Người Tình Của Tầng 47
Chương 37: Không dao
Chương 37

Không dao

Thứ Hai, tuần thứ mười một. Bảy giờ hai mươi.

Phòng dữ liệu tầng hai mươi hai – hai bàn sáng. Cô và Trung. Giống mọi thứ Hai, giống mười tuần trước, giống tuần sau nếu cô còn ở đây.

Cô ngồi xuống. Mở máy tính. Đăng nhập.

Không mở báo cáo biến động nhân sự. Mở sổ tay – bìa cứng, bút bi đen, tay trái. Viết. Chậm. Từng chữ rõ, đủ to để camera T22 đọc được từ góc trên trần, nơi ống kính hẹp chĩa xuống bàn cô.

"Tôi đã đọc sổ. Tôi biết cha tôi là ai. Cần gặp."

Ba mươi giây. Cô giữ sổ mở trên bàn – đủ lâu cho camera ghi, đủ lâu cho ai đó trên tầng bốn mươi bảy đọc. Rồi đóng sổ. Mở báo cáo. Gõ phím.

Trung không nhìn. Tai nghe, mắt trên màn hình. Nhưng Trung biết – kiểu biết của người ngồi cách ba mét mười tuần, biết khi nào đồng nghiệp gõ phím thật và khi nào gõ cho có.

Cô gõ cho có. Mắt trên màn hình, đầu ở chỗ khác – chờ.


Tầng bốn mươi bảy. Bảy giờ ba mươi lăm.

Quân Phong ngồi trước ba màn hình – báo cáo an ninh, nhật ký truy cập, camera nội bộ. Màn hình giữa: tầng hai mươi hai, phòng dữ liệu, góc trên. Hai bàn sáng. Trung – tai nghe, gõ phím. Khả Vy – sổ tay mở trên bàn.

Anh phóng to. Chữ viết tay trái, nghiêng nhẹ, bút bi đen – giống chữ Đức. Mười năm trước, Đức viết ghi chú kỹ thuật bằng bút bi đen tay trái, cùng kiểu nghiêng, cùng nét ấn đều. Bây giờ con gái Đức viết trên sổ tay – cùng bàn tay, cùng bút, cùng góc nghiêng – nhưng câu khác.

"Tôi đã đọc sổ. Tôi biết cha tôi là ai. Cần gặp."

Anh đọc ba lần. Mỗi lần – một lớp.

Lớp một: cô đã đọc sổ bìa cứng trong két tầng ba mươi tám. Sổ ghi từng vụ việc – mã, đối tượng, người đề xuất, kết quả. Cô đã thấy tên cha ở cột "người đề xuất." Cô biết Lâm Hữu Đức không chỉ là nạn nhân.

Lớp hai: "Tôi biết cha tôi là ai." Không phải "tôi biết cha tôi làm gì" – "là ai." Cô không phân tích hành vi, cô đang phân tích danh tính. Sự khác biệt – nhỏ trong câu chữ, lớn trong tâm lý. Cô đang xây lại hình ảnh cha từ đầu.

Lớp ba: "Cần gặp." Hai chữ. Không phải "Tôi cần gặp Giám đốc Trần" – lần trước, tuần tám, cô viết đúng câu đó. Lần này – "Cần gặp." Bỏ kính ngữ. Bỏ chức danh. Bỏ khoảng cách.

Cô đến không phải để đối đầu. Cô đến vì cần – và cô viết "cần" như người viết sự thật, không viết chiến thuật.

Quân Phong dựa lưng ghế. Nhìn màn hình – Khả Vy đã đóng sổ, đang gõ phím, mặt bằng phẳng, mắt trên biểu đồ. Bình thường. Nhưng anh đọc được cái không bình thường: lần đầu trong mười một tuần, cô không viết dữ liệu trong sổ.

Cô viết cho anh.

Cửa mở. Tuấn – áo sơ mi trắng, cà vạt xám, bước vào không gõ. Đặt cặp tài liệu lên bàn phụ.

– Báo cáo tuần. An ninh. Nhân sự. Vận hành.

Quân Phong không nhìn cặp. Nhìn Tuấn.

– Tuấn.

– Anh.

– Chủ tịch hỏi gì tuần trước.

Tuấn đứng yên. Hai giây – kiểu hai giây của người đang chọn giữa hai câu trả lời.

