Chữ ký
Thứ Hai, tuần thứ năm. Nhà ăn tầng 5, mười hai giờ mười lăm.
Khả Vy xếp hàng mua cơm. Trước cô ba người, hai nhân viên Sales đang nói chuyện về KPI quý, một người phòng kế toán nhìn điện thoại. Cô đứng đợi, khay trong tay, mắt nhìn thẳng. Cuối tuần qua cô không mở laptop, không kiểm tra email, không làm gì ngoài nấu ăn và lau nhà. Nhưng bốn từ trong tin nhắn số lạ không ra khỏi đầu cô, nằm ở đó, giữa những con số và biến số, nặng.
— Ôi, Khả Vy.
Minh Khang đứng phía sau, khay cơm trên tay, cười nhẹ. Kính gọng mảnh, áo sơ mi trắng, tay áo xắn gọn, trông như người vừa bước ra từ phòng họp, không phải người xếp hàng mua cơm trưa. Anh ta xếp sau cô, tự nhiên, như tình cờ.
Cô gật đầu.
— Anh Khang.
Hai người xếp hàng. Lấy cơm. Đi về phía bàn. Minh Khang ngồi đối diện, cùng vị trí lần trước, góc nhà ăn, gần cửa kính nhìn ra sảnh. Cô ngồi xuống, mở hộp cơm, cầm đũa.
— Bản scan archive tuần trước gửi chưa anh?
— Gửi rồi, sáng nay. Check email đi.
— Cảm ơn.
Im lặng. Ăn. Nhà ăn ồn, tiếng đũa, tiếng cười, máy cà phê. Minh Khang ăn chậm, đũa cặp từng miếng rau gọn gàng. Rồi dừng lại, uống nước, đặt ly xuống.
— Anh phải đi họp hai giờ. — Anh ta nói, giọng nhẹ, mắt nhìn vào cơm. — Phòng pháp chế chiều nay trống. Chị Hương đi công tác, Tuấn Anh nghỉ phép. Anh là người cuối cùng, mà anh đi họp đến bốn giờ.
Câu nói bình thường. Thông tin bình thường, đồng nghiệp chia sẻ lịch trình, chuyện hàng ngày trong tập đoàn. Nhưng Khả Vy nghe mỗi từ, và giữa những từ, cô nghe thứ không nói ra.
Phòng pháp chế chiều nay trống. Anh ta nói cho tôi biết.
— Dạ. — Cô gật.
Minh Khang đứng dậy, cầm khay. Bước qua bên cô, đặt khay lên giá trả. Quay lại, ngang bàn, dừng nửa giây.
— À, anh để quên thẻ ở bàn canteen tuần trước, may mà lấy lại được. — Anh ta cười, vỗ nhẹ túi quần sau. — Cẩn thận thẻ nhé, mất là phiền lắm.
Rồi đi. Nhanh, bước dài, biến vào hành lang.
Khả Vy nhìn bàn. Dưới tờ giấy ăn, một thẻ nhựa. Trắng, logo Aeternum, dải từ tính ở mặt sau. Tên trên thẻ: Vũ Minh Khang, Ban Pháp chế. Quyền truy cập: không ghi rõ, nhưng pháp chế cấp cao, đủ cho B2.
Cô đặt tay lên thẻ. Không cầm lên ngay. Nhìn quanh nhà ăn, không ai nhìn cô, không ai chú ý, mọi người ăn, nói chuyện, nhìn điện thoại. Bình thường.
Cô trượt thẻ vào túi áo khoác. Tiếp tục ăn. Nuốt từng miếng, chậm, đều, như không có gì xảy ra.
MK để thẻ. Cố ý. "Đừng qua kênh chính thức." Đây là cửa sau.
Phòng pháp chế trống từ hai đến bốn giờ. B2 trống, nếu không ai khác có lịch.
Rủi ro: camera B2 "không phải loại ở hành lang." Thẻ MK, nếu bị nhật ký, anh ta bị liên lụy. Anh ta biết điều đó.
