Người Tình Của Tầng 47
Chương 15: Người trong bóng tối
Chương 15

Người trong bóng tối

Thứ Ba, tuần thứ sáu. Bảy giờ mười một sáng.

Quân Phong đặt cốc cà phê xuống bàn gỗ tối, cùng vị trí mỗi sáng, cách mép bàn bốn ngón tay, tay phải. Cà phê đen, không đường, nhiệt độ vừa đủ uống. Anh không nhìn cốc. Mắt trên màn hình laptop, báo cáo an ninh hệ thống, tự động gửi lúc sáu giờ.

Mười bảy trang. Anh đọc hết trong chín phút.

Trang mười hai. Mục: Camera tầng B2, nhật ký truy cập ngoài giờ hành chính.

Một dòng. Thẻ từ: Vũ Minh Khang (VN-038-Legal). Thời gian: 21h47, thứ Hai, tuần năm. Camera ghi hình: nữ, tóc buộc, áo khoác xám. Không phải Vũ Minh Khang.

Anh nhìn dòng đó mười lăm giây. Ngón trỏ gõ nhẹ lên mép bàn gỗ, hai lần, dừng, một lần nữa.

Ảnh camera đính kèm. Góc chụp hẹp, ống kính cố định, chĩa thẳng mặt người trước cửa B2. Khuôn mặt rõ. Tóc buộc. Mắt nhìn thẳng vào ống kính nửa giây trước khi cúi xuống bấm thẻ.

Lâm Khả Vy.

Anh đã biết cô sẽ tìm đến B2. Tuần trước, khi ngồi trên bậc cầu thang T46 trong bóng tối, khi nói "tôi đang cố giữ cô sống", anh đã biết. Câu hỏi không phải hay không, mà là khi nào. Câu trả lời: ba ngày sau cuộc gặp trên cầu thang. Nhanh hơn anh dự tính.

Anh mở tập tin video B2, hai mươi ba phút. Bấm phát, tốc độ gấp bốn.

Cô vào. Đi thẳng đến kệ sắt bên phải, không tìm ngẫu nhiên. Chín phút, dừng trước một hộp. Rút hồ sơ. Lật. Dừng lại ở một trang.

Anh biết trang đó là gì.

Cô chụp ảnh bốn lần. Phóng to chữ ký. Đặt hồ sơ lại đúng vị trí. Ra khỏi phòng.

Anh tua lại, phóng to. Mắt cô, camera B2 hình ảnh thấp, nhưng đủ: không khóc. Không run. Tay trái cầm điện thoại, ổn định.

Anh tắt video. Đóng laptop.

Phòng làm việc im lặng. Mười lăm mét vuông, bàn gỗ tối, ghế da đen, cửa kính mờ nhìn ra hành lang T47.

Cà phê nguội. Anh không uống.

Cô đã thấy chữ ký của anh trên lệnh sa thải cha.

Trần Quân Phong, Phụ trách Dự án Đặc biệt, Tầng 47. Ký mười năm trước, lúc hai mươi ba tuổi. Nét bút gọn, nghiêng phải, mực đen. Anh nhớ tay run ở cuối nét cuối, nửa giây, trước khi đặt bút xuống. Đình Viễn ngồi đối diện, đợi. Không hối. Không ép. Chỉ đợi, kiểu đợi của người biết đáp án trước khi hỏi.

Anh đã ký.

Và bây giờ con gái Đức cầm ảnh chữ ký đó trong điện thoại. Bốn bức ảnh. Bằng chứng rõ ràng: người nói "đang cố giữ cô sống" là người ký lệnh khiến cha cô chết.

Quân Phong mở laptop lại. Hệ thống giám sát T22. Phát lại thứ Ba, tuần sáu.

Khả Vy bước vào phòng. Ngồi xuống. Bật máy. Mở Excel, báo cáo biến động nhân sự.

Bình thường.

Anh tua nhanh. Tám giờ. Chín giờ. Mười giờ. Cô ngồi trước màn hình, gõ phím, kéo chuột. Không nhìn quanh. Không mở sổ tay. Không rút điện thoại xem ảnh. Không tìm kiếm gì ngoài dữ liệu biến động nhân sự.

Anh dừng video.

Cô biết anh ký lệnh sa thải cha. Cô có ảnh chữ ký. Và cô đến văn phòng làm báo cáo biến động nhân sự.

Anh đứng dậy. Bước đến cửa kính mờ. Nhìn ra hành lang T47, trống. Tay phải đút túi quần.

