Người Tình Của Tầng 47
Chương 79: Hai mươi năm
Chương 79

Hai mươi năm

Mười chín giờ bốn mươi hai. Thứ Ba. T47.

Phòng chứng cứ – trống, kiểu trống anh đứng đêm mất điện: bàn gỗ sồi, tường trống, lỗ đinh, ô vuông nhạt màu. Đèn – bật (điện đã phục hồi từ tuần trước, kiểu phục hồi bình thường, kiểu phục hồi không ai nhắc đêm mất điện nữa). Vàng nhạt – kiểu vàng T47, kiểu vàng mười ba năm.

Cô ngồi – ghế gỗ cuối bàn. Anh đứng – cạnh tường Đông (tường từng dán mười bốn ổ cứng, hai mươi ba bìa hồ sơ, kiểu dán anh xếp mười ba năm). Bây giờ – tường trống, kiểu trống anh biết nhưng vẫn nhìn.

Hành lang ngoài – im. Tòa nhà – im. Sau đại hội tạm ngừng (mười giờ trước, hội trường T50, "cô là ai"), Đình Viễn rời tòa nhà (xe riêng, cửa hầm B1, trợ lý theo). Tuấn – anh không thấy Tuấn từ sau đại hội. An – rời hội trường, vest trắng, không nói với ai.

Cô nhìn anh – kiểu nhìn cô dùng khi chờ. Anh biết – kiểu biết mười sáu tuần: cô chờ anh nói, không giục, không hỏi lại. Chờ.

– Năm 2006. Anh nói. – Ba người lập Aeternum.

Cô nghe. Không ghi sổ – kiểu không ghi khi anh nói ở bếp T46 (cô nghe bằng đầu, kiểu nghe mười sáu tuần: ghi nhớ, không ghi giấy trước mặt anh).


Hai ngàn không trăm linh sáu. Anh mười một tuổi – đã ở biệt thự Đình Viễn năm năm (từ sáu, trại mồ côi, kiểu trại anh không nhớ tên vì không có gì đáng nhớ). Anh không ở phòng họp khi ba người ký. Nhưng – anh nghe, kiểu nghe đứa trẻ mười một ngồi ngoài hành lang: giọng Đình Viễn (lạnh, kiểu lạnh anh biết từ sáu tuổi), giọng thứ hai (trầm, kiểu trầm chậm, kiểu trầm người suy nghĩ trước khi nói), giọng thứ ba (Bắc nặng, kiểu Bắc thẳng, kiểu Bắc của người xây nhà trước khi xây công ty).

Giọng thứ hai – Lâm Hữu Đức. Cha cô. Anh biết tên từ năm 2012 khi gặp trực tiếp. Năm 2006 – chỉ là "chú Đức", kiểu "chú Đức" người giúp việc gọi khi ông đến biệt thự ăn tối mỗi thứ Bảy.

Giọng thứ ba – Nguyễn Đình Vinh. Cổ đông mười chín phần trăm Đông Phương, người xây Nexgen Solutions, người quản lý hạ tầng vật lý toàn bộ Aeternum Tower. Anh biết – từ hồ sơ mười ba năm sau, nhưng năm 2006 chỉ là "bác Vinh", kiểu "bác Vinh" đến biệt thự ít hơn chú Đức, kiểu "bác Vinh" hút thuốc ngoài hiên và hay vỗ vai anh khi đi ngang.

Ba người – ký. Aeternum Group ra đời. Tầng 47 – phòng chiến lược. Anh không biết những thứ này năm mười một. Anh biết – năm hai mươi ba, khi Đình Viễn kể, kiểu kể Đình Viễn dùng khi dạy anh "lịch sử tập đoàn": đều, chính xác, kiểu kể không có cảm xúc.


– T47 ban đầu – hợp pháp. Anh nói.

Cô nhìn – kiểu nhìn cô dùng khi nghe thứ thay đổi giả định. Hợp pháp – kiểu hợp pháp cô chưa liên kết với T47.

– Phòng chiến lược. Anh nói. – Mua bán sáp nhập. Tuyển dụng cấp cao. Quyết định không qua hội đồng quản trị – ba người ký, kiểu ký nhanh hơn quy trình, kiểu ký doanh nhân dùng khi cần tốc độ. Cha em – phụ trách hệ thống thông tin. Bác Vinh – phụ trách hạ tầng vật lý. Đình Viễn – phụ trách tài chính và chiến lược.

