Người Tình Của Tầng 47
Chương 53: Lỗ hổng
Chương 53

Lỗ hổng

Thứ Bảy, tuần thứ mười lăm. Ba giờ hai mươi sáng.

Tầng bốn mươi bảy. Đèn tắt – tất cả, trừ màn hình thứ năm trong mười hai. Màn hình thứ năm: nhật ký truy cập hệ thống thẻ từ tòa nhà, dòng lệnh xanh trên nền đen, chạy chậm.

Anh ngồi. Ghế xoay da đen, đồng hồ cơ trên bàn (không đeo – ba giờ sáng, không ai cần biết giờ ngoài anh), mảnh giấy Đức gấp tư cạnh đồng hồ. Văn phòng – tối, mùi gỗ sồi, điều hòa rù. Mười ba năm anh ngồi ghế này – đủ để thân quen với bóng tối, đủ để đọc màn hình không cần bật đèn.

Nhật ký thẻ từ phòng chứng cứ – trống. Anh đã kiểm tra hôm qua: ba mươi phút bị xóa, từ hai giờ mười bảy đến hai giờ bốn mươi bảy, đêm thứ Tư. Ai đó xóa trước khi ra – biết hệ thống, biết cách, sạch. Nhật ký phòng chứng cứ thuộc máy chủ T47 – máy chủ anh quản lý. Ai đó xóa trên máy chủ anh.

Nhưng.

Nhật ký thẻ từ phòng chứng cứ là hệ thống nội bộ T47 – anh xây, anh quản lý, anh biết. Nhật ký thẻ từ tòa nhà – hệ thống khác. Hệ thống quản lý tòa nhà: mỗi thẻ quẹt ở mỗi tầng đều ghi vào máy chủ trung tâm tầng B1 – hệ thống Đình Viễn thuê ngoài từ năm 2018, không thuộc quyền quản trị T47. Anh có quyền đọc – không có quyền xóa. Ai đó xóa nhật ký phòng chứng cứ trên máy chủ T47 – nhưng không xóa nhật ký tầng trên máy chủ tòa nhà.

Vì không biết hệ thống tòa nhà tách riêng. Hoặc – vì không có quyền xóa trên máy chủ B1.

Anh đang truy hệ thống tòa nhà – quyền đọc, tài khoản quản trị T47. Tìm: thẻ từ quẹt tầng bốn mươi bảy, đêm thứ Tư, từ không giờ đến sáu giờ sáng.

Kết quả: hai lần quẹt.

Lần một: 01:47 – thẻ SYS-ADMIN-047. Anh. Anh lên T47 lúc một giờ bốn mươi bảy – đúng, anh nhớ: không ngủ, lên văn phòng chuẩn bị tài liệu đại hội.

Lần hai: 02:14 – thẻ LEG-MASTER-038.

LEG-MASTER-038. Mã thẻ – anh đọc: LEG = Legal, MASTER = thẻ chủ, 038 = tầng ba mươi tám. Thẻ master ban pháp chế.

Anh nhìn màn hình – ba giây. Không ngạc nhiên. Anh đã biết – từ hôm qua, khi nói với Khả Vy trong bếp, khi nói "bất kỳ ai có thẻ master cấp tầng." Anh biết – nhưng biết và xác nhận là hai thứ khác nhau. Biết thì còn đoán. Xác nhận thì không.

LEG-MASTER-038. Trưởng ban pháp chế. Vũ Minh Khang.


Năm giờ mười lăm sáng. Tiếng bước chân hành lang – đều, nhanh, kiểu bước anh nhận ra: Tuấn. Tuấn không gõ cửa – không bao giờ gõ, mười ba năm. Đẩy cửa, bước vào, đứng.

– Anh chưa ngủ. Tuấn nói. Không phải quan sát – nhận định. Tuấn nhìn ghế, bàn, màn hình sáng, cốc nước trống. Đọc – kiểu đọc Tuấn dùng mọi khi: nhanh, chính xác, không bỏ sót.

– Ngồi. Anh nói.

