Tập tin ghi âm
Thứ Sáu, tuần thứ bảy. Chín giờ bốn mươi hai tối.
Khả Vy ngồi trên sofa, laptop trên đùi, rèm kéo kín. Đèn bàn chiếu vàng nhạt lên tường, bóng cô in trên trần, nghiêng sang trái. Tivi tắt. Nhạc tắt. Im lặng, trừ tiếng quạt laptop và xe máy ngoài đường thưa dần.
Ba ngày sau Lead trắng. Thứ Năm và thứ Sáu cô đi làm đúng giờ, về đúng đường, không đổi lộ trình. Gương chiếu hậu, không Lead trắng. Không xe nào giữ khoảng cách. Hoặc cô không phát hiện.
Cô đang đọc lại nhật ký gửi trên máy chủ nhật ký thư qua VPN, lọc theo email d-exec ba tháng gần nhất, tìm quy luật mới. Công việc quen, nhịp quen, tay trái gõ phím đều.
Điện thoại trên bàn rung.
Tin nhắn. Cô nhìn, không phải Zalo, không phải SMS thường. Tin nhắn SMS từ số điện thoại.
Số quen.
Cô đặt laptop xuống sofa. Cầm điện thoại. Nhìn số, đầu số nội địa, mười chữ số. Cùng số đã gửi "Cha cô không tự tử" hai mươi ba ngày trước. Cô lưu trong thư mục riêng, chưa bao giờ trả lời.
Tin nhắn mới. Không chữ. Một đường link, URL ngắn, tên miền lạ, kết thúc bằng chuỗi ký tự ngẫu nhiên.
Cô nhìn link. Không bấm.
Đặt điện thoại xuống. Đứng dậy. Đi ra bếp, rót nước, uống một ngụm. Đặt ly xuống bồn.
Quay lại sofa.
Nhìn link lần nữa. URL ngắn, có thể dẫn đến bất kỳ đâu. Tập tin, trang web, mã độc. Nếu bấm trên điện thoại cá nhân, IP, vị trí, thiết bị đều lộ. Cô biết.
Cô mở laptop. Kết nối VPN, không phải VPN Aeternum, VPN cá nhân trả phí, máy chủ Singapore. Mở trình duyệt ẩn danh. Gõ URL từ điện thoại vào thanh địa chỉ. Không sao chép-paste, gõ từng ký tự, kiểm tra hai lần.
Enter.
Trang tải, nền trắng, không logo, không tên. Một dòng chữ: "1 tập tin. 2:47. Hết hạn sau 24 giờ." Nút tải xuống.
Hai phút bốn mươi bảy giây. Tập tin âm thanh.
Cô nhìn thời lượng. 2:47. Hai-bốn-bảy. Số bốn mươi bảy, lại. Trùng hợp, hay ai đó cố ý.
Cô tải tập tin. MP3, 1.8MB. Lưu vào thư mục tạm trên laptop, không phải ổ chính, thư mục mà cô có thể xóa sạch bằng một lệnh.
Cắm tai nghe. Nhìn tập tin trên màn hình, tên: chuỗi ký tự ngẫu nhiên, không đuôi .mp3 ngoại trừ thông tin mô tả.
Bấm phát.
Giây đầu tiên, tiếng ù. Nhiễu nền, kiểu micro thu âm trong phòng kín, điều hòa chạy nhẹ. Không phải ghi âm ngoài trời. Không phải ghi âm điện thoại, chất lượng cao hơn, âm thanh nổi nhẹ, micro đặt trên bàn hoặc túi áo.
Giây thứ ba, giọng nam. Trung niên, trầm, chậm. Giọng miền Bắc nhẹ, không rõ vùng. Nói rõ ràng nhưng thấp, kiểu người không muốn bị nghe từ xa.
"...không phải tự sát. Lâm Hữu Đức không tự sát."
Cô dừng.
Tay trái nhấn pause. Tim đập bình thường, cô kiểm tra. Bình thường. Nhưng ngón tay trên bàn phím hơi lạnh.
Tua lại. Play.
"...không phải tự sát. Lâm Hữu Đức không tự sát."
Giọng không quen. Cô không nhận ra, không phải QP, không phải Minh Khang, không phải Trung. QP giọng trầm hơn, nhịp nhanh hơn. Minh Khang giọng nhẹ, hay dẫn dắt. Trung nói ít, giọng đều. Người này, giọng trung niên, khác. Năm mươi, có thể hơn. Giọng của người quen nói chuyện nghiêm túc, không lưỡng lự, không cảm xúc thừa.
Play tiếp.
"Tôi biết vì tôi ở đó. Không phải ở chỗ ông ấy chết, ở chỗ họ quyết định."
Pause. Tua lại. Play.
"...ở chỗ họ quyết định."
