Phe thứ ba
Thứ Hai, tuần thứ mười sáu. Mười hai giờ mười lăm.
Quán cà phê quận một – nhỏ, hẻm sâu, bốn bàn. Minh Khang chọn – lần thứ hai hẹn ngoài Aeternum, lần đầu quán Lối Nhỏ quận ba (tuần sáu), lần này xa hơn. Cô đến trước mười phút – ngồi bàn góc, lưng tựa tường, nhìn ra cửa. Thói quen cô không có tuần một – bây giờ có: ngồi nơi nhìn thấy ai vào, ai ra, mấy người, tay cầm gì.
Cà phê đen – gọi, chưa uống. Sổ tay trong cặp – không mở, không ở đây. Điện thoại trên bàn, úp màn hình.
Hệ thống Aeternum – vẫn chết. Ba ngày, từ thứ Sáu đến nay. Nhân viên làm việc qua ứng dụng cá nhân – Zalo, tài liệu giấy, gọi điện. Phòng dữ liệu tầng hai mươi hai: hai người (cô và Trung), hai máy tính không kết nối, hai bàn đối diện. Trung đọc sách – sách giấy, tiểu thuyết, bìa mềm. Cô hỏi: "Anh đọc gì." Trung: "Trăm năm cô đơn." Rồi đeo tai nghe. Hết.
Mười hai giờ hai mươi ba. Minh Khang vào.
Sơ mi trắng – không blazer, không cặp, tay không. Kính gọng mảnh, tóc hơi rối hơn bình thường – kiểu rối cô chưa thấy: không phải vì vội, vì không chải. Mắt – tỉnh, nhưng quầng. Minh Khang không ngủ đủ – cô nhận ra, vì cô cũng không ngủ đủ, vì quầng mắt nhìn trong gương mỗi sáng.
– Xin lỗi. Trễ. Minh Khang ngồi – ghế đối diện, kéo sát bàn. Gọi cà phê sữa, nhìn cô. – Em ổn?
– Hệ thống chết ba ngày. Cô nói. – Kiểm toán bị đình chỉ. Bài đăng trên diễn đàn đã bị gỡ. Và anh – hẹn em ở đây.
Minh Khang cười – nhẹ, kiểu cười cô đã thấy: không vui, cười vì biết phải cười. Đặt tay trên bàn – hai tay, ngửa, kiểu ngửa cô chưa thấy ở Minh Khang: mở, không giấu.
– Anh cần nói em một số thứ. Minh Khang nói. Giọng – thấp hơn bình thường, kiểu thấp anh dùng ở quán Lối Nhỏ tuần sáu khi nói "anh không phải người tốt." – Không phải hỏi. Nói. Vì em xứng đáng biết.
Cô nhìn. Không gật, không hỏi – nhìn. Đợi.
Minh Khang uống cà phê – một ngụm, đặt ly, xoay ly một vòng. Thao tác mua thời gian – cô biết, vì cô cũng dùng thao tác tương tự (uống nước, gập sổ, nhìn cửa sổ) khi cần ba giây trước khi nói.
– Sáu tháng trước. Minh Khang nói. – Trước khi em vào Aeternum. Anh bắt đầu liên hệ một nhóm bên ngoài.
– Nhóm nào.
– Luật sư. Minh Khang nói. – Không phải luật sư doanh nghiệp – luật sư nhân quyền. Trung tâm Hỗ trợ Pháp lý Cộng đồng – tổ chức phi chính phủ, chuyên vụ án lao động, doanh nghiệp che giấu, mất tích cưỡng bức. Anh gặp qua một nhà báo điều tra – Hoàng Minh Tú, chuyên mục "Doanh nghiệp trong bóng tối" trên báo Pháp Luật Việt Nam.
Cô nghe. Tên – ghi nhận: Hoàng Minh Tú, Pháp Luật Việt Nam. Trung tâm Hỗ trợ Pháp lý Cộng đồng – tra sau.
– Sáu tháng. Cô nói. – Trước khi em vào. Anh đã bắt đầu.
– Bảy năm trong Aeternum. Minh Khang nói. – Năm đầu anh tin hệ thống hoạt động đúng. Năm thứ hai anh phát hiện hồ sơ pháp chế không khớp – cam kết bảo mật cho người không tồn tại, tài khoản ngân hàng đóng trước khi người sở hữu "nghỉ việc." Năm thứ ba anh biết T47. Năm thứ tư anh soạn cam kết bảo mật đầu tiên cho người biến mất – và biết mình đồng lõa.