Anh ta vẫn để thẻ.
Chín giờ bốn mươi đêm. Khả Vy về đúng giờ chiều nay, sáu giờ, ra cửa cùng Trung, gật đầu chào bảo vệ, lái xe về. Ăn tối. Tắm. Nằm trên giường nhìn trần nhà đến tám giờ. Rồi mặc lại quần áo, áo tối màu, quần tối màu, giày đế bằng, không túi xách. Thẻ của Minh Khang trong túi áo khoác trái. Điện thoại trong túi quần phải. Sổ tay trong túi trong áo khoác.
Cô lái xe quay lại Aeternum.
Bãi xe ban đêm thưa, mười mấy xe rải rác, phần lớn của bảo vệ ca đêm và nhân viên tầng kỹ thuật. Sedan đen vẫn ở góc bãi xe, cùng vị trí. Cô không nhìn lâu. Đậu xe ở hàng giữa, xa cửa chính, không đậu quá gần, không quá xa. Vừa đủ bình thường.
Cô không vào cửa chính. Đi vòng bên hông tòa nhà, lối đi dành cho nhân viên kỹ thuật, cửa sắt nhỏ, cần thẻ từ. Cô quẹt thẻ Minh Khang. Đèn xanh. Cửa mở.
Bên trong: hành lang phụ, đèn trắng, sạch, không trang trí. Cầu thang bê tông dẫn xuống, B1, B2. Cô đi xuống, giày đế bằng trên bậc thang bê tông, tay vịn lan can sắt sơn xám. Mùi ẩm nhẹ, mùi tầng hầm, mùi bê tông ngấm nước, mùi giấy cũ.
B1, tầng hầm đỗ xe, đèn vàng, xe rải rác, không người. Cô đi tiếp xuống.
B2, cửa sắt, nặng hơn cửa B1, sơn xám đậm. Đầu đọc thẻ từ bên phải, đèn đỏ nhấp nháy. Phía trên cửa, góc trái, camera. Nhỏ, đen, không giống camera bán cầu ở hành lang. Camera này gọn, ống kính hẹp, góc quay cố định: chĩa thẳng vào mặt người đứng trước cửa.
"Không phải loại ở hành lang." Minh Khang đã nói.
Cô đứng trước camera. Không tránh, không có cách tránh camera chĩa thẳng ở khoảng cách một mét. Nếu ai đó xem lại, họ sẽ thấy mặt cô. Thẻ Minh Khang. Giờ truy cập. Tất cả.
Cô quẹt thẻ. Đèn xanh. Cửa mở, nặng, bản lề kêu nhẹ, không như bản lề tra dầu của cầu thang tầng 46. Cửa này ít được mở.
Phòng lưu trữ B2.
Lớn hơn cô tưởng. Dài, hẹp, trần thấp, có lẽ hai mươi mét chiều dài, bốn mét chiều rộng. Hai hàng kệ sắt cao đến trần chạy dọc hai bên, giữa là lối đi đủ cho một người. Kệ chất hộp giấy, hộp nâu, kích thước đều, nhãn trắng dán bên hông ghi năm và mã phòng ban. Đèn ống trên trần, ánh sáng trắng lạnh, sáng đều. Không cửa sổ. Không quạt, nhưng có hệ thống thông gió, tiếng vo nhẹ từ góc trần.
Mùi giấy cũ. Mùi mực in nhạt. Mùi bìa cứng và keo dán nhãn. Mùi của thời gian được xếp vào hộp và cất đi.
Cô bước vào. Cửa đóng lại sau lưng, tự động, khóa từ bên trong. Cô kiểm tra: có nút mở từ bên trong. Tốt. Cô không muốn bị nhốt trong tầng hầm.