Anh đã chuẩn bị cho ba kịch bản.

Kịch bản một: cô bỏ việc. An toàn nhất. Anh xóa camera B2, tạo lỗi, giống ba lần trước. Kết thúc.

Kịch bản hai: cô đối đầu. Mang ảnh chữ ký đến tìm anh, hoặc gửi cảnh sát, hoặc báo chí. Anh có phương án, không phải phương án anh muốn dùng.

Kịch bản ba: cô không làm gì. Chờ. Thu thập thêm.

Kịch bản ba là kịch bản anh sợ nhất.

Vì nó có nghĩa cô đang nghĩ. Không phản ứng bằng cảm xúc, phân tích bằng logic. Không chạy, đặt bàn cờ. Không đối đầu, tìm thế cờ.

Giống cha cô.

Đức cũng vậy. Mười năm trước, khi phát hiện thứ không nên phát hiện, Đức không chạy. Không đối đầu. Đức kiên nhẫn. Thu thập. Chờ. Cho đến khi có đủ, và khi đó đã quá muộn.

Quân Phong quay lại bàn. Ngồi xuống. Mở laptop. Camera T22, phát lại tiếp, mười giờ sáng, mười một giờ, mười hai giờ. Khả Vy ăn trưa nhà ăn tầng năm, bàn góc, cơm sườn, ăn hết. Quay lại T22. Làm việc. Gõ phím. Kéo chuột.

Năm rưỡi chiều. Cô lưu tập tin. Gửi email cho sếp phòng. Tắt máy. Dọn bàn. Ra về.

Đúng giờ.

Anh đóng laptop. Lần thứ hai sáng nay.

Tám giờ bốn mươi lăm. Tiếng gõ cửa, hai lần, nhẹ, đúng nhịp.

— Vào.

Tuấn bước vào. Kính gọng đen, vest xám, tay cầm iPad. Đứng trước bàn, cách hai bước. Đúng khoảng cách mỗi lần báo cáo.

— Báo cáo an ninh hàng tuần, anh Phong.

— Tôi đã đọc.

Tuấn dừng nửa giây. Nhìn xuống iPad, rồi nhìn lên.

— Camera B2, anh Phong. Thứ Hai tuần trước.

— Tôi biết.

— Thẻ từ ghi tên Vũ Minh Khang. Camera ghi hình Lâm Khả Vy. Hồ sơ cô ấy truy cập — Lâm Hữu Đức, Dự án Đặc biệt.

Im lặng.

— Cô ấy chụp ảnh lệnh chấm dứt hợp đồng. Chữ ký của anh.

Im lặng dài hơn.

— Xử lý thế nào, anh Phong?

Quân Phong nhìn Tuấn. Không nhìn iPad, không nhìn bàn, nhìn thẳng vào mắt Tuấn. Ba giây.

— Không ai được động đến cô ta. Lệnh của tôi.

Tuấn không phản ứng ngay. Đó là điều lạ, Tuấn luôn phản ứng ngay. "Vâng, anh Phong" hoặc "Đã ghi nhận". Hai năm làm trợ lý, Tuấn chưa bao giờ cần quá một giây để xác nhận lệnh.

Bây giờ anh ta đứng đó, iPad hạ xuống cạnh hông, mắt sau gọng kính nhìn Quân Phong, không phải nhìn sếp. Nhìn đánh giá.

— Anh Phong. Protocol B2 — bất kỳ ai truy cập không phép vào archive vật lý, phải xử lý trong bốn mươi tám giờ. Đã chín ngày.

— Tôi biết protocol. Tôi viết protocol.

— Vâng. Anh viết. Và anh đang phá.

Câu đó nặng hơn âm thanh của nó. Tuấn không nói to, giọng vẫn đều, vẫn lịch sự. Nhưng đây là lần đầu tiên trong hai năm, Tuấn nói thẳng anh sai.

Quân Phong nghiêng đầu nhẹ. Nhìn Tuấn.

— Anh Phong, nếu chủ tịch biết...

— Chủ tịch không biết.

— Chủ tịch không biết bây giờ. Nhưng báo cáo an ninh gửi tự động cho hệ thống lưu trữ — anh biết hệ thống đó.

— Báo cáo gửi cho tôi trước khi vào lưu trữ. Tôi đã chỉnh mục B2 trước khi chuyển. Chủ tịch nhận bản sạch.

Tuấn nhìn anh. Lâu hơn ba giây, bốn, năm. Đằng sau gọng kính, mắt Tuấn tính toán. Quân Phong nhận ra, không phải tính toán xem nên vâng hay không. Tính toán xem cái giá của sự im lặng là bao nhiêu.

