Bóng dưới cầu thang
Cửa cầu thang kỹ thuật vẫn không khóa.
Khả Vy đặt tay lên nắm kim loại lúc mười giờ mười hai đêm thứ Sáu, cùng cánh cửa sơn xám, cùng biển "Chỉ dành cho nhân viên bảo trì," cùng bản lề tra dầu xoay nhẹ không tiếng kèn. Lần trước cô tự hỏi tại sao. Lần này cô không hỏi nữa, câu trả lời nằm ở camera bán cầu cuối hành lang tầng 46, đèn đỏ nhấp nháy. Cửa không khóa vì không cần khóa. Ai bước vào đều bị ghi nhận. Khóa ngăn người ta vào. Camera cho người ta vào, rồi xem.
Cô vẫn vào.
Hai ngày cuối tuần cô nghĩ. Thứ Bảy nấu cơm, giặt đồ, ngồi bên cửa sổ nhìn trời mưa. Chủ Nhật đi siêu thị, mua dầu gội, về nhà lau bếp. Không mở laptop. Không kiểm tra email. Nhưng trong đầu, mỗi dữ liệu cô thu thập trong bốn tuần qua xếp lại thành hệ thống, dữ liệu bóng ma, dấu hiệu lặp lại Floor 47 Quản trị, email cảnh báo, Minh Khang mở cửa sau, HR siết giờ giấc. Mỗi mảnh là một biến số. Cô cần thêm dữ liệu để giải phương trình.
Kho lưu trữ tầng B2, nơi Minh Khang nói "đừng qua kênh chính thức." Nhưng để vào B2 cần thẻ từ cấp cao. Cô chưa có. Và trước khi liều, cô cần biết thêm một thứ: tầng 47 vận hành thế nào vào đêm thứ Sáu. Lần trước cô lên cầu thang, nghe thấy cuộc họp, gặp Quân Phong trong thang máy. Lần này cô cần xác nhận, cuộc họp đêm thứ Sáu là cố định hay ngẫu nhiên. Quy luật hay ngoại lệ. Nếu cố định, nó là quy trình. Quy trình có quy luật. Quy luật có kẽ hở.
Cầu thang kỹ thuật hẹp, bê tông trần, đèn ống sáng yếu. Mùi bụi khô quen thuộc, mùi của lần trước, không thay đổi, không có thêm dấu vết nào cho thấy ai đã dùng cầu thang này gần đây. Bậc thang xi măng có rãnh chống trượt. Cô bước lên, giày đế bằng, bước nhẹ, tay vịn lan can sắt lạnh.
Bậc thứ nhất. Thứ hai. Thứ ba.
— Lần thứ hai.
Giọng từ phía trên. Trầm, đều, không cao giọng, như người đọc số liệu trong cuộc họp. Khả Vy dừng lại, tay siết lan can.
Bóng tối phía trên khúc cua cầu thang nhúc nhích. Không, không nhúc nhích. Đã ở đó từ đầu. Một dáng người ngồi trên bậc thang, lưng tựa tường bê tông, chân duỗi ngang bậc phía dưới. Ánh sáng yếu từ đèn ống chỉ chiếu đến đầu gối, phần trên nằm trong bóng tối. Nhưng cô nhận ra. Không cần nhìn mặt. Dáng ngồi đó, lưng thẳng dù tựa tường, vai ngang, một tay đặt trên đầu gối, cô đã thấy ở sảnh, ở Horizon, ở cửa kính phản chiếu.
Trần Quân Phong.
Ngồi trên bậc thang kỹ thuật, trong bóng tối, giữa đêm thứ Sáu. Đợi cô.
Khả Vy không lùi. Không bước thêm. Đứng ở bậc thứ ba, tay trên lan can, mắt nhìn lên.
— Đợi lâu chưa.
Không phải câu hỏi cô định nói. Nó thoát ra trước khi cô kiểm soát, trực tiếp, ngắn, kiểu cô nói khi không có thời gian soạn lời.