Chỗ họ quyết định. Tầng bốn mươi bảy. Hoặc tầng bốn mươi chín, phòng Đình Viễn. Hoặc nơi khác. "Họ", số nhiều. Không phải một người ra lệnh, nhiều người.
Play.
"Ông Đức phát hiện hệ thống email, cái hệ thống ông ấy tự xây. Phát hiện email giữa hai tài khoản... ông ấy muốn đưa ra ngoài. Không kịp."
Cô dừng thở nửa giây. Rồi thở lại.
Điều cô suy luận ba tuần, cha phát hiện email ops-07 và d-exec vì chính cha xây hệ thống email, người này xác nhận. Không phải suy luận nữa. Có người biết. Có người ở đó.
Play.
"Lệnh sa thải, Trần Quân Phong ký. Nhưng..."
Tiếng lặng. Hai giây.
"...nhưng lệnh đó không phải để giết. Lệnh đó là cách duy nhất đưa ông Đức ra khỏi tòa nhà trước khi..."
Tiếng lặng. Ba giây. Tiếng ghế kẽo kẹt, ai đó đổi tư thế.
"...trước khi bên trên xử lý. Phong ký lệnh sa thải vì ông ấy đang cố cứu Đức."
Cô nhấn pause.
Nhìn thẳng vào tường đối diện. Đèn bàn chiếu vàng nhạt. Bóng cô trên trần đứng yên.
QP ký lệnh sa thải cha, cô biết từ tuần năm, archive B2. Chữ ký rõ ràng: "Thực hiện, Trần Quân Phong." Cô giả định: QP ký để xử lý cha. Nhưng mâu thuẫn đã có từ tuần đầu, QP ký lệnh cha nhưng che chắn cô. Email cảnh báo thay vì xử lý. Xóa camera thay vì báo cáo. "Tôi đang cố giữ cô sống."
Bây giờ người lạ xác nhận: QP ký lệnh sa thải không phải để giết. Để cứu.
Cô nhấn phát.
"Ba ngày sau khi bị sa thải, ông Đức chết. Ghi nhận tự tử. Nhưng ông Đức đã ra khỏi hệ thống rồi, thẻ từ thu hồi, quyền truy cập cắt, hồ sơ xóa. Ông ấy không còn mối đe dọa."
Tiếng lặng. Bốn giây.
"Ai giết ông ấy, không phải Quân Phong. Phong không biết. Tôi... tôi cũng không biết chắc. Nhưng tôi biết lệnh đến từ..."
Tiếng nhiễu. Đột ngột, tiếng cửa, hoặc tiếng bước chân, hoặc ai đó di chuyển nhanh. Micro thu tiếng vải cọ, rồi tiếng thở gấp.
"...từ tầng..."
Cắt.
Im.
Tập tin kết thúc. 2:47.
Cô ngồi yên. Tai nghe vẫn cắm. Im lặng trong tai, không nhạc, không giọng nói, chỉ tiếng ù nhẹ của tai nghe không phát.
Tua lại từ đầu. Nghe lần hai. Lần ba. Lần tư, lần này cô ghi chép.
Sổ tay mở, bút bi đen, tay trái.
"Tập tin ghi âm, 2:47. Nguồn: số điện thoại lạ (cùng số tin nhắn 'cha cô không tự tử' 25 ngày trước). Link hết hạn 24h."
"Giọng: nam, trung niên, 50+, giọng Bắc nhẹ, không lưỡng lự. Không nhận dạng được, không phải QP/MK/Trung."
"Nội dung xác nhận: (1) Cha không tự sát, người nói biết vì 'ở đó', 'ở chỗ họ quyết định'. (2) Cha phát hiện hệ thống email, muốn đưa ra ngoài, không kịp. (3) Lệnh sa thải QP ký = cách cứu cha, không phải giết. QP không biết ai giết cha sau khi bị sa thải. (4) 'Họ quyết định', số nhiều. (5) 'Lệnh đến từ tầng...', bị cắt."
"Phân tích kỹ thuật: micro chất lượng cao, âm thanh nổi, thu trong phòng kín có điều hòa. Không phải ghi âm cuộc gọi, ghi âm trực tiếp, người nói biết mình bị ghi hoặc tự ghi. Tiếng cửa/bước chân cuối, ai đó vào phòng, buộc dừng. Tập tin bị cắt tại thời điểm gián đoạn, không phải chỉnh sửa."
Cô đặt bút.
Nhìn trang sổ tay. Dữ liệu gọn, không tên, không suy luận, đúng chiến thuật từ tuần sáu, khi cô biết QP đọc sổ tay qua camera. Nhưng bên trong đầu cô, suy luận chạy nhanh hơn bút viết.
Người gửi là ai.