Nhãn trên hộp: năm và mã phòng ban. Cô đi dọc kệ bên trái, 2024, 2023, 2022, 2021... ngược thời gian, mỗi bước lùi một năm. Kệ cuối cùng bên trái: 2018. Kệ đầu tiên bên phải: 2017, 2016, 2015... Hồ sơ trước 2018, phần "chỉ thông tin mô tả" trên hệ thống số, bản gốc giấy nằm ở đây. Chưa số hóa. Không thể truy cập từ laptop tầng 22. Chỉ có thể đọc tại chỗ.
Cô tìm năm. Mười năm trước. Hộp ghi năm đó nằm ở giữa kệ phải, hàng thứ ba từ dưới lên. Mã phòng ban: HR, Nhân sự. Cô kéo hộp ra, nặng, bìa cứng đã ngả màu, nhãn hơi bong ở góc. Đặt xuống sàn. Mở nắp.
Bên trong: hồ sơ giấy, xếp theo alphabet. Bìa nhựa trong, mỗi bìa một tên. Cô lật, nhanh nhưng cẩn thận, tay trái, các ngón đã quen giở giấy. Chữ in, chữ viết tay, dấu mộc đỏ nhạt, chữ ký. Mùi giấy cũ nồng hơn khi mở nắp, mùi của mười năm không ai chạm.
Cô không tìm thấy trong hộp đầu tiên. Đóng nắp, trả lại, kéo hộp tiếp theo, cùng năm, mã khác: Quản trị, Hành chính. Mở. Lật. Không có.
Hộp thứ ba: Finance, Tài chính. Không.
Hộp thứ tư: Operations, Vận hành. Cô lật qua hai mươi hồ sơ, tay trái bắt đầu khô vì bụi giấy. Không.
Hộp thứ năm: Special Projects, Dự án đặc biệt. Nhãn ghi tay, khác font với các nhãn in. Hộp này nhỏ hơn, nhẹ hơn. Cô mở, bên trong chỉ có bốn bìa hồ sơ. Ít bất thường. Cô lật bìa đầu tiên.
Tên trên bìa: một người cô không biết. Bìa thứ hai: cũng không biết. Bìa thứ ba.
Lâm Hữu Đức.
Cô dừng lại. Tay trái đặt trên bìa nhựa, các ngón không di chuyển. Chữ in, font Times New Roman, cỡ 14. Tên cha cô nằm trong phòng lưu trữ tầng hầm, trong hộp "Special Projects," giữa hai người lạ, mười năm.
Cô mở bìa.
Bên trong: bốn trang giấy. Trang đầu, đơn xin nghỉ việc. Không, cô đọc lại. Không phải đơn xin nghỉ. Là lệnh.
"LỆNH CHẤM DỨT HỢP ĐỒNG & THU HỒI TOÀN BỘ QUYỀN TRUY CẬP"
In đậm, canh giữa, font chính thức. Phía dưới:
"Đối tượng: Lâm Hữu Đức, Mã nhân viên: AET-2014-0347"
"Phòng ban: Dự án Đặc biệt, Tầng 47"
Cô đọc dòng phòng ban hai lần. Tầng 47. Cha cô làm ở tầng 47. Không phải nhân viên thường. Không phải tầng 22, không phải tầng bất kỳ. Tầng 47.
Ảnh cha mặc vest đứng trước tòa nhà. Mức xóa cao hơn bảy người kia. "Special Projects."
Cô tiếp tục đọc.
"Lý do: Vi phạm Điều 12, Quy chế Bảo mật Nội bộ, Tiết lộ thông tin tuyệt mật cho bên ngoài hệ thống."
"Hiệu lực: Ngay lập tức."
"Biện pháp kèm theo: Thu hồi toàn bộ quyền truy cập hệ thống, thẻ từ, thiết bị. Cấm vào khuôn viên tập đoàn. Xóa toàn bộ hồ sơ trên hệ thống số."
Cô nhìn ngày trên lệnh. Đọc. Đọc lại.
Ba ngày. Lệnh được ký ba ngày trước ngày cha cô chết.
Ba ngày trước khi giấy khai tử ghi "tự tử." Ba ngày trước khi mẹ cô nhận cuộc gọi từ bệnh viện. Ba ngày trước khi cô mười sáu tuổi đứng trong nhà xác nhìn tấm vải trắng phủ hình người mà cô gọi là ba.