Im lặng ba giây. Rồi tiếng vải, anh ta đứng dậy, chậm, không vội. Bước xuống một bậc. Ánh sáng yếu từ đèn ống leo lên từ cằm đến mắt, khuôn mặt hiện ra từng phần, như ảnh rửa dần trong buồng tối. Cằm vuông. Miệng khép. Mắt nhìn xuống cô, không giận, không đe dọa, không gì cả. Bằng phẳng.
— Hai mươi phút.
Cô ghi nhận. Hai mươi phút nghĩa là anh ta biết cô sẽ đến trước khi cô bước vào thang máy tầng 22. Biết trước giờ, trước tuyến đường, trước cả quyết định. Hệ thống giám sát, hoặc anh ta đọc được cô.
— Cô Lâm. — Giọng anh ta đều, kiểu giọng dùng trong phòng họp, không phải kiểu giọng dùng với người đứng dưới cầu thang lúc mười giờ đêm. — Tôi đã gửi hai email. Cô hiểu nội dung. Cô hiểu người gửi. Và cô vẫn đứng đây.
Không phải câu hỏi. Là nhận xét. Cô nhận ra khuôn mẫu, lần trước ở Horizon, anh ta cũng nói kiểu này. Phát biểu thay vì hỏi. Cho cô không gian trả lời hoặc không trả lời. Kiểm soát nhịp bằng cách không ép.
— Tôi hiểu nội dung, cô nói. Tôi không hiểu lý do.
— Lý do nào.
— Tại sao cảnh báo mà không hành động.
Anh ta im. Ngón trỏ tay phải gõ nhẹ lên lan can, một nhịp, chậm, đều. Thói quen cô đã thấy ở Horizon, khi anh ta gõ lên mép ly. Lúc suy nghĩ. Hoặc lúc kiềm chế.
— Cô nghĩ tôi nên hành động thế nào.
— Tôi không biết. Nhưng người có quyền kick session, cắt nguồn điện, gửi email ẩn danh — người đó không cần cảnh báo. Cảnh báo là lựa chọn. Lựa chọn cần lý do.
Anh ta bước xuống thêm một bậc. Gần hơn. Ánh sáng bây giờ chiếu ngang mặt anh ta, nửa sáng nửa tối, đường viền sống mũi chia khuôn mặt làm hai. Mắt bên sáng nhìn thẳng vào cô. Mắt bên tối chìm trong bóng.
— Cô không biết mình đang đùa với cái gì.
Giọng anh ta thấp hơn. Không phải kiểu đe dọa, kiểu nói nhỏ khi biết tường có tai, khi biết cầu thang bê tông vọng âm, khi biết mỗi từ phát ra trong không gian này đều có thể trở thành bằng chứng.
— Tôi không đùa.
— Tôi biết. — Anh ta dừng. Nhìn cô. Ba giây, năm giây — cô không rõ, trong bóng tối thời gian dãn ra. — Đó là vấn đề.
Anh ta bước xuống bậc cuối cùng trước bậc cô đứng. Gần. Gần hơn bữa tối ở Horizon, ở đó có bàn ăn ngăn cách, có đèn vàng, có ly rượu vang. Ở đây không có gì. Cầu thang bê tông, đèn ống nhấp nháy, mùi bụi khô. Khoảng cách giữa hai người bằng một bậc thang, năm mươi phân, có thể ít hơn.
Cô lùi nửa bước. Lưng chạm tường bê tông. Lạnh, thô ráp qua lớp áo khoác mỏng. Tay phải vẫn nắm lan can, các ngón siết chặt, kim loại in vào lòng bàn tay.
Anh ta dừng lại. Nhìn tay cô trên lan can. Rồi nhìn lên mặt cô.
— Cô sợ.
Không phải câu hỏi.
— Tôi cẩn thận. Khác nhau.
Một nhịp im lặng. Cô tưởng anh ta sẽ cười, kiểu cười lạnh ở Horizon. Nhưng không. Miệng anh ta khép, đường viền cằm cứng, mắt nhìn cô không chớp. Anh ta đang đọc cô, cách cô đọc dữ liệu, từng biến số, từng giá trị.
Rồi anh ta nói, giọng thấp hơn nữa, gần như chỉ hơi thở qua từ:
— Tôi đang cố giữ cô sống.