– Chủ tịch hỏi lịch trình anh thứ Năm tối. Tôi nói anh ở T47 đến mười giờ.

– Thật không thật.

– Thật. Anh ở T47 đến mười giờ. Tuấn dừng. – Sau mười giờ – tôi không có dữ liệu.

Sau mười giờ thứ Năm – Quân Phong xóa ghi hình camera tầng ba mươi tám. Nơi Khả Vy và Minh Khang mở két, đọc sổ. Tuấn không biết – hoặc biết nhưng chọn không biết.

– Sổ của anh. Quân Phong nói.

Tuấn nhìn anh. Mắt phẳng – kiểu mắt người đã huấn luyện để không lộ.

– Sổ tôi có bốn mươi ba dòng.

Bốn mươi ba. Tuần trước – ba mươi chín. Bốn dòng mới trong một tuần. Quân Phong đếm: xóa camera T38, xóa nhật ký truy vấn KV, nói dối Đình Viễn về nhật ký vận hành, ghi chú "tạm hoãn" trên CA-2025-0047.

– Nếu chủ tịch hỏi – Quân Phong nói.

– Thì sổ nằm trong két tôi. Tuấn nói. – Không phải két anh.

Im lặng. Đèn huỳnh quang rù. Hai người – một đứng, một ngồi, ba mét giữa – nhìn nhau kiểu nhìn của hai người đều biết đang đi trên dây.

– Tôi không chọn phe. Tuấn nói. – Tôi ghi. Khi nào hết chỗ ghi – tôi mới chọn.

Tuấn xoay người. Đi ra cửa. Dừng.

– Anh nên biết: chủ tịch hỏi tôi mỗi tuần. Trước đây – mỗi tháng. Tần suất thay đổi từ tuần chín. Tuấn không quay lại. – Anh có ít thời gian hơn anh nghĩ.

Cửa đóng.

Quân Phong nhìn cặp tài liệu trên bàn phụ. Không mở. Nhìn lại màn hình – Khả Vy gõ phím, Trung nghe nhạc, phòng sáu bàn hai người.

Anh lấy giấy nhỏ từ ngăn kéo. Viết – bút mực đen, chữ thẳng, nét đậm:

"12:30. T46."

Không ghi "bếp" – cô biết. Lần thứ hai – cùng nơi, cùng giờ trưa, cùng camera tắt. Nhưng lần này – anh không cần tạo bảo trì giả. Camera bếp T46 đã bị gỡ tuần chín, thay bằng đầu báo cháy. Lý do: "hệ thống cảnh báo hỏa hoạn nâng cấp sau vụ B2." Lý do thật: anh gỡ để có một nơi trong tòa nhà không có mắt.

Một nơi cho Đức mười ba năm trước. Và bây giờ – cho con gái Đức.


Mười hai giờ hai mươi tám. Tầng bốn mươi sáu, bếp nhỏ.

Cô đến trước. Đẩy cửa – bản lề kêu, giống lần trước. Bếp nhỏ: bồn rửa inox, tủ treo gỗ ép, bàn nhỏ hai ghế, đèn ống một bóng. Không camera – cô kiểm tra góc trần, vị trí cũ trống, đầu báo cháy trắng thay thế. Ai đó đã gỡ camera.

Cô ngồi. Ghế nhựa, lưng dựa tường. Đặt sổ tay trên bàn – không mở. USB trong túi áo khoác. Ba lô dưới ghế.

Bếp nhỏ tầng bốn mươi sáu – nơi cha cô từng ăn bánh mì thịt nguội với Quân Phong, mười ba năm trước. Nơi Quân Phong kể cô nghe tuần tám: cha hỏi "cậu ăn chưa?", dạy cờ, nói "tập đoàn là ai." Bây giờ cô ngồi đúng bàn đó – có thể đúng ghế – và chờ người đã ngồi đối diện cha cô.

Cửa mở. Quân Phong bước vào – vest xám đậm, không cà vạt, cổ áo sơ mi mở một nút. Đóng cửa. Không khóa – không cần, tầng bốn mươi sáu giờ trưa không có ai ngoài họ.

Anh ngồi đối diện. Đặt tay trên bàn – hai bàn tay úp, ngón thẳng, cùng tư thế mỗi lần anh ngồi đối diện ai đó trong tầng bốn mươi bảy. Nhưng mắt – mắt anh nhìn cô khác. Không đo lường. Không kiểm soát. Gần hơn: chờ đợi.

