Phúc
Hai ngày.
Cô nằm sofa, mắt mở, trần trắng, không sổ tay. Thứ Tư trôi qua trong im lặng, kiểu im lặng cô chưa cho phép mình từ tuần một: không phân tích, không xếp dữ kiện, không gạch đầu dòng. Mười sáu tuần cô sống bằng cách biến mọi thứ thành dữ liệu. Hôm đó cô ngừng.
Cha xây. Cha phá. Cha chết.
Ba câu cô nói ở T47 quay lại mỗi giờ, đều, kiểu đều tiếng quạt trần căn hộ ngoại ô cô thuê từ tuần một. Mười hai từ của anh cũng quay, xen kẽ ba câu của cô: Tôi là phiên bản thay thế cha em. Hai tần số khác nhau cùng phá một thứ.
Giọt nước mắt trên gỗ sồi T47. Cô không biết cô khóc cho ai. Cho cha, người xây hệ thống giết. Cho anh, người được tạo ra để thay cha trong hệ thống. Hay cho cô, người mười năm đi tìm câu trả lời mà bây giờ muốn trả lại.
Thứ Năm, mười giờ. Cô ngồi dậy.
Áo khoác xám treo lưng ghế, cô mặc từ thứ Ba, cởi lúc nào không nhớ. Tay trái nhặt thanh nhớ trên bàn: nhỏ, đen, nhãn dán tay viết "P-2022." Trung đưa tuần trước tại bàn T22, kiểu đưa Trung dùng mười sáu tuần: không nói, đặt xuống, quay đi.
Chưa mở. Hai ngày cô biết thanh nhớ nằm trên bàn, cạnh ly nước cô không uống. Chưa mở vì mười sáu tuần cô mở mọi thứ liên tục, và hai ngày qua cô cần ngừng.
Nhưng hai ngày đủ.
Cô cắm vào laptop. Mật khẩu: 150321.
Một thư mục. Bên trong bảy tập tin. Ba bản sao hồ sơ pháp chế đóng dấu mật (2019-2021), một bảng kê mã ngân sách SP khớp những gì cô tìm được từ tuần ba, hai ảnh chụp biên bản nội bộ.
Và một tập tin văn bản. Không tên, chỉ đuôi `.txt`. Cô mở.
Bốn dòng:
"Quán Bình, 47 Trần Xuân Soạn, quận 7. Thứ Năm, 14 giờ. Ngồi bàn cuối, phía bếp. Đi một mình."
Cô nhìn đồng hồ: mười giờ hai mươi ba.
Thứ Năm. Hôm nay.
Mười ba giờ bốn mươi. Quận 7.
Quán Bình nằm trong hẻm nhỏ sau đường Trần Xuân Soạn, mặt tiền hẹp, biển hiệu gỗ mờ chữ. Hai bàn ngoài, ba bàn trong, quạt trần cũ. Kiểu quán người địa phương ăn cơm trưa, không ai nhìn ai.
Bàn cuối, phía bếp. Phúc ngồi sẵn. Sơ mi xám nhạt, tóc ngắn bạc sớm, kiểu tóc khác ảnh hồ sơ cô thấy lần đầu ở Bình Dương tháng trước. Hôm nay Phúc đến trước, cà phê đã nguội, tay trái đặt phẳng trên bàn.
Cô ngồi đối diện, đặt ba lô xuống ghế cạnh. Không gọi nước.
Phúc nhìn cô. Mắt cảnh giác vẫn còn, nhưng nhẹ hơn lần trước. Nhẹ hơn sau đại hội: Phúc đã đứng giữa hội trường Horizon T50, nói trước hai mươi ba cổ đông, nói trước Đình Viễn. Người đã bước vào tòa nhà cô chạy khỏi bốn năm trước, kiểu nhẹ của người đã vượt qua điều khó nhất.
– Cô mở rồi.
Không hỏi. Khẳng định.
Cô gật.
– Bảy tập tin.
– Tôi để lại năm 2022.
Phúc nhấc ly cà phê, không uống, đặt xuống.
– Trước khi biến mất. Cho Khang giữ.
Khang. Vũ Minh Khang. Cô nghe tên và nhớ: phòng kỹ thuật T47, đèn vàng, mùi phân hủy, kính gọng mảnh vỡ một bên. Bốn ngày trước cô nhìn thấy thi thể anh ta giữa tủ rack. Sáu ngày trước anh ta chết.