Cùng số với tin nhắn hai mươi ba ngày trước. Người đó biết cha cô không tự sát, từ đó đến giờ. Bây giờ gửi tập tin ghi âm, leo thang. Từ sáu chữ sang hai phút bốn mươi bảy giây. Từ khẳng định sang bằng chứng.
Người nói trong tập tin là ai. Không phải người gửi, giọng trung niên, năm mươi trở lên. Người gửi tin nhắn SMS đầu số nội địa, biết số điện thoại cô. Người nói, "tôi ở đó", "ở chỗ họ quyết định", ai đó trong phòng họp, trong cuộc họp ra lệnh xử lý cha. Mười năm trước. Ai đó biết chi tiết: QP ký lệnh để cứu, cha phát hiện hệ thống email, "họ" quyết định.
Ai đó trên tầng bốn mươi bảy mười năm trước.
Lead trắng, Nguyễn Đình Trung? Cô không biết tên người bám cô. Chỉ biết: Lead trắng, áo gió xám, biết lộ trình, biết nhà cô. Lead trắng liên quan người gửi? Hay người gửi là người khác, gửi tin nhắn, gửi tập tin, không bám.
Hai thực thể hay một. Cô không có dữ liệu đủ.
Nhưng cô có dữ liệu mới, dữ liệu thay đổi mọi thứ.
QP ký lệnh sa thải vì đang cố cứu cha.
Bảy tuần. Cô vào Aeternum với một giả định: QP liên quan đến cái chết cha. Chữ ký trên lệnh sa thải, bằng chứng. Nhưng mâu thuẫn tích tụ từ tuần một: QP cảnh báo thay vì xử lý, xóa camera thay vì báo cáo, nói "tôi đang cố giữ cô sống" với giọng nứt nửa giây. Cô ghi nhận mâu thuẫn nhưng không giải quyết, vì giải quyết nghĩa là QP không phải kẻ thù, và nếu QP không phải kẻ thù, thì mười năm cô dựng lên một kẻ thù sai.
Bây giờ, giọng người lạ trong tập tin ghi âm nói: QP ký để cứu. QP không biết ai giết cha sau khi bị sa thải. QP, không phải kẻ giết cha. QP, người cố cứu cha và thất bại.
Cô nhìn tay trái trên bàn phím. Không run. Ngón thẳng, yên.
Nhưng ở ngực, cái nặng ấm quay lại, như đêm thứ Tư khi cô ngồi sàn ôm gối. Lần này khác. Không phải sợ. Cô không biết từ nào cho cảm giác này, mất hướng, có lẽ. Giống lái xe quen đường rồi phát hiện đường không dẫn đến nơi mình tưởng.
Mười năm. Cô học phân tích dữ liệu vì muốn vào Aeternum. Vào Aeternum vì muốn tìm kẻ giết cha. Tìm kẻ giết cha, và tìm thấy chữ ký QP trên lệnh sa thải.
Nếu QP không phải kẻ giết, kẻ giết là ai.
"Lệnh đến từ tầng..."
Cắt. Từ tầng nào. Bốn mươi bảy, nơi QP đứng đầu, nơi cha từng làm. Bốn mươi chín, nơi Đình Viễn có phòng, nơi chuyển tiếp máy chủ đặt. Hay tầng khác, tầng cô chưa biết.
Mười một giờ. Cô nghe tập tin lần thứ bảy, lần này tập trung vào nhiễu nền.
Giây mười hai đến mười lăm: tiếng điều hòa, tần số thấp, ổn định, kiểu máy công nghiệp, không phải điều hòa gia đình. Phòng lớn, hoặc tòa nhà văn phòng.
Giây bốn mươi hai: tiếng nhẹ phía xa, thang máy? Cửa thang máy mở và đóng, rất nhẹ, có thể cô tưởng tượng. Nhưng nếu thật, phòng gần thang máy.
Giây hai phút ba mươi lăm đến hai phút bốn mươi bảy: tiếng cửa, bước chân, vải cọ, thở gấp, "từ tầng...", cắt. Người nói bị gián đoạn. Ai đó vào phòng. Người nói dừng vì sợ bị nghe, hoặc dừng vì người vào nguy hiểm.
Tập tin bị cắt tại thời điểm gián đoạn. Nếu người nói tự ghi, anh ta dừng ghi khi có người. Nếu người khác ghi, người ghi cũng dừng cùng lúc.
Câu cuối cùng: "Lệnh đến từ tầng..." Giọng không nhanh hơn, người nói chưa biết ai đó sắp vào. Cắt đột ngột, không phải nhạt dần, không phải dừng từ từ. Ai đó nhấn nút dừng ghi, hoặc rút micro, hoặc thiết bị bị tắt.
Cô tháo tai nghe. Đặt xuống bàn.
