Ngày đầu tiên
Tòa nhà đứng giữa trung tâm thành phố như một tấm gương khổng lồ dựng đứng.
Năm mươi hai tầng kính phản chiếu bầu trời, phản chiếu những tòa nhà thấp hơn xung quanh, phản chiếu cả dòng người bên dưới mà không ai trong số họ nhìn thấy bên trong. Aeternum Group. Bất động sản, tài chính, công nghệ, truyền thông. Một đế chế không cần quảng cáo vì chính sự tồn tại của nó đã là quảng cáo lớn nhất.
Lâm Khả Vy đứng dưới mái hiên sảnh chính, ba lô đeo một bên vai, tay phải giữ chặt thẻ nhân viên vừa nhận từ bảo vệ. Ảnh thẻ chụp đẹp hơn cô ngoài đời. Họ có phòng chụp riêng cho nhân viên mới, phông trắng, đèn softbox, nhiếp ảnh gia mỉm cười nói "tự nhiên đi em". Cô không tự nhiên được. Nhưng ảnh vẫn đẹp. Nơi này biến mọi thứ thành đẹp.
Sảnh chính rộng bằng cả tầng trệt của chung cư cô đang thuê. Sàn đá trắng bóng loáng, trần cao ba tầng, ánh sáng tự nhiên tràn qua vòm kính. Một thác nước nhỏ chảy dọc bức tường phía bắc, tiếng nước róc rách vừa đủ che đi những cuộc trò chuyện xung quanh. Phía đối diện, bức tường gỗ khắc dòng chữ: "Building Tomorrow. Together." Hai bảo vệ mặc vest đen đứng hai bên cổng từ, thẳng lưng, tay chắp sau, mắt quét mọi người đi qua mà không cần quay đầu.
Nhân viên đi lại trong trang phục công sở hoàn hảo. Giày gõ nhẹ trên sàn đá. Ai cũng mỉm cười vừa đủ, ai cũng gật đầu chào vừa đủ, ai cũng biết chính xác mình đang đi đâu. Không ai chạy. Không ai cười lớn. Không ai nhăn mặt. Mọi thứ vận hành với độ chính xác của một cỗ máy đã được hiệu chỉnh từng bánh răng.
Quá sạch sẽ.
Đó là suy nghĩ đầu tiên của Khả Vy. Không phải "đẹp quá", không phải "lớn quá". Mà là quá sạch sẽ. Kiểu sạch sẽ của phòng mổ. Kiểu sạch sẽ khiến người ta tự hỏi cái gì đã bị lau đi.
— Chào em, Khả Vy phải không?
Cô quay lại. Một phụ nữ trạc ba mươi, áo sơ mi trắng bỏ trong chân váy bút chì xám, tóc búi gọn, nụ cười nghề nghiệp. Nụ cười đó giống hệt mười nhân viên cô vừa thấy đi qua. Aeternum đào tạo cả cách cười hay sao?
— Em là Khả Vy. Chào chị.
— Chị là Thanh, phòng Nhân sự. Chị đưa em lên phòng làm việc nhé. Đi thang máy khu A, tầng 22.
Thanh đi nhanh, giày cao gót gõ đều trên sàn đá. Cô ta nói không ngừng trong lúc đi. Quy định giờ làm. Thẻ ra vào. Hệ thống chấm công. Bảo hiểm. Phúc lợi. Nhà ăn tầng 5. Phòng gym tầng 3. Thư viện nội bộ tầng 8. Mỗi thông tin được truyền đạt với cùng một giọng đều, như người đọc script.
Thang máy khu A. Cabin rộng, lót gỗ óc chó, gương sáng cả bốn mặt. Mùi da mới thoang thoảng. Khả Vy nhìn vào gương, thấy mình nhỏ bé trong bộ áo sơ mi xanh nhạt và quần tây đen. Rồi mắt cô lướt sang bảng nút bấm.
1, 2, 3...
Cô đọc nhanh. Các con số nối nhau đều đặn, sáng nhẹ dưới ánh đèn vàng.
44, 45, 46, 48, 49, 50, 51, 52.
Cô chớp mắt. Nhìn lại.
46\. 48.
Không có 47.
Ngón tay cô khẽ giật. Cô kìm lại, mắt không rời bảng số. Bốn mươi sáu. Bốn mươi tám. Khoảng trống giữa hai con số ấy trơn tru như thể nó chưa bao giờ tồn tại. Không có dấu vết nào cho thấy một nút bấm đã bị gỡ. Bảng điều khiển được thiết kế từ đầu với 51 nút thay vì 52.