– Anh nói chuyện này rồi. Quán Lối Nhỏ.
– Anh nói anh biết. Minh Khang nhìn cô – thẳng, không cười. – Anh chưa nói anh đang làm gì.
Im lặng. Quán – nhỏ, tối, quạt trần quay chậm. Hai bàn khác trống. Nhân viên pha cà phê phía sau quầy, không nhìn.
– Sáu tháng trước anh bắt đầu cung cấp tài liệu cho nhóm Tú. Minh Khang nói. – Không phải tất cả – chọn lọc. Biên bản HĐQT có đề cập T47, cam kết bảo mật mẫu, danh sách nhân viên "nghỉ việc" không có đơn. Tài liệu pháp chế – thứ anh truy cập hợp pháp với quyền trưởng ban. Không ăn cắp – sao chép, trong phạm vi quyền hạn.
– Hợp pháp. Cô nói.
– Ranh giới. Minh Khang nói. – Sao chép tài liệu nội bộ cho bên ngoài – vi phạm NDA, không vi phạm pháp luật hình sự. Anh biết – anh là luật sư.
Cô nghe – và tính: Minh Khang cung cấp tài liệu pháp chế cho luật sư bên ngoài sáu tháng. Tài liệu hợp pháp – trong phạm vi quyền trưởng ban. Nhưng bài đăng trên diễn đàn tuần trước – không chỉ tài liệu pháp chế. Có thư nội bộ ops-07, có bảng kê tài chính từ phòng chứng cứ T47. Thứ Minh Khang không có quyền truy cập.
Cô không hỏi về bài đăng. Chưa – vì muốn nghe Minh Khang nói đến đâu. Muốn biết anh tự khai bao nhiêu.
– Tú viết ba bài điều tra – chưa đăng. Minh Khang nói. – Đợi đủ bằng chứng. Bài một: danh sách nhân viên mất tích, không đơn trên BHXH. Bài hai: dòng tiền Dự án Đặc biệt – bốn mươi bảy tỷ qua mười hai công ty. Bài ba: T47 – cấu trúc, quyền lực, ai đứng đầu.
– Bài hai. Cô nói. – Dòng tiền. Anh lấy từ đâu.
Minh Khang im. Hai giây – nhìn ly cà phê, xoay. Rồi nhìn cô.
– Két tầng ba mươi tám. Minh Khang nói. – Sổ bìa cứng có ghi mã SP và số tiền. Anh chụp – ba tháng trước, khi mở két cho em lần đầu. Em đọc danh sách tay, anh chụp sổ bìa cứng. Cùng lúc. Cùng két.
Cô nhớ – đêm đó, tầng ba mươi tám, Minh Khang quay mặt khi cô đọc danh sách. Anh không đọc – nhưng anh chụp. Trong khi cô tập trung vào mười bảy cái tên, anh chụp sổ bìa cứng chứa mã giao dịch. Cùng lúc. Cùng két. Hai người tìm hai thứ khác nhau trong cùng một két sắt.
– Phong có chứng cứ. Minh Khang nói. – Anh biết – không phải biết chi tiết, biết Phong thu thập. Bảy năm anh ở Aeternum, anh nhìn Phong: mỗi lệnh anh ấy ký, mỗi nhật ký anh ấy xóa, anh ấy đều giữ lại gì đó. Anh không thấy – nhưng anh biết. Vì không ai ở lại mười ba năm trong cái máy đó mà không có lý do.
– Và lý do của anh Phong là phá từ trong.
– Mười năm. Minh Khang nói. Giọng – không phán xét, nhưng có gì đó cô nghe ra: mệt. – Mười năm Phong thu thập, giữ, chờ. Mười năm – và tầng bốn mươi bảy vẫn chạy. Mười một người vẫn chết. Hệ thống vẫn nghiền. Phong có chứng cứ – nhưng chứng cứ nằm trong phòng kín, sau bức tường, trên ổ cứng không ai biết. Mười năm – anh ấy không dùng.