Tuấn ngồi – ghế đối diện, ghế khách, ghế không ai ngoài Tuấn và Khả Vy từng ngồi. Tay – trên đùi, thẳng. Hai mươi bảy tuổi, suit đen (ba giờ sáng thứ Bảy, suit đen – Tuấn không mặc đồ khác), mắt tỉnh. Tuấn không ngủ muộn – Tuấn thức sớm. Kiểu thức sớm của người biết đêm nào cần đến.

– Tôi tìm được thẻ. Tuấn nói. – Hệ thống tòa nhà. LEG-MASTER-038. Hai giờ mười bốn – ba phút trước khi phòng chứng cứ bị truy cập.

Anh nhìn Tuấn – không ngạc nhiên rằng Tuấn cũng tìm. Tuấn theo dõi mọi thứ trên T47 – đó là việc của Tuấn, việc anh giao mười ba năm trước, việc Đình Viễn giao trước anh.

– Anh biết rồi. Tuấn nói. Không hỏi. – Từ bao giờ.

– Hôm qua. Bốn giờ sáng.

– Hai mươi lăm tiếng trước tôi. Tuấn nói. Giọng – đều, không trách, không khen. Ghi nhận. – Anh tra hệ thống tòa nhà mà không nói tôi.

– Tôi muốn xác nhận trước.

– Xác nhận xong. Tuấn nói. – LEG-MASTER-038. Vũ Minh Khang. Thẻ master ban pháp chế – quy chế nội bộ 2017, mỗi ban có một thẻ truy cập mọi tầng cho trường hợp khẩn cấp. Chưa thu hồi vì không ai nhớ thu hồi.

– Hoặc có ai nhớ – nhưng không thu hồi.

Tuấn nhìn anh. Hai giây – kiểu nhìn Tuấn dùng khi anh nói thứ gì đó Tuấn cần cân nhắc.

– Anh nghĩ ai đó cố tình để thẻ master cho Khang. Tuấn nói. Không hỏi – phát biểu.

– Tôi nghĩ – quy chế 2017 do phòng quản trị nội bộ ban hành. Phòng quản trị nội bộ báo cáo Ban giám đốc. Ban giám đốc – chủ tịch. Thẻ master tồn tại vì ai đó muốn nó tồn tại.

Im lặng. Đèn màn hình xanh – chiếu lên mặt Tuấn, góc cạnh, trẻ nhưng không non. Mười ba năm anh đào tạo Tuấn – từ đứa trẻ hai mươi tuổi không gia đình, kiểu không gia đình giống anh, kiểu được Đình Viễn chọn giống anh. Hai con dao – một cũ một mới. Đình Viễn nói: "Con dao nào cũng có ngày cùn." Anh nghe – và biết: cùn không phải do dao, do người dùng.

– Khang vào phòng chứng cứ. Tuấn nói. – Chép bốn ổ cứng – 2019, 2020, 2021, 2023. Bỏ qua 2022 và 2024-2025. Tại sao bỏ qua.

Anh nghĩ. 2022 – năm Phúc biến mất, năm Đình Viễn thanh lọc ban pháp chế. 2024-2025 – gần nhất, dễ truy ngược nhất nếu bị phát hiện. Khang chọn bốn năm – đủ để chứng minh hệ thống, nhưng bỏ hai năm nhạy cảm nhất. Chọn lọc – không vơ hết, không tham, kiểu chọn của người biết mình cần gì.

– Khang không lấy hết vì Khang không cần hết. Anh nói. – Khang cần đủ để thuyết phục ai đó bên ngoài. Không phải kiểm toán – kiểm toán cần toàn bộ. Không phải Ủy ban – Ủy ban cần chứng cứ hợp pháp. Khang cần thuyết phục người hành động ngoài hệ thống pháp luật.

– Báo chí. Tuấn nói.

– Hoặc luật sư. Hoặc tổ chức. Hoặc ai đó có quyền lực khác – không phải quyền lực nhà nước, quyền lực dư luận.

Tuấn im. Hai giây – rồi:

– Khang không chơi hai phe. Giọng – thấp, đều, kiểu đều Tuấn dùng khi nói thứ anh ấy đã nghĩ kỹ. – Khang chơi ba phe. Đình Viễn – Khang soạn cam kết bảo mật, ký NDA, giữ chỗ pháp chế. Anh – Khang mở két, cho thẻ, đưa biên bản cho Khả Vy. Và phe thứ ba – ngoài Aeternum. Ai đó chúng ta chưa biết.