Im lặng. Mười lăm giây. Đèn ống rù nhẹ. Ống nước trong tường chảy – ai đó xả nước tầng trên.

– Tôi đọc sổ bìa cứng trong két tầng ba mươi tám. Cô nói. Giọng đều – không phải giọng cô dùng khi phân tích dữ liệu, không phải giọng cô dùng khi đối đầu tuần tám. Giọng khác. Mới. – Cha tôi là thành viên tầng bốn mươi bảy. Đề xuất ba vụ. Hai chuyển giao, một hoàn tất do Đình Viễn chỉ đạo. Cha tôi dừng từ năm 2012. Bốn năm sau – cha tôi là đối tượng.

Quân Phong không gật. Không lắc. Ngồi yên – mắt trên mắt cô, hai bàn tay vẫn úp trên bàn.

– Anh biết. Cô nói. Không phải câu hỏi.

– Tôi biết.

– Từ khi nào.

– Từ ngày đầu tiên tôi lên tầng bốn mươi bảy. Mười ba năm trước. Đức – cha cô – giới thiệu anh với bếp này, với trà đá ly nhựa, với ván cờ. Và với sổ. Anh dừng. – Sổ lúc đó mỏng hơn. Mười trang.

Cô nhìn anh. Mười trang – mười vụ, mười cái tên, mười dòng "hoàn tất" hoặc "chuyển giao." Và cha cô – là một trong những người viết.

– Cha tôi có nói gì với anh. Về sổ. Về những vụ cha đề xuất.

– Không. Quân Phong nói. – Đức không nói về sổ. Không bao giờ. Anh ấy nói về cờ, về kỹ thuật, về bữa trưa. Không nói về công việc trên tầng này.

– Tại sao.

– Vì lúc tôi lên đây – Đức đã dừng. Bốn năm. Anh ấy không đề xuất từ 2012 – tôi vào 2013. Khi tôi biết Đức – Đức đã là người muốn rời.

Cô nghe. Mỗi câu – một mảnh. Cha cô dừng trước khi Quân Phong đến. Quân Phong chỉ biết cha – phiên bản đã dừng, phiên bản muốn rời, phiên bản dạy cờ và hỏi "cậu ăn chưa." Quân Phong không biết cha – phiên bản đề xuất, phiên bản ký tên bên cạnh tên người khác.

Hai phiên bản. Cùng một người.

– Anh bảo vệ tôi vì cha. Cô nói. – Vì cha bảo vệ anh.

– Đúng.

– Nhưng cha tôi cũng từng là phần của hệ thống anh đang vận hành.

Im lặng. Dài hơn lần trước – hai mươi giây. Quân Phong nhìn xuống bàn. Lần đầu trong mười một tuần cô thấy anh nhìn xuống – mắt rời mắt cô, rời vị trí kiểm soát, nhìn mặt gỗ ép cũ và vết nước khô.

– Đúng. Anh nói. Giọng thấp hơn nửa tông – kiểu giọng cô nghe lần duy nhất trên sàn nhảy tuần bảy, khi anh nói "dữ liệu cũng không nói hết sự thật." – Đức là phần của hệ thống. Và tôi thay Đức.

Cô nhìn tay anh trên bàn. Ngón – dài, gầy, móng cắt ngắn. Tay ký lệnh. Tay xóa camera. Tay giữ mảnh giấy mười năm viết "chạy đi."

– Anh có muốn rời không.

Câu hỏi – nhẹ, đều, không áp lực. Nhưng Quân Phong ngẩng lên. Mắt anh – lần đầu cô thấy rõ: không phải lạnh, không phải kiểm soát. Sâu hơn. Kiểu mắt người đã hỏi mình câu đó mỗi đêm mười năm và không tìm được câu trả lời.

– Rời đi đâu. Anh nói. – Tôi không có gì ngoài tòa nhà này. Không gia đình. Không quá khứ trước Đình Viễn. Không tên trên bất kỳ hệ thống nào bên ngoài.

Cô nhớ: tuần ba, cô tìm "Trần Quân Phong" trên mạng – không kết quả. Không ảnh. Không tin tức. Như thể anh không tồn tại. Bây giờ cô hiểu tại sao – Đình Viễn tạo ra anh, nuôi anh, đặt anh vào tòa nhà này. Bên ngoài tòa nhà – anh không có gì.

