Người Tình Của Tầng 47
Chương 20: Mặt nạ
Chương 20

Mặt nạ

Thứ Hai, tuần thứ bảy. Sáu giờ mười lăm chiều.

Khả Vy đứng trước gương trong căn hộ, nhìn bộ đầm đen trên người. Đầm ngắn qua gối, cổ thuyền, không trang trí. Mua hai năm trước cho đám tang bà ngoại, lần duy nhất mặc. Cô không có nhiều đồ trang trọng.

Sáng nay, tin nhắn Minh Khang: "Dress code tối. Cocktail, không phải nhà ăn. Có mặt ở những chỗ quan trọng là cách tồn tại."

Cô hiểu. Sơ mi trắng và giày bệt là tàng hình, đúng cho phòng dữ liệu, sai cho sự kiện ban lãnh đạo. Cô cần nhìn như thuộc về, ít nhất đủ lâu để quan sát.

Tóc xổ xuống vai, không buộc. Giày cao gót thấp, đôi duy nhất cô có, da đen, gót ba phân. Son nhạt. Không trang sức.

Cô nhìn mình trong gương. Người phụ nữ nhìn lại không giống nhân viên phòng Phân tích tầng hai mươi hai. Không giống ai cả.

Đủ rồi.

Cô lấy ví nhỏ, bỏ vào điện thoại và thẻ nhân viên, ra cửa.

Bảy giờ. Sảnh tầng năm mươi.

Thang máy mở, tiếng nhạc jazz tràn vào, nhẹ, đều, saxophone ngân trên nền bass đi bộ. Ánh đèn vàng ấm thay cho đèn trắng thường ngày. Sàn đá đen bóng phản chiếu đèn chùm treo thấp, mỗi chùm năm bóng thủy tinh mờ.

Horizon biến thành phòng khiêu vũ. Bàn ăn thường ngày dọn sạch, thay bằng bàn cocktail đứng phủ khăn trắng, mỗi bàn một bình hoa lily trắng nhỏ. Quầy bar dài chạy dọc cửa kính, phía ngoài, thành phố Sài Gòn trải từ quận Một sang quận Hai, đèn đường nối thành lưới.

Hai trăm người. Vest, đầm, nước hoa, rượu. Tiếng cười lẫn trong saxophone. Sự kiện kỷ niệm mười tám năm thành lập Aeternum Group, cô đọc email nội bộ sáng nay: "Chương trình bắt đầu 19h, kết thúc 22h. Đại diện ban lãnh đạo và khách mời đặc biệt. Trang phục: formal evening."

Cô lấy một ly nước suối có gas từ quầy bar. Không rượu. Đứng gần cột trụ ốp gỗ, góc trái sảnh, nơi ánh đèn chùm không chạm đến hoàn toàn. Quan sát.

Ban lãnh đạo đứng thành cụm nhỏ giữa sảnh, CFO, COO, hai giám đốc cấp cao cô nhận ra từ website. Họ cười, bắt tay, cụng ly. Nhân viên được mời đứng vòng ngoài, lưng hướng cửa kính, mắt hướng vào trong. Ranh giới rõ ràng, không ai vạch nhưng tất cả đều thấy.

Minh Khang đứng bên phải sảnh, cạnh nhóm pháp chế, áo vest xám, kính gọng mảnh. Anh ta nhìn cô một giây khi cô vào, gật nhẹ, rồi quay lại nói chuyện. Không đến gần.

Bảy giờ mười lăm. Cô nhìn thấy Quân Phong.

Anh ta bước ra từ hành lang phía sau, nơi thang máy riêng Horizon kết nối với tầng kỹ thuật. Suit đen, ba mảnh, sơ mi trắng. Khác mọi ngày, hoa trắng nhỏ cài ở ve áo trái. Hoa cẩm chướng, một bông, cánh mỏng, trắng tinh.

Anh ta không cười. Bước đều, vai thẳng, mắt quét sảnh một lượt, nhanh, có hệ thống, giống cách cô quét bảng dữ liệu: góc trái, giữa, góc phải, quầy bar, cửa ra vào. Mắt dừng ở cô nửa giây. Rồi đi tiếp.