Cô nghe – và anh biết cô đang xếp: T47 = phòng chiến lược, ba người, hợp pháp. Cha cô xây hệ thống thông tin cho T47 – kiểu xây hệ thống email nội bộ cô phát hiện từ tuần ba (internal-ops-07, shadow deletion, relay T49). Cha cô – xây cái mà sau này dùng để giết.

– Hai ngàn không trăm linh tám. Anh nói. – Đình Viễn bắt đầu thay đổi. Khủng hoảng tài chính – thị trường sụp, doanh nghiệp chết hàng loạt, Aeternum mất ba mươi phần trăm doanh thu trong sáu tháng. Đình Viễn – quyết định: ai không giúp Aeternum sống sót thì phải đi. Không phải nghỉ việc – phải đi kiểu không quay lại.

Cô nghe – "kiểu không quay lại." Kiểu – cô biết: biến mất, không exit record, hồ sơ xóa.

– Vụ đầu tiên – hai ngàn không trăm linh tám, tháng mười một. Anh nói. – Giám đốc tài chính phó – Trương Minh Phát. Bán thông tin cho đối thủ trong khủng hoảng. Đình Viễn đề xuất "xử lý đặc biệt" – chuyển giao: sa thải, cam kết bảo mật, tái định cư, tiền bồi thường. Phát biến mất – sống ở Đà Lạt dưới tên khác. Hợp pháp – kiểu hợp pháp ở biên: ép buộc, giả giấy tờ, nhưng không giết.

– Cha em đồng ý. Anh nói. Dừng – một giây, kiểu dừng anh dùng khi nói thứ cô không muốn nghe.

Im lặng – ba giây. Cô không nói. Kiểu không nói cô dùng khi nghe về cha (từ tuần mười, bếp T46: "Cha em không phải người tốt hay xấu. Cha em – người ở trong hệ thống quá lâu").

– Cha em đề xuất ba vụ. Anh nói. – Hai ngàn mười, hai ngàn mười một, hai ngàn mười hai. Hai vụ đầu – chuyển giao: đối tượng biến mất, sống dưới tên mới. Vụ thứ ba – hai ngàn mười hai.

Anh dừng.

– Nguyễn Thanh Sơn. Anh nói. – Trưởng phòng kiểm soát nội bộ. Cha em đề xuất chuyển giao – kiểu chuyển giao hai vụ trước: sa thải, tái định cư. Nhưng – Đình Viễn phê duyệt "hoàn tất."

Hoàn tất. Cô biết từ này – kiểu biết từ tuần chín, T38, danh sách mười bảy tên bìa cứng: "hoàn tất" bên cạnh tên cha cô, bên cạnh tên ông Toàn. Hoàn tất = chết.

– Cha em đề xuất chuyển giao. Anh nói. – Đình Viễn phê duyệt hoàn tất. Cha em – không biết. Đến khi Nguyễn Thanh Sơn "tai nạn giao thông" hai tuần sau – cha em hiểu.

Im lặng – năm giây. Quạt thông gió T47 kêu đều. Đèn vàng. Tường trống.

– Cha em dừng. Anh nói. – Từ hai ngàn mười hai. Không đề xuất, không ký, không tham gia. Cha em muốn – tố cáo.

– Nhưng không tố cáo. Cô nói. Giọng – đều, kiểu đều cô giữ khi nói về cha: không run, không vỡ, đều.

– Vì bác Vinh. Anh nói. – Nguyễn Đình Vinh. Cổ đông mười chín phần trăm. Người xây hạ tầng vật lý – kiểu xây Nexgen, kiểu xây bảo trì toàn bộ tòa nhà mười tám năm. Bác Vinh – nói cha em: "Đừng. Mình rút vốn cùng, ra ngoài, xây lại." Cha em – tin.

Anh dừng. Nhìn tường Đông – kiểu nhìn tường mười ba năm.

– Hai ngàn mười ba. Anh nói. – Bác Vinh "rút vốn." Biên bản hội đồng quản trị ghi: NĐ Vinh chuyển nhượng cổ phần cho Đình Viễn, rút khỏi ban lãnh đạo, ra nước ngoài. Giấy tờ – đầy đủ, chữ ký – đúng.

Cô nghe.

– Bác Vinh không ra nước ngoài. Anh nói. – Bác Vinh – "hoàn tất." Mã SP-2013-007. Đối tượng: NĐ Vinh. Đề xuất: d-exec (Đình Viễn). Phê duyệt: d-exec. Thực hiện: internal-ops-07 (trước tôi – ai đó mà tôi không biết tên, kiểu ai đó Đình Viễn có trước khi có tôi).