Ba phe. Anh nghe – và nhận ra Tuấn đúng. Khang từ đầu đến giờ: "ít xấu nhất" – câu cô Lâm kể. Ít xấu nhất – không phải tốt, ít xấu. Kiểu ít xấu của người biết mình dính, biết không rửa sạch được, nên chọn bên nào ít bẩn nhất. Nhưng ít bẩn nhất theo ai? Theo anh? Theo Đình Viễn? Hay theo phe thứ ba?

– Nếu Đình Viễn biết phòng chứng cứ. Tuấn nói. – Anh mất.

Không "chúng ta mất." "Anh mất." Tuấn dùng "anh" – số ít, chỉ Quân Phong, không bao gồm Tuấn. Vì Tuấn – nếu phòng chứng cứ lộ – sẽ nói: "Tôi không biết." Và Đình Viễn sẽ tin – vì Tuấn báo cáo mỗi thứ Hai, vì sổ Tuấn dày hơn sổ anh, vì Tuấn là con dao mới Đình Viễn đang mài.

Anh biết. Tuấn biết anh biết. Không ai nói ra.

– Phòng chứng cứ an toàn. Anh nói. – Đình Viễn đọc bài đăng trên diễn đàn – nhưng bài đăng chỉ có ảnh chụp thư và bảng kê tài chính. Không có ổ cứng, không có bìa hồ sơ, không có USB. Đình Viễn sẽ nghĩ dữ liệu đến từ hệ thống thư – từ máy chủ, từ nhật ký, từ hệ thống anh đang xóa. Không nghĩ đến phòng vật lý.

– Trừ khi Khang nói.

– Khang không nói. Anh nói. – Nói = lộ Khang truy cập T47 trái phép. Lộ = Đình Viễn xử lý Khang. Khang giữ im vì im = sống.

– Và anh – Tuấn nghiêng đầu, nhẹ, kiểu nghiêng anh thấy khi Tuấn sắp nói thứ sắc – anh cũng giữ im. Không báo Đình Viễn có kẻ xâm nhập T47. Vì báo = lộ phòng chứng cứ tồn tại. Anh và Khang – cùng giữ im vì cùng lý do.

Đúng. Anh và Khang – hai người không tin nhau, cùng giữ một bí mật, vì lộ bí mật = cả hai chết.


Chín giờ sáng. Văn phòng T47 – đèn bật, mười hai màn hình bật. Anh tắm, thay sơ mi (trắng, sơ mi thứ ba trong tủ T47 – anh giữ năm bộ ở đây, cho những đêm không về), cà vạt – thắt, chặt, giáp đóng.

Tuấn ngồi ghế đối diện – sổ mở, bút trên tay. Sổ Tuấn – bìa đen, nhỏ, dày hơn sổ anh. Bốn mươi sáu dòng ghi vi phạm của anh từ tuần hai. Bốn mươi sáu lần anh phá quy trình vì Khả Vy, vì Đức, vì phòng chứng cứ. Bốn mươi sáu dòng – đủ để Đình Viễn thay anh. Đủ để Tuấn ngồi ghế này.

Tuấn viết – dòng bốn mươi bảy:

"Thứ Sáu tuần 15: QP phát hiện phòng chứng cứ bị truy cập. Xác nhận thẻ LEG-MASTER-038 (Vũ Minh Khang). Không báo Đình Viễn. Không báo an ninh. Giữ im."

Anh nhìn Tuấn viết – không ngăn, không hỏi tại sao ghi. Tuấn ghi vì Tuấn luôn ghi. Tuấn ghi vì sổ đó là thẻ bảo hiểm – cho Tuấn, không cho anh.

– Dòng bốn mươi bảy. Anh nói.

– Bốn mươi bảy. Tuấn gập sổ. – Trùng số tầng.

Im lặng. Không cười – không ai cười. Nhưng anh nhận ra: Tuấn nói câu đó – câu gần nhất với đùa mà Tuấn từng nói trong mười ba năm. Trùng số tầng. Bốn mươi bảy vi phạm trên tầng bốn mươi bảy. Trùng – nhưng không ngẫu nhiên. Không gì ở đây ngẫu nhiên.