Cạnh anh ta, Tống Diệp An.

Đầm đỏ, vai trần, vải lụa rơi theo đường cong. Tóc đen thả xuống lưng, thẳng, mượt, không kẹp. Son đỏ đậm hơn đầm một tông. Nước hoa, cô ngửi được từ cách mười bước, ngọt, nặng, kiểu hoa trắng lẫn xạ hương.

Diệp An đặt tay trên cánh tay Quân Phong khi đi, nhẹ, tự nhiên, giống người quen chạm. Quân Phong không tránh, không đáp, không nghiêng người. Để yên.

Hai người dừng ở giữa sảnh. CFO đến bắt tay Quân Phong, cúi đầu nhẹ. Diệp An mỉm cười, nụ cười hoàn hảo, đúng góc, đúng thời lượng. Cô ta nói gì đó với CFO, cả hai cười. Quân Phong đứng cạnh, yên lặng, ly rượu trong tay không uống.

Cô ghi nhận. QP mặc suit ba mảnh, cô đã thấy anh ta trong suit hai mảnh mọi ngày ở sảnh, trên cầu thang, tại Horizon tuần thứ ba. Hôm nay khác. Hoa trắng trên ve áo, ai cài, cô không biết. Có thể anh ta tự chọn. Có thể Diệp An.

Bảy giờ ba mươi. Cô vẫn đứng góc cột, ly nước suối vơi một phần ba.

Diệp An tiến về phía cô.

Cô nhìn thấy trước khi cảm nhận, bóng đỏ di chuyển qua sàn đá đen bóng, phản chiếu ngược lên trần. Diệp An đi thẳng, không vòng, không tránh ai. Người ta tự tách ra khi cô ta đi qua.

— Em là cô Lâm ở phòng Phân tích, đúng không?

Giọng ngọt. Không phải ngọt giả, ngọt thật, nhẹ, đều, kiểu người quen nói chuyện với tất cả mọi người và khiến tất cả mọi người nghĩ cô ta đang nói riêng với mình.

— Vâng.

Diệp An nghiêng đầu, nhìn cô từ trên xuống, hơn cô nửa đầu nhờ gót cao. Mắt sắc, mi dài, đường kẻ chì kẻ mắt mỏng kéo đuôi.

— Nghe nói em rất giỏi. Phòng Phân tích gửi báo cáo chất lượng hơn từ khi em vào. Anh Trung ở phòng em khen nhiều lần.

Cô không phản ứng. Trung khen cô, với ai, khi nào. Cô không biết Trung có liên hệ với Diệp An. Thông tin mới.

— Em cảm ơn chị Diệp An.

— Gọi tôi bằng chị nghe già quá.

Nụ cười. Rồi Diệp An bước gần hơn nửa bước, khoảng cách xã giao bình thường, nhưng đủ gần để cô ngửi nước hoa rõ hơn. Xạ hương, nặng, ấm.

— Quân Phong không phải loại người em có thể hiểu. Đừng cố.

Câu nói đến không chuyển giọng. Cùng tông ngọt, cùng nhịp nhẹ nhàng. Không đe dọa. Không lớn tiếng. Chỉ phát biểu, giống đọc một dòng trong báo cáo mà ai cũng biết là đúng.

Cô nhìn Diệp An. Hai giây.

— Tôi không hiểu ý chị.

— Cô Tống.

— Tôi không hiểu ý cô Tống.

Diệp An nhìn cô lại. Hai giây nữa. Rồi cười, nhẹ, không đến mắt.

— Tốt. Vậy thì không có gì để hiểu.

Cô ta quay đi, đầm đỏ quét nhẹ trên sàn đá, bóng lụa chạy theo ánh đèn chùm. Trở lại giữa sảnh, trở lại cạnh Quân Phong. Tay đặt lên cánh tay anh ta, cùng vị trí, cùng lực, cùng sự tự nhiên.

Cô uống một ngụm nước suối. Bọt ga chạm lưỡi, lạnh.