Cô không phản ứng. Hoặc cô nghĩ mình không phản ứng, nhưng tay siết lan can chặt hơn, và lưng ép sâu hơn vào tường, và hơi thở dừng nửa nhịp trước khi tiếp tục. Anh ta gần. Gần đến mức cô ngửi thấy mùi vải vest, mùi khô, sạch, không nước hoa, không giặt ướt. Mùi của người sống trong quần áo nhiều hơn sống trong nhà.
— Đừng khiến tôi khó.
Câu cuối anh ta nói ngang mặt cô, cách ba mươi phân, nhìn xuống vì anh cao hơn cô gần một đầu, và trong khoảng cách đó, giữa hai bức tường bê tông, dưới đèn ống nhấp nháy, trong cầu thang kỹ thuật của tòa nhà năm mươi hai tầng, cô nhìn thấy thứ không có trong dữ liệu nào.
Mắt anh ta không bằng phẳng.
Chỉ nửa giây. Bên dưới lớp kiểm soát, bên dưới giọng đều và khuôn mặt phẳng, có thứ gì đó nứt, không rõ là gì, cô không đủ dữ liệu để phân loại. Mệt mỏi. Hoặc bực dọc. Hoặc thứ gì đó cô không có từ để gọi tên, thứ hiện ra khi một người đang giữ quá nhiều thứ cùng lúc và một trong số đó sắp rơi.
Rồi nó biến mất. Mắt anh ta trở lại bằng phẳng, như màn hình khởi động lại.
Anh ta lùi lại một bước. Rồi hai bước. Quay lưng, bước lên cầu thang, không nhanh, không chậm, bước đều như đi trên hành lang tầng 47 giữa ban ngày. Lưng thẳng. Vai ngang. Bóng anh ta nhỏ dần rồi mất hút sau khúc cua.
Tiếng cửa phía trên mở. Rồi đóng. Êm.
Tiếng bước chân trên sàn, xa dần, đều, rồi mất. Hành lang tầng 47 nuốt âm thanh. Hoặc anh ta đi nhẹ đến mức bê tông không ghi nhận.
Quân Phong đóng cửa cầu thang sau lưng.
Hành lang tầng 47, đèn LED trắng, sạch, sáng đều. Anh đứng im ba giây, tay trên nắm cửa, mặt quay vào tường. Không ai ở đây, Tuấn đã về từ chín giờ, phòng họp tối, sáu cánh cửa kính mờ đóng im. Tầng 47 vào thứ Sáu đêm thường có cuộc họp. Tối nay không có. Vì anh hủy. Vì anh biết cô sẽ quay lại cầu thang, và anh không muốn cô leo lên đúng lúc cuộc họp đang diễn ra, lần trước đã đủ nguy hiểm.
Anh bỏ tay khỏi nắm cửa. Đi dọc hành lang, bước đều, vai ngang. Vào văn phòng. Đóng cửa. Ngồi xuống ghế da đen, lưng tựa, mắt nhìn trần.
Ngón trỏ tay phải gõ lên mặt bàn gỗ. Một nhịp. Hai. Ba. Dừng.
Trong túi vest bên phải, mảnh giấy mười năm nằm yên. "Lâm Hữu Đức. Ông ấy muốn nói gì." Và ở dưới cầu thang, con gái ông ấy đang đứng, lưng tựa tường, tay siết lan can, mắt nhìn lên anh không sợ, không né. Giống. Không phải giống mặt. Giống cái cách nhìn.
Cô ấy sẽ không dừng. Cô ấy sẽ tìm ra B2. Tìm ra chữ ký. Tìm ra tên tôi trên lệnh sa thải cha cô. Và lúc đó...
Anh không nghĩ tiếp. Không phải vì không biết kết quả. Mà vì biết quá rõ. Bàn cờ hiện ra trong đầu, mỗi nước đi, mỗi phản ứng, mỗi hệ quả. Anh đã thấy chuỗi sự kiện từ ngày cô bước vào sảnh Aeternum. Đã thấy, và chọn không ngăn.