Tầng 47 không bị ẩn. Nó bị xóa.
— Tầng 22 em nhé.
Thanh bấm nút, thang máy êm ru trượt lên. Khả Vy không hỏi. Cô đã học được từ lâu rằng những câu hỏi quan trọng nhất không nên hỏi người lạ.
· · ·
Phòng Phân tích Dữ liệu Nội bộ nằm ở tầng 22, góc phía đông, nhìn ra thành phố. Bốn nhân viên, bốn bàn riêng cách nhau bằng vách kính thấp. Máy tính hai màn hình, bàn phím không tiếng click, ghế ergonomic điều chỉnh mười hai hướng. Mọi thứ mới tinh, mọi thứ đắt tiền, mọi thứ khiến cô cảm thấy mình đang mượn chỗ ngồi của ai đó.
Một cái bàn trống bên cạnh cửa sổ, có hộp đựng bút mới nguyên và tấm bảng tên nhỏ: "Lâm Khả Vy. Chuyên viên Phân tích."
— Ơ, người mới hả? Chào chào!
Trung, ngồi bàn đối diện, tóc rối có chủ đích, tai nghe treo cổ, vẫy tay rồi quay lại màn hình ngay lập tức. Bên cạnh là Hạnh, gật đầu không ngẩng lên, tay vẫn di chuột. Và Phương, đang gọi điện thoại quay mặt vào tường, giọng thì thầm.
Thanh giới thiệu qua loa, hỏi cô có cần gì không, rồi rời đi. Gót giày xa dần ngoài hành lang.
Khả Vy ngồi vào vị trí. Bật máy. Đăng nhập bằng tài khoản mới. Màn hình hiện giao diện nội bộ. Xanh đậm, trắng, tối giản. Logo Aeternum góc trái. Một thông báo chào mừng nổi giữa màn hình: "Welcome to Aeternum. Your journey begins here."
Hành trình. Cô gần như muốn cười.
Hành trình của cô bắt đầu từ mười năm trước. Từ đêm mẹ cô ngồi bệt dưới sàn bếp, điện thoại rơi bên cạnh, miệng mở mà không phát ra tiếng. Mắt bà nhìn cô nhưng không thấy cô. Khả Vy mười sáu tuổi, đứng ở cửa bếp, cặp sách vẫn trên vai, chưa kịp thay giày. Cô biết ngay. Trước khi mẹ nói. Trước khi bất kỳ ai nói. Cô biết bố không về nữa.
Đám tang không có di thư. Hồ sơ công ty bốc hơi như chưa từng tồn tại. Cậu bé hàng xóm hỏi "bố Vy đâu rồi?" và cô không biết trả lời sao. Mẹ nói "bố mất rồi" nhưng không bao giờ nói tại sao. Cảnh sát ghi "tự tử". Mọi người tin. Mẹ cố tin. Nhưng Khả Vy mười sáu tuổi, đứng trước quan tài đóng, nhìn bó hoa trắng trên nắp gỗ, và biết rằng bố cô không phải kiểu người tự kết thúc.
Mười năm cô sống với thứ niềm tin ấy. Im lặng. Không nói với ai. Học xong đại học, chọn ngành phân tích dữ liệu không phải vì đam mê mà vì đó là kỹ năng duy nhất cho phép cô đào bới hệ thống từ bên trong. Rồi nộp đơn vào Aeternum Group. Hai lần bị từ chối. Lần thứ ba được nhận.
Bây giờ cô ngồi đây, bàn phím dưới tay, màn hình sáng trước mặt, và toàn bộ hệ thống dữ liệu của Aeternum Group chỉ cách cô vài lần click.
— Vy ơi, công việc đầu tiên nè.
Trung quay sang, đẩy một tập tài liệu mỏng qua khe vách kính. Cậu ta cười thoải mái, kiểu cười của người không nghĩ nhiều. Khả Vy chưa biết đó là tính cách hay bản năng sinh tồn.
— Phân tích dữ liệu nhân sự năm năm gần nhất. Tỷ lệ nghỉ việc, lý do, phân bổ theo phòng ban. Sếp Hùng cần trước thứ Sáu.
— Được. Có template sẵn không?
— Có, trong thư mục Shared. Nhưng Vy cứ làm theo cách mình, sếp thích người mới có góc nhìn riêng.
Khả Vy gật đầu, mở file hướng dẫn.
— À, một điều nữa.