Cô lật trang cuối. Phần ký duyệt.
Hai dòng. Hai chữ ký.
Dòng đầu: "Người đề xuất", chữ ký không rõ, tên in bên dưới: "Tạ Đình Viễn, Chủ tịch HĐQT."
Dòng thứ hai: "Người thực hiện", chữ ký rõ ràng, nét gọn, nghiêng phải, mực đen. Tên in bên dưới:
"Trần Quân Phong, Phụ trách Dự án Đặc biệt, Tầng 47."
Khả Vy nhìn chữ ký.
Nét bút gọn, kiểu chữ ký của người trẻ, chưa bao nhiêu lần ký văn bản chính thức. Hơi run ở cuối nét cuối cùng, run nhẹ, gần như không thấy, nhưng cô thấy vì cô đang nhìn sát, vì đèn ống sáng rõ, vì tay cô giữ tờ giấy cách mắt hai mươi phân.
Hai mươi ba tuổi. Anh ta ký lệnh sa thải cha tôi khi hai mươi ba tuổi.
Tay cô run. Nhẹ, không run cả bàn tay, chỉ các ngón giữ tờ giấy. Cô nhận ra mình run khi mép giấy rung, và cô buộc mình dừng lại. Đặt tờ giấy xuống sàn. Đặt bàn tay trái lên đầu gối trái. Ấn xuống. Giữ. Đếm: một, hai, ba, bốn, năm.
Tay ngừng run.
Cô lấy điện thoại. Chụp. Trang một, lệnh chấm dứt. Trang hai, điều khoản chi tiết. Trang ba, biên bản thu hồi tài sản. Trang bốn, chữ ký. Cô chụp trang bốn hai lần, một lần toàn trang, một lần phóng to chữ ký Trần Quân Phong. Bốn bức ảnh tổng cộng. Kiểm tra: rõ nét, đủ sáng, chữ đọc được. Đủ.
Cô đặt tờ giấy vào lại bìa. Bìa vào hộp. Hộp vào kệ. Đúng vị trí. Đúng thứ tự. Không để lại dấu, hoặc ít nhất, không để lại dấu mà mắt thường thấy. Camera trước cửa đã ghi. Log thẻ từ đã ghi. Cô biết. Nhưng những thứ đó là dữ liệu trong hệ thống, và hệ thống thuộc về người có chữ ký trên tờ giấy cô vừa chụp.
Cô bấm nút mở cửa từ bên trong. Cửa sắt mở, bản lề kêu nhẹ. Bước ra, đi lên cầu thang, B2, B1, tầng trệt. Hành lang phụ. Cửa sắt bên hông. Ra ngoài.
Không khí đêm. Ẩm, ấm, mùi bê tông và mùi cây xanh ở bồn hoa cạnh tường. Cô đi về phía bãi xe, bước đều, không nhanh, không chậm.
Sedan đen ở góc bãi xe. Im lìm. Cô đi ngang, không nhìn.
Mở xe. Ngồi vào. Đóng cửa. Chưa nổ máy.
Hai tay trên vô lăng. Mười ngón siết nhẹ. Cô nhìn ra kính trước, bãi xe, đèn vàng, tòa nhà Aeternum đứng trong đêm, năm mươi hai tầng kính và thép. Tầng 47, cô không đếm. Không cần đếm nữa.
Cô mở điện thoại. Mở ảnh. Trang bốn. Chữ ký.
"Trần Quân Phong, Phụ trách Dự án Đặc biệt, Tầng 47."
Chữ ký rõ ràng. Nét gọn. Run ở cuối.
Người ngồi trên bậc thang trong bóng tối ba đêm trước. Người nói "tôi đang cố giữ cô sống." Người đã mời cô ăn tối, nhìn tay trái cô cầm muỗng, nói "cô giống ai đó tôi từng biết," và hỏi về cha cô bằng giọng mà cô tưởng là quan tâm.