— Còn gì nữa không?

— Không, anh Phong.

Tuấn quay người. Bước ra. Cửa đóng, nhẹ, không tiếng.

Quân Phong nhìn cánh cửa đóng. Hai năm. Tuấn theo anh hai năm, kính gọng đen, vest xám, iPad, báo cáo đúng giờ. Không hỏi thừa. Không ý kiến. Hoàn hảo.

Cho đến bây giờ.

Tuấn đang đánh giá: trung thành với anh hay trung thành với hệ thống? Hai thứ đó từng là một. Không còn nữa.

Anh biết Tuấn đang đếm. Lần một: xóa camera T46. Lần hai: giấu dữ liệu bóng ma + USB. Lần ba: hủy cuộc họp đêm thứ Sáu. Lần bốn: giấu camera B2. Bốn lần vì cùng một người.

Khi con số đủ lớn, Tuấn sẽ phải chọn.

Mười giờ. Anh xuống tầng kỹ thuật bốn mươi chín, phòng máy chủ camera. Quẹt thẻ. Ba tủ máy máy chủ, tiếng quạt tản nhiệt đều. Màn hình dòng lệnh duy nhất.

Hệ thống giám sát T22, thời gian thực.

Camera phòng dữ liệu. Khả Vy ngồi trước màn hình, tay phải bút đánh dấu, tay trái gõ phím. Báo cáo biến động nhân sự. Anh phóng to, đọc được tiêu đề tập tin.

Anh chuyển sang nhật ký truy cập hệ thống, tài khoản Lâm Khả Vy, T22. Hoạt động hôm nay: đăng nhập 7h53, mở Excel 7h58, truy cập máy chủ nhật ký thư 9h04.

Anh dừng.

Máy chủ nhật ký thư. Cô truy cập máy chủ nhật ký thư, lần thứ hai, sau ngày hôm qua. Nhật ký gửi, nhật ký thư trả lại, quyền phòng Phân tích, hợp pháp, IT-POL-2019-08. Không kích hoạt cảnh báo. Không vi phạm quy định.

Anh mở chi tiết truy vấn. Cô lọc gì, nhật ký gửi, email có trạng thái "xóa-bởi-quản-trị". Tài khoản internal-ops-07. Tài khoản d-exec.

Anh đọc lại. internal-ops-07. Cô đã tìm đến đó.

Ngón trỏ gõ lên mép màn hình dòng lệnh, nhịp đều, chậm. Anh biết internal-ops-07 là gì. Anh biết d-exec là ai. Và cô vừa tìm ra cả hai bằng quyền truy cập hợp pháp, không hack, không làm đêm, không kích hoạt bất kỳ cảnh báo nào anh đặt.

Cô đang thay đổi.

Không còn là cô gái tuần một, leo cầu thang lúc nửa đêm, truy cập dữ liệu bóng ma giữa ca đêm, để USB cá nhân trong ngăn bàn. Cô chậm hơn. Kiên nhẫn hơn. Dùng quyền hợp pháp thay vì đột nhập. Không kích hoạt cảnh báo, không vi phạm quy định, không để lại dấu vết bất thường.

Nguy hiểm hơn.

Vì anh không có cớ để ngăn. Cô truy cập dữ liệu cô có quyền truy cập. Cô đọc báo cáo cô được phép đọc. Cô không vi phạm quy trình, anh không thể tạo lỗi giả, không thể kick phiên, không thể xóa nhật ký. Mọi thứ cô làm đều trong khuôn khổ.

Và khuôn khổ đó đang dẫn cô đến internal-ops-07.

Anh tắt màn hình dòng lệnh. Đứng dậy. Ra khỏi phòng máy chủ. Cầu thang nội bộ lên lại T47. Hành lang LED trắng, im lặng. Bước vào văn phòng. Đóng cửa.

Cà phê trên bàn đã nguội hoàn toàn. Anh nhìn cốc, không uống, không dọn. Ngồi xuống ghế. Quay ghế về phía cửa kính mờ, nhìn ra hành lang.

Mười năm trước. Cùng căn phòng này, không, phòng bên cạnh, nhỏ hơn. Anh hai mươi ba, Đức bốn mươi bảy. Đức đứng ở hành lang, tay cầm cốc trà, vai hơi cúi. Lâm Hữu Đức, kỹ sư hệ thống, người quản lý toàn bộ email nội bộ Aeternum trước khi IT tầng mười lăm tồn tại. Đức xây hệ thống đó. Máy chủ thư, máy chủ lưu trữ, máy chủ nhật ký, kiến trúc ba tầng, tách biệt, mỗi tầng một chức năng. Đức thiết kế.