Tại sao. Câu hỏi đó anh không trả lời được. Hoặc trả lời được nhưng không chấp nhận câu trả lời. Vì câu trả lời không nằm trong logic, không nằm trong quy trình nào, không nằm trong bất kỳ hệ thống nào Đình Viễn dạy anh xây dựng. Nó nằm ở chỗ mà bàn tay ông Đức vỗ lên vai anh mười năm trước, nhẹ, ấm, không mục đích, và cô ấy nhìn anh bằng đôi mắt đó, cùng đôi mắt đó.
Anh đứng dậy. Bước đến cửa kính. Thành phố nằm dưới chân, đèn rải rác, xe cộ thưa, đêm thứ Sáu bình thường. Ở đâu đó phía dưới, trong bãi xe, Lâm Khả Vy đang đi về phía xe của cô.
Anh đặt trán lên kính. Lạnh. Quen.
Khả Vy đứng trong cầu thang một mình.
Tay vẫn nắm lan can. Lưng vẫn tựa tường. Bê tông lạnh ngấm qua áo khoác, qua lớp vải áo thun bên trong, chạm da. Cô không nhớ mình đã đứng bao lâu, có thể một phút, có thể năm phút. Đèn ống nhấp nháy, bóng cô co giãn trên tường theo nhịp đèn.
Cô buông lan can. Nhìn lòng bàn tay, vệt hằn đỏ ngang lòng tay trái, kim loại in vào da. Cô nắm chặt hơn mình nghĩ.
"Tôi đang cố giữ cô sống."
Cô ghi nhận câu đó. Không phải vì tin hay không tin, vì nó là dữ liệu. Người đứng đầu tầng 47, người ký lệnh xử lý, người kiểm soát hệ thống giám sát toàn tòa nhà, người đó ngồi đợi cô trong cầu thang lúc mười giờ đêm để nói câu đó. Không gọi bảo vệ. Không kick phiên. Không xử lý. Ngồi đợi và nói.
Cô mở sổ tay. Viết, tay trái, mực xanh, ánh sáng yếu:
QP đợi sẵn ở cầu thang T46-47. Biết tôi sẽ quay lại. Biết trước 20 phút. "Tôi đang cố giữ cô sống. Đừng khiến tôi khó." Mắt, nửa giây, không bằng phẳng. Gì? Cửa cầu thang vẫn không khóa. Camera vẫn hoạt động. Anh ta để tôi vào rồi đợi. Bẫy hay bảo vệ. Cùng hành vi, khác ý định.
Cô gấp sổ. Nhìn lên cầu thang, bậc bê tông dẫn lên khúc cua, rồi biến mất. Phía trên là tầng 47. Phía trên là cuộc họp đêm thứ Sáu, bàn kính, ghế da, lệnh xử lý. Phía trên là người vừa nói "đang cố giữ cô sống" bằng giọng của kẻ đã giết chín người.
Cô quay lưng. Bước xuống. Ra cửa sắt, đi dọc hành lang tầng 46, đèn trắng xanh nhấp nháy, camera bán cầu góc trần, đèn đỏ nhấp nháy. Cô không tránh. Không cần, anh ta biết cô ở đây. Đã biết từ trước khi cô bước vào thang máy.
Thang máy xuống sảnh. Cô bước ra, đi ngang quầy lễ tân, bảo vệ ca đêm gật đầu, cô gật lại. Cửa xoay đẩy ra, không khí đêm ùa vào, ẩm, ấm, mùi đường phố, mùi xe cộ, mùi bình thường.
Bãi xe ngoài trời. Cô đi về phía xe mình, Honda City trắng, đời cũ, cách hai hàng. Ngang qua hàng xe đầu tiên, cô dừng lại. Sedan đen đậu ở góc bãi xe, gần cổng ra vào, vị trí giống lần cô thấy trong đêm lần trước, đêm leo cầu thang lần đầu, bốn tuần trước. Cùng chiếc xe. Cùng vị trí. Đèn tắt, máy tắt, không người bên trong. Hoặc có người bên trong mà cô không thấy, kính đen, đêm tối, không đèn đường ở góc đó.
Cô ghi nhận vào đầu. Không ghi sổ, không đứng giữa bãi xe viết sổ tay lúc mười rưỡi đêm. Đi tiếp. Mở khóa xe, ngồi vào, đóng cửa. Chưa nổ máy.