– Cha tôi cũng không có gì. Cô nói. – Ngoài hệ thống. Nhưng cha tôi muốn rời.

– Đức muốn rời vì Đức có thứ ở bên ngoài. Quân Phong nói. Chậm. – Con gái. Gia đình. Lý do để rời.

Cô nhìn anh. Anh nhìn cô. Khoảng cách – bàn nhỏ, tám mươi phân – nhưng gần hơn mọi lần trước. Không phải khoảng cách vật lý thay đổi. Cái thay đổi là thứ nằm giữa: trước đây – nghi ngờ, đối đầu, chữ ký trên lệnh sa thải, dao. Bây giờ – câu hỏi mà cả hai đều không có đáp án.

– Tôi không đến đây để đối đầu. Cô nói. – Lần trước tôi đến với bản ghi âm. Lần này – không có gì. Không bằng chứng, không câu hỏi về cha. Tôi đến vì – cô dừng. Nửa giây. – Vì tôi muốn hiểu anh là ai. Không phải Giám đốc Trần. Không phải người đứng đầu tầng bốn mươi bảy.

– Thì cô sẽ thất vọng. Quân Phong nói. – Vì tôi không biết mình là ai ngoài hai thứ đó.

Cô nhìn tay anh – vẫn úp trên bàn, nhưng ngón cái phải xê dịch. Nhỏ. Gần như không thấy. Nhưng cô nhìn thấy – vì cô là người đọc chi tiết, vì cô ngồi gần, vì đây là lần đầu cô nhìn tay anh mà không nghĩ đến chữ ký.

– Cha tôi cũng không biết. Cô nói. – Sáu năm trong hệ thống, bốn năm muốn rời. Chín năm – cha tôi không biết mình là ai ngoài tầng bốn mươi bảy. Nhưng cha tôi có một thứ anh nói đúng – lý do bên ngoài. Con gái.

Im lặng.

– Anh không có lý do bên ngoài. Cô nói. – Nhưng anh có mảnh giấy viết "chạy đi." Mười năm anh giữ mảnh giấy đó mà không chạy. Tại sao.

Quân Phong nhìn cô. Lâu. Lâu hơn bất kỳ lần nào – lâu hơn cầu thang tuần bốn, lâu hơn sàn nhảy tuần bảy, lâu hơn bếp T46 tuần tám. Mắt anh – sâu, tối, kiểu mắt cô từng nghĩ là lạnh nhưng bây giờ nhận ra: không lạnh. Kìm.

– Vì nếu tôi chạy – hệ thống vẫn chạy. Người khác thay tôi. Người khác ký. Người khác xóa camera. Nhưng người khác – sẽ không giữ sổ, sẽ không đếm, sẽ không biết tên từng người.

Cô hiểu. Quân Phong ở lại không phải vì trung thành – vì nếu anh rời, người thay thế sẽ tệ hơn. Anh ở lại để giảm thiệt hại. Anh ở lại để đếm – đếm tên, đếm vụ, đếm mảnh giấy mười năm.

Giống cha. Cha cũng ở sáu năm – có thể vì cùng lý do. Ở để giảm. Đề xuất chuyển giao thay vì hoàn tất. Cho đến khi không giảm được nữa.

– Và bây giờ – Đình Viễn cho anh hai tháng. Cô nói. – Sau đó – anh phải xử lý tôi.

Quân Phong không phản ứng. Nhưng ngón cái phải – dừng xê dịch. Cứng.

– Cô biết.

– Minh Khang nói. Không trực tiếp – nhưng đủ. Thời hạn hết quý. Còn bốn mươi bảy ngày.

Bốn mươi bảy. Cô đếm – tầng bốn mươi bảy, mã nhân viên cha 0347, email 03:47, biển số Lead 347, hồ sơ CA-2025-0047. Và bây giờ – bốn mươi bảy ngày. Số bốn-bảy theo cô như bóng.

– Tôi sẽ không xử lý cô. Quân Phong nói. Câu ngắn. Dứt.

– Thì Đình Viễn sẽ cử người khác.

– Đúng.

– Và anh sẽ làm gì.