Đức biết mọi thứ đi qua hệ thống đó. Mọi email. Mọi dấu vết xóa, xóa ẩn, thuật ngữ Đức đặt. Vì Đức xây cái hệ thống ghi nhận tất cả.

Và khi Đức phát hiện email giữa d-execinternal-ops-07, email ra lệnh "vệ sinh nội bộ", email biến người thành thông tin mô tả, Đức đã hiểu. Muốn nói với ai đó bên ngoài. Tiết lộ thông tin tuyệt mật cho bên ngoài hệ thống, dòng trong lệnh sa thải.

Đức không kịp.

Quân Phong nhìn xuống tay mình. Tay phải, ngón trỏ, ngón từng cầm bút ký lệnh. Nét run ở cuối, vì lúc đó anh biết ký là đúng. Ký để Đức ra khỏi Aeternum, ra khỏi T47, ra khỏi tầm với của Đình Viễn. Sa thải là cách duy nhất đưa Đức đi mà không cần "xử lý". Đình Viễn đồng ý sa thải, vì anh thuyết phục ông ta rằng sa thải đủ. Không cần thêm.

Ba ngày sau, Đức chết. Ghi nhận tự tử.

Anh đã ký để cứu. Và Đức vẫn chết.

Ai giết Đức sau khi anh đã đưa ông ấy ra ngoài? Câu hỏi mười năm. Mảnh giấy trong túi vest, "Lâm Hữu Đức. Ông ấy muốn nói gì.", chuyển từ vest này sang vest kia mỗi sáng. Mười năm.

Anh rút mảnh giấy ra. Giấy cũ, mực đen, nếp gấp mòn. Xé từ sổ bài tập, anh viết đêm Đức chết, hai mươi ba tuổi, ngồi trong phòng này, đèn tắt.

Gấp lại. Bỏ vào túi áo vest.

Mười một giờ. Anh quay lại màn hình dòng lệnh.

Nhật ký truy cập hệ thống, Lâm Khả Vy, T22. Hoạt động mới: truy cập máy chủ nhật ký thư lần ba, lọc internal-ops-07, truy vấn mở rộng, nhật ký thư trả lại, nhật ký lỗi, nhật ký kết nối.

Cô đang đào sâu hơn. Tìm thêm dấu vết của internal-ops-07, không chỉ nhật ký gửi, mà cả những nhật ký phụ xung quanh. Nhật ký thư trả lại ghi email bị trả lại, nếu internal-ops-07 gửi email đến tài khoản không tồn tại, nhật ký thư trả lại sẽ ghi. Error nhật ký ghi lỗi kết nối, nếu tài khoản truy cập từ IP bất thường, nhật ký lỗi sẽ ghi.

Cô đang tìm danh tính internal-ops-07. Tìm IP, tìm thiết bị, tìm vị trí truy cập.

Anh nhìn nhật ký. Nhìn cô tìm. Và không ngăn.

Anh có thể ngăn. Mười phút, đổi quyền truy cập, thu hẹp phạm vi phòng Phân tích. Hoặc xóa luôn tài khoản internal-ops-07 khỏi máy chủ nhật ký thư. Mất nửa giờ.

Anh không làm.

Vì nếu anh xóa, cô sẽ biết ai đó đang theo dõi. Cô sẽ hiểu: người xóa có quyền quản trị, biết cô đang tìm gì, phản ứng trong hai mươi bốn giờ.

Cô sẽ biết là anh.

Mười hai giờ. Cà phê thứ hai, cũng nguội. Anh đứng trước cửa kính mờ, tay trong túi quần, nhìn hành lang trống.

Anh đang đặt cược gì?

Vị trí, mất nó, anh mất quyền bảo vệ cô, bảo vệ những gì Đức để lại. Hệ thống, mất nó, anh mất mắt, và cô mất lá chắn duy nhất giữa cô và Đình Viễn. Đình Viễn, cha nuôi, người tin anh tuyệt đối vì anh chưa bao giờ cho ông ta lý do nghi ngờ. Cho đến bây giờ. Bốn lần vi phạm quy trình. Bốn lần vì cùng một người.

Vì gì?

Vì bàn tay Đức trên vai anh mười năm trước, lần duy nhất người lớn chạm anh không phải để kiểm tra? Vì đôi mắt Khả Vy giống mắt cha cô, nhìn thẳng, không sợ, không né? Vì cô không chạy khi có mọi lý do để chạy?