Cô không nói. Phúc biết, kiểu biết cô thấy ở mắt cô: Phúc đã ở đại hội, đã thấy cô trình bày bốn mươi bảy tỷ, đã thấy cô không run. Nhưng bây giờ, quán Bình, bàn cuối, ánh sáng qua cửa sổ hẹp: Phúc nhìn cô và thấy thứ cô giấu ở đại hội. Mệt, kiểu mệt hai ngày nằm sofa không phân tích, kiểu mệt sau mười sáu tuần không dừng.
– Tôi vào pháp chế năm 2018.
Phúc nói, giọng đều, kiểu đều người kể chuyện đã kể nhiều lần trong đầu nhưng chưa nói ra.
– Khang là trưởng ban. Hai người, tôi và anh Khang. Pháp chế Aeternum không cần đông: doanh nghiệp hoạt động sạch thì pháp chế chỉ cần soạn hợp đồng và rà quy trình.
Cô nghe.
– Năm 2019. Tôi phát hiện mã SP. Ngân sách đặc biệt, không qua phê duyệt tài chính thông thường, không có bộ phận yêu cầu, chỉ có mã phê duyệt IO-07.
Phúc dừng. Nhấc ly, uống một ngụm, đặt xuống.
– Tôi hỏi Khang. Khang biết. Biết từ lâu, kiểu biết người ở trong hệ thống đủ lâu: biết nhưng không nói, biết nhưng không sửa, biết nhưng vẫn ký. Khang nói tôi: "Đừng hỏi. Em ở đây đủ lâu thì sẽ hiểu."
Cô nghe và nhận ra: "ở đủ lâu sẽ hiểu" giống điều cha cô từng viết trong thư. Không ai vào T47 mà ra nguyên vẹn. Giống vì cùng hệ thống, cùng cách hệ thống dạy người ta im.
– Tôi không im.
Giọng Phúc không thay đổi, nhưng tay trái trên bàn siết nhẹ ở đốt ngón giữa.
– Tôi kéo hồ sơ mã SP. Ba năm, 2017 đến 2019. Tìm ra: mười hai trung tâm chi phí, dòng tiền đi ra, không đối ứng.
Cô gật. Cô biết, cô trình bày ở đại hội.
– Nhưng tôi tìm thêm.
Giọng thấp hơn nửa tông, kiểu thấp người nói thứ chưa nói trước hai mươi ba cổ đông.
– Mã SP không chỉ là ngân sách. Mỗi mã đi kèm một hồ sơ nhân sự đóng dấu mật, lưu riêng, không trên hệ thống chính. Hồ sơ ghi: tên, ngày, "kết quả." Kiểu kết quả cô đã đọc trong danh sách két T38. Hoàn tất. Chuyển giao. Hủy.
Im lặng ba giây. Quạt trần kêu. Mùi cà phê nguội.
– Khang biết tôi kéo hồ sơ. Hệ thống ghi nhật ký, ai truy vấn gì, lúc nào. Khang gọi tôi vào phòng, đóng cửa. Nói: "Em phải dừng. Hoặc em phải đi."
– Đi.
Cô nói. Một từ.
– Đi kiểu biến mất. Không phải nghỉ việc. Biến mất, kiểu biến mất tôi thấy trong hồ sơ mã SP: tên còn, người không còn. Khang nói: "Chị đi bây giờ, chị còn chọn được. Nếu để T49 biết thì chị không chọn được."
T49. Đình Viễn, tầng bốn mươi chín, phòng chủ tịch. Mọi thứ đi qua T49. Mọi lệnh đến từ T49.
– Tôi đi. 2022, tháng ba. Khang sắp xếp: giấy nghỉ việc giả, lý do cá nhân, cam kết bảo mật. Tôi ký, rời tòa nhà, không mang gì ngoài ba lô. Để lại cho Khang mọi thứ tôi tìm được. Thanh nhớ, bản sao, ảnh chụp.
– P-2022.
Phúc gật.
– Tôi về Bình Dương. Tên mới, thuê phòng trọ, làm kế toán cho xưởng gỗ. Kiểu biến mất tôi học từ hồ sơ mã SP: thay tên, đổi thói quen, không liên lạc ai trong Aeternum.
– Nhưng chị liên lạc Nguyễn Đình Trung.
Phúc nhìn cô ba giây, kiểu nhìn người nghe thứ không nên biết.
– Cô biết.
– Lead trắng. Nguyễn Đình Trung. Con trai Nguyễn Đình Vinh, cổ đông sáng lập, mười chín phần trăm Đông Phương. Bị Đình Viễn xử lý năm 2013.