Im lặng. Quân Phong nhìn cô – mắt sâu, kìm, nhưng có gì đó xê dịch phía dưới. Không phải cảm xúc tràn – cô không bao giờ thấy Quân Phong tràn. Nhưng nứt. Nhỏ. Kiểu nứt trên kính cường lực – không vỡ, nhưng lan.

– Tôi chưa biết. Anh nói. Và đó – cô nhận ra – là câu trung thực nhất Quân Phong từng nói với cô. Không phải "tôi sẽ bảo vệ cô", không phải "không cần lo." Mà "tôi chưa biết." Ba chữ – thừa nhận anh không kiểm soát được. Lần đầu.

Cô đứng dậy. Không phải vì muốn đi – vì cần đi. Mười hai giờ năm mươi – hai mươi phút, quá dài cho giờ trưa, quá ngắn cho mọi thứ cần nói.

– Thứ Năm. Cô nói. – Cùng giờ. Cùng chỗ.

Quân Phong nhìn lên – cô đứng, anh ngồi. Lần đầu trong mười một tuần, cô cao hơn anh. Không phải thực tế – cô một sáu hai, anh một tám mươi. Nhưng trong khoảnh khắc đó – cô đứng và anh ngồi, cô nhìn xuống và anh nhìn lên – vị thế đảo.

– Thứ Năm. Anh nói.

Cô bước ra. Cửa đóng. Bản lề kêu.


Hành lang tầng bốn mươi sáu – tối, đèn khẩn cấp đỏ nhấp nháy, yên tĩnh. Cô đi nhanh đến cầu thang kỹ thuật – xuống, bước chân vang trên bê tông. Tầng bốn mươi lăm, bốn mươi bốn, bốn mươi ba – mỗi tầng xa hơn bếp nhỏ, xa hơn Quân Phong ngồi đó, xa hơn cái nhìn anh khi nói "tôi chưa biết."

Cô dừng ở tầng hai mươi hai. Mở cửa cầu thang. Hành lang – đèn trắng, bốn cửa phòng. Bình thường. Cô đi vào phòng dữ liệu. Ngồi xuống. Mở máy tính.

Trung nhìn cô. Nửa giây. Rồi quay lại màn hình.

Cô gõ phím. Báo cáo biến động nhân sự – số liệu, bảng, biểu đồ. Bình thường. Nhưng tay cô – tay trái trên bàn phím, tay cha – gõ chậm hơn một nhịp. Và đầu cô – ở bếp nhỏ tầng bốn mươi sáu, nơi Quân Phong ngồi đối diện và nói ba chữ mà cô sẽ nghĩ đến nhiều đêm nữa.

Tôi chưa biết.

Ba chữ – không phải lời hứa, không phải đe dọa. Lời thú nhận. Của người đã kiểm soát mọi thứ mười ba năm, lần đầu thừa nhận không kiểm soát được.

Và cô – lần đầu – không sợ điều đó.


Căn hộ. Chín giờ tối.

Cô ngồi ở bàn. Sổ tay mở. Bút bi đen, tay trái.

Không ghi dữ liệu. Không ghi suy nghĩ. Ghi hai dòng.

"QP ở lại vì nếu rời – người thay thế sẽ tệ hơn. Giống cha."

"47 ngày."

Đóng sổ. Nhìn cửa sổ – tối, đèn đường, Sài Gòn tháng năm. Mưa nhỏ gõ kính.

Cô nghĩ đến thứ Năm. Bếp nhỏ tầng bốn mươi sáu, hai ghế, một bàn. Lần thứ ba. Lần đầu – cô đến với bản ghi âm, đối đầu. Lần hai – hôm nay – cô đến không dao, hỏi câu hỏi mà cả hai đều sợ.

Lần ba – cô chưa biết mang gì. Nhưng cô biết: mỗi lần gặp ở bếp đó, khoảng cách giữa họ ngắn lại. Không phải khoảng cách vật lý – khoảng cách khác. Kiểu khoảng cách giữa hai người biết bí mật của nhau và chưa quyết định làm gì với nó.

Sofa. Đêm thứ mười tám. Cô nhắm mắt.

Không nghĩ đến cha. Không nghĩ đến sổ, đến USB, đến Đình Viễn, đến bốn mươi bảy ngày.

Nghĩ đến ba chữ.

Tôi chưa biết.

Và lần đầu trong mười một tuần – cô ngủ mà không mơ thấy tầng bốn mươi bảy.

Ch.37/80
3.146 từ