Hay vì cô đang làm điều Đức không kịp làm, và anh muốn xem cô đi được đến đâu?

Anh không trả lời. Không có câu trả lời gọn, loại câu trả lời một dòng, sạch, không dư. Chỉ có mảnh giấy trong túi vest, mực đen, nếp gấp mòn.

Hai giờ chiều. Anh gọi bộ phận an ninh tòa nhà, đường dây nội bộ, mã T47, không qua tổng đài.

— Phong đây. Tôi cần lệnh bảo vệ cấp hai cho một nhân viên. Mã: AET-2022-1147.

— Rõ, anh Phong. Bảo vệ cấp hai — theo dõi kín, đảm bảo an toàn di chuyển nội bộ và ngoài khuôn viên. Thời hạn?

— Không xác định.

— Ghi nhận. Nhân viên nào phụ trách?

— Không ai theo dõi cô ấy ngoài hệ thống tôi chỉ định. Nếu có bất kỳ ai — bất kỳ ai — tiếp cận hoặc theo dõi nhân viên này mà không có mã xác nhận từ tôi, báo ngay. Ưu tiên tuyệt đối.

— Rõ, anh Phong.

Anh cúp máy. Đặt điện thoại nội bộ xuống bàn.

Lệnh bảo vệ cấp hai, dành cho nhân viên cấp cao hoặc khách VIP khi có mối đe dọa an ninh. Chưa bao giờ dùng cho nhân viên phòng dữ liệu tầng hai mươi hai.

Bộ phận an ninh sẽ thắc mắc. Không hỏi, bộ phận an ninh không hỏi T47, nhưng sẽ thắc mắc. Và thắc mắc lan. Đến Tuấn. Đến Đình Viễn.

Anh biết.

Bốn giờ chiều. Anh mở lại hệ thống giám sát.

Camera bãi xe. Sedan đen ở góc, cùng vị trí, gần trụ bê tông, ngoài vùng quét. Không phải của anh. Không phải an ninh T47. Không phải Đình Viễn, ông ta có mắt khắp nơi, không cần ngồi trong xe. Anh đã kiểm tra biển số ba tuần trước, công ty ma, văn phòng ảo quận Hai. Ngõ cụt.

Lệnh bảo vệ cấp hai, không chỉ bảo vệ cô khỏi T47. Bảo vệ cô khỏi chiếc xe mà anh chưa biết thuộc về ai.

Sáu giờ tối. T47 trống. Tuấn đã đi, báo cáo chiều gửi qua email, không vào gặp trực tiếp. Lần đầu tiên trong hai năm Tuấn không vào báo cáo cuối ngày mặt đối mặt.

Quân Phong ngồi trong văn phòng. Đèn trần tắt, chỉ ánh sáng màn hình laptop. Trên màn hình: nhật ký truy cập Lâm Khả Vy, ngày hôm nay.

9h04, truy cập máy chủ nhật ký thư, nhật ký gửi 9h31, truy cập máy chủ nhật ký thư, nhật ký thư trả lại 10h17, truy cập máy chủ nhật ký thư, nhật ký lỗi 11h45, đóng phiên máy chủ nhật ký thư 12h05, nhà ăn tầng 5 12h40, quay lại T22, mở Excel 17h38, đăng xuất, về

Bình thường. Hợp pháp. Không một dấu hiệu bất thường.

Và đó là điều bất thường nhất.

Cô biết anh ký lệnh sa thải cha. Cô có bằng chứng. Và cô về đúng giờ. Ăn trưa nhà ăn. Làm báo cáo. Gửi email sếp. Bình thường.

Cô bình thường, bình thường một cách hoàn hảo. Và sự hoàn hảo đó chỉ có hai nghĩa: hoặc cô đã vỡ bên trong và đang giấu, hoặc cô đã chấp nhận và đang lên kế hoạch.

Cả hai đều khiến anh không ngủ được.

Anh đóng laptop. Lần thứ ba. Không, lần thứ tư. Anh không đếm. Tuấn đếm.

Phòng làm việc tối. LED hành lang lọt qua kính mờ, vệt sáng trắng trên sàn, mỏng, đều. Im lặng. Tiếng thang máy T47 không chạy, không ai trên tầng này ngoài anh.

Anh ngồi đó. Trong bóng tối. Nhìn vệt sáng trên sàn.

Và chờ.

Ch.15/99
3.118 từ