Cô nghe – và biết Minh Khang đúng. Một phần. Quân Phong thu thập mười năm – và không dùng. Không phải vì không đủ, vì cha bảo chờ. Chờ cô. Nhưng Minh Khang không biết thư cha – không biết "con gái tao sẽ đến", không biết mật khẩu ngày sinh cô, không biết mười năm Quân Phong chờ vì lời hứa với người chết. Minh Khang thấy mười năm bất động – và kết luận: Quân Phong sẽ không bao giờ hành động.
Kết luận sai – nhưng dựa trên dữ liệu Minh Khang có, kết luận hợp lý.
– Kiểm toán bị đình chỉ. Minh Khang nói. – Hệ thống chết. Đình Viễn đang xóa mọi thứ – thư, nhật ký, hồ sơ. Khi hệ thống bật lại – sạch. Kiểm toán không tìm được gì. Ủy ban mất sáu tháng để ra lệnh truy cập – nếu ra được. Đình Viễn có luật sư tốt nhất thành phố.
– Và anh nghĩ cần bên ngoài.
– Anh biết cần bên ngoài. Minh Khang nói. – Kiểm toán nội bộ bị dập. Ủy ban chậm. Cổ đông phản đối – ông Toàn chết, bà Mai bị tắt micro. Từ trong – không phá nổi. Aeternum là pháo đài – phá pháo đài phải từ ngoài.
Cô nhìn Minh Khang – nhìn lâu, kiểu nhìn cô dùng với dữ liệu: không cảm xúc, không phán xét, đọc. Minh Khang nói đúng bao nhiêu phần trăm? Cô tính: kiểm toán bị đình chỉ – đúng. Ủy ban chậm – đúng. Đình Viễn xóa hệ thống – đúng. Phá từ trong mười năm chưa phá được – đúng, nếu chỉ nhìn bề mặt.
Nhưng Minh Khang không biết phòng chứng cứ. Không biết mười bốn ổ cứng, hai mươi ba bìa hồ sơ, bảy ổ nhớ, ba đĩa ghi âm. Không biết cô và Quân Phong đã lập kế hoạch bốn mục. Không biết – hoặc biết mà giả không biết?
Bài đăng trên diễn đàn – bảng kê tài chính từ phòng chứng cứ. Quân Phong nói: ai đó vào phòng, chép ổ cứng. Minh Khang nói: anh chụp sổ bìa cứng trong két. Hai nguồn – két tầng ba mươi tám và phòng chứng cứ tầng bốn mươi bảy. Minh Khang thừa nhận két. Phòng chứng cứ – chưa.
– Bài đăng trên diễn đàn. Cô nói. Đặt ly xuống – nhẹ, kiểu nhẹ cô dùng khi hỏi thứ quan trọng mà không muốn người đối diện biết quan trọng. – Của anh?
Minh Khang nhìn cô. Ba giây – lâu hơn bình thường. Mắt – không tránh, không chớp. Kiểu nhìn cô thấy ở Quân Phong khi anh nói sự thật: thẳng, không giấu, nhưng chọn nói bao nhiêu.
– Một phần. Minh Khang nói. – Thư nội bộ – anh cung cấp cho Tú. Tú đăng, không phải anh. Taichinh.vn – Tú có nguồn ở đó. Tài khoản guest_0347 – của Tú.
– Bảng kê tài chính.
– Từ sổ bìa cứng két tầng ba mươi tám. Anh chụp. Tú sắp xếp thành bảng kê.
Cô nghe. Minh Khang nói bảng kê từ két – không từ phòng chứng cứ. Nhưng Quân Phong nói bảng kê trong bài đăng giống tài liệu trong phòng chứng cứ. Hai khả năng: Minh Khang nói thật (bảng kê từ két, trùng hợp giống) hoặc Minh Khang nói dối (bảng kê từ phòng chứng cứ, giấu).
Cô không biết – và không hỏi tiếp. Vì hỏi tiếp = cho Minh Khang biết cô biết phòng chứng cứ. Phòng chứng cứ – bí mật giữa cô và Quân Phong. Không cho ai biết.
– Anh có hỏi ý kiến anh Phong không.
– Không. Minh Khang nói. Nhanh – không do dự, kiểu nhanh của câu trả lời đã chuẩn bị. – Vì anh ấy sẽ không đồng ý. Phong muốn kiểm soát – kiểm soát chứng cứ, kiểm soát thời điểm, kiểm soát ai biết gì. Mười năm anh ấy kiểm soát – và mười một người chết.