Chủ Nhật, tuần thứ mười lăm. Mười giờ đêm.

Văn phòng T47 – đèn tắt, trừ đèn bàn vàng. Mười hai màn hình – mười một tối, một sáng. Màn hình số bảy: camera tầng ba mươi tám, hành lang, góc rộng.

Anh ngồi. Hai ngày – từ thứ Sáu đến Chủ Nhật – anh không rời T47. Ăn ở bếp tầng bốn mươi sáu (một mình, không hai ly trà, không ghế trái), ngủ hai giờ trên sofa văn phòng (sofa Tuấn mang lên năm ngoái, nói "cho ai đó cần" – ai đó là anh), tắm ở phòng vệ sinh T47 (có – một, nhỏ, xây từ khi Đình Viễn thiết kế tầng này cho người ở lại).

Hai ngày anh làm gì:

Thứ nhất – xóa dấu vết tra cứu. Anh truy hệ thống tòa nhà bằng tài khoản SYS-ADMIN-047 để tìm LEG-MASTER-038. Truy = để lại nhật ký truy cập trên máy chủ B1. Nếu Đình Viễn kiểm tra máy chủ B1 – sẽ thấy SYS-ADMIN-047 truy cập nhật ký thẻ từ T47 lúc ba giờ sáng thứ Bảy. Sẽ hỏi tại sao. Anh xóa – không bằng quyền quản trị (không có trên B1), bằng lỗ hổng hệ thống Đức để lại mười ba năm trước. Đức xây cơ sở hạ tầng kỹ thuật Aeternum – anh biết mọi cửa sau Đức cài, kể cả cửa sau trên máy chủ B1 chưa ai biết.

Thứ hai – kiểm tra phòng chứng cứ. Mười bốn ổ cứng – bốn bị truy cập (2019, 2020, 2021, 2023), mười còn nguyên. Hai mươi ba bìa hồ sơ – nguyên. Bảy ổ nhớ nhỏ – nguyên. Ba đĩa ghi âm – nguyên. Khang chỉ chép ổ cứng – không chạm giấy, không chạm đĩa. Chọn lọc. Nhanh.

Thứ ba – tính. Tính mọi kịch bản:

Kịch bản một: Khang phát tán dữ liệu cho báo chí và dư luận. Dư luận ép Ủy ban vào cuộc. Ủy ban yêu cầu truy cập bắt buộc. Đình Viễn bị buộc mở hệ thống – nhưng hệ thống đã xóa sạch. Ủy ban không tìm được gì trên hệ thống – nhưng bài đăng vẫn ở ngoài, ảnh chụp vẫn lan. Cuộc chiến dư luận – kéo dài, không dứt điểm, Đình Viễn sống sót bằng luật sư và PR.

Kịch bản hai: Khang gửi dữ liệu cho tổ chức hoặc luật sư ngoài Aeternum. Tổ chức dùng dữ liệu khởi kiện – dân sự hoặc hình sự. Khởi kiện cần chứng cứ hợp pháp – dữ liệu ăn cắp không đủ. Cần chứng cứ gốc = phòng chứng cứ T47. Khang dẫn luật sư đến T47? Không thể – Khang không có quyền. Khang dẫn cơ quan chức năng đến T47? Có thể – nếu cơ quan có lệnh khám xét.

Kịch bản ba: Khang gửi dữ liệu cho Diệp An. Diệp An dùng để lật Đình Viễn tại đại hội phần hai. Diệp An lên ghế chủ tịch – và phòng chứng cứ T47 thuộc về Diệp An. Diệp An biết anh phản – và dùng anh, hoặc thay anh.

Kịch bản bốn: Khang gửi cho ai đó anh chưa nghĩ đến. Phe thứ ba – Tuấn nói đúng. Ngoài Aeternum, ngoài kiểm toán, ngoài Ủy ban. Ai đó biết T47, biết dòng tiền, biết hệ thống từ bên trong. Ai đó – cũ.

Anh không biết kịch bản nào. Lần đầu trong mười ba năm – anh không kiểm soát được biến số. Biến số tên Vũ Minh Khang.