Diệp An biết cô. Không chỉ biết tên, biết phòng ban, biết chất lượng báo cáo, biết Trung khen. Biết và đến nói trước khi cô có thời gian quan sát. Đánh phủ đầu.

Quân Phong không phải loại người em có thể hiểu. Câu đó không phải thông tin. Câu đó là lãnh thổ, ai đó đang vẽ ranh giới, không phải bằng hàng rào mà bằng giọng nói.

Cô ghi nhận. Không ghi sổ, không mang sổ. Ghi trong đầu: Diệp An biết KV, biết nhiều hơn cần thiết cho một cổ đông HĐQT, tiếp cận chủ động. Giọng ngọt, sát thương kín. Nguy hiểm.

Tám giờ. Ban lãnh đạo lên sân khấu nhỏ, MC đọc lời chào, CFO phát biểu hai phút, cắt bánh kỷ niệm. Vỗ tay. Nhạc trở lại.

Sàn giữa mở ra, bốn cặp khiêu vũ đầu tiên bước xuống. Waltz nhẹ, saxophone chuyển sang cello. Đèn chùm hạ xuống thấp hơn, ánh vàng đặc lại.

Cô đứng cạnh cột, ly nước suối thứ hai. Nhìn sàn nhảy, những người cô không quen xoay đều theo nhạc. CFO và vợ. Một giám đốc cấp cao và đối tác nữ.

— Cô Lâm.

Cô quay lại.

Quân Phong đứng cách hai bước, tay phải cầm ly rượu vang đỏ, tay trái buông bên hông. Hoa cẩm chướng trắng trên ve áo ngang tầm mắt cô.

Anh ta nhìn cô. Không quét, nhìn. Mắt dừng ở mặt cô, xuống đầm đen, lên lại.

— Tôi không biết cô sẽ đến.

— Minh Khang gợi ý.

Anh ta không bình luận. Uống một ngụm rượu.

— Cô có khiêu vũ không?

Cô nhìn sàn nhảy. Nhìn lại anh ta.

— Mẹ tôi dạy.

Quân Phong đặt ly rượu xuống bàn cocktail gần nhất. Đưa tay phải ra, lòng bàn tay hướng lên, ngón dài, sạch, móng cắt ngắn.

Cô đặt ly nước suối cạnh ly rượu anh ta. Đặt tay trái lên tay anh ta.

Da ấm. Khô. Ngón anh ta khép nhẹ quanh ngón cô, vừa đủ, không siết.

Họ bước xuống sàn.

QP

Cô ấy biết khiêu vũ.

Anh nhận ra từ bước thứ hai, khi cô theo nhịp dẫn mà không cần nhìn chân, không cần đếm. Tay trái cô đặt trên vai anh, nhẹ, không bám.

Cello kéo dài, nhịp ba phần tư. Anh dẫn sang trái, cô theo. Dẫn xoay, cô xoay. Chính xác, không thừa.

— Cô biết khiêu vũ.

— Mẹ tôi dạy.

Anh không hỏi thêm. Mẹ cô, vợ Lâm Hữu Đức. Người phụ nữ trong ảnh hồ sơ cũ: tóc ngắn, mắt buồn, địa chỉ liên hệ đã thay ba lần trong mười năm.

Anh dẫn cô qua góc sàn, tránh cặp CFO, quay lại giữa. Khoảng cách đúng chuẩn, hai mươi phân, đủ để dẫn, không đủ để gọi là gần.

Cô không nói. Mắt nhìn thẳng, không nhìn anh, không nhìn sàn. Nhìn ngang, qua vai anh, về phía cửa kính. Nhưng anh biết cô đang phân tích. Cách mắt cô di chuyển nửa giây khi anh thay đổi bước, không phải theo dõi chân anh, mà đọc ý định.

— Cô đang tìm gì ở đây tối nay?

— Giống Giám đốc Trần. Quan sát.

Anh suýt dừng bước. Suýt.

Câu trả lời thẳng, cô không giấu. Không nói "hưởng thụ", không nói "vì được mời." Quan sát. Giống anh. Cô đặt hai người lên cùng mặt phẳng, cùng hành vi, cùng mục đích.