Cô nghe câu đó – và nó đau. Không phải vì sai. Vì đúng một phần – phần Minh Khang nhìn thấy, phần bề mặt, phần mười năm bất động. Nhưng cô biết phần dưới: cha bảo chờ, năm người chuyển giao, bốn mươi bảy tỷ đường thoát. Mười năm không phải bất động – mười năm vận hành hai hệ thống song song. Minh Khang không biết.
Nhưng cô không nói. Vì nói = lộ. Và cô – lần đầu – giữ bí mật với Minh Khang cùng lúc giữ bí mật với Quân Phong. Phúc – cho Quân Phong chưa biết. Phòng chứng cứ – cho Minh Khang chưa biết. Cô ở giữa – biết cả hai bên, không nói bên nào.
Một giờ. Quán vắng hơn – bàn bên trái đi, còn hai người. Cà phê cô – nguội, chưa uống hết. Minh Khang – ly thứ hai, sữa, uống chậm.
– Tú đã viết ba bài. Minh Khang nói. – Bài một đăng – diễn đàn, bị gỡ, nhưng ảnh đã lan. Bài hai – gửi tòa soạn Pháp Luật Việt Nam, chờ duyệt. Bài ba – chưa viết xong, cần thêm dữ liệu. Luật sư Trung tâm Hỗ trợ Pháp lý – đã nhận hồ sơ, đang chuẩn bị đơn tố giác gửi Viện Kiểm sát.
Viện Kiểm sát – cô ghi nhận. Hình sự. Không phải kiểm toán, không phải Ủy ban Chứng khoán – hình sự. Minh Khang đi đường dài – từ luật sư nhân quyền đến Viện Kiểm sát, từ vi phạm tài chính đến tội phạm hình sự. Nếu Viện Kiểm sát vào cuộc – không phải kiểm tra sổ sách, là điều tra hình sự. Khám xét, bắt giữ, truy tố.
– Bao lâu. Cô hỏi.
– Viện Kiểm sát: ba đến sáu tháng nếu đủ chứng cứ. Nhanh hơn nếu có nhân chứng.
Phúc sống. Muốn gặp.
Cô nhìn Minh Khang – và câu hỏi nổi lên, câu cô giữ từ tuần mười bốn: giấy trong túi áo blazer, bốn chữ. Minh Khang viết. Phúc gọi – gọi Minh Khang. Phúc sống – Minh Khang biết. Muốn gặp – gặp ai? Gặp cô? Hay gặp Minh Khang?
– Phúc. Cô nói.
Minh Khang dừng – tay trên ly, ngón cái trên thành, kiểu dừng cô nhận ra: không ngờ. Hoặc – ngờ nhưng sớm hơn anh tưởng.
– Phúc sống. Minh Khang nói. – Anh biết từ tám tháng trước. Phúc liên lạc – không qua Aeternum, qua kênh cũ, kênh pháp chế nội bộ trước khi anh thay. Phúc "chọn biến mất" – nhưng không cắt hết. Giữ một đường liên lạc.
– Phúc ở đâu.
– Bình Dương. Minh Khang nói. – Tên mới, công việc mới, không liên quan Aeternum. Nhưng Phúc biết – biết T47, biết dòng tiền, biết ai biến mất, biết vì sao. Phúc là nhân chứng. Nhân chứng sống.
Nhân chứng – mục ba trong kế hoạch bốn mục. Một trong mười chín người chuyển giao – hoặc không phải chuyển giao, Phúc tự biến mất. Dù cách nào – Phúc biết, Phúc sống, Phúc có thể ra mặt.
– Phúc muốn gặp em. Minh Khang nói. – Không phải anh – em. Phúc biết em vào Aeternum, biết em là con Đức. Phúc nói: "Nếu con bé đến – cho nó gặp tôi."
*"Nếu con bé đến."* – Giống cha. Cha viết: *"Nó sẽ đến."* Phúc nói: *"Nếu con bé đến."* Hai người – biết cô trước khi cô biết họ. Cô – sáu tuổi vẽ tòa nhà bằng sáp xanh, hai mươi sáu tuổi ngồi quán cà phê quận một nghe người lạ kể về cha.
– Khi nào. Cô hỏi.