Phúc im năm giây. Rồi:
– Tôi tìm Trung năm 2022. Sau khi đi, tôi tìm, kiểu tìm người cùng muốn biết sự thật. Nexgen Solutions lúc đó chưa giải thể. Trung vẫn ở Sài Gòn, quản lý hạ tầng cho khách hàng cũ. Tôi liên lạc qua kênh Nexgen. Trung biết tôi là ai, vì Trung biết mọi người ra vào Aeternum.
– Hệ thống giám sát Nexgen.
Phúc gật chậm.
– Nexgen xây hạ tầng vật lý Aeternum Tower. Bác Vinh, cha Trung, thiết kế toàn bộ hệ thống cơ điện, thang máy, cảm biến cửa. Khi bác Vinh "rút vốn" năm 2013, Nexgen vẫn giữ hợp đồng bảo trì. Đình Viễn không gỡ vì gỡ tốn hơn giữ.
Cô nghe và xếp. Nexgen bảo trì tòa nhà, Trung là con Vinh, Trung giữ quyền truy cập vào hệ thống cơ sở. Hệ thống analog tầng hầm, Trung thay pin tháng ba năm ngoái trước khi Nexgen giải thể. Kiểu thay pin có chủ đích: giữ thiết bị chạy, giữ mắt.
– Trung và tôi theo dõi Aeternum từ 2022. Bốn năm. Kiểu theo dõi từ ngoài: nhật ký bảo trì, thẻ ra vào qua hệ thống Nexgen. Không can thiệp. Chỉ ghi.
– Lead trắng theo tôi tuần sáu. Trung lái.
– Tôi bảo Trung theo cô.
Giọng đều, không xin lỗi.
– Khi Khang nói có con gái Đức vào Aeternum, tôi cần biết cô đang làm gì. Cô vào tòa nhà, tìm, hỏi, không dừng, kiểu cha cô. Tôi sợ cô chết kiểu cha cô.
Im lặng. Sợ cô chết kiểu cha cô. Tay trái cô siết mép bàn gỗ, nhẹ, kiểu siết cô không để Phúc thấy.
– Đêm mất điện.
Phúc đặt ly xuống. Tay phẳng trên bàn, cả hai tay, kiểu đặt phẳng người chuẩn bị nói thứ nặng.
– Hệ thống Nexgen có lớp dự phòng. Khi điện mất, hệ thống chính tắt. Nhưng lớp Nexgen chạy bằng pin riêng: nhật ký thẻ ra vào cơ bản, cảm biến cửa. Trung theo dõi đêm đó, từ bên ngoài, qua kết nối dự phòng mà Aeternum không biết còn tồn tại.
Cô nghe. Hệ thống Nexgen ghi được những gì hệ thống chính không ghi khi mất điện.
– Hai mươi mốt giờ ba mươi. Khang quẹt thẻ T38. Hai mươi mốt giờ năm mươi hai, mã 049 quẹt thẻ T38.
Cô gật. Biết, từ nhật ký cô kéo trước đại hội.
– Nhưng cô không biết cái này. Hai mươi mốt giờ bốn mươi bảy. Tuấn quẹt thẻ cầu thang kỹ thuật T46. Lên T47.
Cô dừng.
Hai mươi mốt giờ bốn mươi bảy. Trước mã 049. Trước khi Tuấn xuất hiện ở B2 trên bản ghi analog. Tuấn lên T47 lúc hai mươi mốt giờ bốn mươi bảy, mười bảy phút trước khi 049 quẹt thẻ T38.
– Khang ở T38 lúc hai mươi mốt giờ ba mươi. Lấy thanh nhớ từ két. Rồi lên T47 bằng cầu thang kỹ thuật T38 qua T46. Không có nhật ký thẻ vì Khang dùng chìa cơ.
Cô nghe.
– Tuấn lên T47 lúc hai mươi mốt giờ bốn mươi bảy. Mười bảy phút sau Khang. Cảm biến cửa Nexgen ghi: phòng kỹ thuật T47 mở lúc hai mươi hai giờ mười một. Đóng lúc hai mươi hai giờ mười ba.
Hai phút. Phòng kỹ thuật, nơi cô tìm thấy Khang bốn ngày sau. Kính vỡ, máu khô, sơ mi ngấm.
– Tuấn vào phòng kỹ thuật hai phút.
Giọng Phúc đều, nhưng tay trái trên bàn siết nhẹ, ngón giữa và ngón áp út cong trắng.
– Hai phút. Và Khang chết.
Im lặng dài hơn mọi khoảng im trước. Quạt trần kêu. Ánh sáng qua cửa sổ hẹp vàng nhạt, kiểu vàng chiều Sài Gòn đầu mùa mưa.
– Tuấn.
Cô nói. Một từ.