Nhìn tập tin trên màn hình, dạng sóng hiển thị: hai phút bốn mươi bảy giây, biên độ đều, đột ngột cắt ở cuối. Không chỉnh sửa, không có dấu hiệu cắt ghép, không có khoảng trống nhân tạo. Tập tin gốc, ghi liên tục, cắt thô.
Cô sao chép tập tin ra USB cá nhân, USB trong túi áo khoác. Xóa bản trên laptop, không xóa thường, dùng lệnh ghi đè ghi đè ba lần. Xóa lịch sử trình duyệt ẩn danh. Xóa bộ nhớ tạm DNS. Kiểm tra thư mục tạm, trống.
USB bây giờ chứa: dữ liệu bóng ma mười bảy MB, và tập tin ghi âm 1.8MB. Tất cả bằng chứng, dữ liệu kỹ thuật và giọng nói, trên một thiết bị nhỏ hơn ngón tay cái, nằm trong túi áo khoác treo sau cửa.
Mười hai giờ đêm. Cô nằm trên sofa, không vào phòng ngủ, hai đêm liên tiếp. Chăn mỏng kéo đến ngực, đầu gối ban công, nhìn được cửa chính.
Trần nhà tối. Đèn đường hắt qua rèm, vệt sáng mỏng, nằm ngang, đứng yên.
Cô nghĩ đến giọng trong tập tin. Trung niên, trầm, chậm. "Tôi biết vì tôi ở đó." Ai ở đó mười năm trước khi họ quyết định xử lý cha. Ai còn sống, có số điện thoại cô, có tập tin ghi âm, và chọn bây giờ, tuần thứ bảy, để gửi.
Tại sao bây giờ. Không phải tuần một, khi cô mới vào. Không phải tuần năm, khi cô tìm thấy chữ ký. Tuần bảy, sau sự kiện tầng năm mươi, sau Lead trắng, sau khi cô phát hiện đường định tuyến chuyển tiếp T49.
Ai đó đang theo dõi cô điều tra. Ai đó biết cô đến đâu rồi. Và ai đó quyết định: đã đến lúc cho cô nghe.
Cô nhắm mắt.
Giọng người lạ vang trong đầu, "Phong ký lệnh sa thải vì đang cố cứu Đức." Câu đó lay mọi thứ cô dựng lên bảy tuần. Không phải sập, lay. Mọi viên gạch vẫn ở đó, nhưng móng lung lay.
Nếu QP không giết cha, ai giết.
Nếu ai đó giết cha sau khi cha đã bị sa thải, đã ra khỏi hệ thống, đã bị thu hồi mọi quyền, thì kẻ giết không phải T47. T47 đã xử lý xong khi ký lệnh sa thải. Kẻ giết cha, ở ngoài quy trình, hoặc ở trên quy trình.
Ở trên.
"Lệnh đến từ tầng..."
Cô mở mắt. Nhìn trần nhà. Vệt sáng đèn đường nằm yên trên tường.
Thứ Hai cô sẽ vào Aeternum. Cô sẽ ngồi ở bàn tầng hai mươi hai, mở báo cáo biến động nhân sự, đánh máy đều. Bình thường. Và trong ba lô trên đùi, USB trong túi áo khoác mặc trên người, giọng người lạ xác nhận cha cô bị giết, và kẻ giết không phải người cô tưởng.
Cô cần gặp QP.
Không phải đối đầu, lần trước cô đối đầu trên cầu thang, cô chưa biết đủ. Bây giờ cô biết: QP cứu cha, QP thất bại, QP che chắn cô bảy tuần. Cô cần gặp anh ta ở nơi không có camera, như cô suy luận sau sự kiện tầng năm mươi.
Nhưng cô không tin tập tin ghi âm hoàn toàn. Không tin vì không kiểm chứng được, giọng lạ, nguồn ẩn danh, thời điểm quá đúng. Ai đó muốn cô tin QP vô tội. Tại sao. Để cô hạ guard. Để cô tiếp cận QP. Để cô, làm gì.
Cô không biết. Nhưng cô biết, tập tin ghi âm là quân cờ. Ai đó đặt nó vào bàn, vào đúng lúc, vào đúng chỗ. Câu hỏi không phải quân cờ nói gì, mà ai đang chơi.
Ngoài cửa sổ, tiếng xe máy. Cô mở mắt, nghe. Xe chạy thẳng, không giảm tốc. Đi rồi.
Cô nhắm mắt lại. Không ngủ. Nhưng nằm yên, trên sofa, chăn mỏng, mặt hướng cửa chính, USB trong túi áo khoác cách đầu cô hai mét.
Hai mét. Mười năm. Một giọng nói lạ nói cha cô không tự sát. Và một câu bị cắt ngang, "lệnh đến từ tầng", treo giữa không khí như sợi dây chưa ai buộc vào đâu.