Im lặng – bốn giây. Cô nghe – và anh biết cô đang xếp: NĐ Vinh bị giết hai ngàn mười ba. Nexgen Solutions – giải thể hai ngàn hai mươi bốn (mười một năm sau). NĐ Trung – con trai NĐ Vinh, cựu Nexgen, Lead trắng theo dõi Aeternum từ bên ngoài. NĐ Trung biết – kiểu biết con trai biết cha bị giết.

– Sau bác Vinh. Anh nói. – Chỉ còn hai: Đình Viễn và cha em. Cha em – duy nhất biết hệ thống, duy nhất biết email, duy nhất biết T47 hoạt động ra sao. Và – duy nhất muốn phá.

– Bốn năm. Cô nói. – Hai ngàn mười hai đến hai ngàn mười sáu. Cha dừng nhưng không đi.

– Cha em không đi vì tôi. Anh nói.

Im lặng. Cô nhìn anh – kiểu nhìn đèn vàng T47, kiểu nhìn mười sáu tuần cô dùng khi anh nói thứ cô chưa biết.

– Hai ngàn mười hai. Anh nói. – Tôi mười bảy. Đình Viễn đưa tôi đến Aeternum lần đầu. Giới thiệu – "con nuôi, sẽ quản lý sau này." Cha em gặp tôi – hành lang T47, lần đầu. Cha em nhìn tôi – kiểu nhìn anh không quên: nhìn lâu, kiểu nhìn người thấy thứ quen mà không nên quen. Sau đó – cha em hỏi Đình Viễn: "Thằng bé mấy tuổi?" Đình Viễn: "Mười bảy." Cha em im – rồi nói: "Nó còn nhỏ."

Anh dừng.

– "Nó còn nhỏ." Anh lặp lại. – Ba từ. Kiểu ba từ Đình Viễn không hiểu (Đình Viễn không phân biệt tuổi – chỉ phân biệt hữu dụng). Nhưng tôi – tôi nghe. Mười bảy tuổi, đứng hành lang T47, nghe người lạ nói "nó còn nhỏ" – lần đầu có ai nói câu đó.

Cô không nói. Tay – trên bàn gỗ sồi, kiểu tay đặt phẳng, kiểu tay cô dùng khi giữ.

– Từ hai ngàn mười hai. Anh nói. – Cha em ở lại. Không phải vì sợ – cha em không sợ Đình Viễn. Ở lại – vì tôi. Kiểu ở lại cha em nói trong thư (USB két T38, cô đã đọc): "Đừng chạy. Ở lại. Chờ." Cha em chờ – kiểu chờ người xây hệ thống: chờ hệ thống email ghi đủ bằng chứng, chờ tôi lớn đủ để hiểu, chờ – cô đến.

Cô nghe – "chờ cô đến." Kiểu nghe cô biết từ tuần mười hai, USB, thư cha: "Con gái tao sáu tuổi, viết tay trái giống tao." Cha – biết cô sẽ đến Aeternum, kiểu biết cha biết từ khi cô sáu tuổi. Bốn năm ở lại (hai ngàn mười hai đến hai ngàn mười sáu) – cha ở lại vì anh, vì hệ thống, vì cô.

– Hai ngàn mười sáu. Anh nói. Giọng – đều, nhưng kiểu đều anh phải giữ. Kiểu đều bếp T46 khi anh kể lần đầu bị nhận nuôi: đều vì nếu không đều sẽ vỡ. – Đình Viễn phát hiện cha em ghi. Ghi – kiểu ghi tôi ghi mười ba năm sau: mọi lệnh, mọi email, mọi dòng tiền. Cha em ghi từ hai ngàn mười hai – bốn năm. Nhiều hơn tôi nghĩ. Đình Viễn – tìm thấy, kiểu tìm thấy qua "mắt riêng" (kiểu "mắt" Tuấn nói: Đình Viễn có nguồn ngoài Tuấn, ngoài tôi).

– SP-2016-001. Cô nói. – Đối tượng: Lâm Hữu Đức. Đề xuất và phê duyệt: d-exec.

– Đúng. Anh nói. – Đình Viễn đề xuất. Đình Viễn phê duyệt. Tôi – hai mươi ba tuổi, internal-ops-07 từ năm hai mươi mốt. Đình Viễn giao tôi lệnh: "Xử lý Lâm Hữu Đức."

Im lặng – năm giây.

– Tôi đề xuất phương án A – chuyển giao. Anh nói. – Kiểu chuyển giao tôi dùng cho năm vụ trước: sa thải, tái định cư, tên mới. Cứu – kiểu cứu trong hệ thống, kiểu cứu nửa vời. Đình Viễn – bác.

– Ông ấy tự tay. Cô nói. Không hỏi.