– Tuấn giết Khang đêm mất điện. Không phải lệnh tự phát. Tuấn quẹt thẻ cầu thang kỹ thuật T46 bằng mã riêng, kiểu mã chỉ T47 cấp. Tuấn biết Khang sẽ lên T47 đêm đó. Tuấn chờ sẵn.
Chờ sẵn. Cô nghe và nhớ: bản ghi analog B2, video đen trắng, Tuấn vào phòng kỹ thuật tầng hầm sáu phút sau khi rời T47. Xuống B2 sau khi giết Khang. Sáu phút ở B2, kiểu sáu phút kiểm tra hoặc dọn dẹp hoặc hoàn tất một việc khác.
– Mã 049 vào B2 trước Tuấn. Hai mươi hai giờ lẻ ba. Tuấn hai mươi hai giờ mười bốn.
– Đúng. Mã 049 là thẻ dự phòng Đình Viễn. Ai giữ, tôi không biết. Nhưng 049 vào T38 sau Khang, rồi xuống B2. Tuấn lên T47 giết Khang, rồi xuống B2. Hai người, cùng đêm, hai tầng khác nhau, hai việc khác nhau.
– Hoặc cùng một việc. Hai phần của cùng một lệnh.
Phúc nhìn cô và gật. Chậm.
– Lệnh từ T49.
Đình Viễn. Cô nhớ: hội trường Horizon, "Cô là ai," mắt ông ta nóng hai giây rồi trống lại. Ông ta biết con dao mười ba năm quay lưỡi. Nhưng ông ta vẫn có Tuấn. Dao mới, kiểu dao Đình Viễn luôn có sẵn trước khi cần.
– Tuấn biết tôi sống. Biết Trung theo dõi. Nhưng Tuấn không nói Đình Viễn.
Phúc dừng nửa giây.
– Kiểu không nói của người giữ thông tin để mặc cả, không phải vì trung thành.
Cô nghe và nhận ra: Tuấn ghi bốn mươi chín dòng vi phạm của Quân Phong trong sổ riêng. Tuấn theo dõi Phúc và Trung nhưng không báo. Tuấn giữ mọi thứ, kiểu giữ người xây bảo hiểm cho chính mình trước khi chọn phe.
– Tuấn giết Khang. Nhưng Tuấn cũng giữ bằng chứng Đình Viễn ra lệnh giết.
Im lặng. Phúc uống cà phê, nguội, một ngụm, đặt xuống. Cô nhìn ly cà phê Phúc, vệt nước vàng nhạt trên thành ly.
– Khang biết không?
Cô hỏi. Chậm.
– Khang biết Tuấn sẽ giết anh ấy không?
Phúc nhìn cô ba giây. Rồi:
– Không. Khang nghĩ mình có thể lên T47, lấy chứng cứ cuối cùng, và xuống trước khi ai biết. Khang mười ba năm trong hệ thống, nghĩ mình hiểu hệ thống đủ để đi trước hệ thống.
– Nhưng hệ thống có Tuấn.
– Hệ thống luôn có ai đó mà mình không tính.
Im lặng dài. Quạt trần quay, đều, kiểu quay quán cà phê quận 7 chiều thứ Năm, kiểu quay không biết hai người ngồi bàn cuối đang nói về một cái chết.
Cô nghĩ. Xếp: Tuấn giết Khang, mã 049 vào B2 (cùng đêm, có thể cùng lệnh), Đình Viễn ra lệnh từ T49. Anh, Quân Phong, con dao cũ: đứng ở đâu trong đêm mất điện khi Tuấn lên T47?
Anh nói: "Không phải tôi. Hai mươi phút trước." Đêm cô tìm thấy Khang trên T47. Tay anh dính máu vì anh tìm thấy Khang trước cô hai mươi phút. Không phải vì anh giết.
Nhưng anh không nói Tuấn.
Cô sẽ hỏi anh. Sau.
– Thanh nhớ LC-47-006. Khang lấy từ phòng chứng cứ T47 đêm đó. Khang cầm trên tay khi chết.
– Tôi biết. Khang lên T47 lấy thanh nhớ. Khang giữ riêng, ngoài két T38. Trước khi tôi đi, Khang nói: "Nếu chuyện gì xảy ra, có một cái ở T47 mà không ai biết ngoài tôi." Không nói nội dung. Chỉ nói: ở T47, phòng chứng cứ, giấu trong tủ rack.
Giấu trong tủ rack. Và Khang chết trong phòng kỹ thuật kế bên, thanh nhớ rơi cạnh tay.
– Đại hội xong.
Phúc đổi hướng, giọng thay, kiểu giọng người hỏi thay vì kể.