Ngồi trong xe, hai tay trên vô lăng, nhìn ra kính trước. Tòa nhà Aeternum đứng trong đêm, năm mươi hai tầng, kính và thép, đèn rải rác ở các tầng thấp. Tầng 47, cô đếm, tối. Không sáng đèn. Có thể họp trong tối. Có thể không họp tối nay. Có thể vì anh ta ở dưới cầu thang thay vì ở phòng họp.
Cô lấy điện thoại ra kiểm tra thời gian. Mười giờ ba mươi tám.
Một tin nhắn. Số lạ. Không tên, không ảnh đại diện, đầu số nội địa.
Cô mở.
"Cha cô không tự tử."
Bốn từ. Không ký tên. Không ngữ cảnh. Không "xin chào," không "tôi là," không gì ngoài bốn từ.
Khả Vy nhìn tin nhắn. Mắt cô không mở to, không nheo lại, nhìn, thẳng, như nhìn dòng dữ liệu trên màn hình. Ngón tay cái của tay trái đặt trên mép điện thoại, không di chuyển.
Mười giây. Hai mươi.
Cô chụp màn hình. Tắt điện thoại. Đặt vào túi áo khoác. Nổ máy.
Trên đường về, đèn đường vàng nhạt lướt qua kính xe, bóng cây, bóng nhà, bóng xe ngược chiều. Cô lái đều, hai tay trên vô lăng, mắt nhìn đường. Bên ngoài: một nhân viên văn phòng lái xe về nhà sau giờ làm thêm. Bên trong: bốn từ nằm trong túi áo, nặng hơn USB mười bảy megabyte.
"Cha cô không tự tử."
Giấy khai tử ghi tự tử. Mười năm qua cô sống với dòng chữ đó. Mẹ cô sống với nó cho đến khi bà không sống nữa. Cô vào Aeternum vì nghi ngờ, nhưng nghi ngờ và được xác nhận là hai thứ khác nhau. Nghi ngờ cho phép cô hy vọng mình sai. Xác nhận thì không.
Ai gửi. Tại sao gửi. Tại sao bây giờ, tối thứ Sáu, ngay sau khi cô gặp Quân Phong trong cầu thang. Trùng hợp hay theo dõi. Có ai đang xem cô, ngoài Quân Phong, ngoài camera, ngoài hệ thống tầng 47.
Cô về đến căn hộ. Tắt máy. Ngồi trong xe thêm hai phút, không bật đèn. Nhìn ra cửa kính, bãi đậu xe căn hộ, đèn vàng nhạt, một con mèo đi ngang. Bình thường.
Cô vào nhà. Khóa cửa. Không bật đèn phòng khách. Đi thẳng vào phòng ngủ, ngồi trên giường, mở điện thoại.
Tin nhắn vẫn ở đó. Bốn từ. Số lạ.
Cô không gọi lại. Không nhắn lại. Ghi vào sổ tay:
22h38, tin nhắn số lạ: "Cha cô không tự tử." Không ký tên. Ngay sau khi rời cầu thang, 10 phút. Ai biết tôi ở cầu thang ngoài QP. QP không dùng tin nhắn, anh ta dùng email nội bộ. Người khác. Ai. Và biết gì.
Cô gấp sổ. Đặt lên đầu giường. Nằm xuống, không thay đồ, tay trái đặt trên ngực. Trần nhà trắng, bóng tối ở góc, tiếng xe máy ngoài đường xa dần.
Ba mươi ngày. Bốn email cảnh báo. Một bữa tối. Một cầu thang. Một tin nhắn.
Và bây giờ, một câu hỏi mới. Không phải "cha chết vì sao." Mà "cha bị giết bởi ai."
Cô nhắm mắt. Không ngủ, nhưng nhắm mắt. Vì bóng tối sau mí mắt quen thuộc hơn bóng tối trong cầu thang nơi người đàn ông đó đứng gần cô ba mươi phân và nói "đang cố giữ cô sống" bằng giọng mà cô không phân loại được.
Cô sẽ ngủ. Sẽ dậy. Sẽ quay lại.
Nhưng không phải cầu thang. Lần này, tầng B2.