– Khi em sẵn sàng. Phúc không gấp – Phúc đã chờ bốn năm. Nhưng bài đăng trên diễn đàn thay đổi tình hình – Phúc đọc, Phúc biết Aeternum đang vỡ. Phúc muốn gặp trước khi quá muộn.
Quá muộn – Đình Viễn xóa hết, chặn hết, mua hết. Hoặc – Đình Viễn tìm ra Phúc.
Một giờ mười lăm. Minh Khang đứng – để tiền trên bàn, không đợi hóa đơn. Nhìn cô – đứng, nhìn xuống (anh cao hơn cô khi đứng, khoảng mười lăm phân), mắt sau kính gọng mảnh.
– Vy. Minh Khang nói. Giọng – khác, thấp hơn, kiểu thấp anh chưa dùng với cô trước đây. Dùng "Vy" – không "Khả Vy", không "em." Ngắn, gần, kiểu gọi của người đã nghĩ kỹ trước khi gọi. – Anh không xin phép em. Anh đang cho em biết. Vì em xứng đáng được chọn.
– Chọn gì.
– Chọn đứng ở đâu. Minh Khang nói. – Phong muốn phá từ trong – anh muốn phá từ ngoài. Hai cách, cùng mục tiêu. Em – ở giữa. Em biết cả hai bên. Anh cho em biết phía anh – để em có đủ dữ liệu. Quyết định là của em.
Cô nhìn Minh Khang. Anh nhìn lại – và cô thấy: không giấu, không cười trừ, không vòng vo. Lần đầu – Minh Khang nói thẳng. Không "ít xấu nhất", không "có những thứ em biết rồi thì không thể không biết." Thẳng: anh đang phá, anh đang chơi, anh cho em biết.
Nhưng thẳng bao nhiêu? Cô tính: Minh Khang khai luật sư + báo chí + Phúc. Ba thứ. Không khai ai đăng bài lúc sáu giờ bốn mươi bảy – nói Tú, nhưng Tú là ai cô chưa biết. Không khai bảng kê tài chính lấy từ đâu thật sự – nói két, nhưng Quân Phong nói phòng chứng cứ. Không khai còn gửi cho ai ngoài Tú.
Minh Khang nói thẳng – nhưng thẳng có chọn lọc. Kiểu thẳng của luật sư: nói đúng sự thật, nhưng không nói hết sự thật.
– Em cần nghĩ. Cô nói.
Minh Khang gật. Đứng – hai giây, nhìn cô, rồi quay, đi. Bước ra cửa – không quay lại, bước đều, kiểu bước anh dùng ở hành lang Aeternum: nhanh, thẳng, không ai nhìn lại.
Cô ngồi. Quán – trống, một mình, quạt trần. Cà phê đen nguội – cô uống, đắng, nuốt.
Hai người đàn ông. Một phá từ trong – mười năm, kiên nhẫn, kiểm soát. Một phá từ ngoài – sáu tháng, nhanh, mất kiểm soát. Cả hai đúng một phần. Cả hai giấu cô – Quân Phong giấu mười ba tuần đầu, Minh Khang giấu sáu tháng. Cả hai cho cô biết – khi họ chọn, không khi cô hỏi.
Và cô – giữ bí mật của cả hai. Phòng chứng cứ – không nói Minh Khang. Phúc – đã nói một phần (giấy Minh Khang), nhưng chưa nói Quân Phong.
Cô ngồi ở quán cà phê quận một, một mình, mười bảy ngày. Sổ tay trong cặp – cô mở. Bút bi đen. Viết:
"MK khai: luật sư nhân quyền + báo chí + Phúc. 6 tháng. Lý do: 'cần bên ngoài.' Đúng?"
"Chưa rõ: bảng kê từ két hay từ T47? MK gửi cho ai ngoài Tú? MK biết phòng chứng cứ?"
"QP phá trong. MK phá ngoài. Ai đúng?"
"Cả hai. Không ai."
Gập sổ. Đứng. Ra cửa – nắng trưa quận một, xe máy, tiếng còi. Điện thoại rung – Zalo, Quân Phong (số mới, đăng ký tuần mười bốn): *"Tối nay. Bếp."*
Cô nhìn tin nhắn – hai chữ, một dấu chấm. Kiểu nhắn Quân Phong: ngắn, đủ, không thừa.
*"OK."* – Cô gửi. Một chữ, không dấu chấm.
Mười bảy ngày.