– Đình Viễn yêu cầu tạm ngừng. Ủy ban chứng khoán đang xem xét. Bước tiếp cô tính gì?
Cô nhìn Phúc. Bốn mươi ba tuổi, tóc bạc, sơ mi xám, bàn cuối quán cà phê quận 7. Bốn năm biến mất, bốn năm sống dưới tên khác, theo dõi tòa nhà cô chạy khỏi từ bên ngoài.
– Tôi chưa tính. Hai ngày qua tôi không tính gì.
Phúc không hỏi tại sao. Kiểu không hỏi của người hiểu: hai ngày không tính, sau mười sáu tuần tính liên tục, nghĩa là có thứ gì đó lớn hơn dữ liệu vừa xảy ra.
– Khang ở lại.
Giọng Phúc nhẹ hơn mọi câu trước, kiểu nhẹ người nói về người chết mà vẫn giữ giọng.
– Tôi đi. Khang ở lại. Bốn năm, tôi ở Bình Dương, Khang ở T38, giữ két, giữ hồ sơ, giữ pháp chế chạy. Tôi hỏi, tám tháng trước: "Anh không sợ sao?" Khang nói: "Sợ. Nhưng nếu anh đi thì ai giữ?"
Im lặng.
– Tôi biến mất vì tôi muốn sống.
Tay trái Phúc trên bàn siết, ngón giữa cong trắng.
– Nhưng Khang ở lại vì anh ấy nghĩ mình có thể thay đổi từ bên trong.
Dừng. Hai giây.
– Anh ấy sai.
Hai từ. Phúc nói và im, kiểu im lặng quán Bình, bàn cuối, quạt trần. Hai người, một người sống vì đi, một người chết vì ở.
Cô ngồi đối diện Phúc, ánh chiều qua cửa sổ, ly cà phê nguội giữa bàn. Tay trái dưới bàn, nắm.
Khang ở lại vì nghĩ mình có thể thay đổi từ bên trong. Cha cô ở lại vì anh. Khang ở lại vì hệ thống. Anh ở lại vì cô.
Ai ở lại vì lý do đúng?
Cô không biết. Mười sáu tuần cô tưởng biết ai đúng ai sai. Bây giờ không biết.
– Cảm ơn chị.
Phúc nhìn cô và gật. Đứng, bỏ tiền trên bàn, hai tờ, kiểu bỏ tiền không đợi thối.
– Cô biết số tôi. Cần gì, gọi.
Phúc đi ra cửa hẹp, hẻm nhỏ, nắng chiều. Cô ngồi bàn cuối, một mình, ly cà phê Phúc để lại.
Anh ấy sai.
Cô nhìn ly cà phê nguội, vệt nước thành ly, vàng.
Nhưng nếu Khang đúng thì Khang sẽ không chết. Và nếu Khang không chết thì sẽ không ai ở đại hội trình bày bốn mươi bảy tỷ. Vì Khang giữ, Khang ghi, Khang sắp xếp mười ba năm để bốn mươi bảy tỷ có nơi mà đến.
Khang sai. Nhưng "sai" của Khang nuôi sống "đúng" của cô.
Cô đứng. Ba lô vai trái. Thanh nhớ P-2022 trong túi áo khoác trái, cạnh LC-47-006, cạnh thanh nhớ cha. Ba thanh nhớ mười sáu tuần cô mang trên người, kiểu mang không bao giờ để lại.
Cô ra cửa, hẻm nhỏ, Trần Xuân Soạn chiều thứ Năm. Xe máy, nón bảo hiểm trắng nhãn cũ. Cô lái về căn hộ ngoại ô.
Tuấn giết Khang. Cô nghĩ trên xe, kiểu nghĩ mười sáu tuần: xếp, xếp lại. Tuấn, người anh nói "sổ tôi dày hơn sổ anh." Tuấn, người cô thấy trên bản ghi analog B2, sáu phút trong phòng kỹ thuật tầng hầm. Dao mới.
Anh biết không?
Câu hỏi cô sẽ hỏi anh. Nhưng không phải hôm nay. Hôm nay cô biết đủ. Tuấn giết Khang. Đình Viễn ra lệnh. Và anh, Quân Phong, con dao cũ: đứng ở đâu trong đêm mất điện khi Tuấn lên T47?
Anh nói: "Không phải tôi. Hai mươi phút trước."
Nhưng anh không nói ai.
Nắng chiều Sài Gòn nghiêng, vàng, kiểu vàng mười sáu tuần cô nhìn mỗi chiều từ xe máy. Kiểu vàng thành phố không biết có tầng bốn mươi bảy.