– Ông ấy tự tay. Anh nói. – Không qua tôi. Không qua Tuấn. Ông ấy – ba mươi năm, kiểu ba mươi năm xây đế chế, kiểu ba mươi năm giết ai cần giết. Cha em – người duy nhất Đình Viễn tự tay "hoàn tất." Vì – cha em không phải nhân viên. Cha em – đồng sáng lập, người xây hệ thống, người biết tất cả. Kiểu người Đình Viễn không giao cho ai.

Anh dừng. Nhìn – tường Đông, ô vuông nhạt, lỗ đinh. Kiểu nhìn mười ba năm.

– Tôi sa thải cha em ba ngày trước. Anh nói. – Ký lệnh – kiểu ký để cứu: sa thải = ra khỏi hệ thống, ra khỏi tòa nhà, ra khỏi tầm tay Đình Viễn. Tôi nghĩ – ba ngày đủ để cha em chạy. Ba ngày – nhưng Đình Viễn nhanh hơn.

Im lặng. Cô ngồi – ghế gỗ cuối bàn, T47, đèn vàng, tường trống. Anh đứng – tường Đông, kiểu đứng mười ba năm. Giữa – bàn gỗ sồi, trống, kiểu bàn từng chứa mười ba năm bằng chứng mà bây giờ chỉ còn bụi.

– Cha em xây tầng 47. Anh nói. Chậm – kiểu chậm kết luận. – Cha em – cũng là người đầu tiên muốn phá.

Dừng.

– Và Đình Viễn giết cha em vì điều đó.

Cô ngồi – im. Tay trên bàn, phẳng, kiểu phẳng mười sáu tuần. Mắt – nhìn bàn, không nhìn anh (kiểu không nhìn khi cô cần giữ mặt). Im – lâu, kiểu lâu anh đếm: mười giây, hai mươi, ba mươi.

Rồi cô nhìn lên – nhìn anh, đèn vàng, T47. Mắt – khô (không khóc, kiểu không khóc mười sáu tuần, kiểu không khóc cô luyện từ đám tang cha mười năm trước). Nhưng – giọng, khi cô nói:

– Hai mươi năm.

Hai từ. Giọng – đều, nhưng kiểu đều rỗng hơn: đều vì hết, kiểu đều hết cảm xúc, kiểu đều của người nghe lịch sử hai mươi năm gói vào một buổi tối.

– Cha xây. Cha phá. Cha chết.

Ba câu. Cô nói – kiểu nói cô dùng khi tóm tắt dữ kiện: ngắn, gọn, kiểu ngắn không thừa. Nhưng – ba câu này không phải dữ kiện. Ba câu – kiểu ba câu hai mươi năm, kiểu ba câu cô mười sáu tuổi đi đám tang cha mà không được ai giải thích.

Anh nhìn cô – và không nói. Kiểu không nói anh dùng khi cô cần im lặng, không phải lời. Im – mười giây. Quạt kêu. Đèn vàng.

Cô đứng – ghế gỗ, bàn sồi. Nhìn – phòng chứng cứ trống, tường trống, ô vuông nhạt. Kiểu nhìn mười sáu tuần cô nhìn mọi thứ trong Aeternum: nhìn rồi hiểu, hiểu rồi xếp, xếp rồi tiếp.

– Ngày mai. Cô nói. – Đình Viễn sẽ phản công.

Anh gật – kiểu gật cô biết: đúng, Đình Viễn sẽ phản công, kiểu phản công ba mươi năm. Nhưng – bây giờ, bốn mươi bảy tỷ đã nói ra. Phương Anh đã trình bày. UBCK đã nghe. Và – Đình Viễn biết con dao mười ba năm đã quay lưỡi.

– Ngày mai. Anh nói.

Hai người – T47, phòng chứng cứ trống, đèn vàng. Phía sau tường – ba phòng cách, phòng kỹ thuật khóa chìa cơ: Minh Khang. Phía dưới – năm mươi tầng, Sài Gòn đêm. Phía trên – không gì.

Hai mươi năm. Anh nghĩ. Hai mươi năm – từ ba người lập T47 đến một người đứng trong phòng trống. Đức chết. Vinh chết. Đình Viễn – vẫn ở ghế chủ tịch. Và tôi – đứng nơi Đức từng đứng, nhìn tường Đức từng nhìn, giữ bằng chứng Đức từng giữ.

Mười ba năm. Mười một từ khi Đức nói "nó còn nhỏ." Sáu từ khi Đức chết.

Hai mươi năm. Con gái ông đứng đây.

Ch.79/80
2.624 từ