Trung nghiêng người về phía cô, hạ giọng một tông. Không nhiều, nhưng đủ để Khả Vy nhận ra.
— Hệ thống hơi kỳ cục chỗ quyền truy cập. Mình chỉ được xem dữ liệu thuộc nhóm mình. Muốn xem chéo sang bộ phận khác phải xin phê duyệt qua IT. Mà IT duyệt chậm lắm. Đôi khi không duyệt luôn.
— Hiểu rồi.
— Đừng cố truy cập lung tung. Hệ thống log hết.
Trung nói xong quay lại như thể vừa nhận xét về thời tiết. Nhưng câu cuối cùng không giống lời khuyên. Giống lời cảnh báo.
Khả Vy mở file dữ liệu. Trên màn hình, con số nhảy đều đặn. Bên dưới bàn, tay cô siết nhẹ.
Hệ thống log hết. Nhưng cô không đến đây để xem những gì họ cho phép.
· · ·
Ngày đầu tiên trôi qua nhanh hơn cô nghĩ.
Hệ thống nhân sự cho cô dữ liệu sạch, có cấu trúc, dễ truy xuất. Quá dễ. Quá gọn. Khả Vy quen làm việc với dữ liệu bẩn thời đại học, thứ dữ liệu trần trụi đầy lỗi mà người ta phải tự mò. Dữ liệu ở đây đẹp đến mức giả. Như bảng điểm học sinh toàn mười. Mọi trường được điền đầy đủ, mọi con số nằm trong biên độ hợp lý, không có outlier, không có khoảng trống.
Dữ liệu thật không bao giờ sạch đến vậy. Trừ khi ai đó đã dọn dẹp trước.
Cô chạy thử vài truy vấn cơ bản. Số lượng nhân viên theo năm. Tỷ lệ tuyển mới. Tỷ lệ nghỉ việc. Lý do nghỉ: "cá nhân", "chuyển công tác", "hết hợp đồng". Mọi thứ nằm gọn trong ba ô. Không ai bị đuổi. Không ai mất tích. Không ai chết.
Ít nhất là theo dữ liệu.
Cô ghi chú riêng vào sổ tay cá nhân. Sổ giấy, viết tay, không bao giờ mang vào hệ thống. Thói quen từ thời sinh viên, khi cô bắt đầu tìm hiểu về cha. Những gì viết tay không bị xóa từ xa.
· · ·
5 giờ chiều, Trung đứng dậy vươn vai.
— Về thôi mọi người. Vy cũng về đi, đừng cố gắng ngày đầu.
Hạnh thu dọn nhanh, túi xách đã sẵn sàng từ 4 giờ 50. Phương biến mất từ lúc nào không ai biết. Trung khoác ba lô lên vai, gõ nhẹ vào vách kính cô.
— Ngày đầu ổn chứ?
— Ổn. Cảm ơn.
— Mai gặp nhé.
Cô gật. Trung đi rồi, Hạnh đi rồi, tầng 22 dần vắng. Tiếng bước chân cuối cùng tắt ngoài hành lang. Đèn hành lang chuyển sang chế độ tiết kiệm, vàng nhạt, nhấp nháy nhẹ.
Khả Vy ở lại.
Cô ngồi đó thêm hai tiếng. Không phải vì siêng năng. Cô mở một tab mới, thử nhập tên phòng ban khác vào ô tìm kiếm. Bị chặn. Thử lại bằng ID phòng ban. Bị chặn. Thử từ góc metadata, tìm theo trường quan hệ giữa các bảng dữ liệu. Bị chặn.
Mỗi lần bị chặn, hệ thống hiện cùng một dòng: "Access denied. Please contact IT for cross-department queries."
Cô không liên hệ IT.
Cô ghi lại cấu trúc quyền. Ghi lại cách hệ thống chặn. Ghi lại những gì mình thấy được, và quan trọng hơn, những gì mình không được thấy. Hệ thống chặn cô ở bốn tầng. Tầng 1: phòng ban. Tầng 2: cấp bậc. Tầng 3: thời gian (dữ liệu quá 5 năm bị khóa hoàn toàn). Tầng 4: một lớp mã hóa cô chưa hiểu, đánh dấu bằng tag "Confidential-A". Cô chưa từng thấy tag đó trong bất kỳ hệ thống nào.