Nhạc chuyển, cello chậm hơn, bass buông thấp. Anh dẫn bước chậm lại theo nhạc.

Cô nhìn anh. Lần đầu từ khi bước xuống sàn, mắt cô dừng trên mắt anh. Không sợ. Không giận. Không tò mò.

Phân tích.

Cô nhìn tôi như nhìn dữ liệu.

Anh đã thấy ánh mắt này. Trên camera T22, lúc cô ngồi trước màn hình, tay trái gõ, mắt quét bảng số. Cô nhìn anh đúng kiểu đó. Như thể anh là tập dữ liệu chưa được giải mã, và cô đang tìm quy luật.

— Cô nhìn tôi như nhìn dữ liệu.

Mắt cô không chớp.

— Dữ liệu không nói dối.

Tay cô trên vai anh, nhẹ, nhưng không rời. Anh cảm nhận nhiệt qua vải vest, qua lớp sơ mi. Nhiệt cơ thể, đều, không tăng.

Anh dẫn bước gần hơn, mười lăm phân. Không cố ý. Nhạc chậm, bước chậm, khoảng cách thu lại tự nhiên.

— Nhưng dữ liệu cũng không nói hết sự thật.

Giọng anh thấp hơn bình thường. Anh nghe thấy giọng mình và biết, mất kiểm soát nửa tông. Không đủ để người ngoài nhận ra. Đủ để cô nhận ra.

Cô không lùi. Không tiến. Giữ nguyên khoảng cách mới, mười lăm phân, như thể đó là vị trí cô chọn, không phải vị trí anh dẫn.

Tay anh đặt trên eo cô. Nhẹ, đủ để dẫn bước, không đủ để giữ. Vải đầm đen mỏng, anh cảm nhận đường cong xương sườn qua vải, hơi thở cô nâng lên hạ xuống đều. Lần đầu anh thấy cô không trong áo sơ mi.

Cô mặc đầm đơn giản, không trang sức, không son đậm, tóc xổ. Khác mọi phụ nữ trong sảnh. Khác Diệp An.

Mùi cô, không nước hoa. Dầu gội, hoặc xà phòng, nhẹ, sạch, kiểu mùi không cố gắng.

Anh nhận ra mình đang ghi nhận chi tiết. Quá nhiều chi tiết. Anh ghi nhận chi tiết khi đánh giá đối tượng, thói quen mười năm, camera, báo cáo, hồ sơ. Anh không đánh giá cô.

Anh đang nhìn cô.

Nhạc kéo nốt dài. Cello giữ cung, bass im.

— Tại sao Giám đốc Trần cài hoa trắng tối nay?

Anh nhìn xuống ve áo. Hoa cẩm chướng, Tuấn đặt sẵn trên bàn trước sự kiện, cùng vest đã là ủi. Anh cài vì đó là quy trình.

— Protocol.

— Protocol nào bắt cài hoa?

Anh không trả lời. Cô hỏi đúng, không có quy trình nào. Tuấn đặt sẵn vì mọi năm đều thế. Anh cài vì quen. Vì không có lý do để không cài.

Cô nhìn bông hoa trên ve áo anh, gần, vì khoảng cách mười lăm phân, mắt cô ngang tầm vai anh. Cẩm chướng trắng, cánh mỏng, hơi cong.

— Hoa trắng đẹp.

Ba chữ. Không khen anh. Khen hoa.

Anh dẫn bước cuối cùng trước khi nhạc chuyển, xoay nhẹ, cô theo, tóc cô quét qua cánh tay anh. Mùi dầu gội, chanh, hoặc bưởi, nhạt, sạch.

Hơi thở anh dừng nửa nhịp.

KV

Nhạc dừng ba giây giữa hai bài. Họ đứng yên giữa sàn. Tay anh ta vẫn trên eo cô, chưa rời. Tay cô vẫn trên vai anh ta.

Cô ngửi được nước hoa anh ta. Gỗ đàn hương, nhẹ, khác mùi văn phòng những lần trước. Trên cầu thang, trong thang máy, cô không nhận ra mùi. Ở đây, mười lăm phân, cô ngửi rõ: đàn hương, chút gì đắng, chút gì ấm. Không ngọt. Không nặng.