Mười một giờ. Màn hình số bảy – camera tầng ba mươi tám.

Anh nhìn. Hành lang T38 – đèn hành lang sáng tự động, cảm biến chuyển động. Không ai – Chủ Nhật đêm, tầng ba mươi tám trống. Nhưng phòng trưởng ban pháp chế – đèn trong phòng sáng, ánh vàng qua khe cửa kính mờ.

Minh Khang ở T38. Chủ Nhật đêm, mười một giờ – Khang ở văn phòng.

Anh chuyển góc nhìn – màn hình giám sát phòng trưởng ban, góc trần, nhìn xuống. Khang ngồi bàn – sơ mi xanh nhạt, tay áo xắn, kính gọng mảnh. Bàn: laptop (đóng), cặp tài liệu mở, tách cà phê. Khang đọc – đọc tài liệu giấy, không màn hình. Đọc – chậm, lật trang, ghi chú bên lề bằng bút chì.

Bình thản.

Khang ngồi đọc tài liệu lúc mười một giờ đêm Chủ Nhật – hai ngày sau khi anh ta xâm nhập T47, chép bốn ổ cứng, phát tán hai trăm mười bốn bức thư nội bộ lên diễn đàn công khai. Bình thản – kiểu bình thản anh nhận ra: không phải bình tĩnh giả, bình tĩnh thật. Khang không sợ bị phát hiện. Khang biết – biết anh sẽ tìm ra, biết anh sẽ xem hình ảnh an ninh, biết anh đang xem bây giờ.

Khang đọc – và tay phải cầm tách cà phê, nâng lên, uống một ngụm. Đặt xuống. Nhìn lên – nhìn thẳng ống kính. Một giây – mắt trên mắt kính, qua kính gọng mảnh. Rồi cúi xuống, đọc tiếp.

Anh nhìn. Khang nhìn ống kính – nhìn anh. Một giây – đủ. Không gật, không lắc, không thách thức. Nhìn – kiểu nhìn của người nói "tôi biết anh ở đó" mà không cần mở miệng.

Anh ấy biết. Biết anh đang xem. Biết anh đã tìm ra thẻ LEG-MASTER-038. Biết anh không báo Đình Viễn – vì báo = lộ phòng chứng cứ. Biết anh bị kẹt – cùng lý do Khang bị kẹt. Hai người giữ cùng bí mật, cùng im, cùng không thể phá vỡ mà không phá chính mình.

Khang biết tất cả – và ngồi đọc tài liệu lúc mười một giờ đêm Chủ Nhật, bình thản, tách cà phê, bút chì. Như không có gì xảy ra.

Anh tắt màn hình. Không tắt thu hình – tắt màn hình. Hệ thống vẫn ghi – nhưng anh không xem. Vì xem – là thừa nhận Khang kiểm soát tình huống. Không xem – là giả vờ. Cả hai đều thua.

Mười tám ngày. Phòng chứng cứ nguyên. Hệ thống Aeternum chết. Đình Viễn đang xóa. Khang đang chơi. Diệp An đang đếm cổ phần. Khả Vy – anh không biết Khả Vy đang làm gì tối Chủ Nhật, vì anh tắt giám sát tầng hai mươi hai từ tuần mười ba. Anh chọn không biết – vì cô hỏi "bảo vệ hay giam giữ", vì anh không muốn câu trả lời là "giam giữ" nữa.

Nhưng bây giờ – anh muốn biết. Không phải để kiểm soát. Vì Khang biết cô, tiếp cận cô, cho cô thẻ và biên bản và két tầng ba mươi tám. Khang chơi ba phe – và cô ở trong bàn cờ Khang, không phải bàn cờ anh.

Anh nhìn mảnh giấy Đức trên bàn – gấp tư, bạc góc, mười ba năm. *"Đừng chạy."* Đức viết cho anh. Anh không chạy – mười ba năm. Nhưng Đức không viết cho Khang. Và Khang – đang chạy, đang chơi, đang phá – bằng cách riêng, theo luật riêng, vì lý do riêng.

Đèn bàn vàng. Văn phòng tối. Mười hai màn hình – tất cả tối. Mười tám ngày.

Ch.53/80
2.996 từ