Bảy giờ tối. Tầng 22 chỉ còn đèn bàn của cô, ánh sáng trắng lẻ loi giữa không gian tối. Bên ngoài cửa kính, thành phố chuyển từ xám sang đen rồi lên đèn. Hàng nghìn ô cửa sáng. Hàng nghìn cuộc đời đang diễn ra trong những khối bê tông ngoài kia. Không ai trong số họ biết tòa nhà này chứa gì.
Mà có thể chính Khả Vy cũng chưa biết.
Cô tắt máy, thu dọn, khoác ba lô lên vai. Đi thang máy xuống hầm xe. Hành lang tầng hầm sáng đèn huỳnh quang trắng xanh, tiếng bước chân cô vọng giữa các cột bê tông. Chỉ còn ba xe trong bãi: xe máy cô, một chiếc sedan đen, và một chiếc SUV tối màu đỗ sát thang máy VIP.
Xe máy cũ nổ máy, tiếng động cơ khô khan vang trong bãi xe ngầm lạnh lẽo. Khả Vy lái ra khỏi hầm, vòng qua mặt trước tòa nhà.
Theo thói quen, cô nhìn lên.
Năm mươi hai tầng kính tối dần từ dưới lên. Tầng 3 vẫn sáng, chắc là phòng gym mở muộn. Tầng 15 sáng lác đác. Tầng 38 sáng, có bóng người đi lại sau kính. Và...
Tầng 47.
Sáng rực.
Toàn bộ một tầng, ánh đèn trắng lạnh xuyên qua kính, nổi bật giữa hai tầng tối om phía trên và phía dưới. Không phải sáng lác đác kiểu có người làm việc muộn. Sáng toàn bộ. Như ban ngày. Như có cuộc họp lớn đang diễn ra. Lúc mười một giờ đêm.
Một tầng không có nút bấm trong thang máy. Một tầng không tồn tại trong bảng điều khiển. Nhưng đèn sáng rực lúc nửa đêm.
Khả Vy dừng xe máy bên lề đường, ngẩng đầu nhìn lên. Đếm tầng từ dưới. Một, hai, ba... bốn mươi sáu, bốn mươi bảy. Đúng. Tầng bốn mươi bảy. Ánh sáng trắng lạnh, đều, vô cảm.
Ai ở trên đó?
Cô nhìn thêm vài giây. Rồi lái xe đi.
· · ·
Căn hộ cô thuê nhỏ, nằm ở tầng bốn một chung cư cũ ngoại ô. Một phòng ngủ, một phòng khách kiêm bếp, ban công nhìn ra ngõ hẻm. Tường trắng ngả vàng, nội thất ít, sạch sẽ nhưng không ấm. Không ảnh gia đình trên tường. Không cây cảnh. Không thú bông. Một căn hộ của người không sống mà chỉ tồn tại giữa hai ngày làm việc.
Khả Vy tắm nước lạnh cho tỉnh. Thay đồ ngủ. Pha một ly mì gói, ăn đứng bên bếp. Rồi ngồi xuống bàn làm việc nhỏ kê sát cửa sổ.
Mở sổ tay. Viết:
Ngày 1.
Hệ thống phân quyền 4 tầng. Mỗi người chỉ thấy mảnh nhỏ.
Confidential-A: tag lạ, chưa rõ ý nghĩa.
Thang máy không có nút tầng 47.
Tầng 47 sáng đèn lúc 23h. Toàn tầng. Ai? Làm gì?
Dữ liệu nhân sự quá "sạch". Có người dọn trước.
Trung cảnh báo: hệ thống log hết. Cậu ta biết gì?
Cô khép sổ. Đặt bút xuống. Nhìn ra cửa sổ.
Thành phố phía xa vẫn sáng. Đâu đó trong đống ánh đèn ấy là tòa nhà Aeternum, đứng cao hơn tất cả, gương kính phản chiếu đêm. Đâu đó trên tầng 47, ai đó vẫn đang thức. Đang làm gì đó mà năm mươi hai tầng bên dưới không được biết.
Cha cô từng đi làm ở tòa nhà đó mỗi ngày. Mười năm trước, ông ngừng về nhà. Cảnh sát nói tự tử. Công ty nói đã nghỉ việc. Hồ sơ biến mất. Con người biến mất. Như chưa từng có.
Mười năm. Cuối cùng cô cũng đứng bên trong bức tường này.
Khả Vy tắt đèn. Nằm xuống. Mắt mở trong bóng tối. Trần nhà thấp, quạt trần quay chậm, bóng cánh quạt lướt qua mặt cô theo nhịp đều.
Ngày mai cô sẽ bắt đầu thật sự.