Khác hẳn nước hoa Diệp An.

Cô ghi nhận rồi bỏ qua. Mùi không phải dữ liệu. Nhưng cô ghi nhận.

Nhạc trở lại, bài mới, chậm hơn. Saxophone thay cello, nốt trầm, kéo dài. Đèn chùm hạ thêm, sảnh tối hơn, ấm hơn, mặt người mờ đi.

Anh ta dẫn bước lại. Cô theo.

— Cô Lâm.

— Vâng.

— Cô đến event này vì Minh Khang gợi ý.

— Đúng.

— Cô biết tại sao anh ta gợi ý không?

Cô nhìn anh ta. Câu hỏi không phải tu từ, anh ta đang hỏi thật. Mắt anh ta nhìn cô, không quét, không đánh giá. Nhìn.

— Để tôi quan sát.

— Quan sát ai.

Không phải câu hỏi. Khẳng định.

— Quan sát tất cả.

Anh ta nhìn cô thêm một giây. Rồi quay mặt đi, nhìn qua vai cô, về phía cửa kính. Dẫn bước xoay. Cô theo.

Khi anh ta quay lại, giọng thấp hơn, gần hơn, không phải thì thầm, nhưng chỉ cô nghe được.

— Tất cả có quá nhiều người, cô Lâm. Nên cẩn thận khi chọn nhìn ai.

Cô không trả lời. Anh ta đang cảnh báo, khác kiểu email ẩn danh, khác kiểu "đừng khiến tôi khó" trên cầu thang. Nhẹ hơn. Gần hơn. Giống ai đó đang nói với ai đó mà mình biết, không phải đối tượng cần xử lý.

Nhạc chậm. Bước chậm. Khoảng cách mười phân.

Cô cảm nhận hơi thở anh ta, đều, ấm, chạm nhẹ trên tóc cô. Tay anh ta trên eo cô ấm hơn lúc đầu. Hoặc cô quen với nhiệt. Cô không chắc.

Sàn đá đen phản chiếu hai bóng, đầm đen, suit đen, hai khối tối xoay chậm giữa ánh vàng. Cô nhìn xuống sàn, thấy bóng mình và bóng anh ta chồng lên nhau khi bước gần, tách ra khi bước xa.

Dữ liệu cũng không nói hết sự thật. Anh ta nói câu đó, và giọng anh ta mất nửa tông. Cô nghe thấy. Cô không biết nó có nghĩa gì.

Hoặc cô biết và chưa sẵn sàng ghi nhận.

Tay chạm vai cô từ phía sau.

— Phong, chủ tịch muốn gặp.

Diệp An. Đứng cạnh, tay đặt trên cánh tay Quân Phong, cùng cánh tay cô vừa chạm. Giọng bình thường, không gắt, không gấp. Kiểu người thông báo lịch họp.

Quân Phong dừng bước. Tay rời eo cô, chậm, ngón trượt qua vải đầm trước khi buông hoàn toàn.

— Tôi biết.

Anh ta nhìn cô. Một giây.

— Cảm ơn cô Lâm.

Rồi quay đi. Bước đều, vai thẳng, hoa cẩm chướng trắng trên ve áo lắc nhẹ theo nhịp chân. Diệp An đi bên cạnh, không khoác tay lần này.

Trước khi rẽ vào hành lang, Diệp An quay đầu nhìn cô. Hai giây. Ánh mắt không giận, không khinh, không đe dọa.

Đo lường.

Cô đứng giữa sàn nhảy, một mình, saxophone vẫn chơi. Người ta xoay quanh cô, cô không di chuyển. Tay trái buông bên hông, nơi bàn tay anh ta vừa nằm. Không ấm. Không lạnh. Chỉ trống.

Cô đi về phía cột trụ. Lấy ly nước suối. Uống hết.

Chín giờ mười lăm. Cô rời Horizon.