Người đó ký lệnh sa thải cha cô ba ngày trước khi cha cô chết.
Cô nhìn ảnh. Không lâu, mười giây, đủ để ghi nhớ từng nét bút, từng con chữ, từng chi tiết. Rồi tắt điện thoại. Đặt vào túi áo khoác.
Nổ máy. Lái xe ra khỏi bãi xe.
Đường về vắng. Đèn đường nhấp nháy ở ngã tư, đèn vàng, không xe. Cô lái qua, mắt nhìn đường, hai tay trên vô lăng, lưng thẳng. Đèn đường vàng lướt qua kính xe, vàng, tối, vàng, tối, nhịp đều như đèn ống trong phòng lưu trữ, như đèn nhấp nháy trên cầu thang, như đèn đỏ trên camera trước cửa B2.
Cô không khóc. Cô không bao giờ khóc khi đọc dữ liệu. Và đây là dữ liệu, chữ ký trên giấy, ngày tháng, con dấu, font chữ Times New Roman cỡ 14. Dữ liệu không cần nước mắt. Dữ liệu cần phân tích.
"Vi phạm Điều 12, Tiết lộ thông tin tuyệt mật cho bên ngoài hệ thống." Cha tiết lộ cho ai. Tiết lộ cái gì. Và ai quyết định rằng cái chết là hệ quả hợp lý của việc tiết lộ.
Đình Viễn đề xuất. Quân Phong thực hiện. Hai chữ ký. Hai người. Một cái chết.
"Tôi đang cố giữ cô sống." Anh ta nói câu đó ba đêm trước. Cùng người. Cùng giọng. Cùng đôi mắt nhìn cô trong bóng tối. Người "cố giữ cô sống" và người ký lệnh khiến cha cô chết, cùng một người.
Cô lái xe qua ngã tư cuối cùng trước khu căn hộ. Đèn xanh. Cô không rẽ ngay, lái thẳng thêm một đoạn, đến cuối đường, quay đầu, rồi mới rẽ vào. Thói quen kiểm tra không ai theo. Bốn tuần ở Aeternum dạy cô điều đó, hoặc bốn tuần ở Aeternum buộc cô phải học.
Về đến căn hộ. Đậu xe. Tắt máy. Ngồi trong bóng tối.
Trên kệ sách trong phòng ngủ, hộp tài liệu cha nằm yên, thư tay, ảnh cũ, giấy khai tử, USB mười bảy megabyte. Bây giờ thêm bốn bức ảnh trong điện thoại.
Mười năm. Cô mang theo tên cha qua mười năm, qua đám tang mẹ, qua đại học, qua những đêm không ngủ, qua mỗi lần mở lại hộp tài liệu và nhìn ảnh cha mặc vest đứng trước tòa nhà. Mười năm cô nghĩ cha tự chọn ra đi. Mười năm cô tự hỏi mình đã làm gì sai, câu hỏi của đứa trẻ mười sáu tuổi, câu hỏi cô biết là vô lý nhưng không bao giờ ngừng hỏi.
Bây giờ cô biết. Cha không tự chọn. Cha bị chọn.
Và người chọn, người ký tên trên lệnh đó, là người vừa đứng cách cô ba mươi phân trong cầu thang tối và nói "tôi đang cố giữ cô sống."
Cô rút chìa khóa khỏi ổ. Bước ra xe. Đóng cửa. Đi vào nhà.
Khóa cửa. Tắt đèn. Nằm xuống giường. Mắt mở, nhìn trần nhà trắng.
Thẻ Minh Khang nằm trong túi áo khoác, cô cần trả lại. Sáng mai. Nhà ăn. Để dưới tờ giấy ăn, ngược lại, như chưa từng rời khỏi tay chủ nhân.
Bốn bức ảnh nằm trong điện thoại. Chữ ký rõ ràng. Ngày rõ ràng. Tên rõ ràng.
Cô nhắm mắt.
Không ngủ.