính — biến mất.
HR thông báo "nghỉ việc theo nguyện vọng cá nhân." Hiệu lực ngay.
Hồ sơ gốc bị xóa, thay bằng bản mới tạo lúc 7h sáng.
Quyền truy cập bị thu hồi. Dữ liệu liên quan bị gỡ.
Tất cả trong 48 giờ. Giống pattern 7 người.
Log truy cập: Hoàng vào Financial Consolidated Report 4 lần ngoài giờ tuần trước.
= truy cập dữ liệu cấp board, vượt phạm vi trưởng nhóm.
= lý do "xử lý" trong cuộc họp tầng 47 tối thứ Sáu.
Cô dừng lại. Lật về trang bảy cái tên. Viết thêm một dòng mới, phía dưới số 8 — tên cha cô.
9. Trần Hoàng Dũng.
Chín người. Danh sách dài thêm một tên. Và Khả Vy biết nó sẽ không dừng ở đây.
Cô đóng sổ. Đặt tay phẳng trên mặt bàn. Mười ngón xòe, ấn xuống gỗ. Đếm đến mười. Rồi thả ra.
Ngoài cửa sổ, thành phố bắt đầu lên đèn. Đâu đó trong đống ánh sáng ấy, tòa nhà Aeternum đứng cao hơn tất cả. Bàn thứ ba dãy sát cửa sổ tầng 28 bây giờ trống. Đến mai, sẽ không còn ai nhắc đến cái tên Trần Hoàng Dũng. Tuần sau, bàn đó sẽ có người mới. Tháng sau, không ai nhớ người cũ.
Giống cha cô. Mười năm trước.
Nhưng có một điều khác. Cha cô không biết ai đã ra lệnh. Khả Vy biết. Cô đã nghe giọng nói. Đã nhìn thấy bóng lưng. Đã đứng trong thang máy cách người đó một bước chân.
Cô chưa biết tên anh ta. Nhưng cô biết giọng anh ta. Biết mùi nước hoa. Biết cách anh ta đặt tay trong túi quần, bình thản, như thể vừa ra lệnh xóa một con người khỏi hệ thống là chuyện bình thường.
Sổ tay nằm trong túi áo khoác. Điện thoại có ảnh chụp log truy cập. Đó là tất cả những gì cô có.
Khả Vy tắt đèn. Không ngủ. Nằm trong bóng tối, đếm. Chín người. Một tầng. Một giọng nói.
Và bốn mươi tám giờ.