Thang máy xuống tầng trệt. Sảnh vắng, bảo vệ đêm gật đầu. Cô ra bãi xe, lên xe, khóa cửa.

Ngồi yên ba phút.

Rồi mở ngăn đựng của xe, lấy sổ tay nhỏ, sổ dự phòng, không phải sổ chính ở nhà. Bút bi đen.

Viết, tay trái, dưới ánh đèn bãi xe.

"QP: 'Dữ liệu cũng không nói hết sự thật.' Mất nửa tông khi nói. Ám chỉ gì. Nếu ops-07 không phải anh ta, anh ta biết ai là ops-07."

Dừng. Viết thêm.

"QP cài hoa trắng, không biết tại sao. Cài vì quen. Quen = quy trình, hay quen = ai đó đặt sẵn."

Dừng. Nhìn ra kính xe. Bãi xe Aeternum, góc bên phải, nơi sedan đen từng đậu năm tuần. Trống. Vẫn trống.

Viết dòng cuối.

"Diệp An biết tôi. Biết phòng ban, chất lượng báo cáo, Trung khen. Tiếp cận trước, đánh phủ đầu. 'QP không phải loại người em có thể hiểu.' Đánh dấu lãnh thổ. Cô ta sợ, sợ gì. Mất QP hay mất thứ gì khác."

Đóng sổ. Cất vào ngăn xe.

Cô nổ máy, ra khỏi bãi xe.

Trên đường về, đèn đường nối thành dải vàng trên kính xe. Saxophone vẫn vang trong đầu cô, hoặc cô tưởng nghe. Mùi đàn hương, cô không chắc còn ngửi thấy hay là ký ức.

Anh ta nói dữ liệu không nói hết sự thật. Tay anh ta trên eo cô nhẹ, đủ để dẫn, không đủ để giữ.

Cô không biết câu nào trong hai câu đó khiến cô khó ngủ hơn.

Đèn đỏ. Cô dừng xe. Nhìn thẳng. Đèn chuyển xanh. Cô đi tiếp.

Về đến căn hộ, cô thay đồ, treo đầm đen lại vào tủ. Rửa mặt. Nước lạnh chạy trên da.

Ngồi xuống bàn, mở sổ tay chính. Trang mới. Viết lại ba dòng trong sổ dự phòng, gọn hơn, chỉ dữ liệu.

"Sự kiện T50, thứ Hai tuần 7. QP mời khiêu vũ. QP: 'dữ liệu không nói hết sự thật.' Ám chỉ: có thông tin ngoài hệ thống email, ngoài dữ liệu cô đang thu thập. Hoặc: ops-07 không phải anh ta, và anh ta biết ai."

"Diệp An: biết KV, tiếp cận chủ động, đánh dấu lãnh thổ. Nguồn info: Trung (?). QP-DA relationship: quen thuộc, vật lý gần, nhưng QP không đáp lại. DA sợ, mất QP, hay mất vị trí cạnh QP."

Đóng sổ. Cất ngăn kéo. Khóa.

Tắt đèn bàn. Nằm xuống giường, mắt mở.

Trần nhà tối. Đèn đường ngoài rèm hắt vào vệt sáng dài trên tường, kéo ngang, đứng yên.

Cô nghĩ đến tay anh ta trên eo cô. Nghĩ đến câu "dữ liệu cũng không nói hết sự thật", giọng thấp hơn, gần hơn, nửa tông. Nghĩ đến mắt anh ta khi nhìn cô trên sàn nhảy, không quét, không đánh giá.

Nhìn.

Nếu QP biết ai là ops-07, anh ta đang giữ thông tin. Giữ vì quy trình, hay giữ vì lý do khác. Nếu anh ta muốn nói, anh ta sẽ nói ở đâu. Không phải sự kiện. Không phải cầu thang. Không phải email.

Anh ta sẽ phải gặp cô ở nơi không có camera.

Cô nhắm mắt. Mùi đàn hương, cô không chắc là thật hay tưởng tượng. Cô để yên. Không phân tích.

Lần đầu tiên trong bảy tuần, cô để yên một thứ mà không phân tích.

Ch.20/99
3.390 từ